Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 53: Lục Manh đại hiển thần thông
**Chương 53: Đúc Tâm Thành Thiết, Uy Chấn Phàm Trần**
Hoàng hôn buông xuống trấn nhỏ vùng biên thùy, nhuộm đỏ cả một dải mây tà. Không gian vốn đang yên bình bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng chân ngựa dồn dập và sát khí đặc quánh tràn về phía hiệu thuốc “Bất Nhị Đường”.
Tại sân sau của hiệu thuốc, tiếng “choang, choang” đều đặn của búa nện xuống đe sắt vẫn vang lên không dứt. Lục Manh, gã thợ rèn cục mịch với bờ vai rộng như hộ pháp, đang mình trần hì hục bên lò lửa rực hồng. Những giọt mồ hôi chảy ròng ròng trên cơ bắp cuồn cuộn, ánh lửa soi rõ khuôn mặt vuông vức, nghiêm nghị của gã. Gã không dùng linh khí hoa mỹ, mỗi nhát búa vung lên đều mang theo một nhịp điệu lạ lùng, vừa trầm đục như tiếng sấm xa, vừa sắc lạnh như tiếng băng tan.
Tô Nguyệt Dao đang thu dọn những nong thuốc quý trên giàn, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng cảm nhận được một luồng hơi lạnh thấu xương đang áp sát.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ vốn đã cũ nát của dược điếm bị một luồng chưởng lực thô bạo đánh tan tành. Hơn mười kẻ mặc hắc y, ngực thêu hình huyết đan đỏ rực xông vào, dẫn đầu là một gã nam tử trung niên mắt diều hâu, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong.
“Diệp Vô Trần đâu? Bảo tên tiểu tử đó ra đây chịu chết!” – Gã nam tử gầm lên, sát khí từ cơ thể tỏa ra khiến mấy chậu thảo dược bên cạnh héo rũ trong nháy mắt.
Tô Nguyệt Dao giật mình, lùi lại một bước, nhưng vẫn cứng cỏi đáp: “Vô Trần ca ca không có ở đây. Các ngươi là người phương nào mà dám đến đây hành hung?”
“Hừ, Huyết Đan Môn làm việc, phàm nhân tránh ra!” – Tên mắt diều hâu gạt phắt đi, ánh mắt gã dừng lại ở phía sân sau, nơi tiếng búa vẫn vang lên đều đặn. Gã lộ vẻ kinh ngạc: “Trong lúc này mà vẫn còn tâm trí rèn sắt? Đúng là lũ ngu dại không biết trời cao đất dày!”
Lúc này, Lục Manh mới chậm rãi hạ búa. Gã lấy một tấm khăn vải lau tay, xoay người lại. Đôi mắt gã không có lấy nửa phần sợ hãi, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, hệt như phong thái của vị sư tôn lười biếng kia của gã.
“Sư phụ ta đi dạo rồi, dặn ta ở nhà trông tiệm. Các ngươi làm hỏng cửa, lát nữa ai sẽ đền?” – Giọng Lục Manh ồm ồm, chân chất nhưng đầy uy lực.
Tên mắt diều hâu cười sằng sặc: “Đền bằng mạng của ngươi có được không? Lên! Giết chết tên phu đập sắt này, bắt lấy con ả kia về làm lô đỉnh luyện đan!”
Bốn tên đệ tử Huyết Đan Môn rút ra huyết kiếm, hóa thành những vệt sáng đỏ lao tới. Lục Manh không tránh không né, gã lẩm bẩm trong miệng:
“Sư phụ nói, luyện đan là điều phối, luyện khí là trui rèn. Đánh người… thực chất cũng giống như gõ vào một miếng sắt vụn, tìm đúng điểm yếu nhất mà nện.”
Khi thanh huyết kiếm đầu tiên chỉ còn cách cổ gã gang tấc, Lục Manh bỗng nhiên cử động. Gã không dùng kiếm, cũng chẳng dùng đao, mà tay trái trực tiếp chộp lấy cái đe sắt nặng ngàn cân đặt cạnh lò lửa.
“Oành!”
Cái đe sắt trong tay gã nhẹ như một thanh kiếm gỗ, quét ngang một vòng. Một luồng lực lượng trầm hùng như núi cao sụp đổ bùng phát. Bốn thanh huyết kiếm chạm vào đe sắt liền gãy vụn như mảnh sành, bốn tên đệ tử Huyết Đan Môn bị chấn bay ra ngoài, ngực lõm xuống, kinh mạch toàn thân đứt đoạn.
Tên mắt diều hâu biến sắc: “Cái gì? Ngươi… ngươi là thể tu? Không đúng, trên người ngươi không có chút dao động linh lực nào!”
Lục Manh không trả lời, gã bước từng bước vững chãi về phía trước. Mỗi bước chân gã dẫm xuống, mặt đất lại xuất hiện một vết nứt sâu. Gã đang vận dụng “Đan Võ Song Tu” mà Diệp Vô Trần đã truyền dạy. Coi cơ thể là lò đan, lấy khí huyết làm lửa, lấy ý chí làm thuốc dẫn. Một nhát búa vung ra, không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà là sự dồn ép của vạn vật linh khí vào một điểm duy nhất.
“Ta nói lại lần cuối, các ngươi… đền cửa đi!”
Lục Manh gầm nhẹ một tiếng, cây búa rèn cầm tay vốn bình thường giờ đây bỗng tỏa ra một tầng hào quang xám tro. Gã lao vút đi, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng nổ vang trong không khí.
Tên mắt diều hâu hốt hoảng, vội vã kết ấn: “Huyết Sát Chưởng!”
Một bàn tay khổng lồ màu máu ngưng tụ, mang theo mùi hôi thối tanh tưởi dập xuống. Lục Manh không hề lùi bước, gã vung búa từ dưới lên trên.
“Thiết Tâm Nhất Kích!”
Không có linh chiêu hào nhoáng, chỉ có một đường thẳng tắp và thô kệch. Nhưng khi cây búa chạm vào lòng bàn tay máu, một tiếng “rắc” chói tai vang lên. Huyết chưởng vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Cây búa của Lục Manh thế như chẻ tre, đánh thẳng vào ngực tên mắt diều hâu.
“Bốp!”
Thân hình gã trung niên Trúc Cơ hậu kỳ bay ngược ra đường lớn, đập tan một sập hàng rong trước khi dừng lại trong đống đổ nát. Gã trố mắt nhìn Lục Manh, trong miệng đầy máu tươi, lắp bắp: “Ngươi… ngươi rốt cuộc… dùng là loại yêu pháp gì?”
Lục Manh đứng sừng sững giữa cổng hiệu thuốc, tay lăm lăm cây búa rèn, khuôn mặt vẫn thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Đó không phải yêu pháp. Đó là Đạo.”
Giọng nói thanh thản của Diệp Vô Trần bỗng từ xa truyền đến. Ở cuối con phố, hai bóng người đang nhàn nhã đi bộ về phía này. Diệp Vô Trần trên vai vẫn gánh chiếc đòn gánh bằng gỗ, tay kia còn cầm một túi hạt giống mới mua, bên cạnh là Mặc Thiên Hành đang vừa đi vừa dốc bình rượu.
Nhìn thấy cảnh tượng tan hoang trước cửa tiệm, Diệp Vô Trần không hề tức giận, trái lại còn khẽ gật đầu nhìn Lục Manh:
– Manh tử, hôm nay nhát búa đó có ba phần hỏa hầu của “Vạn Vật Vi Đan” rồi. Tiếc là tâm tính vẫn còn hơi nóng nảy, nếu lúc nãy ngươi thu búa chậm lại một nhịp, để sức nặng của đe sắt tự hòa vào không khí, kẻ kia đã không chỉ là gãy xương ngực đơn giản như thế.
Lục Manh vội vàng buông búa, cung kính chắp tay:
– Sư phụ, đệ tử ngu muội, vẫn chưa thể khống chế hoàn toàn lực đạo.
Mặc Thiên Hành nhìn tên mắt diều hâu đang thoi thóp dưới đất, rồi lại nhìn gã thợ rèn cục mịch, tặc lưỡi cảm thán:
– Lão Diệp à, ngươi đúng là quái thai, dạy ra đệ tử cũng là tiểu quái thai. Một gã Trúc Cơ hậu kỳ bị một tên thợ rèn chưa có tu vi chính thức đánh cho tan tác… Nếu truyền ra giới tu chân, đám thiên tài kia chắc đập đầu vào tường mà chết hết quá.
Diệp Vô Trần bước đến trước mặt tên mắt diều hâu, nhìn đống đổ nát của cánh cửa, khẽ thở dài:
– Cánh cửa này làm từ gỗ thông trăm tuổi, Nguyệt Dao rất thích nó. Ngươi phá hỏng nó, cũng coi như phá đi một chút bình yên của ta.
Tên mắt diều hâu run rẩy: “Ngươi… các ngươi rốt cuộc là ai? Huyết Đan Môn chúng ta sẽ không…”
– Huyết Đan Môn sẽ không tha cho ta sao? – Diệp Vô Trần ngắt lời, đôi mắt bình thản bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo như vạn cổ băng phong – Ta đã nói rồi, hương vị máu người nồng quá, hỏng cả trà chiều của ta. Cổ Sát Thiên nếu muốn báo thù, bảo hắn đích thân đến đây mà tìm ta. Còn bây giờ…
Diệp Vô Trần khẽ phất tay. Một làn gió nhẹ mang theo hương thảo mộc thanh khiết thổi qua. Kỳ lạ thay, cánh cửa gỗ gãy vụn bỗng dưng bay ngược lại, những thớ gỗ khép chặt, những vết nứt biến mất, vạn vật như thời gian quay ngược, trở lại nguyên trạng. Ngay cả vết nứt trên mặt đất cũng biến mất không dấu vết.
Tên mắt diều hâu kinh hãi đến mức hồn siêu phách tán. Đây không phải là sửa chữa, đây là nghịch chuyển nhân quả trong một phạm vi nhỏ! Thủ đoạn này… ngay cả Môn chủ của gã cũng nằm mơ không thấy nổi.
– Cút đi. – Diệp Vô Trần xoay người vào tiệm – Đừng để ta thấy màu đỏ của các ngươi thêm lần nào nữa.
Đám người Huyết Đan Môn như được đại xá, vội vàng vực tên thủ lĩnh dậy, tháo chạy trối chết như bị quỷ ám.
Trong dược điếm, Tô Nguyệt Dao chạy đến, lo lắng xem xét Lục Manh rồi quay sang nhìn Diệp Vô Trần:
– Vô Trần ca ca, huynh về thật đúng lúc. Muội cứ sợ Manh tử sẽ bị bọn chúng đả thương.
Diệp Vô Trần mỉm cười, đưa túi hạt giống cho nàng:
– Manh tử có lòng bàn tay của thợ rèn và trái tim của núi đá, hạng tép riu đó không làm khó được nó đâu. Chiều nay muội nấu cơm sớm chút, ta muốn cùng Mặc huynh uống vài chén.
Lục Manh nhìn bóng lưng sư phụ, rồi nhìn đôi bàn tay mình, trong lòng ngộ ra thêm một điều. Tu tiên, hóa ra không phải là rời xa thế gian, mà là dung hòa vào nó. Sư phụ có thể biến gỗ vụn thành cửa mới, gã có thể biến sắt nguội thành thần binh. Đạo nằm ở chính công việc hằng ngày này.
Hắn hít sâu một hơi, cầm cây búa lên, một lần nữa tiến về phía lò lửa.
“Choang… choang…”
Tiếng búa rèn lại vang lên đều đặn dưới bóng chiều tà, vang vọng khắp trấn nhỏ, như một bản nhạc của phàm trần nhưng mang theo hơi thở của vĩnh hằng. Tại góc tiệm thuốc, Diệp Vô Trần ngồi xuống, rót một chén trà, đôi mắt nhìn về phía xa xăm của chân trời, nơi bóng tối đang dần phủ xuống.
Cuộc chơi ở nhân gian này, mới chỉ vừa bắt đầu thật sự.