Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 182: Luyện viên đan cuối cùng cho chính mình
**Chương 182: Luyện viên đan cuối cùng cho chính mình**
Nắng xuân sau kỳ giao thừa dịu ngọt như mật ong, lười biếng rót xuống mái hiên của Bất Nhị Đường. Tuyết trên rặng tre già bắt đầu tan, tiếng nước nhỏ xuống mặt đất đẫm nhựa sống tạo nên một bản nhạc thanh thuần, tĩnh lặng.
Trong sân nhỏ, Phùng Kinh Thiên – người từng là thiên tài số một của Tiên giới, kẻ mang danh “Vô Tình” – lúc này đang cầm một chiếc chổi tre già, chậm rãi quét đi những mảnh vụn của pháo giấy còn sót lại. Động tác của hắn đều đặn, không nhanh không chậm, tà áo thô màu xám lay nhẹ theo từng nhịp chổi. Ánh mắt vốn dĩ đầy vẻ ngạo mạn, sắc lạnh ngày nào, nay chỉ còn lại một màu xám tro của sự trầm lắng, như tro tàn sau một trận đại hỏa hoạn đã tìm được sự yên nghỉ dưới lòng đất mẹ.
Bên chiếc đe sắt rỉ sét ở góc sân, Lục Manh đang hì hục đập một lưỡi cày. Tiếng “keeng… keeng…” vang lên đanh gọn, trầm hùng. Mồ hôi trên trán gã chảy ròng ròng, bốc lên thành hơi giữa tiết trời se lạnh. Gã thợ rèn này chẳng cần linh khí, chỉ cần dùng sức lực cơ bắp thuần túy và cái tâm kiên định để rèn giũa. Với gã, mỗi nhát búa giáng xuống là một lần tôi luyện cho đạo tâm “Đan võ song tu” mà sư phụ đã truyền dạy.
Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây, tay vân vê chiếc chén sứ cũ. Hắn nhìn vợ mình – Tô Nguyệt Dao – đang ngồi bên cửa sổ khâu vá một vài chiếc áo nhỏ cho hài nhi sắp chào đời. Dưới ánh nắng ban mai, gương mặt nàng hiền từ, toát lên một vẻ đẹp thánh thiện mà suốt hàng vạn năm trên Tiên giới, hắn chưa bao giờ thấy được ở những tiên nữ tuyệt sắc thoát tục.
“Huynh đang nhìn gì vậy?” Nguyệt Dao ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của hắn, khẽ mỉm cười hỏi.
“Nhìn hạnh phúc.” Diệp Vô Trần đáp ngắn gọn, giọng nói trầm ấm.
Mặc Thiên Hành lúc này từ bên ngoài bước vào, trên vai vác theo một vò rượu lâu năm, kiếm gỗ Bất Nhị dắt bên hông rung rinh theo bước chân lảo đảo. Lão già say này khịt khịt mũi, rồi ngồi bệt xuống cạnh Diệp Vô Trần:
– Diệp lão đệ, ta thấy sắc mặt đệ hôm nay khác lắm. Bình thản đến mức… gần như không tồn tại. Đệ đã luyện thành viên “Nhân Gian Đại Đan” vô hình kia rồi, đại lục này cũng đã thái bình, đệ còn trăn trở điều gì sao?
Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía chiếc lò Quy Phàm đặt ở góc phòng. Cái lò sứt mẻ, không còn hào quang, trông chẳng khác gì một món đồ đồng nát của một tiệm kim hoàn sụp tiệm.
– Ta đã luyện đan cứu người, luyện đan cứu thế, luyện đan cho đệ tử, cho bằng hữu. Nhưng ngẫm lại, cả đời này của Vô Trần ta, chưa từng luyện một viên đan cho chính mình.
Mặc Thiên Hành ngẩn người, lão đặt vò rượu xuống, giọng nghiêm túc hơn:
– Một viên đan cho chính đệ? Đan Đế ngày xưa muốn thứ gì mà chẳng có? Từ Vạn Thọ Vô Cương Đan đến Phá Thiên Vũ Hóa Đan… chẳng lẽ vẫn còn loại đan dược nào đệ chưa dùng qua?
Diệp Vô Trần lắc đầu, đứng dậy đi về phía chiếc lò sứt mẻ. Hắn đưa tay vuốt ve những vết sứt trên vành lò, cảm nhận sự thô ráp của kim loại bình thường.
– Những viên đan đó, chỉ là để bồi bổ cái “Thân” và cái “Lực”. Cái ta muốn luyện hôm nay, là để trọn vẹn cho cái “Tâm”. Một viên đan để khép lại một hành trình, và mở ra một cuộc đời thật sự.
Nghe thấy lời của sư phụ, Lục Manh dừng búa. Phùng Kinh Thiên cũng ngừng chổi, đứng lặng im như một pho tượng. Cả hai đều cảm nhận được một luồng hơi thở khác lạ bắt đầu lan tỏa từ người Diệp Vô Trần. Không phải linh áp cường đại khiến người ta nghẹt thở, mà là một cảm giác bao dung, ôn nhu như gió mùa xuân, khiến vạn vật quanh vùng bỗng chốc trở nên tràn đầy linh tính.
“Lục Manh, nhóm lửa. Không cần hỏa diễm dị chủng, dùng gỗ thông già sau núi là được.” Diệp Vô Trần nhẹ giọng căn dặn.
“Tuân lệnh sư phụ!” Lục Manh vứt chiếc búa sang một bên, nhanh chóng chuẩn bị củi khô.
Phùng Kinh Thiên bước lại gần, cúi đầu hỏi: “Diệp tiên sinh, ta có thể làm gì?”
– Ngươi hãy mang ra đây một gáo nước giếng, cùng một nắm lá chè vừa nảy mầm đầu xuân. Đó chính là dược dẫn.
Sự tò mò hiện rõ trên mặt Mặc Thiên Hành. Lão biết Diệp Vô Trần chuẩn bị làm một điều chưa từng có trong lịch sử đan đạo. Luyện đan cho Đan Đế, bằng những thứ bình phàm nhất nhân gian.
Khi ngọn lửa trong lò Quy Phàm bùng lên, hơi ấm tỏa ra mang theo mùi thơm của gỗ thông hòa quyện với mùi đất ẩm sau mưa. Diệp Vô Trần đứng trước lò, đôi bàn tay gầy gũi khẽ chuyển động. Hắn không dùng đến bất kỳ thủ ấn phức tạp nào của Tiên giới, cũng không dùng đến thần thức để khống chế hỏa hậu. Hắn chỉ đơn giản là đang “trò chuyện” với ngọn lửa.
– Nguyệt Dao, hãy cho ta mượn một sợi chỉ đỏ từ chiếc áo nàng đang khâu.
Nguyệt Dao dịu dàng gật đầu, nàng cắt một đoạn chỉ màu đỏ rực, trao vào tay chồng.
Diệp Vô Trần thả sợi chỉ vào lò. Hắn mỉm cười: “Sợi chỉ này là ‘Tình’. Là sự gắn kết của đôi ta, là hơi ấm của mái nhà này.”
Hắn lấy từ trong túi áo ra một hạt mầm thảo dược khô héo – gốc Linh Hủ Thảo năm nào đã đưa hắn đến với Bất Nhị Đường. Hắn thả nó vào lò: “Hạt mầm này là ‘Cội’. Là nơi mọi thứ bắt đầu, cũng là nơi mọi thứ trở về.”
Cuối cùng, hắn nhìn Mặc Thiên Hành và Phùng Kinh Thiên, rồi nhìn lên bầu trời xanh thẳm:
– Một chút rượu nồng của bằng hữu, một chút sám hối của kẻ lầm lạc, một chút phong sương của kẻ lãng khách… tất cả, vào lò đi thôi.
Trong lòng Quy Phàm Lô, không có những phản ứng hóa học kịch liệt, cũng không có những tiếng nổ chấn động. Chỉ có một sự chuyển hóa êm đềm. Những thứ nguyên liệu tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau ấy, dưới ý chí của một người phàm nhưng mang tầm vóc của một vị thần, bắt đầu kết tinh lại.
Sắc mặt Diệp Vô Trần mỗi lúc một hồng hào. Hắn dường như đang gửi gắm toàn bộ những năm tháng cô độc trên Tiên giới, những đắng cay của sự phản bội, sự bàng hoàng khi trọng sinh, và cả sự bình yên vô giá ở Trúc Khê trấn này vào trong đó.
Thời gian trôi qua, nắng xuân đã lên đến đỉnh đầu. Bất Nhị Đường lúc này im ắng đến lạ thường. Người qua đường đi ngang qua cũng tự giác hạ thấp tiếng bước chân, như thể sợ làm phiền một nghi lễ thiêng liêng nào đó.
Bỗng nhiên, từ trong chiếc lò sứt mẻ phát ra một tiếng “cạch” thanh thúy.
Không có hào quang bảy màu bao trùm kinh thành, không có linh khí rồng bay phượng múa. Chỉ có một làn hương thơm cực kỳ thanh đạm, thoang thoảng như mùi lúa mới chín, như mùi nắng trên áo lụa, nhẹ nhàng lan tỏa khắp ngõ ngách.
Diệp Vô Trần mở nắp lò.
Trong lòng lò, một viên đan dược tròn trịa nằm im lặng. Nó không có màu vàng kim của cửu phẩm đan, cũng không có vân đan phức tạp của Tiên đan. Nó có một màu trắng sữa giản dị, bề mặt hơi nhám, mang theo một hơi ấm chân thực vô ngần.
“Đã thành rồi sao?” Mặc Thiên Hành ghé mắt nhìn, lẩm bẩm: “Tên nó là gì?”
Diệp Vô Trần đón lấy viên đan trong lòng bàn tay, ánh mắt hắn chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế.
– Viên đan này tên là: **Mãn Nguyện**.
Hắn quay sang nhìn Nguyệt Dao, người vợ đang đứng tựa cửa nhìn hắn với sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn lại nhìn Lục Manh và Phùng Kinh Thiên – những người đã thay đổi vận mệnh nhờ sự hiện diện của hắn. Cuối cùng, hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi tay của một người phàm đúng nghĩa, đầy những vết chai sần nhưng lại cảm thấy sức mạnh vĩ đại nhất thế gian: Sức mạnh của sự buông bỏ và trân trọng.
Phùng Kinh Thiên đứng đó, bỗng nhiên quỳ sụp xuống, đầu chạm đất:
– Tiên sinh… đa tạ tiên sinh cho ta được chứng kiến viên đan này. Ngàn năm tu đạo, đến nay ta mới hiểu mình đã bỏ lỡ điều gì. Chúng ta mải mê luyện chế trường sinh, nhưng lại quên mất phải luyện chế chính tâm hồn mình để xứng đáng với sự trường sinh đó.
Diệp Vô Trần đỡ Phùng Kinh Thiên dậy, mỉm cười:
– Kinh Thiên, con đường phía trước của ngươi còn dài. Lần này, đừng đi bằng chân, hãy đi bằng tâm.
Diệp Vô Trần không nuốt viên đan ngay lập tức. Hắn bước đến bên Nguyệt Dao, nắm lấy tay nàng, rồi đưa viên đan lên miệng.
Viên đan tan ngay đầu lưỡi, không mang lại một luồng tu vi cuồn cuộn nào, cũng không giúp hắn cải lão hoàn đồng hay phục hồi pháp lực Đan Đế. Thay vào đó, nó mang lại một sự minh mẫn tuyệt đối. Toàn bộ những góc tối cuối cùng trong tâm hồn Diệp Vô Trần – những mảnh vụn ký ức về sự cô độc ở Tiên giới, những vết sẹo của cuộc đời cũ – đều bị sự ấm áp của viên đan “Mãn Nguyện” xóa sạch.
Hắn cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, hài hòa hoàn hảo với từng hạt bụi, từng cơn gió của Linh Hoàn Đại Lục. Hắn không còn là “ngoại lai”, cũng không còn là “thượng nhân”. Hắn là Diệp Vô Trần của nhân gian này.
Đúng lúc đó, từ trong bụng Nguyệt Dao, một cử động nhẹ nhàng của sinh linh nhỏ bé khiến nàng khẽ thốt lên một tiếng “A”.
Diệp Vô Trần đặt tay lên bụng vợ, cảm nhận được nhịp đập của sự sống đang trào dâng. Đó chính là sự hồi đáp tuyệt vời nhất cho viên đan mà hắn vừa luyện.
“Nương tử, ta vừa ngộ ra một điều.” Diệp Vô Trần khẽ nói.
“Điều gì vậy chàng?”
“Đỉnh cao của Đan đạo, không phải là luyện ra sự bất tử, mà là luyện ra ý nghĩa cho từng hơi thở. Có nàng, có con, có bằng hữu, có mái hiên này… chính là viên đan hoàn hảo nhất mà đất trời đã ban tặng cho ta. Viên thuốc ban nãy ta nuốt vào, thực chất chỉ là một sự cam kết rằng ta sẽ mãi mãi trân trọng những gì đang có.”
Mặc Thiên Hành nghe vậy thì cười ha hả, nhấc vò rượu lên uống một ngụm lớn:
– Được! Khá cho câu “Lấy Đạo nhập Phàm”. Hôm nay chúng ta không nói chuyện tiên nhân, không bàn chuyện thiên hạ. Hôm nay chỉ có một gia đình Bất Nhị Đường, một bữa cơm xuân no ấm! Manh nhi, dẹp cái đe đi! Kinh Thiên, quét tước nốt chỗ giấy vụn kia đi! Hôm nay ta sẽ vào bếp làm vài món nhắm cho Diệp lão đệ!
Lục Manh gãi đầu cười hì hì, lập tức đi dọn dẹp. Phùng Kinh Thiên cũng khẽ gật đầu, động tác quét chổi bỗng trở nên linh động, như đang múa một bài kiếm pháp của nhân gian.
Hoàng hôn dần buông xuống Trúc Khê trấn. Khói bếp từ Bất Nhị Đường bay lên, hòa vào màn sương sớm còn vương lại, tạo nên một cảnh tượng yên bình như một bức tranh thủy mặc.
Trên kệ thuốc, chiếc lò Quy Phàm sứt mẻ dường như cũng đang ngủ yên một giấc nồng sau khi hoàn thành sứ mệnh cuối cùng. Nó đã từng luyện ra Tiên đan cứu cả một tông môn, đã từng chịu đựng lửa thần vạn năm, nhưng có lẽ, nó cũng mãn nguyện nhất khi được luyện ra một sự “Mãn Nguyện” cho chủ nhân mình.
Đêm hôm đó, trong căn nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười và mùi thức ăn ấm cúng, có một người đàn ông từng là Cửu Phẩm Đan Đế, nay đang kiên nhẫn gắp một miếng thức ăn ngon nhất vào bát của vợ.
Hắn đã thực sự thành thần. Không phải là Thần của Tiên giới vô tình, mà là Đan Thần của nhân gian hữu ái.
“Lấy Đạo nhập Phàm, luyện một viên Tâm Đan hằng cửu.”
Câu chữ ấy giờ đây không còn nằm trên mặt giấy, mà đã khắc sâu vào sinh mệnh của Diệp Vô Trần, vào từng ngọn cỏ nhành hoa quanh Bất Nhị Đường. Hành trình vạn dặm đã dừng lại, nhưng cuộc sống đích thực, có lẽ chỉ mới vừa bắt đầu từ viên đan cuối cùng này.
Gió xuân thổi qua, mang theo hương vị của sự khởi đầu mới. Ở một nơi nào đó trên Tiên giới, những cung điện nguy nga lạnh lẽo vẫn sừng sững, nhưng trong tim Diệp Vô Trần, chúng chẳng bằng một góc hơi ấm từ bàn tay Nguyệt Dao đang nắm chặt tay hắn dưới bàn ăn.
Hết chương 182.