Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 88: Thanh kiếm mang mùi thảo mộc
CHƯƠNG 88: THANH KIẾM MANG MÙI THẢO MỘC
Ánh nắng ban mai trải dài trên con đường mòn dẫn lối về phía kinh thành Đông Huyền Châu. Sau trận kịch chiến tại Trúc Khê trấn, không khí dường như có chút trầm lắng, nhưng cái tĩnh lặng ấy không mang theo sự nặng nề của chết chóc, mà là sự lắng đọng của những tâm hồn vừa trải qua một lần tẩy lễ.
Tiếng kẽo kẹt từ đôi quang gánh trên vai Diệp Vô Trần đều đặn vang lên, nhịp nhàng theo từng bước chân của hắn. Trên chiếc đòn gánh gỗ đã nhẵn thín màu thời gian, thanh kiếm gỗ treo lủng lẳng thỉnh thoảng lại va chạm nhẹ vào thùng thuốc, tạo nên âm thanh giòn tan. Diệp Vô Trần vẫn vậy, bước đi khoan thai, đôi mắt hơi híp lại như đang tận hưởng làn gió sớm mai, hoàn toàn không có dáng vẻ của một vị Đan Đế đã từng khuynh đảo tiên giới.
Đi bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Dao hôm nay có vẻ yên tĩnh lạ thường. Nàng không còn lí lắc hỏi han như mọi khi, mà thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía thanh kiếm đeo bên hông Mặc Thiên Hành. Đôi lông mày thanh tú của nàng hơi nhíu lại, vẻ mặt đầy sự hiếu kỳ.
“Mặc tiền bối,” Nguyệt Dao cuối cùng không nhịn được, nhỏ giọng lên tiếng: “Sao trên người ông lại có mùi vị lạ lùng như vậy?”
Mặc Thiên Hành, người đang khật khưỡng bước đi với vò rượu trên tay, chợt khựng lại. Ông lão tóc tai bù xù, vốn dĩ luôn mang theo mùi rượu nồng nặc và chút sát khí sắt đá của một tay kiếm khách già, giờ đây quả thực có chút khác biệt.
Ông không trả lời ngay, mà chậm rãi rút thanh kiếm xám chì mang tên “Bất Nhị” ra khỏi vỏ.
“Vút!”
Một thanh âm trầm đục vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm sắc lạnh, mà giống như tiếng lá rừng xào xạc khi cơn gió thoảng qua. Lưỡi kiếm không sáng loáng như những thanh linh kiếm thường thấy, bề mặt nó thô ráp, màu xám trầm của quặng sắt kết hợp với những đường vân xanh thẫm mờ ảo chạy dọc theo thân kiếm.
Ngay khi thanh kiếm lộ diện, một mùi hương dịu nhẹ lập tức lan tỏa trong không gian. Đó không phải là mùi hương nồng đượm của các loại linh đan cấp cao, cũng không phải hương hoa cỏ bình thường, mà là một mùi thơm mộc mạc, có chút đắng của phục linh, chút thanh khiết của cam thảo, và vị ngái của đất ấm sau mưa.
“Thật lạ… kiếm mà lại mang mùi thuốc?” Lục Manh vác cái búa rèn nặng nề đi sau cùng, cũng hít hà một hơi, khuôn mặt cục mịch đầy vẻ kinh ngạc. Là một kẻ chuyên đúc sắt, gã hiểu rõ nhất bản chất của vũ khí. Vũ khí vốn để giết chóc, bản chất của nó phải là lạnh lùng và khát máu. Nhưng thanh kiếm này… nó khiến người ta muốn buông xuống sát tâm.
Mặc Thiên Hành nhìn sâu vào lưỡi kiếm, đôi mắt già nua vốn đã nhìn thấu hồng trần giờ đây ánh lên một tia phức tạp: “Tiểu tử Vô Trần kia không phải đúc lại kiếm cho lão phu. Hắn là đang gieo một hạt giống Đạo vào trong khối sắt vụn này.”
Ông quay sang nhìn Diệp Vô Trần, người vẫn đang chậm rãi bước đi như chẳng hề để tâm đến cuộc trò chuyện.
“Vô Trần, ngươi nói thanh kiếm này tên là Bất Nhị. Lúc đầu ta tưởng ngươi nói về sự độc nhất vô nhị. Nhưng từ sáng đến giờ, ta lại cảm thấy nó đang ‘thở’. Mỗi lần ta định vận dụng kiếm ý, mùi thảo mộc này lại hiện lên, làm tan đi khí thế sắc bén của lão phu. Ngươi nói xem, đây là kiếm để giết người, hay là kiếm để cứu người?”
Diệp Vô Trần không dừng bước, tiếng cười nhẹ của hắn hòa vào gió: “Mặc lão ca, cứu và giết vốn dĩ chỉ cách nhau một sợi tóc. Cây cỏ có thể là linh dược cứu mạng, cũng có thể là kịch độc đoạt hồn. Thanh kiếm cũ của ông quá sắc, sắc đến mức tổn thương chính mình, khiến kinh mạch lão ca lúc nào cũng rạn nứt như mảnh đất khô hạn. Ta dùng tro rơm rạ của Trúc Khê trấn làm mồi, dùng ý nguyện an bình của dân làng làm búa, dùng linh thảo trung hòa khí lạnh của sắt thép. Thanh Bất Nhị này, hiện tại nó không phải là một món thần binh vô tri, mà là một sinh linh mang theo hơi ấm nhân gian.”
Diệp Vô Trần dừng lại bên một gốc cổ thụ bên đường, đặt gánh thuốc xuống, tay phủi bụi trên áo thanh y: “Ông nói đúng, nó đang thở. Nó thở nhịp thở của thảo mộc. Khi ông gặp kẻ ác, mùi thuốc đắng sẽ khiến kiếm chiêu thêm trầm ổn. Khi ông bảo vệ kẻ yếu, mùi hương thanh khiết sẽ khiến tâm cảnh ông bất biến. Đạt tới cảnh giới này, kiếm chính là Đan, Đan chính là Đạo.”
Mặc Thiên Hành im lặng hồi lâu. Ông là một kiếm tu đi theo con đường khổ hạnh cả đời, luôn tin rằng kiếm đạo phải là sự tinh thuần nhất của lực lượng hủy diệt. Nhưng khi chạm tay vào chuôi kiếm Bất Nhị, ông cảm nhận được một luồng sinh khí ấm áp chảy vào lòng bàn tay, len lỏi qua từng thớ thịt, chữa lành những vết sẹo cũ kỹ trong linh hồn.
“Thử một chút chứ?” Mặc Thiên Hành bất chợt nở nụ cười hào sảng, vứt vò rượu cho Lục Manh.
Ông bước ra giữa trảng cỏ trống, tư thế tùy ý nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình. Không cần vận dụng linh lực mạnh mẽ của cấp bậc cao thủ, ông chỉ đơn giản là thực hiện một chiêu “Hoành Tảo Thiên Quân” cơ bản nhất.
Nếu là trước đây, một chiêu này sẽ tạo ra kiếm khí xé rách không gian, cỏ xanh quanh đó sẽ bị chém thành tro bụi. Nhưng lần này, khi thanh Bất Nhị vung lên, một vòng tròn màu xanh ngọc bích mờ ảo lan rộng. Mùi hương thảo mộc đậm đặc hơn hẳn. Điều kỳ lạ là, những ngọn cỏ bị kiếm phong lướt qua không hề đứt lìa, ngược lại chúng dường như được tiếp thêm sinh lực, xanh mướt hơn, rướn cao hơn.
Thế nhưng, cách đó mười trượng, một tảng đá lớn bị dư chấn của kiếm ý chạm vào lại âm thầm hóa thành bột mịn.
Nhu mà vẫn cương, tĩnh mà ẩn chứa động lực kinh thiên.
“Hay! Hay lắm!” Mặc Thiên Hành thu kiếm về vỏ, thanh âm vang vọng như tiếng sấm: “Cái gọi là ‘Bất Nhị’, chính là sự thống nhất giữa sinh và diệt. Lão phu đi nửa đời người, đến hôm nay mới hiểu thế nào là kiếm đạo nhập phàm!”
Tô Nguyệt Dao vỗ tay tán thưởng, đôi mắt tròn xòe đầy vẻ ngưỡng mộ. Nàng quay sang nhìn Diệp Vô Trần, người đang cầm một nhành cỏ dại lên quan sát: “Trần ca, huynh thật sự là quái vật. Cái lò sứt mẻ của huynh rốt cuộc còn có thể làm được những gì nữa?”
Diệp Vô Trần mỉm cười không đáp. Hắn biết, thanh kiếm của Mặc Thiên Hành chỉ là bước đầu. Trong thế giới tu chân tàn khốc này, con người thường theo đuổi cái gọi là “vĩnh hằng” bằng cách rèn luyện những thứ cứng rắn nhất, sắc bén nhất. Nhưng họ quên mất rằng, thứ duy nhất tồn tại bền bỉ qua thời gian không phải là kim cương hay huyền thiết, mà là sự mềm mại và khả năng sinh sôi của sự sống.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian để bình phẩm về kiếm nữa rồi.” Ánh mắt Diệp Vô Trần đột ngột trở nên thâm trầm, hắn nhìn về phía chân trời xa tắp, nơi những áng mây đen bắt đầu cuộn xoáy một cách bất thường.
Mùi vị trong không khí chợt thay đổi. Cái vị trong lành ban nãy bị một luồng khí tức tanh tao, mục nát xâm lấn. Đó là mùi của máu tươi bị cô đặc bằng tà thuật, mùi của những linh hồn bị oán hận trói buộc.
Huyết Đan Môn.
Mặc Thiên Hành sắc mặt cũng đanh lại, tay siết chặt lấy chuôi kiếm Bất Nhị: “Sát khí thật nặng. Có vẻ như chúng ta đã bước vào phạm vi của ‘Vạn Linh Huyết Ma Trận’ mà đám người Ma tộc kia đang bố trí.”
Đường về kinh đô không còn xa, nhưng con đường ấy giờ đây không còn được lót bằng đất cát đơn thuần, mà là bằng những âm mưu tàn độc nhắm vào hàng vạn sinh linh.
Bốn người lại tiếp tục bước đi, nhưng không khí đã trở nên nghiêm trọng hơn. Dọc đường, họ bắt đầu thấy những dấu hiệu tan hoang. Những ngôi làng vắng bóng người, ruộng đồng khô héo, xác gia súc nằm ngổn ngang nhưng điều kỳ dị là không hề có lấy một giọt máu nào còn lại trong thân thể chúng. Toàn bộ huyết khí đã bị rút cạn bởi một lực lượng thần bí nào đó.
Tại một ngã ba đường, họ chạm trán với toán người đầu tiên của Huyết Đan Môn. Đó là một nhóm đệ tử mặc áo bào huyết sắc, trên tay cầm những chiếc bình gốm đen đang tỏa ra làn khói ám muội. Chúng đang bao vây một gia đình nông phu khốn khổ đang cố gắng bỏ trốn.
“Khặc khặc… Huyết khí của phàm nhân ở vùng này thực sự quá kém cỏi, nhưng tích tiểu thành đại, gom thêm mấy mạng này chắc cũng đủ nộp cho trưởng lão để thăng làm nội môn đệ tử.” Một tên đệ tử có khuôn mặt hốc hác, đôi mắt rực lên ánh đỏ tà dị, vừa nói vừa giơ tay ra. Một đạo huyết trảo từ hư không hình thành, chuẩn bị chụp lấy đứa nhỏ đang khóc thét trong lòng người mẹ.
“Vút!”
Một đạo hương trà xanh biếc đột ngột quét ngang qua không gian. Đạo huyết trảo hung tàn kia vừa tiếp xúc với làn hương này liền lập tức xì xèo khói trắng, giống như tuyết gặp nắng gắt, nhanh chóng tan chảy không còn một mảnh.
Đám đệ tử Huyết Đan Môn giật mình kinh hãi, đồng loạt quay đầu lại. Chúng thấy bốn người lạ mặt đang thong thả đi tới. Dẫn đầu là một tên gầy gò vác gánh thuốc gỗ, kế đến là một ông lão rách rưới mang theo mùi thảo dược thơm dịu.
“Kẻ nào gan to tày đình, dám phá hỏng việc tốt của Huyết Đan Môn?” Tên cầm đầu gầm lên, bàn tay lật lại, mấy lá bùa máu lập tức bay ra, hóa thành những bóng ma gào thét lao tới.
Mặc Thiên Hành bước lên một bước, thậm chí không buồn dùng đến kiếm ý huy hoàng. Ông chậm rãi rút thanh Bất Nhị.
Mùi thảo mộc vốn dịu nhẹ lúc nãy, đột nhiên trở nên sắc lạnh và đầy uy nghiêm. Một tiếng ngân nga dài vang lên từ lưỡi kiếm, không phải tiếng thét của thần binh mà là một loại đạo âm thanh tịnh.
“Bất Nhị – Thanh Phong!”
Mặc Thiên Hành phẩy nhẹ kiếm. Một cơn gió thoảng qua mang theo hàng vạn hạt bụi nhỏ li ti lấp lánh như lân quang. Đó không phải là sát chiêu mạnh mẽ nhất, mà là kiếm khí được tinh lọc qua “Đan đạo nhân tâm” của Diệp Vô Trần.
Hàng loạt bóng ma ma quái vừa chạm vào cơn gió liền khựng lại. Chúng không nổ tung hay bị chém làm đôi, mà gương mặt oán hận của những linh hồn bên trong đó chợt giãn ra, một sự bình yên kỳ lạ hiện lên trước khi chúng hóa thành những đốm sáng trắng nhạt và biến mất vào hư không. Chúng đã được siêu thoát, thay vì bị tiêu diệt hoàn toàn.
Còn đám đệ tử Huyết Đan Môn thì khác. Cơn gió lướt qua người chúng, khiến những mạch máu đang căng phồng tà khí của chúng đột ngột co rút lại.
“Aaaa!”
Đám đệ tử ngã rạp xuống đất, ôm ngực la hét thảm thiết. Tu vi của chúng vốn được bồi đắp bằng huyết khí bất chính, nay bị hơi ấm của thanh kiếm mang mùi thảo mộc đi sâu vào cơ thể trung hòa, tà lực bị đánh tan, khiến chúng trở lại thành những kẻ phế nhân ngay lập tức.
Mặc Thiên Hành sờ sờ mũi, kinh ngạc nhìn thanh kiếm trong tay mình: “Quái lạ, sát ý của ta đã biến đi đâu mất rồi? Nhưng cảm giác này… thực sự sảng khoái hơn nhiều so với việc chém chúng thành trăm mảnh.”
Diệp Vô Trần mỉm cười, đi tới đỡ người nông phu dậy, đồng thời lấy từ trong giỏ thuốc ra vài viên đan dược nâu thẫm đưa cho họ: “Mang theo thuốc này, uống vào sẽ giữ được khí huyết không bị trận pháp của bọn chúng rút cạn. Mau chạy về phía nam, đừng quay đầu lại.”
Người nông phu dập đầu lạy tạ như tế sao, rồi nhanh chóng bế con chạy trối chết.
Sau khi những người dân đã đi xa, sắc mặt Diệp Vô Trần dần trở nên nghiêm nghị. Hắn nhìn xuống những chiếc bình gốm của đệ tử Huyết Đan Môn vừa đánh rơi. Bên trong đó là một chất lỏng đen kịt, sền sệt, tỏa ra oán khí ngút trời.
“Huyết Ma Đại Đan… chúng đã bắt đầu bước vào giai đoạn cuối cùng của việc tôi luyện rồi.” Diệp Vô Trần trầm giọng.
Hắn nhặt một chiếc bình lên, đưa tay lướt nhẹ qua miệng bình. Một tia linh lực vô sắc thấm vào bên trong. Một lát sau, gương mặt hắn hiện lên sự phẫn nộ hiếm thấy.
“Không chỉ là máu, bọn chúng còn dùng cả ‘Nhân Tâm Quả’. Đó là khi ép con người ta vào tuyệt cảnh của sự sợ hãi và đau khổ nhất, sau đó mới giết đi để thu lấy tinh hoa của trái tim. Loại đan dược này luyện thành, dù là một kẻ phàm phu tục tử cũng có thể nhảy vọt lên cảnh giới Kim Đan, nhưng linh hồn sẽ vĩnh viễn hóa thành quỷ dữ.”
Lục Manh siết chặt cán búa, tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng: “Sư tôn, con muốn dùng cái búa này đập nát cái gọi là Huyết Đan Môn đó.”
Tô Nguyệt Dao cũng siết chặt tay, gương mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại kiên định vô cùng: “Vô Trần huynh, chúng ta nhất định phải ngăn chặn chúng.”
Diệp Vô Trần nhìn vào thanh kiếm gỗ trên đòn gánh của mình, rồi lại nhìn sang thanh Bất Nhị trên hông Mặc Thiên Hành.
“Đúng, chúng ta sẽ ngăn chặn chúng. Nhưng không phải bằng sự tàn sát tàn bạo, mà bằng sự tỉnh thức.”
Hắn xoay người, gánh thuốc lại nhịp nhàng trên vai. Tiếng kẽo kẹt vang lên giữa cánh rừng tàn héo. Nhưng kỳ lạ thay, nơi bước chân Diệp Vô Trần vừa đi qua, những dấu chân của hắn dường như để lại một luồng sinh khí màu xanh nhạt. Cỏ khô vàng héo dần hồi lại chút sắc xanh, đất đai bị ô nhiễm tà khí dường như cũng được dịu đi phần nào.
Đây chính là sự khủng khiếp của một vị Đan Thần khi đã thấu hiểu Đạo Nhập Phàm. Hắn không cần thi triển thuật pháp mạnh mẽ, chỉ riêng sự hiện diện của hắn đã là một loại “Vạn Vật Quy Nguyên Đan” khổng lồ đang chậm rãi chữa lành cho thế gian.
Đi thêm chặng nữa, họ đến đỉnh một ngọn đồi cao, từ đây có thể phóng tầm mắt nhìn thấy kinh thành của Đông Huyền Châu.
Toàn bộ kinh thành vốn nguy nga tráng lệ, giờ đây đang bị bao phủ bởi một vòm cầu màu đỏ nhạt, rung động theo nhịp tim. Đó chính là đại trận Vạn Linh. Bên trên vòm cầu, một khối khí đen đỏ đan xen đang tụ hội lại, hình thành nên hình dáng một viên đan khổng lồ đang xoay tròn, mỗi vòng xoay đều hút lấy tinh khí của toàn bộ vùng đất này.
“Kiếm của ta… bắt đầu nóng lên rồi.” Mặc Thiên Hành trầm giọng, tay ông đặt lên chuôi thanh Bất Nhị. Thanh kiếm dường như cảm nhận được sự tà ác vĩ đại đang ở trước mắt, mùi hương thảo mộc vốn dịu dàng nay trở nên mãnh liệt, tỏa ra một vầng sáng xanh biếc bao bọc lấy bốn người, giúp họ không bị ảnh hưởng bởi áp lực của đại trận.
Diệp Vô Trần đứng đầu ngọn đồi, tà áo thanh y bay phần phật trong gió mang theo mùi máu. Ánh mắt hắn bình thản như nước hồ không gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt là một ngọn lửa vĩnh hằng.
“Mặc lão ca, thanh kiếm Bất Nhị của ông đã đạt đến cảnh giới mang mùi thảo mộc. Nhưng muốn phá được đại trận kia, ông cần phải đạt được một tầng nữa.”
Mặc Thiên Hành hơi giật mình, quay đầu lại hỏi: “Tầng nào?”
Diệp Vô Trần chỉ tay về phía những người phàm đang chen chúc, sợ hãi trong kinh thành, chỉ vào từng mái nhà, từng con phố đang run rẩy dưới sự thống trị của tà ma: “Là sự đồng cảm. Kiếm của ông phải mang mùi vị của mâm cơm nóng, mùi của giấc ngủ yên bình, mùi của mồ hôi trên đồng ruộng. Khi kiếm của ông đại diện cho khát vọng sống của hàng vạn người phàm, thì dù là thần thánh hay ma quỷ, cũng không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản được một đường kiếm của ông.”
Nói rồi, Diệp Vô Trần bắt đầu bước xuống đồi.
Dưới chân đồi là cửa ngõ kinh thành, nơi hàng nghìn đệ tử Huyết Đan Môn và Ma tộc đang canh giữ. Bọn chúng cũng đã nhận thấy sự xuất hiện của bốn người này.
“Hừ, lại có mấy kẻ không biết sống chết đến đây nộp mạng.”
Một tiếng cười lạnh lẽo từ kinh thành vang lên, rung chuyển không gian. Đó là giọng của Cổ Sát Thiên, trưởng lão của Huyết Đan Môn. Hắn đang ngồi trên đỉnh lầu cao nhất của kinh đô, tay nâng niu một viên huyết đan bán thành phẩm.
“Diệp Vô Trần… Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi. Để xem lò luyện dược cũ kỹ của ngươi có thể thắng được cái lò luyện khổng lồ lấy cả kinh thành này làm vật liệu của ta không!”
Đáp lại lời thách thức ngạo mạn ấy, Diệp Vô Trần chỉ đơn giản rút nhành cỏ xanh mà hắn vừa nhặt bên đường ra.
Hắn quay sang nhìn Mặc Thiên Hành và nói: “Bắt đầu thôi, để chúng thấy thế nào là sức mạnh của những thứ mà chúng gọi là ‘cỏ rác’.”
Mặc Thiên Hành bật cười ha hả, âm thanh hào sảng xua đi phần nào không khí ngột ngạt: “Được! Hôm nay lão phu sẽ dùng thanh kiếm mang mùi thuốc này, càn quét toàn bộ bẩn thỉu của kinh đô!”
“Bất Nhị, xuất kiếm!”
Một tia sáng xanh thẳm từ đỉnh đồi lao xuống như một con rồng uốn lượn giữa không trung. Không có tiếng gào thét của quỷ dữ, chỉ có mùi hương thanh khiết của thảo mộc lấp đầy vạn dặm. Đường kiếm lướt đến đâu, tà khí tan biến đến đó, để lại sau lưng một con đường tràn đầy sinh khí giữa lòng cái chết.
Phía sau, Diệp Vô Trần vẫn bước đi khoan thai. Đôi quang gánh trên vai hắn nhịp nhàng theo từng nhịp điệu của đất trời.
Trận chiến định đoạt số phận của Đông Huyền Châu không bắt đầu bằng những âm thanh kinh thiên động địa của pháp bảo, mà bắt đầu bằng hương thơm mộc mạc của cỏ cây và hơi ấm của một thanh kiếm vừa ngộ được chân đạo.
Bóng lưng của vị Đan sư lười biếng đổ dài trên con đường tiến vào kinh thành, trông thật nhỏ bé giữa vòm đại trận đỏ rực, nhưng lại mang đến một cảm giác vững chãi tựa thái sơn.
Đó là lúc kẻ địch chợt nhận ra, sự kinh khủng nhất của một cao thủ không phải là hắn mạnh bao nhiêu, mà là hắn khiến cho thế gian này đứng về phía mình như thế nào.
Huyết Đan Môn đã phạm phải một sai lầm chết người: Chúng coi thường phàm nhân. Và giờ đây, Đan Thần Diệp Vô Trần sẽ dạy chúng bài học cuối cùng – rằng sức mạnh lớn nhất trong vũ trụ này chính là sự sống mộc mạc và giản đơn nhất.
Thanh kiếm mang mùi thảo mộc ấy, chính là minh chứng cho một cảnh giới mới mà tu tiên giới chưa bao giờ được biết đến. Một cảnh giới nơi “Kiếm” không còn để giết, mà để thanh lọc nhân gian.
Hồi chuông của sự phán xét bắt đầu ngân vang trên các mái nhà cổ kính của kinh đô Đông Huyền Châu.
“Chữa bệnh, cứu người… cũng là lúc ta nên quét dọn lại một chút bụi trần rồi.” Diệp Vô Trần khẽ lẩm bẩm, bàn tay nhẹ nhàng gạt một sợi tơ hồng mỏng manh vắt ngang qua lối đi – sợi tơ ấy, thực chất chính là ranh giới của một cạm bẫy sát cục đáng sợ bậc nhất. Nhưng dưới ngón tay thon dài mang theo mùi thuốc ấy, cái gọi là sát cục chỉ như một sợi tơ nhện mỏng manh vô hại.
Câu chuyện tại kinh đô Đông Huyền Châu chính thức bắt đầu lật mở trang đẫm máu nhất, cũng là hào hùng nhất.