Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 67: Cổ Sát Thiên bại trận

Cập nhật lúc: 2026-05-28 18:04:17 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 67: CỔ SÁT THIÊN BẠI TRẬN**

Sau cơn mưa thanh tẩy, bầu trời thành Lâm Hải không còn vương một chút huyết khí nào. Những đám mây đen kịt, nặng nề hơi thở của oán linh đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một dải thanh không trong vắt, loáng thoáng ánh tà dương dát vàng lên từng mái nhà, ngõ nhỏ.

Giữa quảng trường trung tâm, Huyết Ma Thiên Tuyệt Trận – thứ vốn là nỗi khiếp sợ của hàng vạn sinh linh – nay chỉ còn là một đống đổ nát của những cột đá vỡ vụn và những trận kỳ mục nát. Sự uy nghiêm tàn bạo của Huyết Đan Môn dường như đã bị gột rửa sạch sẽ bởi cơn mưa mang theo Đan ý của Diệp Vô Trần.

Cổ Sát Thiên quỳ sụp giữa đống tro tàn, hai tay run rẩy bấu chặt lấy bùn đất. Tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong – thứ mà lão đã dùng hàng trăm năm, tiêu tốn vạn mạng người để hun đúc – giờ đây đã hóa thành mây khói. Huyết Đan bị vỡ nát, linh căn héo úa, ngay cả mái tóc vốn đen nhánh của một đại tu sĩ nay cũng bạc trắng chỉ trong tích tắc, rũ rượi như cỏ dại đêm sương.

Lão ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu, oán độc nhìn về phía thanh niên mặc áo bào xanh nhạt đang đứng cách đó không xa. Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, gánh thuốc bằng gỗ vắt ngang vai, tà áo không vướng một hạt bụi, thần thái nhạt nhẽo như một vị thầy đồ vùng thôn dã hơn là một vị đại năng vừa xoay chuyển càn khôn.

– Ngươi… ngươi đã làm gì ta? – Giọng Cổ Sát Thiên khản đặc, nghe như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau – Tại sao tu vi của ta lại… lại biến mất? Ngươi đã dùng tà thuật gì?

Diệp Vô Trần bước tới một bước, tiếng đế giày dẫm trên nền gạch vỡ thanh thoát mà tĩnh lặng. Hắn nhìn lão già tàn tạ trước mặt, không có lấy nửa phần đắc thắng, chỉ có một sự thương hại thâm trầm:

– Thiên đạo có vay có trả. Ngươi lấy máu người luyện đan, lấy oán niệm để thành đạo. Nay oán niệm đã được ta dùng “Bình An Đan” hóa giải thành mưa, căn cơ của ngươi đương nhiên cũng theo đó mà tan. Đó không phải tà thuật, đó là nhân quả.

– Nhân quả? Ha ha… nực cười! – Cổ Sát Thiên điên cuồng gào lên, lão cố sức đứng dậy nhưng đôi chân già nua, yếu ớt của một người phàm không cho phép lão làm điều đó – Ta tu luyện bốn trăm năm, giết hàng vạn kẻ bình dân yếu ớt như kiến cỏ để tìm con đường trường sinh! Chẳng lẽ lũ kiến cỏ đó lại có giá trị hơn bốn trăm năm tu hành của ta sao? Diệp Vô Trần, ngươi cũng là tu sĩ, tại sao ngươi lại bảo vệ đám phế vật này?

Diệp Vô Trần dừng lại, chiếc lò luyện đan cũ kỹ sứt mẻ – Quy Phàm Lô – lơ lửng trên vai hắn bỗng phát ra một tiếng “ông” trầm đục. Hắn thở dài, ánh mắt dõi về phía những người dân thành Lâm Hải đang dần tỉnh lại từ trong cơn mê sảng, họ dìu dắt nhau, ôm nhau khóc nức nở trong hạnh phúc thoát chết.

– Trong mắt ngươi, họ là kiến cỏ. Nhưng trong mắt của Đạo, ngươi và họ không có gì khác biệt. Ngươi nói họ phế vật, nhưng chính niềm tin, chính sự thiện lương của họ đã nuôi dưỡng nên dương khí của mảnh đất này. Ngươi luyện đan bằng huyết nhục, đó chỉ là Hình Đan cấp thấp nhất. Còn ta lấy lòng người để luyện, đó mới là chân chính Đan đạo.

Nói rồi, Diệp Vô Trần phất tay một cái. Một luồng khí thanh thuần bao bọc lấy Cổ Sát Thiên, không phải để giết lão, mà là để tống khứ lão ra khỏi thành.

– Cút đi. Sống quãng đời còn lại như một người phàm mà ngươi hằng khinh rẻ. Hãy nếm trải cái đói, cái lạnh, nỗi sợ hãi của một kẻ không có sức mạnh. Đó là liều thuốc tốt nhất cho “bệnh” của ngươi.

Cổ Sát Thiên run rẩy, lão muốn chửi rủa, nhưng hơi thở đã bắt đầu hụt hẫng. Đám đệ tử Huyết Đan Môn còn sống sót, thấy môn chủ đã bị phế, liền như lũ chuột vỡ tổ, kẻ chạy đông kẻ trốn tây, không còn một chút khí thế của ma giáo tông môn hung bạo lúc trước. Cổ Sát Thiên bị mấy gã đệ tử trung thành nhất cõng lên, hốt hoảng tháo chạy ra khỏi thành trong nhục nhã ê chề.

Tiếng cười điên dại của lão dần mất hút trong bóng chiều, báo hiệu cho sự sụp đổ hoàn toàn của một thế lực từng làm mưa làm gió khắp Đông Huyền Châu.

Khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, danh tiếng về một vị “Đan Thần ẩn thế” đã như gió lốc lan tỏa ra mọi ngõ ngách của Lâm Hải Thành.

Tại tòa lầu cao nhất của phủ thành chủ, Tuyết Nguyệt Tiên Cô và Minh Kiếm Sứ vẫn đứng im như tượng tạc. Từ nãy đến giờ, họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình Diệp Vô Trần dùng một lò đan sứt mẻ luyện hóa cả một huyết trận nghìn năm.

– Tiên Cô, người thấy thế nào? – Minh Kiếm Sứ lên tiếng, giọng nói vốn lãnh đạm nay đã có vài phần run rẩy – Kỹ thuật “Vạn Vật Vi Đan” đó… trong tư liệu của Kiếm Tông ta, chỉ có những vị Cổ Thần từ thời khai thiên lập địa mới có thể chạm tới. Hắn… hắn thật sự chỉ là một tiểu đồ đệ dược điếm sao?

Tuyết Nguyệt Tiên Cô không trả lời ngay. Đôi mắt nàng, vốn tĩnh lặng như hồ băng vạn năm, giờ đây gợn sóng liên hồi. Nàng nhớ lại từng động tác của Diệp Vô Trần, mỗi một lần phất tay của hắn đều hòa hợp một cách hoàn mỹ với nhịp điệu của đất trời. Không có linh lực cuồn cuộn phô trương, không có pháp tắc chấn động, chỉ có sự tự nhiên đến mức đáng sợ.

– Hắn không phải người thường, cũng không phải là loại tu sĩ mà chúng ta từng biết. – Tuyết Nguyệt Tiên Cô khẽ thở ra một hơi dài, sương lạnh quanh người nàng dường như cũng bị hơi ấm của cơn mưa ban nãy làm cho tan chảy – Hắn nói “Lấy Đạo nhập Phàm”, ta vốn tưởng đó là lời huênh hoang, nhưng hóa ra, hắn đã thật sự đi trước chúng ta một vạn năm về tâm cảnh.

Minh Kiếm Sứ cau mày, bàn tay đặt trên chuôi kiếm siết chặt:

– Nếu để một người như vậy tồn tại ở hạ giới mà không có sự quản lý của Tiên giới, liệu có sinh ra biến số không? Chưởng môn từng dặn, phàm là kẻ nào chạm tới quy tắc của trời đất mà không có tên trong Tiên tịch, đều là…

– Im đi! – Tuyết Nguyệt Tiên Cô cắt lời, giọng nói nghiêm khắc – Ngươi muốn thử kiếm với hắn sao? Ngươi có thấy cái lò đan cũ kỹ kia không? Nó mang theo khí tức của “Thái Sơ”, thứ mà ngay cả Thần Đế cũng thèm muốn. Nếu ngươi ra tay, chỉ sợ ngay cả linh hồn cũng sẽ bị hắn luyện hóa thành một viên thuốc bổ cho cỏ cây mất.

Minh Kiếm Sứ rùng mình, nhớ lại cảnh tượng Diệp Vô Trần chỉ dùng một viên “Bình An Đan” mà biến cả bầu trời huyết sát thành mưa lành, lão im bặt, không dám thốt thêm lời nào nữa.

– Chúng ta về báo cáo sự việc này cho Tiên môn. Trận chiến này chỉ là khởi đầu. Tiên giới sớm muộn gì cũng sẽ biết về hắn, và lúc đó… – Tuyết Nguyệt Tiên Cô nhìn về phía ánh lửa bếp lò lập lòa trong một tiệm thuốc nhỏ nơi cuối phố – …mới là lúc thử thách thực sự bắt đầu.

Nói đoạn, hai bóng người hóa thành hai vệt sáng thanh khiết, biến mất giữa bầu trời đêm mênh mông.

Tại tiệm thuốc nơi Diệp Vô Trần tạm trú, không khí khác hẳn với sự uy nghiêm, căng thẳng ở phủ thành chủ.

Tô Nguyệt Dao đang loay hoay nấu một nồi canh thảo mộc, hương thơm dìu dịu bay khắp căn phòng nhỏ. Nàng thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa, nơi Diệp Vô Trần đang ngồi trên chiếc ghế tựa bằng tre, tay cầm một cuốn dược điển ố vàng, thỉnh thoảng lại gật gù như đang ngủ gật.

Lục Manh thì bận rộn dọn dẹp lại những thùng thuốc bị rơi vãi trong lúc chạy loạn. Gã thợ rèn này vốn ít nói, nay lại càng thêm trầm mặc. Trong đầu gã cứ lặp đi lặp lại lời sư phụ nói: *“Chúng sinh là đan, nhân gian là lò”*. Gã chợt nhận ra, những thanh sắt gã rèn hàng ngày, nếu chỉ dùng sức mạnh của cánh tay, chúng chỉ là những thanh sắt vô hồn. Nhưng nếu dùng cả cái tâm của người rèn để gửi gắm mong muốn bảo vệ, thì thanh sắt đó sẽ có linh tính.

Gã dừng tay, tiến lại gần Diệp Vô Trần, cung kính cúi đầu:

– Sư phụ, người đã dạy con làm Người. Nhưng con tự hỏi… làm Người có khó hơn làm Thần không?

Diệp Vô Trần mở mắt, ánh mắt hắn lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà, rồi lại nhanh chóng trở về vẻ đục ngầu, lười biếng của một tên tiểu nhị thường ngày. Hắn mỉm cười:

– Làm Thần thì dễ, chỉ cần chặt đứt tình cảm, coi chúng sinh là sâu kiến, một lòng cầu trường sinh là được. Nhưng làm Người… khó lắm. Làm Người là phải biết đau khi người khác đau, biết vui khi người khác cười, và quan trọng nhất, là phải biết chấp nhận cái chết như một phần của sự sống.

– Con… vẫn chưa hiểu hết. – Lục Manh gãi đầu.

– Không sao. – Diệp Vô Trần đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc – Sau này đi theo ta gánh thuốc, đi nhiều, gặp nhiều, rồi con sẽ hiểu. Giờ thì… vào ăn canh thôi. Canh của Dao nhi nấu là nhất, không viên đan dược nào trên đời này sánh bằng.

Tô Nguyệt Dao từ trong bếp ló đầu ra, má nàng còn dính chút nhọ nồi nhưng đôi mắt thì rạng rỡ như trăng rằm:

– Huynh lại nịnh bợ muội rồi! Nhanh vào ăn đi, canh nguội hết bây giờ!

Ba người họ ngồi quanh chiếc bàn gỗ đơn sơ. Giữa thành Lâm Hải đang xôn xao về danh hiệu “Đan Thần”, trong một tiệm thuốc nhỏ, chỉ có tiếng húp canh rôm rả và tiếng cười ấm áp của những con người bình dị.

Trong khi đó, ở các tửu quán và sảnh lớn của các thế gia tại Đông Huyền Châu, cái tên Diệp Vô Trần đang trở thành một huyền thoại. Những người trước đây từng cười nhạo hắn là kẻ lười biếng, là gã giúp việc rẻ tiền, giờ đây đều bàng hoàng hối hận.

Nhiều đại lão của các tông môn đã lập tức chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh, thậm chí cử những đệ tử ưu tú nhất, xinh đẹp nhất, tiến về thành Lâm Hải để tìm cách bái kiến “vị cao nhân ẩn thế” kia. Họ muốn cầu đan, cầu pháp, cầu lấy một chút quan hệ với người có thể một tay xoay chuyển càn khôn.

Nhưng khi họ đến nơi vào sáng ngày hôm sau, dược điếm nhỏ đã cửa đóng then cài. Chỉ có một mảnh giấy dán trước cửa với nét chữ rồng bay phượng múa:

*”Chủ quán bận đi hái thuốc ở phương xa. Ai có bệnh xin tìm thầy khác. Ai cầu đạo xin tìm chính mình. Khách sáo không tiếp.”*

Ở một lối mòn nhỏ dẫn vào rừng sâu, một chàng trai thanh niên gánh trên vai gánh thuốc nặng trĩu, phía sau là một thiếu nữ líu lo kể chuyện và một gã lực lưỡng vác trên vai cái búa to tướng. Họ đi về phía mặt trời mọc, hòa mình vào cỏ cây hoa lá, như thể chưa từng có trận đại chiến nào xảy ra, như thể họ chỉ là những kẻ lữ hành bình thường nhất giữa cõi hồng trần cuồn cuộn.

Diệp Vô Trần nhìn ngọn núi mờ ảo phía xa, môi nở một nụ cười nhạt.

*“Phù phiếm đã xong, giờ là lúc trở lại với mùi đất, mùi thuốc thôi.”*

Trong tâm hải của hắn, viên Đạo Đan vốn xám xịt từ kiếp trước, giờ đây bỗng nảy ra một mầm xanh nhỏ bé nhưng tràn đầy nhựa sống. Viên đan ấy không còn là một khối đá vô tri nữa, nó đang thở. Nó đang hấp thụ từng hơi thở của rừng núi, từng niềm vui nhỏ nhặt của Tô Nguyệt Dao và cả sự kiên định của Lục Manh.

Đây chính là điều mà kiếp trước, khi đứng ở đỉnh cao của Cửu phẩm Đan Đế, Vô Trần Tiên Tôn chưa từng chạm tới được. Đạo không ở đâu xa, Đạo ở dưới từng bước chân hắn đang bước đi.

Chương 67 kết thúc với hình ảnh bóng lưng ba người dần khuất sau màn sương núi, để lại phía sau một Đông Huyền Châu đang rúng động vì một cái tên, một huyền thoại mang tên Diệp Vô Trần – vị Đan Thần chọn con đường lấy Đạo nhập Phàm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8