Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 185: Khi đứa trẻ biết bốc thuốc
**CHƯƠNG 185: KHI ĐỨA TRẺ BIẾT BỐC THUỐC**
Mùa xuân ở kinh đô Đông Huyền Châu năm nay đến sớm hơn lệ thường. Gió xuân mang theo hơi ẩm từ sông Linh Hà, lướt qua những rặng liễu xanh mướt đang rủ mình soi bóng, rồi khẽ khàng len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, cuối cùng dừng chân trước một tấm biển gỗ có phần hơi tróc sơn, đề ba chữ cứng cáp: **Bất Nhị Đường**.
Từ khi Thiên Đạo “Công Bằng” của Diệp Vô Trần bắt đầu vận hành, linh khí của trời đất không còn cuồn cuộn như bão tố đổ về những vùng đất thiêng của các đại tông môn nữa. Thay vào đó, nó dịu dàng và tinh thuần, trải đều khắp nhân gian như những hạt mưa bụi, thấm đẫm vào từng nhành cây ngọn cỏ, vào cả hơi thở của những phàm nhân vốn bị coi là “kiến hôi”.
Giữa sân sau của Bất Nhị Đường, dưới bóng cây dược liễu cổ thụ – thứ duy nhất trong sân mang theo một chút linh tính khác thường, một đứa trẻ chừng ba, bốn tuổi đang lững thững đi lại.
Đứa bé mặc một bộ đồ lanh màu nâu đất, đôi ống tay áo được xắn cao để lộ hai cánh tay bụ bẫm như những khúc ngó sen. Gương mặt nó không hẳn là quá xuất chúng, nhưng đôi mắt thì đen láy, trong vắt đến mức người ta có thể nhìn thấy sự tĩnh lặng của mặt hồ đêm trong đó. Nó không vội vã, không chạy nhảy tinh nghịch như những đứa trẻ cùng tuổi, mà thỉnh thoảng lại dừng lại, ngồi thụp xuống trước một cái nia lớn đang phơi đủ loại thảo dược khô.
Đứa trẻ đó chính là Diệp Phàm.
“Hương thảo phải phơi đủ ba nắng, mới giữ được cái vị ‘thanh’. Cam thảo này… hơi già một chút, đắng hơn bình thường, nhưng lại tốt cho người hay lo âu.”
Tiếng nói của Diệp Phàm còn hơi sữa, ngọng nghịu nhưng âm điệu lại mang theo một sự trầm ổn kỳ lạ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nó nhặt lấy một cành thuốc khô, đưa lên mũi hít hà một cách chăm chú, rồi lại đặt xuống đúng vị trí cũ trên nia.
Bên hiên nhà, Diệp Vô Trần đang ngồi tựa lưng vào cột gỗ, tay cầm một ấm trà đất nung nguội ngắt. Hắn nhìn con trai, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng đầy sâu thẳm. Trong lòng hắn, một cảm giác thư thái mà hàng vạn năm trên Tiên giới hắn chưa từng có được, nay lại hiện hữu rõ rệt nhất.
Hắn không dạy Diệp Phàm tu luyện. Thậm chí, hắn còn dùng bí thuật phong tỏa hoàn toàn cái gọi là “linh căn” hay “tiên cốt” của đứa trẻ nếu có. Với hắn, muốn chạm đến đỉnh cao của Đan Đạo thực sự, phải bắt đầu từ việc làm một con người trọn vẹn nhất.
– Vô Trần, anh lại để Phàm nhi nghịch thuốc nữa rồi. – Tiếng nói thanh thót từ trong nhà vọng ra.
Tô Nguyệt Dao bước ra, tay bưng một chậu quần áo vừa giặt xong. Gương mặt nàng giờ đây đã mang theo nét đằm thắm của người phụ nữ đã làm mẹ, nhưng nét hoạt bát năm xưa vẫn chẳng hề phai nhạt. Nàng liếc nhìn con trai đang lấm lem vụn thuốc, khẽ thở dài nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười.
Diệp Vô Trần cười khà khà, hớp một ngụm trà nguội:
– Nó không phải đang nghịch, nó đang ‘trò chuyện’ với chúng đấy thôi. Em xem, đám thảo dược kia bình thường nằm im lìm, nhưng khi Phàm nhi chạm vào, hương thơm dường như đậm hơn một chút. Đó là sự giao hòa giữa phàm tâm và cỏ cây.
Nguyệt Dao đặt chậu quần áo xuống, tiến lại gần con trai, đưa tay quẹt nhẹ vết bẩn trên má nó:
– Em chỉ sợ nó nhiễm mùi thuốc nhiều quá, sau này lại trở thành một lão già lười biếng chỉ thích nằm dưới mái hiên như anh thôi.
– Làm lão già lười biếng thì có gì không tốt? – Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía cổng.
Lục Manh, giờ đây đã là một nam tử hán vai u thịt bắp, khí thế lẫm liệt nhưng gương mặt vẫn giữ nét thật thà vốn có, bước vào. Trên tay gã xách theo một tảng thịt rừng lớn và một vò rượu lâu năm. Đằng sau gã là Lâm Tử Hiên, vị đệ tử thiên tài của Diệp Vô Trần, hiện là người trực tiếp quản lý việc truyền thụ đan đạo tại Bất Nhị Đường.
– Sư phụ, sư nương. – Lâm Tử Hiên chắp tay hành lễ. Ánh mắt gã nhìn về phía Diệp Phàm, chứa đựng một sự tò mò không hề che giấu. Là một cao thủ Đan Đạo, Lâm Tử Hiên nhận thấy một điều cực kỳ vô lý: Diệp Phàm không có tu vi, không có linh lực, nhưng dường như tất cả thảo dược trong sân này đều đang… hướng về phía đứa trẻ đó, như thể muốn được nó chú ý đến.
Mọi người quây quần trong sân, không khí ấm áp như một gia đình bình thường. Đúng lúc ấy, tiếng chuông đồng trước cửa tiệm thuốc vang lên “keng… keng…” ba tiếng. Đó là dấu hiệu có khách cần xem bệnh khẩn cấp.
Diệp Vô Trần không động đậy, hắn chỉ khẽ hất cằm về phía Lâm Tử Hiên:
– Tử Hiên, đi xem sao. Nhớ kỹ, hôm nay dùng ‘tâm’ để bốc thuốc, đừng dùng ‘nhãn’.
Lâm Tử Hiên cung kính vâng lệnh, định bước ra ngoài, nhưng bỗng cảm thấy vạt áo mình bị một lực nhỏ kéo lại. Gã cúi đầu, thấy Diệp Phàm đang ngước nhìn mình, tay cầm một chiếc giỏ mây nhỏ xíu vốn là quà sinh nhật Lục Manh đan cho.
– Huynh trưởng… cho Phàm nhi đi cùng. Phàm nhi… giúp huynh. – Đứa trẻ bập bẹ nói.
Lâm Tử Hiên sững lại một chút, quay sang nhìn sư phụ. Diệp Vô Trần vẫn lim dim đôi mắt, gật đầu nhẹ:
– Để nó đi. Nó cũng đến lúc cần thấy nỗi đau của nhân gian rồi.
…
Trước cửa hiệu thuốc Bất Nhị Đường, một người đàn ông trung niên quần áo sờn cũ, gương mặt xám xịt, lưng còng rạp vì sương gió, đang dìu một người đàn bà gầy gò ốm yếu. Người đàn bà ấy không ngừng ho, mỗi nhịp ho đều kèm theo một tia máu đỏ tươi trên khăn tay trắng.
– Tiên sinh… cầu xin ngài, cứu nhà tôi với. Chúng tôi đã đi hết các dược điếm lớn trong thành, họ đều nói… đều nói mạch tượng đã tận, không thuốc nào chữa nổi… – Người đàn ông sụp xuống lạy lục khi thấy Lâm Tử Hiên bước ra.
Lâm Tử Hiên định đưa tay đỡ lấy, nhưng ánh mắt gã chợt đông cứng khi quan sát người bệnh. Bằng nhãn quang của một Đan sư bậc cao, gã thấy lục phủ ngũ tạng của người đàn bà này đã bị một luồng “âm hàn chi khí” xâm chiếm đến mức mục nát. Đây không phải là bệnh bình thường, mà là “Tà Khí Thực Phủ”. Trong thế giới cũ, cần phải có ngũ phẩm linh đan cực nóng mới có thể ép khí độc ra ngoài. Nhưng vị linh dược kia cực quý, một người nông dân lấy đâu ra tiền mua? Mà nếu dùng thuốc mạnh quá, cơ thể người phàm héo úa này sẽ nổ tung ngay lập tức.
“Khó… thực sự quá khó.” Lâm Tử Hiên nhíu mày, trầm tư.
Trong lúc Lâm Tử Hiên đang phân vân, một bóng dáng nhỏ xíu lách qua chân gã. Diệp Phàm bước đến trước mặt người đàn bà đang ho. Nó không hề tỏ ra sợ hãi trước mùi hôi thối của bệnh tật hay vệt máu kinh người kia.
Đứa trẻ đưa bàn tay bé xíu, hơi sần sùi vì nhặt cỏ, áp lên bàn tay khô khéo của người bệnh.
– Cô… đừng sợ. Phàm nhi nghe thấy… cái mầm nhỏ trong người cô đang khóc. Nó… nó chỉ là đang lạnh thôi. – Diệp Phàm nghiêng đầu nói, giọng trong trẻo như tiếng suối.
Người đàn bà đang vật vã bỗng nhiên lặng người đi. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn vào đôi mắt của Diệp Phàm, và một điều kỳ diệu xảy ra: nhịp ho dữ dội bỗng nhiên dịu lại. Cảm giác lạnh lẽo như bị ngâm trong băng tuyết suốt bấy lâu nay bỗng xuất hiện một luồng nhiệt nhẹ nhàng truyền tới từ lòng bàn tay đứa trẻ.
Lâm Tử Hiên kinh ngạc vạn phần. Gã không cảm nhận được chút linh lực nào từ Diệp Phàm, vậy mà “âm hàn chi khí” lại bị đẩy lùi?
Diệp Phàm quay lại, lon ton chạy vào bên trong hiệu thuốc. Lâm Tử Hiên và người đàn ông nọ chỉ biết ngơ ngác nhìn theo. Một lát sau, đứa bé trở ra, chiếc giỏ mây nhỏ của nó đã chứa vài thứ: một nắm gừng tươi còn bám đất, vài phiến lá khô màu tím sẫm (lá Tía Tô bình thường nhất), một ít vỏ quế sần sùi và… một cành cỏ dại màu vàng nhạt mà nó vừa nhặt trong kẽ sân.
Nó đưa chiếc giỏ cho Lâm Tử Hiên, nghiêm túc nói:
– Huynh trưởng, sắc cho cô ấy… phải dùng nước mưa đun sôi nhé. Nước giếng… lạnh lắm, cái mầm nhỏ không thích đâu.
Lâm Tử Hiên nhìn đống “thuốc” rác rưởi trong giỏ, lòng tràn đầy nghi hoặc. Là một thiên tài đan đạo, gã thuộc lòng vạn loại đan phương, nhưng cái đống lá cỏ tầm thường này thì có tác dụng gì? Ngay cả một đệ tử nhập môn cũng có thể thấy những thứ này chỉ đủ để chữa cảm mạo nhẹ cho người thường.
Tuy nhiên, lời của sư phụ vẫn còn vang bên tai: *”Dùng tâm, đừng dùng nhãn.”*
Lâm Tử Hiên hít sâu một hơi, nhìn vào mắt Diệp Phàm. Đứa trẻ nhìn gã với một niềm tin tuyệt đối, một sự thuần khiết không chút gợn sóng. Gã chợt nhận ra, bản thân gã quá chú trọng vào phẩm cấp của dược liệu, vào độ mạnh của linh hỏa, mà quên mất rằng người đang đứng trước mặt gã là một “con người”. Con người có hơi ấm, có sự giao cảm, và đôi khi cái họ cần không phải là sự tàn phá của tiên lực để diệt bệnh, mà là sự vỗ về của tự nhiên để tự chữa lành.
Gã quay sang người đàn ông, ôn hòa nói:
– Mau vào trong, theo hướng dẫn của đứa bé này mà làm.
…
Ba canh giờ sau, dưới sự giám sát của Lâm Tử Hiên và sự giúp đỡ tận tình của Tô Nguyệt Dao, người đàn bà nọ đã uống xong bát thuốc đỏ quạch, nghi ngút khói.
Kỳ tích đã xảy ra.
Màu da xám xịt của bà lão dần dần hồng hào trở lại. Hơi thở từng đứt quãng nay trở nên sâu và đều đặn. Luồng âm khí cực lạnh ban nãy, vốn là tử thần đối với bất kỳ phàm nhân nào, nay bị cái nhiệt từ gừng, quế và sự điều hòa từ nắm cỏ dại kia làm cho tan chảy, hóa thành mồ hôi đen đúa thoát ra ngoài chân lông.
Người đàn ông bật khóc, quỳ sụp xuống dập đầu:
– Tạ ơn tiên nhân! Tạ ơn tiểu thần tiên!
Diệp Phàm đứng cạnh cửa, nhìn thấy cảnh ấy, nó chỉ cười khẽ rồi lững thững quay về phía sân sau, nơi Diệp Vô Trần vẫn đang ngồi đợi.
Lâm Tử Hiên đi sau đứa trẻ, gương mặt gã lộ rõ vẻ thẫn thờ. Gã tiến đến trước mặt sư phụ, cúi người thật sâu, giọng run run:
– Sư phụ, đồ nhi… hiểu rồi. Đan đạo vạn năm, chúng ta luôn cố gắng ‘điều khiển’ thảo dược bằng ý chí của kẻ mạnh. Nhưng Phàm nhi… nó đang ‘cảm nhận’ chúng như những người bạn. Nó không dùng lửa để tôi luyện, nó dùng sự đồng cảm để kết nối giữa dược tính và bệnh căn.
Diệp Vô Trần buông ấm trà, ánh mắt nhìn theo bóng dáng lững thững của con trai đã khuất sau góc sân:
– Nó là phàm nhân, Tử Hiên ạ. Một phàm nhân đúng nghĩa nhất. Thế giới này đã quá dư thừa những vị thần nhìn xuống nhân gian từ mây cao, nhưng lại thiếu đi những con người sẵn sàng quỳ xuống để chạm vào đất cát. Đan đạo của ta, ta từng tưởng rằng mình đã đạt đến đỉnh cao khi luyện được Cửu Phẩm, nhưng thực chất khi ấy ta chỉ có ‘Hình’ và ‘Khí’.
Hắn thở dài một hơi, một luồng khí tức thanh cao thoát ra, khiến mây trời trên cao bỗng chốc tụ lại thành hình một tòa sen khổng lồ:
– Chỉ khi về đây, làm một gã chủ tiệm lười biếng, thấy vợ ta giặt áo, thấy con ta biết bốc thuốc, ta mới thấy được cái ‘Ý’ và cái ‘Đạo’. Phàm nhi không bốc thuốc bằng dược tính, nó bốc thuốc bằng ‘Tâm Đạo’. Viên đan nó luyện ra không nằm trong lò, mà nằm ngay trong cơ thể người bệnh. Đó chính là đỉnh cao của ‘Lấy Đạo Nhập Phàm’.
Lúc này, Diệp Phàm đã đi đến bên cạnh Quy Phàm Lô – cái lò sứt mẻ nằm ở một góc khuất trong sân. Nó dùng bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên thành lò cũ kỹ, như thể đang dỗ dành một con vật trung thành. Chiếc lò vốn im lìm bỗng phát ra một tiếng vang trầm đục nhưng tràn đầy niềm vui, luồng Thái sơ khí nhàn nhạt bên trong cuộn trào, bao bọc lấy đứa trẻ.
Thiên Đạo “Công Bằng” trên bầu trời Linh Hoàn Đại Lục vào khắc ấy chợt rung động mãnh liệt.
Ở các phương trời xa xôi, các vị đại năng của giới tu tiên đang bế quan bỗng đồng loạt mở mắt. Họ cảm nhận được một loại quy luật mới đang thành hình. Không phải sự cứng nhắc của pháp lý, cũng không phải sự áp chế của sức mạnh, mà là một sự mềm mại nhưng không gì có thể bẻ gãy – sức mạnh của sự Bình Thường.
Phùng Kinh Thiên, từ trong tòa cung điện lạnh lẽo trên mây xa, nhìn về hướng Đông Huyền Châu, gương mặt âm trầm:
– Diệp Vô Trần… ngươi không tu tiên, cũng không luyện đan, mà lại đang luyện một thế hệ ‘Nhân’ mới hay sao? Ngươi định dùng một đứa trẻ không có linh căn để sỉ nhục con đường Trảm Đạo của ta?
Tuy nhiên, dù hắn có giận dữ hay lo âu, bánh xe định mệnh đã bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo mà không thần thánh nào có thể can thiệp.
Buổi tối hôm ấy tại Bất Nhị Đường, mâm cơm đạm bạc nhưng tràn đầy tiếng cười. Diệp Phàm ngồi giữa, miệng lấm lem cơm trắng, còn tay vẫn nắm chặt một phiến lá xanh.
Nó đã biết đi, đã biết nói, và hôm nay nó đã biết cách cứu một mạng người.
Khi màn đêm buông xuống, Diệp Vô Trần đi vào phòng của con trai. Hắn nhìn đứa trẻ đang ngủ say, chiếc lục lạc đồng bên cạnh phát ra ánh sáng vàng ấm áp. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Diệp Phàm, thầm nhủ trong lòng:
*”Con trai, ta cho con một cái tên là Phàm, để con không bao giờ quên đi nguồn gốc của sự sống. Thần thánh có thể thọ cùng trời đất, nhưng họ sẽ không bao giờ hiểu được hương vị của một bát canh gừng ấm áp khi trời trở gió. Đạo của cha, nay đã có người tiếp nối… theo cách mà ngay cả cha cũng chưa từng ngờ tới.”*
Bên ngoài cửa sổ, hoa liễu lại khẽ đung đưa trong gió xuân. Một chương mới của Linh Hoàn Đại Lục đã lặng lẽ mở ra, không tiếng sấm vang, không hào quang rực rỡ, mà bắt đầu bằng hơi thở êm đềm của một đứa trẻ vừa mới biết bốc thuốc cứu người.
Kể từ ngày hôm đó, Bất Nhị Đường có một quy luật bất thành văn: Những ca bệnh khó nhất, những người đã bị các danh sư khước từ, sẽ được đưa đến gặp “Tiểu sư phụ” Diệp Phàm. Đứa trẻ ấy không cần bắt mạch, không cần hỏi han dài dòng, nó chỉ cần ngồi xuống chơi đùa bên cạnh người bệnh, hoặc hái một nhành cỏ dại bất kỳ bên đường… và phép màu cứ thế xảy ra.
Sự kế thừa tự nhiên này không chỉ là về kiến thức dược lý, mà là sự kế thừa về Tâm Thế.
Dân gian bắt đầu truyền tai nhau một câu nói: *”Muốn làm thần, hãy lên tháp cao. Muốn sống lại, hãy tìm đứa trẻ bốc thuốc ở Bất Nhị Đường.”*
Cái danh “Tuyệt Thế Đan Thần” của Diệp Vô Trần, dường như đang dần được chuyển sang một hình hài mới, giản đơn hơn, chân thật hơn và… “Phàm” hơn bao giờ hết.
Trong bóng tối của lịch sử tu tiên vạn vạn năm, nơi hận thù và sự tranh đoạt chiếm lĩnh, một ngọn lửa nhỏ mang tên Diệp Phàm đang cháy lên, lặng lẽ nhưng bền bỉ, sưởi ấm cho cả một kỷ nguyên nhân gian đang hồi sinh từ đống tro tàn của Thiên Đạo vô tình.
Và trên mái nhà Bất Nhị Đường, Mặc Thiên Hành vừa uống rượu vừa ngắm trăng, đôi mắt lờ đờ say khướt chợt ánh lên một tia sáng thông tuệ. Lão nấc lên một tiếng, cười dài:
– Vô Trần ơi là Vô Trần… ngươi giỏi thật. Ngươi không chỉ luyện đan, ngươi còn đang luyện hóa cả cái thiên hạ này bằng đứa con của mình đấy.
Gió đêm vẫn thổi, hương thuốc vẫn thơm nồng nàn trong không khí, báo hiệu cho một tương lai nơi mà Đạo và Phàm không còn là hai thái cực, mà là hơi thở của cùng một sinh linh.
—
**[HẾT CHƯƠNG 185]**