Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 15: Đêm mưa, lò cũ và trà nhạt
Trấn Thanh Phong đêm nay đón một cơn mưa đầu mùa rất lạ.
Mưa không dữ dội như thác đổ, cũng chẳng âm u như tiết thanh minh, nó cứ rả rích, tí tách rơi trên những mái ngói rêu phong, len lỏi vào từng kẽ gạch của con đường lát đá đã mòn vẹt dấu chân người. Hơi đất bốc lên quyện với vị mặn mòi của gió rừng, tạo thành một tầng sương mỏng manh bao phủ lấy thị trấn nhỏ vùng biên thùy.
Trong tiệm dược điếm cũ nát của họ Tô, ánh đèn dầu leo lét nhảy múa trên vách tường loang lổ.
Diệp Vô Trần ngồi tựa lưng vào cột gỗ hiên sau, đôi mắt nửa nhắm nửa mở nhìn vào màn mưa mờ mịt. Trước mặt hắn là một chiếc bàn gỗ thấp kê bằng hai viên gạch vỡ, trên đó đặt một bộ ấm chén bằng gốm thô, nước trà bên trong đã không còn bốc khói, nhạt màu và nguội ngắt.
Hắn không uống, cũng chẳng buồn châm thêm lửa.
“Lại ngồi đây ngẩn ngơ rồi. Mưa lạnh thế này, sao không vào nhà mà ngủ?”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng kèm theo giọng nói có chút trách móc vang lên phía sau. Tô Nguyệt Dao khoác một chiếc áo tơi bằng lá cọ, tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ, trên đó có vài miếng gừng tươi và một bát nước đường nóng hổi.
Nàng nhìn cái dáng vẻ lười biếng của Diệp Vô Trần mà không khỏi thở dài. Từ sau sự kiện gã phú hộ Lý Trọng hóa điên rồi trở nên “hiền lương một cách kỳ lạ”, trấn Thanh Phong vốn đã ồn ào nay lại càng xôn xao hơn. Kẻ thì bảo Lý gia bị quỷ ám, kẻ thì nói Diệp Vô Trần là truyền nhân của một vị cao nhân lánh đời nào đó. Chỉ có Nguyệt Dao là thấy hắn vẫn thế, vẫn là gã giúp việc chỉ biết ngủ ngày, hái thuốc thì chọn những cây cỏ dại chẳng ai thèm nhìn.
Diệp Vô Trần không quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên một độ cong gần như không thể nhận ra: “Trà nhạt có cái vị của trà nhạt, mưa lạnh có cái hay của mưa lạnh. Nguyệt Dao, cô xem những giọt mưa kia, chúng từ trời cao rơi xuống, va vào mái ngói, tan tác thành trăm mảnh, nhưng cuối cùng đều thấm vào lòng đất, chảy ra suối nhỏ rồi trở về với biển lớn. Đi một vòng, rốt cuộc cũng chỉ là một chữ ‘quy’.”
Tô Nguyệt Dao bĩu môi, đặt bát nước gừng xuống trước mặt hắn: “Lại nói đạo lý rồi. Ta chẳng biết ‘quy’ hay ‘không quy’ cái gì, ta chỉ biết nếu huynh cứ ngồi đây thì ngày mai tiệm dược sẽ thiếu người băm thuốc. Ăn cái này đi, ta bỏ thêm chút gừng cho ấm bụng.”
Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, đôi vai gầy khẽ run lên vì hơi lạnh tràn vào từ khe cửa. Nàng nhìn ra màn mưa, giọng bỗng trầm xuống: “Vô Trần… Huynh nói thật cho ta biết, Lý gia thực sự là do huynh làm sao?”
Diệp Vô Trần nâng bát nước đường lên, hơi ấm từ bát sứ truyền vào lòng bàn tay, hắn nhấp một ngụm, vị cay nồng của gừng xông lên tận đại não, xua tan đi chút hàn khí vừa chớm nở.
“Lý Trọng không phải do ta làm, mà là do chính gã làm. Ta chỉ cho gã thấy cái ‘tâm’ của gã bẩn đến mức nào. Một người sống trong dối trá quá lâu, khi đột nhiên nhìn thấy sự thật, nếu đạo tâm không vững, điên cuồng là chuyện đương nhiên.”
Hắn liếc nhìn nàng, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng: “Đừng lo, chuyện của phàm nhân, cứ để phàm nhân tự giải quyết.”
“Nhưng… người của Huyết Đan Môn…” Nguyệt Dao ngập ngừng, đôi mắt lộ rõ vẻ bất an. “Chiều nay ta ra chợ, thấy mấy gã mặc đồ đen, mùi máu tanh trên người chúng dù có dùng bao nhiêu hương liệu cũng không giấu nổi. Chúng đang dò hỏi về ‘người thanh niên gánh thuốc’ ở trấn này. Vô Trần, chúng ta chỉ là dân thường, nếu chúng đến…”
Diệp Vô Trần khẽ cười, tiếng cười tan vào tiếng mưa rào rạc. Hắn đứng dậy, bước lại gần cái lò luyện đan cũ kỹ đặt ở góc sân.
Cái lò này mang tên “Quy Phàm Lô”, nó thực sự rất cũ, trên thân lò đầy những vết nứt và mảng bám rêu đen, một chân của nó còn bị sứt mẻ, phải kê bằng một mảnh gỗ mục. Ở Tiên giới, dù là đan sư thấp nhất cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn cái lò rác rưởi này một cái. Nhưng với Diệp Vô Trần, đây lại là bảo vật quý giá nhất mà hắn mang theo khi quyết định “nhập phàm”.
Hắn đặt bàn tay thanh mảnh của mình lên lớp vỏ sần sùi của lò. Cảm giác lành lạnh, khô khốc truyền lại.
“Lửa của Huyết Đan Môn dùng máu người làm dẫn, mang theo oán niệm và dục vọng. Lửa đó luyện ra được đan, nhưng không luyện ra được đạo. Nguyệt Dao, cô tin không? Cái lò sứt mẻ này, nếu ta muốn, nó có thể luyện hóa cả cơn mưa này thành thuốc chữa lành vết thương trong lòng cô đấy.”
Tô Nguyệt Dao ngẩn người nhìn hắn. Trong bóng tối lờ mờ, bóng lưng của Diệp Vô Trần dường như hòa làm một với không gian. Hắn không có tu vi kinh thiên động địa, không có uy áp ép người, nhưng khí chất tiêu sái, tự tại ấy lại khiến nàng có cảm giác chỉ cần đứng sau lưng hắn, cả thế giới này có sụp xuống cũng chẳng sao.
Nàng đứng dậy, hậm hực nói để che giấu sự rung động trong lòng: “Đồ điên! Huynh cứ ở đó mà luyện mưa đi. Ta đi ngủ trước đây!”
Khi bóng dáng Nguyệt Dao đã khuất hẳn sau cánh cửa gỗ, không gian lại trở về với vẻ tĩnh lặng nguyên thủy.
Diệp Vô Trần chậm rãi lấy ra từ trong tay áo một vài nắm lá khô vụn. Đó chẳng phải linh thảo nghìn năm, cũng không phải tiên dược quý hiếm. Đó chỉ là lá chè dại hắn nhặt được trên đỉnh núi phía sau trấn khi đi hái thuốc vào sáng nay.
Hắn thả nắm lá vào trong lò Quy Phàm.
Lần này, hắn không dùng lửa. Hắn không triệu hồi chân hỏa từ đan điền, cũng không dùng pháp thuật biến hóa. Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, một tay vịn lò, một tay bắt lấy những giọt mưa từ hiên nhà đang rơi xuống.
Hắn ném những giọt nước mưa ấy vào trong lòng lò.
“Xèo…” một tiếng nhỏ như tiếng thở dài.
Nếu có một vị đan sư nào ở đây, chắc chắn sẽ phát điên mà gào lên. Luyện đan kỵ nhất là nước lạnh, lại càng không thể thiếu hỏa hầu. Vậy mà Diệp Vô Trần lại dùng nước mưa làm lửa, dùng tĩnh lặng làm lò.
Những hạt mưa rơi vào trong lò bỗng chốc xoay tròn, chúng không tan biến mà bắt đầu phát ra những rung động tinh vi. Từng phiến lá chè khô héo bắt đầu cựa mình, như được đánh thức từ giấc ngủ ngàn năm. Một làn sương trắng nhạt, mang theo hương vị của đất, của nước và của sự giản đơn tinh khiết nhất bắt đầu lan tỏa từ miệng lò sứt mẻ.
Đó chính là “Đan ý”.
Giữa lúc hương thơm ấy chuẩn bị lan ra khỏi sân nhỏ, một giọng nói khàn khàn, sực nức mùi rượu bỗng vang lên từ phía bờ tường:
“Uống một mình không sợ buồn sao? Trà nhạt của tiểu tử ngươi, rốt cuộc cũng có ngày tỏa hương rồi à?”
Diệp Vô Trần không quay đầu, cũng chẳng ngạc nhiên. Hắn với tay lấy thêm một cái chén thô, chậm rãi rót ra một dòng nước trà xanh nhạt, lấp lánh như ngọc lục bảo trong đêm.
“Mặc Thiên Hành, rượu của ông hết rồi sao? Hay lại bị vị tông chủ nào đuổi đánh vì trộm rượu tiên của người ta?”
Từ bóng tối trên bức tường rào, một bóng dáng lếch thếch nhảy xuống. Đó là một lão già tóc tai rối bù, quần áo vá chằng vá đụp, bên hông lủng lẳng một vò rượu bọc da cũ kỹ. Lão ta có đôi mắt tinh anh khác thường, dù cả người toát ra mùi rượu rẻ tiền nhưng bước chân đi lại nhẹ tênh như lướt trên mây.
Mặc Thiên Hành không khách sáo, ngồi phắt xuống vị trí mà Tô Nguyệt Dao vừa ngồi. Lão cầm chén trà lên, không thèm quan tâm nó nóng hay nguội, ngửa cổ uống cạn một hơi.
“Khà…” Lão chép miệng, ánh mắt vốn đang đờ đẫn vì men rượu bỗng lóe lên một tia kinh hãi. Lão nhìn chằm chằm vào cái chén không, rồi lại nhìn cái lò cũ kỹ bên cạnh Vô Trần.
“Vạn vật vi dược… lấy mưa làm hỏa, lấy chè dại làm linh. Vô Trần Tiên Tôn, chẳng lẽ ngàn năm qua ở thượng giới, ngươi vẫn không chịu từ bỏ cái ý tưởng điên rồ này sao?”
Diệp Vô Trần thản nhiên ngồi xuống đối diện: “Ở thượng giới, mọi thứ quá hoàn hảo. Linh khí dồi dào, lò luyện thần khí, dược liệu vạn năm. Trong sự hoàn hảo đó, người ta quên mất bản chất của sự sống chính là sự khiếm khuyết. Ngươi xem cái lò này, nó sứt mẻ, nó tầm thường, nhưng nó hiểu hơi ấm của phàm trần hơn bất cứ tòa cửu đỉnh nào trên trời.”
Mặc Thiên Hành im lặng một lúc, rồi lão tháo vò rượu của mình đặt lên bàn.
“Huyết Đan Môn đã tới đây rồi. Lần này không chỉ là mấy gã lâu la đi thu thập dược liệu đâu. Cổ Sát Thiên, cái tên lão quỷ ấy đã đích thân xuất quan. Hắn cảm nhận được dao động của một viên ‘Đạo Đan’ chưa từng xuất hiện ở vùng biên giới này. Hắn cho rằng có thần vật xuất thế, hoặc là một đan sư thiên tài đang lẩn trốn.”
Mặc Thiên Hành nhìn sâu vào mắt Vô Trần: “Ngươi định làm gì? Trốn tiếp hay dùng cái gánh thuốc gỗ kia đánh đuổi bọn chúng? Ngươi hiện tại, theo ta thấy, ngay cả một chút tu vi của Luyện Khí kỳ cũng không có. Nhập phàm đến mức mất sạch sức mạnh, ngươi không sợ một ngày nào đó thực sự chết dưới tay một kẻ phàm phu sao?”
Diệp Vô Trần cầm lấy vò rượu của Mặc Thiên Hành, không uống mà chỉ ngửi nhẹ. Một mùi hương nồng đậm, cay xé truyền vào mũi. Hắn khẽ lắc đầu: “Rượu mạnh quá sẽ làm tê liệt giác quan. Mặc lão đầu, ông nói ta không có sức mạnh? Sai rồi. Sức mạnh của ta chính là sự tĩnh lặng này. Ta không giết người bằng kiếm, ta chữa bệnh cho họ. Nếu Huyết Đan Môn muốn đến chữa bệnh, ta tiếp. Còn nếu chúng muốn biến mình thành nguyên liệu luyện đan… thì đó là lựa chọn của chúng.”
“Ngươi vẫn gàn dở như ngày nào.” Mặc Thiên Hành cười khổ, rót cho mình một chén rượu to, rồi bỗng nhiên thanh kiếm cũ kỹ rỉ sét sau lưng lão rung nhẹ một tiếng như cảnh báo.
Sắc mặt lão già say bỗng trở nên nghiêm túc. Lão nhìn về phía đông trấn Thanh Phong, nơi có một luồng sát khí màu huyết hồng đang từ từ lan tỏa, dù cực kỳ kín đáo nhưng vẫn khiến cỏ cây dọc đường bị héo úa dưới cơn mưa.
“Chúng đến nhanh hơn ta tưởng.” Mặc Thiên Hành nói nhỏ.
Diệp Vô Trần vẫn không nhúc nhích. Hắn cầm ấm trà, chậm rãi rót thêm một chén nữa.
“Đến là khách. Nhưng đêm mưa thế này, khách đến mà mang theo mùi máu, sợ là sẽ làm hỏng nồi rau muống luộc ngày mai của Nguyệt Dao mất.”
Vừa dứt lời, từ bóng tối của màn mưa, ba bóng người chậm rãi bước vào sân sau của Tô gia dược điếm. Chúng mặc trường bào màu đỏ thẫm, khuôn mặt ẩn sau những chiếc mặt nạ đầu lâu bằng gỗ hắc đàn. Mỗi bước chân của chúng đều để lại những vết chân màu máu trên nền đất ẩm ướt, và kì lạ thay, nước mưa dường như không dám chạm vào người chúng, bị một tầng khí tức âm hàn đẩy ra ngoài.
Kẻ đi đầu cầm một cây gậy đầu rồng bằng xương trắng, đôi mắt gã lướt qua Mặc Thiên Hành với vẻ khinh bỉ, rồi dừng lại trên người Diệp Vô Trần.
“Tiệm thuốc này… thơm quá nhỉ?” Giọng gã rít qua kẽ răng, khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau. “Lão phu là Trưởng lão ngoại môn Huyết Đan Môn – Hắc Huyết. Vừa rồi kẻ nào ở đây luyện chế ra đan dược mang theo đạo vận? Giao đan ra, và cái lò kia nữa, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây.”
Mặc Thiên Hành khẩy nhẹ ngón tay vào thanh kiếm rỉ sét, đang định đứng dậy thì cảm thấy một bàn tay ấm áp đè lên vai mình.
Diệp Vô Trần mỉm cười nhìn Hắc Huyết, điềm đạm nói: “Đan dược thì không có, chỉ có trà nhạt vừa pha. Cái lò này cũng chỉ là đồ đồng nát, gánh về chỉ tổ nặng vai thôi. Chút hơi hám mà ông cảm thấy, thực ra chỉ là mùi của mưa hòa vào lá chè mà thôi.”
“To gan!” Một tên đệ tử đứng sau Hắc Huyết quát lớn, gã vung tay ra, một dải lụa màu máu bay vút tới, quấn chặt lấy cái lò Quy Phàm định lôi đi. “Phàm nhân kiến hôi, dám lừa gạt tu sĩ! Đưa cái lò đây!”
Diệp Vô Trần thở dài một tiếng. Tiếng thở dài của hắn nghe rất khẽ, nhưng kì diệu thay, nó át đi cả tiếng sấm rền vừa vang lên trên bầu trời.
Đúng lúc dải lụa máu vừa chạm vào chân lò, chiếc lò Quy Phàm bỗng dưng rung động nhẹ một cái. Một luồng sóng khí vô hình, nhu hòa như gió mùa xuân, nhưng lại kiên cố như vách núi vạn năm, từ bên trong lò tỏa ra.
“Bùm!”
Dải lụa máu tan tác thành những sợi chỉ vụn ngay lập tức. Tên đệ tử Huyết Đan Môn thét lên một tiếng đau đớn, cả người bị chấn bay ra ngoài cổng sân, va sầm vào gốc cây hòe già, hộc máu không ngừng.
Sắc mặt Hắc Huyết đại biến. Gã không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ Diệp Vô Trần, hoàn toàn không có! Nhưng vừa rồi rõ ràng là một loại “Thế” – một thứ quy tắc cao cấp mà chỉ những đại năng hóa thần mới chạm tới được.
“Ngươi là ai?” Hắc Huyết lùi lại một bước, tay nắm chặt gậy đầu rồng, sát khí bao quanh gã bắt đầu rối loạn.
Diệp Vô Trần vẫn ngồi đó, tay cầm chén trà nhạt, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói: “Ta chỉ là một kẻ hái thuốc nghèo. Đêm hôm khuya khoắt, ông phá hỏng sự tĩnh lặng của cơn mưa, phá hỏng đạo vị của trà, còn làm bẩn sân nhà người khác.”
Hắn nhìn chén trà trong tay, rồi nhẹ nhàng hất những bã trà còn sót lại ra sân.
“Đi đi. Mang theo tên kia và mùi máu của các ngươi rời khỏi đây trước khi trà trong chén này hoàn toàn nguội. Nếu không, tối nay lò của ta sẽ phải dùng ‘người’ để nhóm lửa đấy.”
Câu nói của Diệp Vô Trần cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng trong tai Hắc Huyết, nó chẳng khác nào tiếng của tử thần đang gọi tên. Gã nhìn thấy trong những bã trà bị vứt bỏ kia, dường như ẩn chứa những quy luật vận hành của đất trời, khiến cho linh khí xung quanh gã bỗng dưng đông cứng lại, không thể vận chuyển được một chút nào.
Nỗi sợ hãi bản năng của một kẻ tu luyện đối với sự cường đại không xác định bùng phát.
“Rút!” Hắc Huyết không chút do dự, gã xách lấy tên đệ tử đang nằm dưới đất, cùng kẻ còn lại biến mất vào màn mưa nhanh như một bóng ma. Chúng chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Sân nhỏ trở lại vẻ yên bình vốn có. Mưa vẫn tí tách rơi.
Mặc Thiên Hành trố mắt nhìn cảnh tượng vừa rồi, sau đó lão bật cười ha hả, uống cạn vò rượu.
“Vô Trần ơi Vô Trần, ngươi vẫn là tên đan tử điên rồ ấy. Dùng ‘Đan ý’ hóa thành ‘Kiếm ý’ để đuổi người, trên đời này chắc chỉ có mình ngươi làm nổi.”
Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng trong đáy mắt hắn lại hiện lên một chút trầm tư.
“Bọn chúng chỉ là những con tép riu bị mùi hương dẫn dụ tới thôi. Cổ Sát Thiên sẽ không bỏ qua dễ dàng thế đâu. Và cả những kẻ trên kia…” Hắn chỉ tay lên bầu trời mờ mịt, nơi những vì sao bị mây đen che khuất. “Chúng đã bắt đầu nhìn về phía hạ giới rồi.”
Mặc Thiên Hành lau miệng, đứng dậy khoác lấy cây kiếm rỉ sét.
“Ta đi đây. Xem ra ta phải tìm mấy vò rượu ngon hơn mới đủ để xem màn kịch lớn này của ngươi. À, trà nhạt của ngươi… đúng là rất ngon.”
Lão già say biến mất vào màn đêm như cách lão xuất hiện.
Diệp Vô Trần một mình ngồi lại dưới hiên. Hắn đứng dậy, thu dọn ấm chén, rồi bước lại gần chiếc lò Quy Phàm. Hắn khẽ vuốt ve vết sứt ở chân lò, lẩm bẩm:
“Người luyện đan, lấy tâm làm lửa, lấy nhân gian làm dược. Một trận mưa, một chén trà nhạt, cũng là đạo vậy.”
Cơn mưa đêm bắt đầu nhỏ dần, chỉ còn lại những hạt bụi nước li ti bay trong không trung. Ở góc dược điếm, một gốc cây linh hủ thảo vốn đã khô héo từ lâu, nay bỗng nhiên nứt vỏ, đâm ra một chồi non xanh ngắt, tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Diệp Vô Trần thổi tắt đèn dầu, bước vào phòng trong. Cơn bão lớn đang kéo đến từ phương xa, nhưng đối với hắn, đó chỉ là một nguyên liệu nữa để luyện thành viên “Đạo Đan” cho kiếp người này mà thôi.
Bình thản mà đi, đó mới là chân chính nhập phàm.
Trong không gian mờ tối, chỉ còn lại chiếc lò cũ sứt mẻ đứng im lìm dưới hiên, như đang cùng với chủ nhân của nó, im lặng quan sát thế gian vạn biến.
Đêm Thanh Phong vẫn cứ thế trôi đi, mặn nồng vị đời, đắng chát vị đạo, nhưng cuối cùng đều tan biến trong vị ngọt hậu của một chén trà nhạt giữa đêm mưa.