Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 122: Phùng Kinh Thiên hạ giới chân thân
**CHƯƠNG 122: PHÙNG KINH THIÊN HẠ GIỚI CHÂN THÂN**
Trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, tiếng gió rít gào qua những khe đá bỗng chốc lặng bặt. Một sự im lặng quỷ dị, đến mức ngay cả nhịp tim của Lục Manh hay tiếng thở dốc của Mặc Thiên Hành cũng trở nên rõ mồn một. Tuyết vẫn rơi, nhưng những bông tuyết ấy không còn bay lả tả theo gió mà đứng sững lại giữa hư không, như thể thời gian tại vùng đất này đã bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Diệp Vô Trần đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ thanh y đã sờn cũ, mái tóc bạc trắng bay lưa thưa. Hắn vừa dùng tàn lực của “Quy Phàm Lô” để hóa giải hóa thân của Phùng Kinh Thiên, nhưng trong ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ vạn năm của hắn không hề có chút ý vị chiến thắng. Ngược lại, hắn nhìn sâu vào vết nứt Thiên môn đang bắt đầu rỉ ra những tia sáng bạc rợn người, khẽ thở dài:
– Cuối cùng, lòng kiêu ngạo của thần linh vẫn không chịu được sự thật rằng họ có thể thua một phàm nhân sao?
Tô Nguyệt Dao chạy đến bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run rẩy ôm lấy cánh tay gầy yếu của Vô Trần. Nàng cảm nhận được thân thể hắn đang lạnh dần, tinh huyết và đạo căn của một Đan Đế đã cạn kiệt sau khi luyện ra viên “Trần Cấu Đan” cứu vãn chúng sinh. Nàng định nói gì đó, nhưng một luồng uy áp khủng khiếp đột ngột giáng xuống khiến lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
“Ầm!”
Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một tiếng động trầm đục vang vọng từ sâu trong linh hồn của mọi sinh linh trên Linh Hoàn Đại Lục.
Bầu trời Đại Tuyết Sơn vốn đang mang màu xám xịt của mây mù, trong nháy mắt bị xé toạc ra. Từ bên trong vết nứt vĩnh hằng kia, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo sự lạnh lẽo tuyệt đối và uy nghiêm không thể xâm phạm, đổ ập xuống như thác lũ. Ánh sáng ấy đi tới đâu, không gian nơi đó vỡ vụn như thủy tinh, lộ ra những mảng tối đen của hư không.
Trong luồng ánh sáng ấy, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó không còn là ý chí hư ảo, không còn là sức mạnh mượn tạm qua quy luật, mà là **Chân Thân**.
Phùng Kinh Thiên.
Hắn mặc một bộ trường bào màu tuyết trắng, thêu những hoa văn vàng ròng đại diện cho Thiên đạo sơ khai. Khuôn mặt hắn hoàn mỹ tới mức tàn nhẫn, không một nếp nhăn, không một chút biểu cảm hỉ nộ ái ố. Đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ là hai vòng xoáy bạc mênh mông chứa đựng sự hưng vong của ngàn vạn tinh cầu.
Hắn vừa đặt chân xuống đỉnh Đại Tuyết Sơn, toàn bộ ngọn núi vốn dĩ đã cao chọc trời dường như thấp xuống vài trượng. Tuyết dưới chân hắn không tan chảy, mà ngay lập tức hóa thành những đóa liên hoa bằng bạc, cứng rắn và sắc lạnh.
– Diệp Vô Trần, ngươi buộc ta phải phá hủy quy tắc Tiên – Phàm để hạ giới bằng bản thể này. Đây là vinh hạnh lớn nhất đời phàm nhân của ngươi, cũng là tai ương lớn nhất của thế giới này.
Giọng nói của Phùng Kinh Thiên không lớn, nhưng nó lan tỏa đi vạn dặm, xuyên qua những tầng mây, vang vọng trong đầu của mọi người dân từ Đông Huyền Châu đến Nam Hoang Yêu Châu. Ở những vương quốc phàm trần xa xôi, những vị vua đang ngồi trên ngai vàng bỗng thấy mình nhỏ bé như kiến hôi, những quân nhân cầm giáo mác đột ngột quỳ sụp xuống vì một nỗi sợ vô hình từ sâu trong bản năng.
Áp lực bao trùm vạn dặm.
Tại Đông Huyền Châu, trong dược điếm “Bất Nhị Đường” cũ nát, những gốc linh thảo mà Diệp Vô Trần chăm sóc bỗng chốc héo rũ, không phải vì thiếu nước, mà vì chúng không thể chịu nổi ý chí “Thiên Đạo Vô Tình” đang chiếm hữu bầu không khí. Phàm nhân khắp nơi cảm thấy ngực mình như bị đá tảng đè nặng, không khí trở nên loãng và lạnh lẽo lạ thường.
Trên đỉnh núi, Mặc Thiên Hành nghiến răng, thanh kiếm gỗ mang mùi thảo mộc trong tay lão bắt đầu phát ra tiếng nứt vỡ. Dù lão đã chạm tới cảnh giới cao nhất của kiếm đạo nhân gian, nhưng trước mặt chân thân của một vị Tiên Quân đỉnh cao, thanh kiếm ấy vẫn chỉ là một nhành cỏ yếu ớt.
Lục Manh gầm lên một tiếng, chiếc búa thợ rèn tỏa ra hồng quang hừng hực, cố gắng che chắn phía trước Nguyệt Dao và Vô Trần. Thế nhưng, Phùng Kinh Thiên chỉ khẽ liếc mắt nhìn.
– Kiến hôi dùng sức mạnh của đe và búa đòi nghịch Thiên?
“Rắc!”
Chiếc búa nghìn cân vốn có thể đập nát ma tướng, bỗng nhiên nứt toác thành trăm mảnh. Lục Manh phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như ngọn núi đổ sụp xuống, đầu gối đập mạnh vào băng tuyết tạo thành những hố sâu. Hắn muốn đứng lên, nhưng mỗi phân cơ bắp đều như bị ngàn vạn mũi kim bạc đâm xuyên qua.
Áp lực từ chân thân Phùng Kinh Thiên đã không còn là tu vi đơn thuần, mà là sự áp chế về phẩm cấp sinh mệnh.
Diệp Vô Trần khẽ tiến lên một bước. Bước chân của hắn rất nhẹ, không có hào quang, không có kình khí, nhưng chính bước chân ấy đã hóa giải một phần áp lực cho Lục Manh và Nguyệt Dao.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt bạc của Phùng Kinh Thiên, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt nhẽo:
– Ngươi xuống đây, là vì sợ sao? Ngươi sợ rằng nếu không ra tay bây giờ, Đạo tâm của ngươi sẽ bị những “kiến hôi” này làm lung lay tận gốc rễ?
Phùng Kinh Thiên dừng lại cách Diệp Vô Trần mười trượng. Mười trượng này giống như ranh giới giữa hai thế giới: một bên là tiên giới lộng lẫy lạnh lẽo, một bên là phàm trần rách nát nhưng ấm áp.
– Sợ? – Phùng Kinh Thiên lạnh lùng đáp – Trong từ điển của Thiên Đạo không có khái niệm đó. Ngươi luyện thành “Trần Cấu Đan”, giúp chúng sinh thức tỉnh tâm cảnh, điều đó vốn dĩ là một sự sai lầm của tạo hóa. Sinh linh phải chịu khổ, phải luân hồi, phải phụ thuộc vào sự bố thí linh khí của thần linh thì thế giới mới có trật tự. Ngươi mang lại cho họ hy vọng về một sự bình đẳng… đó là trọng tội.
Hắn giơ bàn tay trắng muốt lên. Giữa lòng bàn tay, một quả cầu ánh sáng màu bạc xoay tròn, bên trong đó phảng phất hình ảnh của vạn dặm sơn hà Linh Hoàn Đại Lục đang bị bóp méo.
– Ta hạ giới, là để xóa sổ cái mầm mống “nhân định thắng thiên” mà ngươi vừa gieo xuống. Sau ngày hôm nay, ký ức về Diệp Vô Trần sẽ biến mất, Đan đạo của ngươi sẽ là cấm thuật, và phàm nhân… sẽ trở lại với vị trí là cỏ rác của họ.
Khi câu nói vừa dứt, uy áp tăng lên gấp bội. Mọi sinh linh trên lục địa này đồng loạt cảm thấy một sự bi thương vô hạn. Đàn chim đang bay trên trời rơi rụng như mưa, cá dưới đại dương nổi trắng bụng. Ngay cả những đại năng tu sĩ đang ẩn cư trong các hang động sâu thẳm cũng không nhịn được mà phải quỳ lạy về hướng Đại Tuyết Sơn.
Áp lực này, không phải để giết người, mà là để tàn phá Đạo tâm. Hắn muốn chứng minh rằng, dù phàm nhân có nỗ lực đến đâu, chỉ cần thần linh thực sự lộ diện, tất cả sẽ trở về số không.
Diệp Vô Trần ho sặc sụa, mỗi cái ho đều mang theo những mảnh vụn của linh hồn đang tan vỡ. Thế nhưng, đôi mắt hắn càng lúc càng sáng. Hắn với tay ra sau, nắm lấy chiếc “Quy Phàm Lô” đã sứt mẻ mất một chân, đầy vết đen nhẻm vì khói bếp.
– Kinh Thiên, ngươi nói đúng một điều. Ta là phàm nhân.
Diệp Vô Trần vừa nói, vừa bước thêm một bước nữa. Lần này, tà áo xanh của hắn bỗng nhiên hóa thành một màu xám tro của bụi trần.
– Phàm nhân chúng ta, sáng sớm dậy nấu cơm, chiều tà gánh nước. Chúng ta khóc khi đau, cười khi vui, và quan trọng nhất… chúng ta biết bao dung cho sự yếu đuối của nhau. Còn ngươi, ngươi sống hàng vạn năm nhưng thực ra lại chưa bao giờ được “sống”. Cái gọi là Thiên đạo vô tình của ngươi, chỉ là một cái lồng bằng vàng chứa đầy sự cô độc mà thôi.
Vô Trần đặt chiếc lò cũ xuống đất, thanh kiếm gỗ gánh thuốc được hắn gác ngang qua miệng lò.
– Hôm nay, ta không dùng tu vi của một Đan Đế để chiến với ngươi. Ta dùng “Tâm” của một kẻ bán thuốc dạo để luyện cho ngươi một bài học.
“Oanh!”
Từ trong Quy Phàm Lô, một luồng khói màu trắng đục bay lên. Nó không rực rỡ như tiên quang của Phùng Kinh Thiên, nó có mùi của bánh bao mới ra lò, mùi của đồng ruộng sau cơn mưa, mùi của mái tóc người mẹ, và mùi của mồ hôi trên lưng người cha.
Những mùi hương phàm trần ấy, hóa thành một tầng sương mờ ảo, bắt đầu chống lại ánh sáng bạc của Tiên Quân.
Phùng Kinh Thiên nheo mắt lại, sự điềm tĩnh của hắn lần đầu tiên bị xao động:
– Vạn vật chi tức? Ngươi dám dùng hơi thở của chúng sinh để đối đầu với Thiên uy?
– Không phải là đối đầu. – Diệp Vô Trần nhẹ giọng, bàn tay hắn vỗ nhẹ vào thành lò – Mà là bao dung. Nhân gian đủ rộng lớn để chứa cả nỗi đau của ngươi, Phùng Kinh Thiên.
Khắp vạn dặm Linh Hoàn Đại Lục, người dân bỗng thấy lồng ngực mình nhẹ đi. Một cảm giác ấm áp như nắng mùa xuân bắt đầu lan tỏa từ trái tim họ. Họ không còn run rẩy vì sợ hãi chân thân Tiên Quân nữa, mà bắt đầu nhìn về hướng Tuyết Sơn với một niềm tin thầm lặng. Hàng triệu, hàng tỷ tâm niệm thiện lành của phàm nhân đang tụ hội lại, len lỏi qua từng khe hở của quy luật không gian, đổ dồn vào chiếc lò cũ kỹ của Diệp Vô Trần.
Phùng Kinh Thiên tức giận thực sự. Chân thân của hắn tỏa ra những sợi xích bằng ánh sáng bạc, mỗi sợi xích đều mang sức mạnh của một đạo thiên kiếp, nhắm thẳng vào Diệp Vô Trần mà lao đến.
– Biến mất đi, thứ đạo lý thừa thãi kia!
Toàn bộ đỉnh Đại Tuyết Sơn vỡ nát dưới đòn tấn công đó. Thế nhưng, trong cái quầng sáng hủy diệt ấy, bóng dáng lão già bạc tóc vẫn đứng vững. Phía sau hắn, Nguyệt Dao đang nhắm mắt cầu nguyện, Mặc Thiên Hành và Lục Manh dựa lưng vào nhau, lấy máu và thịt để dựng lên bức tường cuối cùng bảo vệ Đạo tâm của nhân gian.
Áp lực bao trùm vạn dặm đang biến đổi. Nó không còn là sự đàn áp của kẻ mạnh với kẻ yếu, mà đang trở thành một cuộc khảo nghiệm vĩ đại cho lòng người.
Lúc này, Tiên giới thực sự rúng động. Qua các tấm gương pháp thuật tại Cửu Tiên Cung, các vị tiên nhân đang kinh hoàng nhận ra: Chân thân của đệ nhất Tiên Quân hạ giới, lại không thể ngay lập tức nghiền nát một phàm nhân cùng một chiếc lò sứt mẻ.
Vết nứt trên Thiên môn càng mở rộng ra, không phải vì Phùng Kinh Thiên cần thêm sức mạnh, mà vì không gian phàm trần này đang bắt đầu chối bỏ hắn. Linh Hoàn Đại Lục như một sinh thể sống, dưới sự dẫn dắt của Diệp Vô Trần, đang tập hợp tất cả “bụi trần” để đẩy lùi thứ ánh sáng quá mức sạch sẽ và vô tình kia.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu bùng nổ trong sự tĩnh lặng cực hạn. Diệp Vô Trần ho ra một búng máu cuối cùng, thấm đỏ cả một mảng tuyết, nhưng tay hắn vẫn vững vàng xoay nhẹ nắp lò:
– Đan quả của ta… đã thành.
Dưới chân Phùng Kinh Thiên, những đóa liên hoa bằng bạc bắt đầu nhuốm màu tro bụi, rồi héo tàn một cách khó hiểu. Vẻ mặt Tiên Quân lúc này đã hiện rõ một tia chấn kinh:
– Ngươi… ngươi đã làm gì?
– Ta không làm gì cả. – Diệp Vô Trần mỉm cười, nụ cười thanh thản của một người đã buông xuống mọi gánh nặng – Ta chỉ cho thế gian thấy rằng, thần linh cũng có thể vướng bụi trần. Mà một khi đã vướng bụi… ngươi không còn là Thiên đạo nữa.
Tiếng chuông của thời đại mới vang lên trong sâu thẳm tâm linh chúng sinh, trầm hùng và vang vọng hơn bao giờ hết, đối chọi lại hoàn toàn với uy áp của Tiên Quân đang ngự trị trên bầu trời. Cuộc chiến giữa hai lý tưởng, hai đỉnh cao Đạo học đã chính thức bước vào hồi kết cục cực đoan nhất.