Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 26: Bí mật dưới lòng đất trấn nhỏ
**Chương 26: Bí mật dưới lòng đất trấn nhỏ**
Nắng sớm ở Thanh Phong trấn bao giờ cũng mang theo chút vị mặn mòi của đất đá và hương thơm nồng của những loại cỏ dại mọc ven đường. Dưới bóng cây hoàng lan cổ thụ, không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt bụi nhảy múa trong nắng.
Lục Manh đang ngồi xổm giữa sân, gương mặt vuông chữ điền của gã đẫm mồ hôi. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm búa tạ, nay lại lóng ngóng cầm từng mảnh vỏ trấu mỏng manh. Ánh mắt gã dại đi, cố sức soi rọi vào lớp vỏ cám sần sùi dưới cái nắng gắt của buổi trưa đang dần tới.
“Sư phụ… con nhìn đến hoa cả mắt, vẫn chỉ thấy nó là một mảnh gỗ vụn khô khốc.” Lục Manh nuốt nước bọt, giọng nói khản đặc.
Diệp Vô Trần đang nằm nghiêng trên chiếc ghế dựa cũ kỹ, tay cầm một nhành cỏ đuôi chó thong thả ngoáy tai. Hắn không mở mắt, giọng nói đều đều như tiếng nước chảy:
“Vạn vật trên đời, dù là rác rưởi nhất cũng mang theo hơi thở của tạo hóa. Lục Manh, ngươi dùng mắt để nhìn, cái ngươi thấy chỉ là ‘hình’. Khi nào ngươi dùng hơi thở của mình để cảm nhận hơi thở của lớp vỏ trấu kia, ngươi mới thấy được ‘đạo’. Đừng nhìn nó như một vật chết, hãy nhìn nó như một phần của trời đất này.”
Lục Manh không hiểu lắm, nhưng gã rất nghe lời. Gã nhắm mắt lại, cố gắng bình ổn nhịp thở thô kệch của mình, bắt đầu một cuộc hành trình đơn độc tìm kiếm sự sống trong đống phế phẩm của nhà nông.
Trong khi đó, tâm thức của Diệp Vô Trần đã từ lâu không còn nằm trong dược điếm nhỏ bé này.
Sau khi “Đạo tâm” của hắn có sự biến chuyển nhẹ ở chương trước, sự liên kết của hắn với mảnh đất dưới chân bỗng trở nên nhạy bén đến lạ lùng. Hắn cảm nhận được một điều gì đó… một nhịp đập thâm trầm, cổ xưa, nằm sâu thẳm dưới lớp bùn đất của Thanh Phong trấn. Nó không giống như linh khí rực rỡ của các đại tông môn, cũng không phải là tà khí âm u của Huyết Đan Môn. Nó giống như một người khổng lồ đang ngủ say, hơi thở của nó chậm đến mức vạn năm mới có một nhịp.
“Lạ thật.” Diệp Vô Trần khẽ mở mắt, đôi đồng tử thâm thúy như hố đen vũ trụ nhìn xuống mặt đất dưới chân ghế dựa. “Vùng đất biên thùy nghèo nàn này, sao lại có ‘Thần nhịp’ của đại địa?”
—
Chập tối, Tô Nguyệt Dao bưng một mâm cơm đơn sơ ra sân. Nàng lau mồ hôi trên trán, gương mặt thanh tú lộ vẻ ưu tư:
“Vô Trần huynh, hôm nay dân làng xôn xao lắm. Giếng nước ở phía Tây trấn bỗng nhiên khô cạn chỉ sau một đêm. Nhà họ Lý định đào sâu thêm nhưng vừa xuống được mấy trượng đã nghe thấy tiếng gầm rú lạ kỳ từ dưới lòng đất, ai nấy đều kinh hãi không dám xuống tiếp.”
Diệp Vô Trần nhận lấy bát cơm, khẽ lùa một miếng. Vị ngọt của hạt gạo trắng tinh khiết lan tỏa, hắn gật đầu:
“Cạn nước sao? Có lẽ đại địa cũng biết khát.”
“Huynh lúc nào cũng nói những lời khó hiểu.” Nguyệt Dao lườm hắn một cái sắc sảo nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng. “Thanh Phong trấn vốn bình yên, dạo gần đây hết Huyết Đan Môn lại đến những hiện tượng kỳ quái này. Muội sợ có điềm chẳng lành.”
Diệp Vô Trần mỉm cười, nụ cười thanh tao như gió thoảng: “Đừng sợ, có tôi ở đây, trời sập xuống cũng chỉ là để che nắng cho cô thôi.”
Đêm đó, khi trăng lên đến đỉnh đầu, một bóng người thanh y nhẹ nhàng như làn khói, rời khỏi dược điếm hướng về phía Tây trấn.
—
Giếng nước nhà họ Lý nằm ở bìa trấn, xung quanh là những hàng liễu rủ bóng xuống mặt đất nứt nẻ. Diệp Vô Trần đứng bên miệng giếng, cúi đầu nhìn xuống hố sâu thăm thẳm.
Một mùi hương nồng đậm, tinh khiết đến mức khiến người ta run rẩy trào dâng lên. Đối với phàm nhân, đây chỉ là mùi ẩm mốc, nhưng với một cựu Đan Đế như hắn, đây chính là “Thái Sơ Chi Khí” tinh thuần nhất.
Hắn không chút do dự, nhẹ nhàng bước hụt một cái, cả người rơi tự do xuống lòng giếng sâu hơn mười trượng.
Nếu ai đó nhìn thấy cảnh này hẳn sẽ kinh hãi thét lên, nhưng Diệp Vô Trần rớt xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Chạm đáy giếng, chân hắn không phải là bùn nhão mà là một lớp đá đen nhẵn nhụi, phát ra ánh sáng tím nhạt.
“Quả nhiên…” Diệp Vô Trần thì thầm.
Hắn đặt tay lên vách đá. Một luồng sóng âm trầm mặc từ bàn tay hắn truyền đi, lan tỏa ra khắp không gian ngầm dưới lòng đất. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến một kẻ từng nhìn qua thiên hà sụp đổ như hắn cũng phải nheo mắt kinh ngạc.
Dưới lòng Thanh Phong trấn không phải là đất đá thông thường, mà là một hệ thống mạch linh thạch khổng lồ, trải dài như một con rồng đá đang uốn lượn. Những viên linh thạch ở đây không phải cấp bậc thấp kém, mà là “Cổ Linh Thạch” mang theo ký ức từ thời khai thiên lập địa.
Nhưng điều đáng sợ là, toàn bộ mạch linh thạch này bị quấn chặt bởi một hệ thống xích sắt đen ngòm, to bằng vòng eo người lớn. Trên mỗi sợi xích khắc đầy những phù văn đỏ thẫm của một trận pháp phong ấn vô cùng tàn độc: “Cửu Long Tù Địa Trận”.
“Hóa ra là vậy.” Diệp Vô Trần khẽ thở dài, tay vuốt ve một sợi xích lạnh ngắt. “Có kẻ đã phong ấn linh mạch của vùng đất này, hút đi sinh khí vạn năm để nuôi dưỡng một thứ gì đó. Đó là lý do tại sao Thanh Phong trấn nghèo khổ, tài nguyên cạn kiệt, người dân ở đây dù làm lụng vất vả cũng không thể phát tài.”
Kẻ tạo ra trận pháp này có thủ đoạn cực kỳ cao minh, hắn không hút cạn linh mạch ngay lập tức mà duy trì sự tồn tại của nó ở mức tối thiểu, giống như nuôi một con bò để lấy máu mỗi ngày.
Đúng lúc đó, một giọng cười già nua, khàn đặc vang lên trong bóng tối của đường hầm:
“Kẻ nào dám xâm nhập cấm địa của vương triều Đại Yến? Gan cũng lớn đấy!”
Từ trong bóng tối, một lão già gầy gò như bộ xương khô, khoác chiếc áo bào xám xịt từ từ hiện ra. Trên trán lão có một ký hiệu hình tia sét, hơi thở toát ra đầy sự áp chế. Đây là một cao thủ cấp bậc Nguyên Anh đỉnh phong, một tồn tại có thể hủy diệt cả Thanh Phong trấn trong chớp mắt.
Lão già nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng khinh bỉ: “Một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi? Ngươi xuống đây bằng cách nào? Hay là… kẻ đưa tin của Đan Tháp?”
Diệp Vô Trần phủi phủi tà áo dính bụi, thản nhiên đáp: “Ta chỉ là một tiểu đồ đệ đi tìm nước giếng. Lão già, trận pháp này là do ngươi trấn giữ sao? Hại người, hại đất, đứt đoạn cả đạo căn của một phương chúng sinh, ngươi không sợ thiên lôi đánh xuống sao?”
Lão già cười lớn, tiếng cười chói tai như tiếng kim loại cọ sát: “Thiên Đạo? Thiên Đạo ở trong tay cường giả! Vùng đất này vốn là rác rưởi, có thể đóng góp chút linh tính cho Thiên Ma Viên của vương thất chính là phúc phận của bọn chúng. Mau khai ra, ngươi là ai?”
Diệp Vô Trần không trả lời, hắn nhìn sâu vào trung tâm linh mạch, nơi có một viên “Linh Mạch Tâm” đang thoi thóp. Nếu tâm linh mạch bị vỡ, toàn bộ Thanh Phong trấn sẽ sụp xuống thành một cái hố không đáy.
“Lấy Đạo nhập Phàm, trước tiên phải bảo vệ cái ‘Phàm’ này đã.”
Diệp Vô Trần khẽ búng tay một cái.
Chỉ một động tác đơn giản ấy thôi, nhưng không gian dưới lòng đất bỗng chốc đông cứng lại. Lão già Nguyên Anh định ra tay bỗng thấy kinh mạch của mình bị tắc nghẽn hoàn toàn, linh lực vốn dạt dào như biển cả bỗng dưng trở thành vũng nước đọng.
Lão trợn tròn mắt, run rẩy không nói nên lời: “Ngươi… ngươi đã làm gì? Chẳng lẽ ngươi là Hóa Thần đại năng?”
“Hóa Thần?” Diệp Vô Trần lắc đầu, bước từng bước khoan thai về phía linh mạch. “Ta không thích dùng bạo lực với người già. Nhưng ngươi đứng chắn đường hơi thở của ta rồi.”
Diệp Vô Trần không dùng pháp thuật, hắn cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ bình thường từ đáy giếng, nhẹ nhàng ném vào một điểm giao nhau của những sợi xích sắt.
*Keng!*
Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng sức công phá lại vô cùng khủng khiếp. Sợi xích mang theo phù văn cổ xưa bỗng dưng rạn nứt, từng mảng lớn màu đỏ thẫm bong ra như vẩy nến.
Trận pháp Cửu Long Tù Địa do đại năng cổ đại bố trí, trong mắt Diệp Vô Trần chẳng khác nào một bài toán sai số đầy lỗ hổng. Hắn không phá trận, hắn chỉ “chỉnh sửa” lại quy luật của nó.
“Gào!”
Một tiếng gầm nghẹn ngào từ dưới lòng mạch linh thạch vang lên, lần này không phải tiếng kêu đau đớn mà là tiếng rồng ngâm thoát khỏi xiềng xích. Linh khí tinh thuần bị kìm nén vạn năm bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một luồng ánh sáng xanh biếc tràn ngập khắp hầm ngầm.
Lão già áo xám bị luồng linh áp này hất văng vào vách đá, hộc máu mồm: “Điên rồi! Ngươi thả linh mạch ra, Thanh Phong trấn sẽ không chịu nổi sức ép của linh khí bùng phát, tất cả sẽ tan thành mây khói!”
Diệp Vô Trần không đáp, hắn chắp tay sau lưng, hơi thở hòa làm một với luồng ánh sáng ấy.
“Lấy nhân gian làm lò, lấy linh mạch làm dẫn, luyện!”
Hắn thầm hô một tiếng trong lòng. Toàn bộ lượng linh khí cuồng bạo vốn có thể phá nát cả một tòa thành lớn, lúc này bỗng nhiên dịu dàng như nước mát, bắt đầu thẩm thấu qua các lớp đất đá, chảy ngược lên trên mặt đất của Thanh Phong trấn.
Chúng không bùng nổ rực rỡ, mà lặng lẽ hòa vào từng ngọn cỏ, từng gốc cây, từng cái giếng nước của người dân.
Dưới chân Diệp Vô Trần, mạch linh thạch từ màu đen xỉn dần biến thành màu trắng ngà ôn nhuận. Hắn đã dùng một thủ pháp nghịch thiên để chuyển hóa toàn bộ linh mạch cổ đại thành “Mạch sinh mệnh phàm trần”. Từ nay về sau, người dân Thanh Phong trấn sẽ khỏe mạnh hơn, mùa màng sẽ xanh tốt hơn, nhưng các tu sĩ từ bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy một chút linh khí nào nữa.
Hắn đã mang kho báu của giới tu tiên trở về cho người phàm.
—
Bên trên mặt đất, Mặc Thiên Hành đang đứng trên nóc nhà thuốc Tô gia, tay cầm vò rượu bỗng khựng lại. Ông ta nhìn về phía chân trời phía Tây, nơi một vầng sáng mờ ảo vừa vụt tắt.
“Vô Trần tiểu tử này… lại làm chuyện động trời rồi.” Mặc Thiên Hành nốc một ngụm rượu lớn, cười ha hả. “Phong ấn một linh mạch cổ đại thành một khu vườn bình thường, chỉ có kẻ điên như hắn mới dám làm.”
Cùng lúc đó, tại một hoàng cung nguy nga ở kinh đô vương triều Đại Yến, một lão thái giám đột ngột phun ra một ngụm máu đen, nhìn vào tấm ngọc bài vỡ nát trên tay mà thét lên kinh hoàng:
“Linh căn quốc mạch… bị người ta phá vỡ rồi! Mau! Phái Thiên Ảnh Vệ tới Thanh Phong trấn! Tra cho rõ kẻ nào đã nhúng tay vào!”
—
Tại đáy giếng, Diệp Vô Trần nhìn lão già áo xám đang sợ hãi đến mức ngây dại.
“Về báo với chủ nhân của ngươi, vùng đất này là của người dân Thanh Phong trấn. Nếu còn ai dám bén mảng tới hút linh khí, ta sẽ biến hắn thành một viên đan đá mãi mãi nằm dưới đáy giếng này.”
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng với lão già Nguyên Anh, nó giống như lời tuyên án của vị thần sáng thế. Lão không dám nói một câu, lồm cồm bò dậy dùng hết chút sức lực cuối cùng để chạy trốn vào bóng tối.
Diệp Vô Trần cúi xuống, nhặt lấy “Linh Mạch Tâm” giờ đã biến thành một viên ngọc màu trắng đục không có chút hào quang nào. Hắn bỏ nó vào túi áo như thể đó chỉ là một viên sỏi lượm bên đường.
Hắn khẽ nhảy một cái, thoát ra khỏi miệng giếng.
Dưới ánh trăng thanh bình, vạn vật như vừa trải qua một cuộc lột xác thần bí. Những nhành liễu ven hồ trở nên xanh biếc lạ kỳ, mặt nước giếng bỗng chốc đầy ắp và ngọt lịm.
Diệp Vô Trần thong dong đi bộ về dược điếm. Khi về đến sân, hắn thấy Lục Manh vẫn đang ngồi đó, đôi mắt trợn trừng nhìn vào mảnh vỏ trấu.
Bỗng nhiên, Lục Manh hét lên một tiếng kinh động cả khu trấn:
“Sư phụ! Con thấy rồi! Con thấy những sợi chỉ đỏ chảy bên trong lớp vỏ trấu này! Chúng đang chuyển động! Sư phụ ơi, chúng đang chuyển động!”
Diệp Vô Trần dừng bước, mỉm cười hài lòng. Linh mạch được giải phóng đã cộng hưởng với trực giác của Lục Manh, giúp gã bước những bước đầu tiên vào con đường Đan Đạo mà trước giờ chưa ai từng đi qua: Nhìn thấy linh tính của phàm vật.
“Thấy rồi thì đi ngủ thôi. Sáng mai còn phải ra sau vườn… dọn đống phân bón vừa mới mang về.”
Diệp Vô Trần nói xong, bước vào phòng, để lại Lục Manh ngơ ngác và một vùng đất đã hoàn toàn thay đổi từ cốt tủy.
Đêm đó, trong giấc mơ của nhiều người dân trấn nhỏ, họ thấy một con rồng trắng hiền lành bay lượn trên cánh đồng của mình, mang theo những cơn mưa ngọt ngào lạ kỳ. Họ không biết rằng, một kho tàng đủ để khiến cả Tiên giới đỏ mắt tranh giành đang nằm bình lặng dưới chân mình, được bảo vệ bởi một vị “phế vật” chuyên làm thuê ở tiệm thuốc nhà họ Tô.
Diệp Vô Trần nằm trên giường, tay kê sau gáy, lẩm nhẩm: “Nhập phàm, quả thực thú vị hơn tu tiên nhiều.”
—
*Kết thúc chương 26*