Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 57: Gặp lại người cũ từ Tiên giới

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:55:17 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 57: GẶP LẠI NGƯỜI CŨ TỪ TIÊN GIỚI**

Nắng chiều ở vùng biên thùy thường mang một màu vàng quánh như mật ong rừng, đổ dài trên những con đường mòn mấp mô sỏi đá. Diệp Vô Trần bước đi thong dong, đôi ống tay áo thanh y nhẹ bay theo nhịp bước. Trên vai hắn là chiếc đòn gánh bằng gỗ đen bóng, hai đầu lủng lẳng mấy giỏ thảo dược vừa hái được trong rừng sâu, hương thơm thanh khiết của cỏ cây vương vất trong không gian.

Phía sau hắn, Hỏa Kỳ Lân đã thu nhỏ kích thước chỉ bằng một chú chó con, bộ lông rực lửa giờ đây trông nhạt nhẽo như màu gạch nung để tránh sự chú ý. Nó lững thững bước theo chủ nhân, thỉnh thoảng lại dùng cái mũi nhỏ hếch lên ngửi ngửi không khí, đôi mắt long lanh đầy vẻ hiếu kỳ đối với thế giới con người.

Khi đôi chân Vô Trần chạm vào ranh giới của trấn nhỏ, nơi tiếng búa rèn của Lục Manh vẫn vang lên đều đặn “đương… đương” từ phía xa, bước chân hắn bỗng khựng lại một nhịp rất khẽ.

Một luồng hơi thở lạnh lẽo, cao ngạo và mang theo phong vị thoát tục vượt xa phàm trần vừa lướt qua cảm quan của hắn.

Luồng khí tức ấy không lạ lẫm. Nó giống như một vết cắt cũ trên ký ức nghìn năm của Vô Trần. Đó không phải là sát khí, cũng không phải là linh khí hỗn tạp của tu sĩ nhân gian, mà là một loại khí tức tinh thuần đến từ nơi cao nhất của cửu trùng thiên — Tiên giới.

“Cuối cùng cũng có kẻ tìm đến sao?” Diệp Vô Trần khẽ lẩm bẩm, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không có sợ hãi, cũng chẳng có sự hào hứng. Hắn chỉ đơn giản là hít vào một hơi thật sâu mùi khói bếp đang lan tỏa từ những mái nhà tranh, tìm về sự bình yên vốn có.

Hỏa Kỳ Lân tựa như cảm nhận được sự bất thường, nó gầm nhẹ trong cổ họng, bộ lông đỏ chợt lóe lên tia lửa nhỏ. Vô Trần cúi xuống, vỗ nhẹ đầu nó:
– Ngoan, chỉ là một vị khách không mời thôi. Đừng làm kinh động đến bà con lối xóm.

Nó gừ một tiếng rồi thu mình lại, bám sát gót hắn.

Vô Trần tiến dần về phía dược điếm Bất Nhị Đường. Ngay từ đầu phố, hắn đã thấy sự khác lạ. Đám trẻ con thường ngày vẫn chạy nhảy nô đùa quanh tiệm thuốc hôm nay đều tản đi hết. Không gian xung quanh yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá và tiếng xào xạc của những bụi cỏ ven đường.

Trước cửa tiệm thuốc cũ nát, một cỗ xe ngựa được kéo bởi hai con Tuyết Long Mã toàn thân trắng muốt, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ khinh khỉnh đang đứng sừng sững. Tuyết Long Mã là linh thú cấp thấp ở Tiên giới, nhưng ở phàm giới này, chúng là bảo vật mà ngay cả những hoàng đế đế quốc lớn nhất cũng chưa chắc đã chạm tay vào được.

Trong sảnh chính của Bất Nhị Đường, Tô Nguyệt Dao đang đứng đó, khuôn mặt vốn linh hoạt giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng và bối rối. Nàng đang rót trà cho một nữ tử ngồi ở bàn khách.

Nữ tử kia mặc một bộ tiên y màu lụa trắng, trên vai choàng khăn lụa mỏng nhẹ như mây trời. Khuôn mặt nàng ta được che phủ sau một lớp voan mỏng, nhưng khí chất lạnh lùng, thoát tục vẫn khiến người đối diện không dám nhìn thẳng. Nàng ta ngồi đó, giữa tiệm thuốc đơn sơ đầy mùi thảo dược hắc hắc và bụi bặm, trông lạc lõng như một đóa sen trắng rớt xuống giữa vũng bùn.

Diệp Vô Trần khẽ mỉm cười, bước qua ngưỡng cửa, tiếng đòn gánh gõ nhẹ vào vách gỗ vang lên khô khốc.

– Nguyệt Dao, hôm nay có khách quý sao? – Tiếng nói của hắn thanh thản, tự nhiên như thể không hề nhận thấy sự bất thường nào.

Tô Nguyệt Dao thấy hắn về, như trút được gánh nặng, vội chạy lại:
– Vô Trần, anh về rồi! Vị tiểu thư này đã đợi anh hơn nửa buổi chiều rồi. Nàng nói… nàng muốn gặp chủ nhân của tiệm này.

Nữ tử áo trắng từ từ đặt chén trà xuống bàn. Ngón tay nàng ta dài và thon như búp măng, nhưng trắng bệch một cách lạ thường. Khi nàng ta ngước mắt lên, đôi đồng tử ấy mang theo một luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo, xuyên thấu qua vạn vật.

– Ngươi chính là người mà đệ tử Huyết Đan Môn nhắc tới sao? – Giọng nói của nàng ta trong trẻo như tiếng ngọc va vào nhau, nhưng ẩn chứa một sự kiêu ngạo không thèm che giấu.

Vô Trần đặt gánh thuốc xuống góc sân, thong thả phủi lớp bụi bám trên áo, sau đó mới quay lại nhìn nàng ta:
– Ở đây chỉ có người làm thuốc, không có chủ nhân cao quý. Tiên tử từ xa tới đây, chắc hẳn không phải để hỏi một câu thừa thãi như vậy chứ?

Nữ tử khẽ nheo mắt. Lời nói của người thanh niên trước mặt rất bình thường, thậm chí còn có chút lười biếng, nhưng chẳng hiểu sao khi đối diện với đôi mắt tĩnh lặng kia, nàng ta cảm thấy linh hồn mình như bị một lực lượng vô hình bình định lại. Cảm giác ấy giống như nàng đang đối mặt với một bậc trưởng lão thái thượng, chứ không phải một tên tiểu đồ đệ tại vùng biên thùy hẻo lánh.

– Ta là Thanh Loan, truyền thừa đệ tử của Thiên Tuyết Cung. – Nữ tử nhẹ nhàng đứng dậy, tiên y rũ xuống từng lớp mềm mại. – Nghe nói tại đây có kẻ dùng một nhành cỏ cứu sống hổ vương, dùng nước giếng luyện thành Linh đan. Ta vốn không tin, nhưng hôm nay thấy thần thái của ngươi… có chút thú vị.

Vô Trần cười nhạt, tay bốc một nắm linh thảo vừa hái bỏ vào cái mẹt bên cạnh để phơi:
– Chuyện đồn thổi trong thiên hạ vốn mười phần thì hư cấu mất tám chín. Tiên tử là người thượng giới, lý nào lại bận tâm đến những chuyện vụn vặt của người phàm chúng ta?

– Người phàm? – Thanh Loan tiến lên một bước, mùi hương băng tuyết thanh lạnh tỏa ra khắp phòng. – Ngươi biết ta từ đâu tới?

– Xe ngựa Tuyết Long Mã, hơi thở của Thiên Băng Hàn Khí, trên thắt lưng là mảnh ngọc Thần Hồn Chỉ dẫn. – Vô Trần không ngẩng đầu, vẫn tỉ mẩn nhặt từng chiếc lá héo. – Những thứ đó, phàm nhân không có, tu sĩ thường cũng chẳng dám dùng. Chỉ có đệ tử nòng cốt của tứ đại tông môn Tiên giới mới mang theo chúng khi xuống hạ giới du ngoạn thôi.

Thanh Loan im lặng một lúc lâu. Ánh mắt nàng bắt đầu thay đổi, từ sự khinh miệt ban đầu chuyển sang dò xét cực độ. Nàng chợt nhận ra mình không thể nhìn thấu tu vi của người thanh niên này. Hắn trông như một kẻ không hề biết tu luyện, nhưng chính cái sự “không có gì” ấy mới là điều đáng sợ nhất đối với một người có trình độ như nàng.

– Ngươi rốt cuộc là ai? – Thanh Loan hạ giọng, một luồng uy áp cực nhẹ từ cơ thể nàng tỏa ra, khiến không khí trong tiệm thuốc như đông cứng lại.

Tô Nguyệt Dao đứng gần đó cảm thấy khó thở, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi.

Vô Trần hơi chau mày. Một tia sáng cực nhỏ xẹt qua đáy mắt hắn. Chỉ một cái liếc nhìn, luồng uy áp kia bỗng chốc tan biến hoàn toàn như băng mỏng gặp nắng gắt. Tô Nguyệt Dao đột nhiên cảm thấy lồng ngực thông thoáng, mọi áp lực biến mất không dấu vết.

– Tiên tử đến tiệm thuốc để mua thuốc thì chúng tôi đón tiếp, còn nếu để khoe khoang tu vi, e rằng tiên tử đi nhầm chỗ rồi. – Giọng Vô Trần bỗng lạnh hơn vài phần. – Tiệm nhỏ, không chịu nổi phong ba bão táp.

Thanh Loan khựng lại, tim nàng đập nhanh một nhịp. Kỹ năng hóa giải áp lực vừa rồi của hắn thật quá quỷ dị. Hắn không hề dùng linh khí, chỉ dùng một ánh mắt – hay đúng hơn là một loại quy luật của thiên địa để trấn áp nàng.

Nàng hít một hơi thật sâu, thu hồi khí tức, vẻ kiêu ngạo cũng bớt đi đôi phần:
– Thứ lỗi cho sự mạo phạm. Ta đến đây là có đại sự. Sư môn của ta có một vị tiền bối đang gặp vấn đề về Đạo tâm, đan dược của tất cả các đan sư thượng giới đều không có tác dụng. Nghe danh người tại đây có tài nghệ đặc biệt, ta muốn mời người đi cùng một chuyến.

Vô Trần cười khẽ, hắn ngồi xuống cái ghế dựa bằng tre già, thong thả rót một chén trà xanh rẻ tiền cho mình:
– Mời ta đi? Tiên giới và Phàm giới có ranh giới rõ ràng. Tiên tử đi tìm một kẻ phàm phu chữa cho cao nhân, chẳng khác nào cầu cứu một lão nông cứu mạng hoàng đế. Hơn nữa, ta đã nói rồi, ta chỉ là người làm thuốc phàm trần, không hiểu đạo của các vị thần tiên các ngươi.

Thanh Loan không từ bỏ, nàng lấy ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo đặt lên bàn. Khi mở hộp ra, một luồng dược hương nồng nàn lan tỏa, trong đó là một gốc linh dược rực rỡ như được đúc bằng vàng:
– Đây là Vạn Niên Hoàng Tinh, đủ để một kẻ phàm nhân gia tăng thọ nguyên thêm nghìn năm. Nếu ngươi đồng ý, nó là của ngươi.

Diệp Vô Trần nhìn gốc linh dược được coi là trân bảo thế gian kia, đôi mắt vẫn không có lấy một tia gợn sóng. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát đọng lại nơi đầu lưỡi rồi mới từ từ tan ra vị ngọt hậu.

– Đồ tốt đấy. – Vô Trần thong thả nói. – Nhưng nó quá rực rỡ, không hợp với tiệm thuốc nhỏ này của ta. Tiên tử mang về đi. Đạo thương thì phải dùng tâm mà chữa, dùng thuốc bồi bổ chỉ khiến vết thương lở loét thêm thôi.

– Ngươi nói gì? Ngươi nhìn ra đó là Đạo thương? – Thanh Loan thất thanh kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ nhắc đến chữ “Đạo thương” (vết thương đạo căn), chỉ nói là “vấn đề Đạo tâm”. Hai khái niệm này tuy gần mà xa, kẻ không đạt đến cảnh giới Hóa Thần trở lên hoặc không phải bậc đại tông sư đan đạo tuyệt đối không thể phân biệt được qua vài câu nói.

Vô Trần buông chén trà, đứng dậy, đi về phía giá thuốc, bắt đầu sắp xếp lại các ngăn kéo.

– Một người tu hành đến đỉnh cao, hằng ngày tiếp xúc với linh khí thanh khiết nhất, sống giữa những lâu đài lơ lửng trên mây, xa rời khói lửa nhân gian… lâu dần, trái tim họ sẽ trở nên lạnh lẽo như đá. Đạo tâm bị phong tỏa bởi chính cái danh hiệu “Tiên” của mình. Muốn chữa cho họ, không phải là đưa họ lên cao hơn, mà là kéo họ rơi xuống lại trần gian này một chút. – Vô Trần vừa làm vừa nói, giọng điệu nhịp nhàng như đọc một đoạn kinh văn cổ.

Thanh Loan đứng lặng như phỗng. Từng lời, từng chữ của Vô Trần đâm thẳng vào nỗi trăn trở của sư môn nàng bấy lâu nay. Vị tiền bối kia của Thiên Tuyết Cung quả thật sau khi đạt tới đỉnh cao thì đạo tâm bắt đầu rạn nứt, rơi vào trạng thái tịch mịch đến mức khô héo sinh cơ.

Nàng nhìn cái bóng lưng trong bộ thanh y giản dị kia, đột nhiên cảm thấy hình bóng ấy trở nên cao lớn đến mức lấn át cả bầu trời. Trong giây phút ấy, ký ức về một huyền thoại cũ chợt hiện về trong tâm trí nàng. Ngàn năm trước, vị Đan Đế Vô Trần Tiên Tôn trước khi biến mất cũng từng có một câu nói nổi tiếng: *“Luyện đan chính là luyện tâm, tâm không có bụi thì đan tự thành thần.”*

Lẽ nào…?

Nàng gạt bỏ suy nghĩ điên rồ đó ra khỏi đầu. Vị đại năng kia đã vẫn lạc từ lâu, làm sao có thể là tên thanh niên lười biếng ở trấn nhỏ này được?

– Người rốt cuộc có liên hệ gì với Vô Trần Tiên Tôn? – Thanh Loan buột miệng hỏi.

Bàn tay Vô Trần đang cầm một lọ thuốc khựng lại trong thoáng chốc. Một nụ cười ẩn ý hiện ra trên môi, hắn không quay đầu lại:
– Vô Trần? Cái tên này phổ biến lắm. Trong trời đất bao la, bụi trần vô số, có ai là không muốn mình được “vô trần”? Chỉ tiếc là càng muốn sạch lại càng thêm bẩn. Tiên tử quá lời rồi.

Thanh Loan biết mình không thể ép buộc được con người này. Ở Tiên giới, kẻ mạnh thường dùng vũ lực, nhưng trước mặt người này, nàng cảm thấy nếu mình ra tay, kẻ chịu thiệt chắc chắn sẽ là chính mình. Một trực giác nhạy bén của thiên tài tu luyện mách bảo nàng rằng: tuyệt đối không được đắc tội với kẻ đang cầm bình thuốc gỗ kia.

Nàng hít một hơi thật sâu, gập người hành lễ – một cử chỉ hiếm hoi của đệ tử Thiên Tuyết Cung đối với một người không phải sư trưởng:
– Thanh Loan thất lễ. Hôm nay được lời của các hạ khai thông, ta đã hiểu được vài phần. Nhưng xin hãy nhận lấy món quà này, coi như là bồi lễ cho sự lỗ mãng vừa rồi.

Nàng không để lại gốc Hoàng Tinh kia vì biết Vô Trần sẽ không nhận. Thay vào đó, nàng đặt xuống một lá thư bằng ngọc:
– Đây là lệnh bài thông hành của Thiên Tuyết Cung. Nếu một ngày người muốn rời khỏi chốn phàm trần này để ngắm nhìn mây trời Tiên giới, tấm thẻ này sẽ giúp người không bị bất kỳ kẻ nào cản bước.

Nói xong, nàng quay lưng, bước ra khỏi cửa hiệu. Cỗ xe ngựa Tuyết Long Mã phát ra những tiếng hí vang trời, kéo theo một luồng hàn khí mạnh mẽ bay vụt lên không trung, biến mất sau những đám mây ngũ sắc của hoàng hôn.

Không gian trong tiệm thuốc trở lại với vẻ thanh tĩnh ban đầu.

Tô Nguyệt Dao lúc này mới dám thở phào, nàng chạy lại bên Vô Trần, tò mò nhìn tấm thẻ ngọc lấp lánh trên bàn:
– Vô Trần, vị tỷ tỷ đó đáng sợ quá. Khí thế của nàng giống như cả một ngọn núi tuyết đè xuống vậy. Anh thật giỏi, sao có thể bình thản đối đáp với nàng ta như vậy được?

Vô Trần cười nhẹ, đưa tay xoa đầu Nguyệt Dao:
– Núi tuyết tuy to lớn nhưng cũng chỉ là vật chết. Lòng người rộng mở thì cả thế gian đều là con đường mình đi, có gì phải sợ?

Hắn cầm tấm thẻ ngọc lên, lật qua lật lại rồi tiện tay ném nó vào ngăn kéo đựng linh thảo khô:
– Thứ này có thể dùng để làm bàn tính hoặc chặn giấy, cũng không đến nỗi tệ.

Lục Manh từ phía sau nhà rèn xong đe sắt, lau mồ hôi bước vào, thấy đống giỏ thảo dược thì hì hục bốc lên vai:
– Sư phụ, người về rồi ạ! Để con mang mấy thứ này ra sau vườn sơ chế. Mà vừa rồi con thấy một tia sáng trắng bay lên trời, đẹp mắt quá, là thiên thạch rơi ạ?

Vô Trần bật cười:
– Không, là một kẻ lạc đường vừa tìm thấy lối ra thôi.

Nhìn Lục Manh nhiệt tình làm việc và Nguyệt Dao bắt đầu bận rộn nhóm lửa nấu cơm chiều, ánh mắt Diệp Vô Trần lại trở về với sự tiêu sái vốn có. Những chuyện của Tiên giới, những vinh quang hay hận thù của kiếp trước, dường như đối với hắn bây giờ chỉ nhạt nhòa như sương khói mùa thu.

Tuy nhiên, hắn biết, sự xuất hiện của Thanh Loan không phải là sự tình cờ hoàn toàn. Vùng đất bình yên này có lẽ sẽ sớm không còn lặng lẽ như hắn mong muốn. Các thế lực tu chân đang dần bị thu hút bởi những “dị biến” mà hắn tạo ra khi thực hành “Đạo của người phàm”.

Tối hôm đó, dưới ánh trăng thanh lương phủ xuống hiên nhà, Diệp Vô Trần ngồi một mình bên chiếc lò Quy Phàm sứt mẻ. Hắn không dùng lửa linh lực, mà chỉ thong thả đun một ít lá thuốc lấy từ rừng về ban chiều để xông mũi cho bà lão hàng xóm đang bị cảm mạo.

Tiếng nước sôi ùng ục, làn khói trắng mờ ảo bốc lên. Trong làn khói ấy, dường như hiện lên hình ảnh của một cung điện nguy nga lạnh lẽo ở phương Bắc — Thiên Tuyết Cung.

– Cố nhân à… các ngươi rốt cuộc vẫn chưa quên được cái tên Vô Trần sao? – Hắn lẩm bẩm, rồi khẽ búng tay một cái.

Một làn gió đêm thổi qua, xua tan hoàn toàn những ảo ảnh trong làn khói. Vô Trần tựa lưng vào cột gỗ, nhìn lên những vì sao lấp lánh, miệng khẽ ngâm nga một đoạn thi ca cổ xưa:

*“Phàm trần một tách trà thơm,*
*Đạo nằm trong cõi tâm hồn tỉnh say.*
*Thiên đường xa tận chân mây,*
*Chẳng bằng hơi ấm đôi tay nhân tình.”*

Hỏa Kỳ Lân nhỏ bé nằm cuộn tròn dưới chân hắn, khò khè giấc ngủ ngon. Với nó, dù thế gian có rung chuyển, dù tiên nhân có hạ phàm, chỉ cần được nằm cạnh gánh thuốc của vị chủ nhân này, đó chính là chốn an yên nhất trong toàn bộ tam giới chúng sinh.

Hương thuốc hòa vào hương cơm chiều từ gian bếp lan ra, xóa nhòa đi dấu vết của luồng linh khí lạnh lẽo từ Tiên giới. Ở đây, chỉ còn lại một tên giúp việc tiệm thuốc đang mỉm cười với những điều giản dị nhất của cuộc đời. Nhưng hắn đâu biết rằng, ở Thiên Tuyết Cung cách đó vạn dặm, khi Thanh Loan trở về và kể lại cuộc gặp gỡ, một trận phong ba bão táp mang tầm cỡ Tiên giới đã bắt đầu ngấm ngầm khởi động hướng về phía trấn nhỏ này.

Số phận luôn là một vòng lặp kỳ quái. Hắn càng muốn nhập phàm, thì Đạo lại càng đẩy hắn lên đỉnh cao của vạn vật. Nhưng có lẽ, lần này Diệp Vô Trần sẽ không chọn đứng một mình trên đỉnh núi cao tuyết phủ, mà sẽ gánh theo cả cái tiệm thuốc nhỏ và những con người giản đơn này mà đi.

Đó chính là con đường Đan Đạo mà chưa một vị Tiên Tôn nào từng đi qua trước đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8