Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 97: Thân phận thật của Nguyệt Dao: Tiên giới Thánh nữ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:16:48 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 97: THÂN PHẬN THẬT CỦA NGUYỆT DAO – TIÊN GIỚI THÁNH NỮ**

Gió lạnh từ vết nứt thiên không rít lên từng hồi thê thiết, tựa như tiếng khóc than của ngàn vạn vong linh bị vây hãm trong kẽ hở giữa hai giới. Kinh đô Đông Huyền Châu vốn dĩ phồn hoa, nay chìm trong một thứ ánh sáng tím ngắt lăng lệ, thứ ánh sáng mang theo linh áp của Tiên giới, nặng nề đến mức khiến gạch đá trên tường thành cũng phải rạn nứt.

Diệp Vô Trần đứng ở sân sau Bất Nhị Đường, đôi thanh y của hắn bay phần phật, thanh kiếm gỗ gánh thuốc trên tay tỏa ra một mùi thảo mộc dịu nhẹ nhưng lại kiên cường ngăn cách luồng áp lực kinh người kia.

Hắn khẽ liếc nhìn về phía gian phòng của Tô Nguyệt Dao. Bên trong, một đạo hào quang nhạt nhẽo bắt đầu tỏa ra từ viên Ức Niệm Đan đang phát huy tác dụng. Sắc mặt Diệp Vô Trần trầm mặc, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một nỗi bất an không tên. Hắn vốn cho rằng Nguyệt Dao chỉ là một thiếu nữ phàm trần có căn cơ linh thuần, nhưng từ khi Ức Niệm Đan thành hình, hắn đã cảm nhận được một luồng nhân duyên vượt qua cả quy luật của luân hồi đang từ từ tỉnh giấc.

“Diệp Vô Trần! Ngươi vẫn bướng bỉnh như vậy sao?”

Từ trên cao không, một giọng nói lãnh đạm như sương muối vang lên. Đó không phải là Phùng Kinh Thiên, mà là một bóng người khổng lồ ẩn hiện sau tầng mây – Vân Hải Thiên Quân, một trong những hộ pháp thủ hộ môn đình của Tiên giới. Hắn cầm trong tay một thanh trường thương lôi điện, ánh mắt nhìn xuống mặt đất không một chút gợn sóng, như thể đang nhìn một cái tổ kiến sắp bị giẫm nát.

“Kẻ phạm tội nghịch thiên, không xứng đứng dưới bầu trời này. Còn nàng ta…” Vân Hải Thiên Quân đưa tay chỉ về phía gian phòng của Nguyệt Dao, giọng nói đột nhiên trở nên phức tạp, vừa có phần kiêng dè, vừa có phần tàn nhẫn: “Thánh nữ phản nghịch, mượn cớ luân hồi để che giấu tội lỗi bảo hộ cho một tên đan sư bại trận. Ngày hôm nay, các ngươi không còn đường trốn nữa.”

“Thánh nữ?”

Bước chân Diệp Vô Trần khẽ khựng lại. Đồng tử hắn co rút.

Trong ký ức xa xăm của Cửu phẩm Đan Đế, Tiên giới vốn dĩ có một vị Thánh nữ cai quản “Thanh Loan Tiên Cung”. Nàng không can dự vào các cuộc tranh đoạt quyền lực, nàng thanh cao như đóa sen tuyết trên đỉnh núi không ai có thể chạm tới. Năm đó, khi hắn bị Phùng Kinh Thiên và các đại thế gia phản bội lúc luyện chế Thần Đan, hắn chỉ nhớ mang máng có một đạo bóng dáng Thanh Loan xé tan bóng tối lao đến.

Nhưng lúc đó hắn đã kiệt quệ, hồn phi phách tán, vốn dĩ cho rằng mình có thể trọng sinh là do kỳ tích của “Vô Thượng Thần Đan” vỡ nát tạo thành.

Chẳng lẽ…

“Rắc!”

Tiếng cửa phòng bật mở.

Một luồng linh khí tinh thuần đến cực điểm, mang theo hương thơm của những đóa hoa chưa từng xuất hiện ở nhân gian, từ trong phòng tràn ra ngoài. Tô Nguyệt Dao bước ra.

Nhưng đó không còn là tiểu cô nương thường ngày vẫn hay bướng bỉnh đòi Diệp Vô Trần đi hái thuốc, cũng không phải là người con gái dịu dàng sắc thuốc cho cha. Nàng mặc bộ đồ lụa đơn giản, nhưng mỗi bước đi đều sinh ra những đóa sen bằng linh khí dưới chân. Đôi mắt nàng không còn sự ngây ngô, mà thâm trầm như chứa cả vạn năm tinh tú. Trên trán nàng, một ấn ký hình cánh chim Thanh Loan đỏ rực đang lấp lánh hiện ra, xé tan luồng khí độc từ vết nứt thiên không.

Nàng đứng đó, giữa sân nhỏ của Bất Nhị Đường, ngước nhìn lên bầu trời. Khí chất ấy… không phải là người phàm, càng không phải là tu sĩ thông thường. Đó là cốt cách của vị chủ nhân cai quản linh hồn của muôn loài ở thượng giới.

“Nguyệt Dao…” Diệp Vô Trần khẽ gọi, giọng hắn hơi run.

Tô Nguyệt Dao quay đầu lại nhìn hắn. Ánh mắt nàng dịu dàng đến đau lòng. Nàng không trả lời hắn ngay, mà khẽ phất tay một cái. Thanh kiếm gỗ trong tay Diệp Vô Trần bỗng dưng rung động, như gặp lại chủ nhân cũ.

“Vô Trần, huynh còn nhớ…” Giọng nàng nhẹ hẫng, nhưng rơi vào tai hắn lại nặng ngàn cân, “…người đã tặng huynh nhánh gỗ này bên dòng sông Lưu Ly của Tiên giới không?”

Đầu óc Diệp Vô Trần bỗng chốc bùng nổ.

Đó không phải là kiếm gỗ hắn tùy tiện nhặt được. Đó là một nhánh của Thần Cây Bất Tử, được một nữ tử che mặt tặng hắn khi hắn còn là một Đan tiên trẻ tuổi đang lạc lối trong đạo tâm của chính mình. Khi đó, nàng nói: “Vật này mang hơi ấm của nhân gian, nếu một ngày nào đó huynh quên mất mình là ai, nó sẽ gánh vác niềm tin giúp huynh.”

Nhờ có viên Ức Niệm Đan, không chỉ ký ức của nàng quay về, mà cả những sợi dây liên kết linh hồn giữa hai người cũng bắt đầu hiển hiện.

Trước mắt Diệp Vô Trần, không gian sụp đổ, một đoạn hồi ức bi tráng vạn năm trước hiện ra rực rỡ như một bức họa bằng máu và lửa.

Tiên giới năm đó, vạn đạo sấm sét giáng xuống Cửu Trùng Thiên.

Vô Trần Tiên Tôn bị mười vị Thiên Quân vây hãm, đan lô tan nát, tàn hồn bị vặn xoắn trong luồng lực lượng hủy diệt của Thiên Đạo vô tình. Hắn đã chuẩn bị cho sự tan biến hoàn toàn vào hư không.

Chính lúc đó, một đạo thanh quang từ đỉnh Thanh Loan vút tới.

Thánh nữ Thanh Loan, người xưa nay không dính bụi trần, đã làm một việc chấn động toàn bộ thượng giới: Nàng dùng “Sinh Mệnh Tiên Căn” của chính mình làm lá chắn, che chở cho mảnh linh hồn vụn vỡ của hắn.

“Thanh Loan! Ngươi điên rồi! Vì một tên đan sư mà trảm đứt thần vị của chính mình sao?” Tiếng gầm thét của Phùng Kinh Thiên vang dội thiên địa.

Thanh Loan khi ấy, một thân huyết y (áo nhuộm máu), gương mặt thanh tú nhợt nhạt đi vì tiêu hao tinh huyết, nàng ôm lấy tàn hồn của hắn vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Thiên Đạo của các ngươi lạnh lẽo quá. Hắn muốn dùng Đan để sưởi ấm nhân gian, ta phải bảo vệ tia ấm này.”

Để đưa hắn vào luân hồi mà không bị Thiên Đạo xóa sổ, nàng đã đánh đổi bằng một cái giá vô cùng thảm khốc. Nàng dùng cấm thuật “Vạn Kiếp Nhập Phàm”, tự phế bỏ mười vạn năm tu vi, chấp nhận bị đày xuống cõi trần, đời đời kiếp đời phải làm một người phàm yếu ớt để hộ trì cho mảnh hồn của hắn đang ẩn giấu trong “Quy Phàm Lô”.

Hơn thế nữa, mỗi một kiếp đầu thai, nàng đều phải gánh chịu một phần “Đạo thương” thay cho hắn. Đó là lý do tại sao kiếp này, thể chất nàng yếu ớt, lại luôn bị các thế lực nhắm tới. Nàng chính là cái “mỏ neo” duy nhất giúp hắn không bị tan biến, đồng thời cũng là người nhận lấy mọi sự truy sát của Thiên mệnh hướng về phía hắn.

Đoạn ký ức kết thúc bằng hình ảnh nàng đứng trên Tru Tiên Đài, mỉm cười gieo mình xuống biển hồng trần hôi hám, trong tay nắm chặt lấy một hơi thở yếu ớt của hắn.

Thực tại quay lại.

Diệp Vô Trần cảm thấy tim mình thắt lại một cơn đau buốt tận xương tủy. Hắn là Đan Đế, hắn luyện ra vô số viên tiên đan cứu người, nhưng hắn chưa bao giờ biết rằng, chính mạng sống của hắn cũng được luyện thành từ sinh mệnh của người con gái trước mặt này.

Hóa ra, hớp trà chén cơm ở Bất Nhị Đường suốt những năm qua, không phải là sự tình cờ.

Hóa ra, mỗi khi hắn lười biếng nằm trên mái nhà, có một đôi mắt luôn thầm lặng quan sát hắn bằng cả vạn năm chung thủy.

“Nguyệt Dao… Thanh Loan… sao nàng lại ngốc như vậy?” Diệp Vô Trần nghẹn ngào, thanh kiếm gỗ trong tay hắn phát ra những tiếng kêu rền rĩ, đạo tâm của hắn lúc này không còn là sự tĩnh lặng của hồ nước, mà là một ngọn núi lửa đang chực chờ bùng nổ.

Tô Nguyệt Dao bước đến trước mặt hắn, nàng giơ bàn tay nhỏ bé nay đã trở nên trắng ngần như ngọc, khẽ vuốt lên gò má hắn: “Vô Trần, kiếp này là kiếp cuối cùng của em rồi. Nếu không thức tỉnh, em vẫn sẽ là cô nương nhỏ bé của huynh. Nhưng bây giờ, Tiên giới đã tìm đến, em không thể để họ tổn hại đến người mà em đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ thêm một lần nào nữa.”

Trên bầu trời, Vân Hải Thiên Quân mất đi kiên nhẫn. Thanh trường thương lôi điện trong tay hắn vung lên, tạo thành một dải thiên hà lôi hỏa giáng xuống kinh thành.

“To gan! Một kẻ phế bỏ thần vị, một kẻ phản đồ, còn dám ở đó kể chuyện tình si! Chết đi!”

Cả kinh thành chấn động. Phàm nhân kinh hoàng quỳ sụp xuống, họ tưởng như ngày tận thế đã tới.

Nhưng Diệp Vô Trần không để luồng lôi điện đó rơi xuống.

Hắn tiến lên một bước, chắn ngang trước mặt Nguyệt Dao. Một luồng khí thế tột bực, mang theo sự tiêu sái của Đan Đế vạn năm và sự nồng hậu của nhân sinh phàm trần, đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể hắn.

Quy Phàm Lô từ trong tay áo hắn bay ra, lúc này không còn là cái lò sứt mẻ rách rưới nữa, mà phóng đại thành một tôn đỉnh thần bí, vách lò khắc họa hình ảnh núi sông, vạn vật sinh linh đang vận chuyển.

“Vân Hải, ngươi có biết tại sao ta lại gọi là Vô Trần không?”

Giọng Diệp Vô Trần bình thản đến lạ thường, nhưng ẩn chứa trong đó là một sát ý kinh thiên.

“Bởi vì, tất cả rác rưởi của Tiên giới các ngươi, đều không đáng để ta lưu lại một hạt bụi trong tâm.”

Hắn vung thanh kiếm gỗ lên. Một nhát chém đơn giản, không có hoa văn cầu kỳ, nhưng nhát chém đó mang theo niềm tin của hàng vạn phàm nhân hắn đã cứu, mang theo nỗi đau vạn năm của Thanh Loan, và mang theo chân lý “Lấy Đạo Nhập Phàm” mà hắn vừa thấu triệt hoàn toàn.

“Oanh!”

Luồng lôi điện bị chém đôi như một tờ giấy mỏng. Vân Hải Thiên Quân trên cao không rú lên một tiếng thảm thiết, thanh trường thương trong tay bị dư chấn chém nát, thân thể khổng lồ lùi lại mấy bước, làm nát cả những đám mây thiên cung.

“Cái gì? Ngươi… ngươi chỉ dùng tu vi của nhân giới này… làm sao có thể…”

Diệp Vô Trần đứng thẳng người, tóc đen bay múa. Lúc này, xung quanh hắn không chỉ là linh khí, mà là “Tín lực” của nhân gian cuồn cuộn đổ về như trăm sông đổ về đại dương.

Hắn nắm chặt tay Nguyệt Dao. Cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nàng, hắn nhìn thẳng lên vết nứt thiên không, tuyên cáo:

“Năm xưa nàng vì ta mà gánh chịu thiên kiếp. Ngày hôm nay, Diệp Vô Trần ta dùng thân phận người phàm của Đông Huyền Châu, đòi lại cho nàng một công đạo.”

Hắn quay sang nhìn Nguyệt Dao, ánh mắt vốn lười biếng nay trở nên thâm tình vô hạn: “Nguyệt Dao, nấu cơm chờ ta. Đợi ta tiễn những vị khách không mời này về nơi họ nên ở, ta sẽ cùng nàng bàn về việc… mở rộng dược điếm của chúng ta.”

Tô Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như đóa hoa Thanh Loan nở giữa băng tuyết: “Được. Em sẽ đợi huynh. Nhưng huynh phải nhớ, kiếm gỗ ấy gánh không nổi quá nhiều thù hận đâu, chỉ cần gánh được chúng ta là đủ rồi.”

Diệp Vô Trần gật đầu, khí thế trên người hắn lần nữa thăng hoa. Một viên đại đan vô hình bắt đầu kết tụ trên bầu trời kinh thành – đó là “Nhân Nhân Đan”, viên đan lấy trái tim của vạn dân làm nguyên liệu, lấy sự công bằng làm hỏa hầu.

Cuộc chiến này, không còn là cuộc chiến của một tên đan sư bại trận với Tiên giới.

Mà là cuộc chiến của Nhân tính chống lại Thiên đạo vô tình.

Trên bầu trời, vết nứt thiên không không thu nhỏ lại, mà ngược lại, có thêm vài bóng người mạnh mẽ hơn đang tiến xuống. Nhưng bên dưới Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần đã không còn điều gì để sợ hãi.

Bởi vì hắn biết, lý do hắn tồn tại, lý do hắn tu luyện, cuối cùng không phải là để thành Thần.

Mà là để bảo vệ đóa hoa duy nhất luôn nở rộ vì mình giữa rừng sâu hồng trần.


[Hết Chương 97]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8