Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 24: Thử thách của Đan Tháp
Tiết trời vào thu, trấn Thanh Vân như chìm trong một bức tranh thủy mặc đượm buồn. Sương sớm chưa tan hẳn, đọng trên những mái ngói rêu phong những giọt nước trong vắt, lạnh lẽo. Gió thu mang theo mùi của lá khô và vị ẩm ướt của đất mẹ, thổi qua hiên nhà cũ nát của dược điếm “Bất Nhị Đường”.
Bên trong hiệu thuốc, Diệp Vô Trần vẫn giữ thói quen cũ. Hắn ngồi trên chiếc ghế tựa bằng tre đã sờn bóng, tay cầm một chiếc quạt nan rách nát, nhịp nhàng lay động không khí. Trước mặt hắn không phải là một chiếc đỉnh đồng rực rỡ ánh linh quang, cũng không phải loại linh lò vạn năm quý hiếm mà các đại tông môn thường thèm khát. Đó chỉ là một cái lò lò gốm đất nung đen kịt, bên trên đặt một chiếc nồi đất rẻ tiền thường dùng để sắc thuốc cho người nghèo.
Nguyệt Dao bưng một mâm gỗ đựng đầy vỏ trấu và rơm rạ đi ra, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ thắc mắc. Nàng đặt mâm xuống cạnh chân Diệp Vô Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn hắn:
“Vô Trần huynh, huynh bảo muội đi gom vỏ trấu ở cối xay về để làm gì? Chúng ta đâu có nuôi gà, mà dùng loại này để làm thuốc… liệu có ổn không?”
Diệp Vô Trần hé mắt nhìn mâm vỏ trấu màu vàng nhạt, hơi gật đầu. Hắn đưa tay bốc lên một nắm, những hạt trấu thô ráp rơi qua kẽ tay hắn, phát ra tiếng sột soạt khô khốc.
“Dao nhi, muội nhìn chúng giống như rác rưởi, nhưng trong mắt trời đất, chúng lại là lớp áo che chở cho tinh hoa nhất của nhân gian. Hạt gạo nuôi sống hàng triệu phàm nhân, mà vỏ trấu lại là thứ đón nắng, hứng sương, bảo vệ hạt gạo ấy qua mùa màng. Nó mang trong mình một loại ‘Khí’ bền bỉ nhất của ngũ cốc.”
Hắn nói đoạn, thong thả ném nắm trấu vào chiếc nồi đất đang bốc hơi nghi ngút. Khói thuốc bốc lên không có mùi đắng ngắt thường thấy, trái lại mang theo một hương thơm lúa mới ngọt ngào, dìu dịu.
Đúng lúc đó, từ đầu trấn vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Một cỗ xe ngựa được trang trí bằng lụa quý, đi đầu là hai gã hộ vệ mặc y phục có thêu hình chiếc lò luyện đan ba chân – biểu tượng của Đan Tháp – tiến thẳng về phía dược điếm.
Người ngồi trên xe bước xuống là một thanh niên anh tuấn, mặc cẩm y hoa lệ, ánh mắt sắc sảo nhưng lại ẩn chứa vẻ kiêu ngạo không giấu diếm. Hắn chính là Sở Viễn, một trong những đệ tử ưu tú nhất của phân đà Đan Tháp tại quận thành, đồng thời cũng là sư đệ của Linh Nhi – cô gái đi cùng trưởng lão Lam Hạc lần trước. Sau khi nghe Linh Nhi kể về một “thiếu niên quái dị” dùng bình phàm đánh bại sư tôn về mặt ý luận, Sở Viễn không phục. Hắn vốn là kẻ tôn sùng sức mạnh của dược liệu quý và kỹ thuật hỏa diễm đỉnh cao, làm sao chấp nhận được cái gọi là “Lấy Đạo Nhập Phàm”?
Sở Viễn bước vào cửa, cau mày khi thấy khói từ vỏ trấu bay vào mũi. Hắn dùng quạt xếp che mũi, giọng nói thanh cao nhưng lạnh lùng:
“Nơi này là dược điếm Bất Nhị sao? Nghe danh Diệp Vô Trần tiểu hữu có cách nhìn khác người về đan đạo, sư tôn ta – Lam Hạc trưởng lão – tuy có lòng bao dung, nhưng Đan Tháp chúng ta không cho phép danh tiếng bị những lời nói suông làm ô uế. Hôm nay ta tới, muốn cùng tiểu hữu ‘luận dược’ một lần.”
Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, vẫn chậm rãi quạt lò: “Luận thế nào?”
Sở Viễn phất tay, một gã hộ vệ bưng lên một chiếc hộp ngọc tinh xảo. Mở ra bên trong là một gốc Linh Chi màu tím đậm, hào quang nhàn nhạt tỏa ra khiến không gian u tối của tiệm thuốc sáng bừng lên.
“Đây là Tử Vân Linh Chi ba trăm năm, chứa đựng tinh khí núi cao, là dược liệu thượng hạng để luyện chế Bồi Nguyên Đan cho người đang suy kiệt sinh cơ. Ta sẽ dùng nó để luyện thuốc. Còn ngươi, ta muốn thấy ngươi dùng đống vỏ trấu rác rưởi kia để chữa trị cho một người tương tự. Nếu thuốc của ngươi có tác dụng bằng một phần mười của ta, ta sẽ bái phục.”
Vừa lúc đó, một ông lão gầy gò, lưng còng rạp, run rẩy cõng theo một đứa trẻ xanh xao hốc hác bước vào. Đứa nhỏ ấy hơi thở yếu ớt, môi tím tái, rõ ràng là do đói khát lâu ngày dẫn đến sinh cơ cạn kiệt, nội tạng suy yếu, không thể hấp thụ được cả cháo loãng.
Sở Viễn mỉm cười: “Vừa vặn có người bệnh. Gốc Linh Chi này có thể hồi sinh cho hắn.”
Hắn lập tức lấy ra một chiếc lò nhỏ bằng đồng thau khảm linh thạch. Ngón tay hắn búng ra một ngọn lửa màu xanh lam nhạt – Linh hỏa trung cấp. Động tác của Sở Viễn vô cùng chuyên nghiệp, dược liệu bay lơ lửng trong không trung rồi từ từ tan chảy dưới sự kiểm soát của linh lực mạnh mẽ. Chỉ trong chốc lát, một hương vị dược tính nồng nàn lan tỏa khắp phòng.
Sau nửa canh giờ, Sở Viễn rút lửa, trong lò nằm một viên thuốc màu tím bóng loáng.
“Tử Vân Hồi Sinh Đan, nhị phẩm đỉnh phong. Cho đứa trẻ ăn vào, sinh cơ sẽ lập tức phục hồi.” Sở Viễn tự đắc nói.
Thế nhưng, Diệp Vô Trần vẫn dửng dưng. Hắn bưng bát nước sắc từ vỏ trấu và một chút rơm rạ khô lên, thổi nhẹ. Bát nước có màu vàng óng như mật ong, thanh khiết lạ kỳ.
“Đợi đã.” Diệp Vô Trần ngăn Sở Viễn lại. “Viên đan của ngươi đúng là thuốc bổ, nhưng với đứa trẻ này, nó là thuốc độc.”
Sở Viễn cười lạnh: “Nực cười! Linh Chi vạn phần quý giá, làm sao là độc?”
Diệp Vô Trần nhìn đứa bé tội nghiệp, nhẹ nhàng nói: “Cơ thể nó giống như một ngọn đèn sắp cạn dầu, tim phổi mục nát vì đói lạnh. Linh tính trong Tử Vân Linh Chi quá mạnh, giống như một dòng thác lũ đổ vào một cái ao khô hạn, kết quả chỉ khiến cái ao ấy vỡ vụn mà thôi. Đan đạo của ngươi chỉ thấy dược tính, không thấy con người.”
Dứt lời, hắn tiến lại gần, ra hiệu cho ông lão đỡ lấy bát nước sắc vỏ trấu.
“Cho cháu ông uống thứ này. Nó không quý giá, nó chỉ là tinh túy của hạt lúa sau mùa thu, mang theo sự ôn hòa của đất, hơi ấm của nắng. Nó sẽ lặng lẽ vá lại những chỗ nứt trong cơ thể đứa trẻ này.”
Ông lão nhìn bát nước không có chút linh khí nào, phân vân nhìn Diệp Vô Trần rồi nhìn đứa cháu. Nhưng trước ánh mắt bình lặng như mặt nước của Vô Trần, ông lão bỗng thấy tin tưởng lạ kỳ, bèn run rẩy đổ bát nước vào miệng đứa trẻ.
Sở Viễn khoanh tay đứng nhìn, chờ đợi một màn hài kịch. Theo hắn, dùng vỏ trấu chữa bệnh thì chẳng khác gì tà thuật lừa đảo.
Thế nhưng, sự việc lại diễn ra ngoài dự tính. Đứa bé uống xong, ban đầu không có phản ứng gì mạnh mẽ như sấm sét hay hào quang rực rỡ. Nhưng mười nhịp thở sau, đôi môi tím tái của nó bắt đầu chuyển hồng. Một hơi thở dài, sâu và ổn định phát ra từ lồng ngực bé nhỏ. Đứa trẻ từ từ mở mắt, không còn vẻ lờ đờ mà ánh lên một tia sức sống thanh thuần nhất.
Vỏ trấu vốn là lớp áo bảo vệ của ngũ cốc, chứa đựng nguyên lý “thủy khởi từ mầm”. Khi được luyện chế bằng “Thái Cổ Hồng Mông Thủ” ẩn tàng trong động tác quạt lò đơn giản của Diệp Vô Trần, nó đã hóa thành một dòng năng lượng ôn hòa đến cực điểm, thấm sâu vào từng huyết quản mà không gây ra bất kỳ sự phản vệ nào.
Sở Viễn đứng hình. Hắn lập tức tiến lại gần, cầm lấy tay đứa trẻ để kiểm tra mạch tượng. Sắc mặt hắn từ trắng bệch chuyển sang xanh xám. Mạch đập của đứa bé không những ổn định mà còn tràn đầy sinh khí từ bên trong tỏa ra – một thứ sinh khí tự nhiên, không phải do dược lực kích thích cưỡng ép.
“Không thể nào… Vỏ trấu… tại sao có thể?” Sở Viễn lẩm bẩm, chiếc quạt xếp trên tay rơi xuống đất từ lúc nào không biết.
Diệp Vô Trần lại ngồi xuống chiếc ghế tre, tiếp tục quạt chiếc lò đang dần tàn lửa. Giọng hắn đều đều, vang vọng trong tiệm thuốc vắng lặng:
“Người tu đan đạo thường đi tìm những thứ quý hiếm ở tận chân trời, mà quên mất rằng trời đất vốn công bằng. Trong một hạt cát có đại thiên thế giới, trong một ngọn cỏ có ý chí trường sinh. Đan Tháp dạy các ngươi cách khuất phục dược liệu, nhưng chưa dạy các ngươi cách lắng nghe chúng. Ngươi dùng lửa mạnh để đốt cháy linh hồn thảo mộc, còn ta dùng hơi ấm để khơi gợi bản năng cứu người của chúng.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào mắt Sở Viễn – lúc này đã tràn đầy sự hoang mang:
“Viên đan của ngươi trị cái ngọn, bát nước trấu của ta trị cái gốc. Thử thách của Đan Tháp đối với ta không có ý nghĩa gì, bởi vì danh lợi không phải là đan, cao thấp cũng chẳng phải đạo.”
Nguyệt Dao đứng bên cạnh, trái tim đập liên hồi. Nàng không hiểu sâu về đan đạo, nhưng nàng thấy được hào quang kỳ lạ tỏa ra từ người thiếu niên vẫn bị coi là lười biếng kia. Hắn cứ như một vị thần đang dạo chơi giữa cõi phàm, dùng những thứ rác rưởi để thực hiện phép mầu.
Sở Viễn cúi đầu, hai tay run rẩy. Hắn nhìn viên Tử Vân Hồi Sinh Đan trị giá hàng ngàn linh thạch trong tay mình, rồi lại nhìn cái bát sành không đáng một xu trong tay ông lão. Một cảm giác bại trận nhục nhã nhưng cũng đầy chấn động nảy sinh trong lòng hắn.
Hắn vốn cho rằng mình đến để dạy dỗ một kẻ cuồng vọng, nào ngờ kẻ cuồng vọng ấy thực chất là một ngọn núi cao mà hắn ngay cả chân núi cũng không thấy rõ.
“Sở… Sở mỗ thụ giáo.”
Sở Viễn cúi người thật sâu, rồi lẳng lặng nhặt quạt, xoay người bước ra xe ngựa. Hắn không nói thêm lời nào, bởi mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi trước sự thật hiển nhiên.
Đoàn xe ngựa rời đi trong sự im lặng lạ thường. Ông lão và đứa trẻ quỳ lạy cảm tạ Diệp Vô Trần, rồi cũng rời đi trong niềm hạnh phúc vô bờ.
Gian tiệm thuốc trở lại vẻ yên tĩnh. Mặc Thiên Hành từ trong góc tối bước ra, tay xách vò rượu nửa vơi, mắt nheo lại cười:
“Tiểu tử, ngươi lại gieo một hạt giống ‘hoài nghi’ vào đầu đám thiên tài kia rồi. Đan Tháp chắc chắn sẽ không để yên đâu. Cái đám ngồi trên cao lâu quá, thường sẽ không chịu được việc bị một kẻ dưới mặt đất như ngươi dạy cho bài học về nhân sinh đâu.”
Diệp Vô Trần lười biếng duỗi người, tựa đầu vào vách tường: “Kệ họ đi. Đất trời rộng lớn, ai muốn ngồi trên cao cứ ngồi, ta chỉ cần mảnh sân nhỏ này để ngắm nắng thu là đủ.”
“Nhưng vỏ trấu đó… quả thật là ý tưởng hay.” Mặc Thiên Hành nhấp một ngụm rượu, nhìn mâm trấu còn sót lại. “Ngươi thực sự dùng kỹ thuật đó?”
Diệp Vô Trần không đáp, hắn đã nhắm mắt lại, dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu. Nhưng trong hư không, chiếc lò cũ kỹ “Quy Phàm Lô” nằm sâu trong tâm thức hắn khẽ rung động. Một tia dược khí thanh thuần như sương mai bắt đầu ngưng tụ, hấp thụ lấy những đạo lý nhỏ nhoi vừa mới diễn ra.
Tu tâm là một hành trình dài. Và mỗi bát nước sắc từ vỏ trấu, mỗi ánh nhìn kinh ngạc của thế nhân, đều là một viên gạch lát nên con đường “Lấy Đạo Nhập Phàm” của hắn.
Bên ngoài, gió thu vẫn thổi, cuốn theo những chiếc lá vàng xào xạc trên mặt đường, như thể đang kể lại câu chuyện về một Đan Thần vừa dùng những thứ rác rưởi của trần gian để viết nên một chương đạo lý huy hoàng. Nguyệt Dao mỉm cười, bắt đầu quét dọn những vỏ trấu vương vãi trên sàn, lòng nàng chợt cảm thấy ấm áp vô cùng, như vừa được uống một bát nước vỏ trấu mà Vô Trần huynh vừa sắc vậy.