Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 17:33:38 | Lượt xem: 9

Không khí trong Thanh Vân Tông bỗng chốc trở nên đặc quánh, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió rít qua những mái ngói, mang theo hơi thở tử vong. Diệp Trần đứng đó, toàn thân căng như dây đàn, con ngươi phản chiếu ánh trăng bạc và bóng dáng cao gầy, mơ hồ của kẻ ám sát. Gã sát thủ khoác trên mình bộ hắc bào đơn giản, nhưng lại toát ra một thứ khí tức âm u, chết chóc, khiến linh lực trong kinh mạch Diệp Trần như bị đông cứng.

Kẻ địch không nói một lời. Ngay khi Diệp Trần vừa dứt lời, một luồng hắc ảnh đã vụt đến trước mặt cậu. Tốc độ kinh người, nhanh đến mức khó tin, tựa như một con ma đói khát linh hồn. Diệp Trần chỉ kịp cảm nhận một cơn gió lạnh lướt qua má, theo sau là cảm giác đau rát. Hắn đã ra tay, không chút do dự.

Diệp Trần cắn răng, linh lực trong cơ thể cuộn trào theo bản năng. Ngay lúc này, miếng ngọc bội trên cổ cậu bỗng nhiên nóng rực, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ tràn ra, không chỉ hóa giải phần nào sự áp chế từ đối phương mà còn kích thích tiềm năng trong cơ thể cậu. Chiêu thức mà cậu vừa lĩnh ngộ sau khi đột phá chợt hiện rõ trong tâm trí, tựa như nó đã khắc sâu vào linh hồn từ ngàn vạn năm trước.

“Thiên Mệnh Quy Nguyên!”

Một tiếng rống khẽ vang lên trong tâm trí, không phải bằng lời nói mà bằng một ý niệm mãnh liệt. Diệp Trần giơ tay, một quầng sáng màu xám tro lan tỏa từ lòng bàn tay, không chói lóa nhưng lại ẩn chứa một lực lượng khó tả. Đây không phải là linh lực đơn thuần, mà dường như là sự kết hợp của tinh huyết, linh hồn và một phần nào đó của Thiên Đạo mà miếng ngọc bội đã khai mở. Quầng sáng ấy va chạm với móng vuốt sắc nhọn của sát thủ, tạo ra một tiếng nổ trầm đục.

Sát thủ hơi khựng lại. Ánh mắt dưới lớp mũ trùm lộ ra vẻ kinh ngạc hiếm hoi. Hắn không ngờ một thiếu niên Trúc Cơ kỳ như Diệp Trần lại có thể đỡ được đòn của mình, thậm chí còn khiến hắn cảm thấy một lực phản chấn đáng sợ. Hắn là một sát thủ cấp cao, chuyên hành tẩu trong bóng tối, đã từng ám sát vô số cường giả. Nhưng chiêu thức của Diệp Trần lại ẩn chứa một đạo lý sâu xa, vượt xa cảnh giới tu vi hiện tại của cậu.

Trận chiến diễn ra chóng vánh nhưng đầy kịch liệt. Sát thủ liên tục tung ra những đòn hiểm ác, mỗi chiêu đều mang theo ý đồ đoạt mạng. Hắn di chuyển như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến Diệp Trần phải dốc toàn lực để phòng thủ và phản công. Diệp Trần vẫn còn non nớt trong kinh nghiệm chiến đấu, nhưng linh giác của cậu lại nhạy bén đến lạ thường. Miếng ngọc bội không ngừng truyền vào cậu những luồng năng lượng thanh tẩy và tăng cường, giúp cậu duy trì sự tỉnh táo và sức mạnh.

Cậu liên tục thi triển “Thiên Mệnh Quy Nguyên”, mỗi lần ra chiêu, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, linh khí bị hút cạn. Chiêu thức này không quá hoa lệ, nhưng lại vô cùng vững chắc, mang theo một đạo vận cổ xưa, khiến sát thủ phải dè chừng. Diệp Trần cũng vận dụng những kiến thức về trận pháp và địa hình mà Thanh Huyền Lão Quái đã truyền thụ, cố gắng tạo ra lợi thế cho mình, dù là nhỏ nhất. Cậu không chỉ chống đỡ mà còn tìm cách phản công, sử dụng những chiêu thức cơ bản của Thanh Vân Tông một cách linh hoạt, kết hợp với sức mạnh từ ngọc bội.

Máu tươi rỉ ra từ khóe môi Diệp Trần, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định. Cậu không còn là thiếu niên phế vật ngày nào, run rẩy khi đối mặt với nguy hiểm. Sự đột phá vừa rồi, cùng với những ký ức mơ hồ về Thiên Đạo, đã tôi luyện ý chí của cậu thành thép. Cậu biết mình không thể đánh bại hoàn toàn tên sát thủ này, nhưng cậu cũng không cho phép mình gục ngã.

Sau hàng chục hiệp đấu, sát thủ cuối cùng cũng dừng lại. Hắn đứng cách Diệp Trần vài trượng, ánh mắt dưới lớp mũ trùm quét qua miếng ngọc bội trên cổ cậu, rồi dừng lại ở khuôn mặt đầy mồ hôi và bụi bẩn của Diệp Trần. Một tiếng cười khẩy vang lên, khàn khàn và đầy ý vị. Hắn không hề bị thương, nhưng cũng không thể dễ dàng kết liễu mục tiêu như hắn dự đoán.

“Ngươi quả nhiên là Thiên Đạo Chi Tử… Thú vị. Khí tức này… quả thật là dấu ấn của Luân Hồi.”

Giọng nói của sát thủ vang vọng trong đêm tối, tựa như một lời nguyền rủa. Hắn không có ý định tiếp tục chiến đấu. Nhiệm vụ của hắn chỉ là xác nhận, và Diệp Trần đã chứng minh giá trị của mình. Hắn lùi lại một bước, thân hình dần hòa vào bóng đêm. Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, hắn để lại một lời nhắn lạnh lẽo, ghim sâu vào tâm trí Diệp Trần:

“Số mệnh đã an bài, không ai có thể thoát khỏi. Dù ngươi có trốn đến chân trời góc bể, Thiên Đạo Luân Hồi cũng sẽ tìm đến ngươi. Và chúng ta… sẽ lại gặp nhau, Thiên Đạo Chi Tử.”

Nói rồi, hắn biến mất không dấu vết, tựa như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại Diệp Trần đứng đó, thở dốc, toàn thân đau nhức, và một cảm giác lạnh lẽo, bất an bao trùm lấy tâm hồn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Thanh Huyền Lão Quái xuất hiện, gương mặt lão nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Lão liếc nhìn dấu vết chiến đấu còn sót lại, rồi đưa mắt nhìn Diệp Trần đang lảo đảo. Lão không nói gì, chỉ khẽ phất tay, một luồng linh lực ấm áp bao bọc lấy Diệp Trần, chữa trị những vết thương nhỏ và xoa dịu cơn đau nhức.

“Sư phụ…” Diệp Trần thốt lên, giọng khàn đặc.

Thanh Huyền Lão Quái thở dài, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng ẩn chứa sự kiên quyết. “Diệp Trần, con không thể ở lại Thanh Vân Tông nữa.”

Câu nói của lão như một gáo nước lạnh tạt vào Diệp Trần. Thanh Vân Tông là nơi cậu đã coi là nhà, là nơi cậu bắt đầu hành trình tu tiên, là nơi có những người bạn đầu tiên. Nhưng cậu cũng hiểu ý của sư phụ.

“Con biết.” Diệp Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm vẫn bao phủ. “Hắn ta nói đúng. Con là Thiên Đạo Chi Tử. Sự hiện diện của con sẽ mang đến tai họa cho tông môn.”

Lão Quái gật đầu, vẻ mặt trầm tư. “Kẻ địch của con không phải là những tu sĩ bình thường. Chúng là những thế lực cổ xưa, đã tồn tại từ trước khi Thiên Đạo Luân Hồi được định hình hoàn chỉnh. Chúng khao khát phá vỡ trật tự, gieo rắc hỗn loạn. Miếng ngọc bội của con là chìa khóa, cũng là dấu ấn. Nơi này quá nhỏ bé, không thể bảo vệ con, cũng không thể chịu đựng được sự chú ý từ chúng.”

Diệp Trần im lặng. Cậu nhìn lại ngôi nhà nhỏ của mình trong tông môn, nhìn về phía những ngọn núi xanh biếc quen thuộc. Từ một thiếu niên phế vật bị người đời khinh miệt, cậu đã có được sức mạnh, có được sự chỉ dẫn của một vị sư phụ bí ẩn, và giờ đây, lại bị cuốn vào một cuộc chiến sinh tử với những thế lực vượt xa tưởng tượng.

“Vậy con phải đi đâu, sư phụ?” Diệp Trần hỏi, giọng nói kiên định hơn.

Thanh Huyền Lão Quái nhìn sâu vào mắt đệ tử. “Con phải đi tìm con đường của chính mình. Thiên Đạo Luân Hồi không chỉ là một khái niệm, mà là một quy tắc vận hành vạn vật. Con mang trong mình một phần của nó, và cũng mang trong mình trách nhiệm. Ta sẽ chỉ cho con một vài hướng đi, nhưng con đường cụ thể sẽ do con tự lựa chọn.”

Lão Quái vỗ nhẹ vai Diệp Trần. “Con đã không còn là đứa trẻ yếu ớt ngày nào. Con đã chứng minh được mình có đủ bản lĩnh để đối mặt với thử thách. Hãy nhớ, miếng ngọc bội không chỉ là bảo vật, nó còn là một phần của con. Hãy tin tưởng vào nó, và tin tưởng vào chính mình.”

Diệp Trần cúi đầu. Cậu biết, đây là thời điểm để cậu trưởng thành, để cậu tự mình đương đầu với số phận. Hành trình tu tiên của cậu, hành trình tìm kiếm sự thật về Thiên Đạo Luân Hồi, đã chính thức bắt đầu.

Sáng hôm sau, dưới ánh bình minh còn chưa kịp bừng sáng, Diệp Trần âm thầm rời khỏi Thanh Vân Tông. Cậu không nói lời từ biệt với bất kỳ ai, bởi cậu không muốn mang đến rắc rối cho họ. Cậu chỉ mang theo vài món đồ cần thiết, công pháp mà sư phụ đã truyền thụ, và miếng ngọc bội cổ xưa trên cổ. Cậu quay đầu nhìn lại Thanh Vân Tông lần cuối, ngôi tông môn nhỏ bé nhưng đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời cậu. Một cảm giác lưu luyến trỗi dậy, nhưng cũng nhanh chóng bị thay thế bởi sự quyết tâm và khao khát khám phá.

Thế giới bên ngoài Thanh Vân Tông là một bức tranh rộng lớn, đầy rẫy những hiểm nguy và cơ duyên. Diệp Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai, nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu là Thiên Đạo Chi Tử, và số mệnh đang chờ đợi cậu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8