Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 62: Sự ra đời của Mệnh Sư mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:17:56 | Lượt xem: 8

Chương 62: Sự ra đời của Mệnh Sư mới

Thanh Hà Trấn, trận mưa rào mang theo phong vị kỳ lạ của muối và gừng vẫn đang lách tách rơi trên những mái ngói rêu phong. Nhưng đối với lão ăn mày già đang quỳ bên vệ đường, thế giới dường như đã hoàn toàn ngưng đọng.

Trong tay lão vẫn còn bưng cái bát sành sứt mẻ, thứ mà vị "công tử" trẻ tuổi kia vừa tùy tiện đưa cho trước khi bỏ chạy thục mạng vì sợ sấm sét. Đáy bát vẫn còn vương lại một chút nước cháo loãng, lóng lánh như hổ phách dưới ánh điện quang còn sót lại trên tầng không.

Lão ăn mày tên là Trần Ngũ. Cả đời lão là một chuỗi những bi kịch nối dài: cha mẹ mất sớm, vợ con chết vì dịch bệnh, bản thân lão cũng vì mù lòa mà phải đi tha phương cầu thực suốt mấy chục năm qua. Lão vốn đã chấp nhận cái chết trong xó xỉnh này, nhưng bát nước cốt cháo này… nó không giống bất cứ thứ gì lão từng nếm qua.

Trần Ngũ run rẩy đưa bát lên môi, hớp lấy ngụm nước cuối cùng.

"Oanh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong thức hải của lão. Không phải tiếng sấm từ bầu trời, mà là tiếng xích xiềng của số phận đang vỡ vụn.

Một luồng khí nóng hổi như mặt trời vừa mọc, nồng nàn vị gừng ấm và mặn mòi vị muối phàm trần, đột ngột nổ tung từ dạ dày lão, theo kinh mạch lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Đôi mắt vốn dĩ đã khô héo, mờ đục vì căn bệnh thiên đầu thống bỗng dưng cảm thấy một sự mát lạnh thấu xương, rồi sau đó là một cảm giác ngứa ngáy điên cuồng.

Trần Ngũ ôm đầu rên rỉ. Lão cảm thấy xương cốt mình đang được đập đi xây lại, những thớ thịt già nua, nhăn nheo bỗng chốc căng tràn nhựa sống. Nhưng chấn động lớn nhất không nằm ở da thịt, mà là ở đôi mắt.

Lão mở mắt ra. Thế giới không còn là một màu đen kịt.

Nhưng nó cũng không phải là thế giới rực rỡ sắc màu mà người bình thường vẫn thấy.

Trước mặt Trần Ngũ, cả không gian như được dệt nên bởi vô vàn những sợi chỉ mảnh như tơ nhện. Những sợi chỉ này có màu xám bạc, đen kịt, hoặc đỏ rực, đan xen chằng chịt vào nhau, nối từ người này sang người khác, từ ngọn cỏ đến mây trời.

"Đây… đây là cái gì?" Lão run rẩy thốt lên.

Lão nhìn xuống tay mình. Giữa lòng bàn tay lão, một sợi chỉ vàng óng ánh rực rỡ đang từ từ hiện ra, vững chãi và kiên định, tựa như có thể xuyên thủng cả thời gian.

Trần Ngũ không biết rằng, trong điển tịch của các đại tông môn ở Trung Châu, hiện tượng này có một tên gọi khiến mọi bậc đại năng phải run rẩy: *Nhìn thấu Mệnh Tuyến*.

Hệ thống tu luyện của Thương Mang Cổ Giới vốn trọng Thọ Nguyên. Người nắm giữ mệnh vận của kẻ khác được gọi là Mệnh Sư. Để trở thành một Mệnh Sư sơ cấp, một tu sĩ phải trải qua hàng trăm năm nghiên cứu quy luật nhân quả, đánh đổi bằng chính thọ nguyên của mình để mở ra "Mệnh Nhãn".

Thế nhưng, chỉ nhờ một bát nước cháo loãng với chút muối gừng dư thừa của Lâm Thần, Trần Ngũ – một phàm nhân sắp chết – đã trực tiếp nhảy vọt qua mọi rào cản, thành tựu Mệnh Nhãn cấp cao nhất: *Thiên Cơ Nhãn*.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Thanh Hà Trấn, ba bóng người đạp mây mà tới. Họ vận trường bào trắng tinh khôi, thêu hình la bàn vàng trước ngực. Đây là chấp pháp giả của Thiên Khâm Giám – tổ chức quy tụ những Mệnh Sư và bói toán sư danh tiếng nhất vùng Đông Hoang.

"Khí tức thật lạ lùng." Một nam tử trẻ tuổi tên là Thanh Vân nhíu mày, nhìn những mầm cây đang đâm chồi một cách nghịch thiên trong mưa. "Sư thúc, chẳng lẽ có bảo vật xuất thế?"

Vị lão giả dẫn đầu, pháp danh Minh Đạo, sắc mặt nghiêm trọng. Lão cầm trên tay một cái la bàn bằng đồng cổ, kim chỉ nam đang xoay vòng một cách điên cuồng, như thể nó vừa gặp phải một sự tồn tại vượt ngoài quy luật vật lý.

"Không phải bảo vật. Là có người đang… viết lại mệnh cục của vùng đất này." Minh Đạo run giọng nói. "Lôi kiếp lúc nãy không phải để tiêu diệt yêu ma, mà là Thiên Đạo đang sợ hãi! Nó muốn ngăn cản sự sinh ra của một thứ gì đó vượt quá tầm kiểm soát."

Ba người đáp xuống ngay đầu trấn, đúng lúc nhìn thấy Trần Ngũ đang ngồi ngơ ngẩn cạnh cái bát sứt mẻ.

Thanh Vân kiêu ngạo bước tới, dùng chuôi kiếm hất nhẹ cái bát của Trần Ngũ đi, hất hàm hỏi:

"Lão già, lúc nãy có thấy vị cao nhân nào đi qua đây không? Tại sao lôi kiếp lại giáng xuống ngay trên đầu lão?"

Trần Ngũ từ từ ngẩng đầu lên. Trong mắt lão, không có bóng dáng của Thanh Vân. Lão chỉ nhìn thấy một mớ hỗn độn những sợi chỉ đen và xám quấn quanh người thanh niên này.

"Thọ nguyên của ngươi… chỉ còn ba ngày." Trần Ngũ thầm thì, giọng nói như từ cõi xa xăm vọng về.

Thanh Vân sững lại, sau đó mặt đỏ bừng vì giận dữ: "Lão già mù, ngươi nói nhảm cái gì đó? Ta là tu sĩ Linh Đài Cảnh, thọ nguyên còn ít nhất hai trăm năm! Ngươi dám trù ẻo ta?"

Hắn vung tay định giáng một tát cho lão ăn mày ngông cuồng này một bài học. Nhưng bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.

Minh Đạo lão tổ đột ngột xông lên, tóm lấy cổ tay Thanh Vân, gầm lên: "Lùi lại ngay!"

Minh Đạo nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Trần Ngũ. Trong đôi mắt ấy, lão không thấy đồng tử, mà chỉ thấy một vòng xoáy của vạn nghìn tinh cầu đang vận hành. Cái la bàn đồng trên tay Minh Đạo "rắc" một tiếng, vỡ làm đôi.

Minh Đạo đại hãi, lập tức quỳ sụp xuống bùn nước trước ánh mắt ngỡ ngàng của hai đệ tử.

"Vãn bối Minh Đạo, không biết có vị đại Mệnh Sư tọa trấn tại đây, xin tiền bối thứ lỗi cho đệ tử nhà ta vô tri!"

Trần Ngũ hơi nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác. Lão nhìn vào Minh Đạo, thấy trên đỉnh đầu ông ta có một sợi chỉ bạc mỏng manh đang dần bị sương mù đen bao phủ.

"Ngươi… ngươi đang tìm một người không nên tìm." Trần Ngũ nói, trí tuệ vốn bình thường của lão giờ đây bị dòng thác thông tin của thiên địa hun đúc trở nên thâm trầm vô định. "Người đó là nguồn cơn của sự sống, nhưng cũng là điểm kết thúc của quy luật. Nếu ngươi tìm thấy người đó, cả tông môn của ngươi sẽ tan biến vì không gánh nổi nhân quả."

Minh Đạo đổ mồ hôi hột như tắm. Những lời này… chỉ có những lão quái vật ẩn thế, những người nhìn thấu được thiên mệnh mới có thể nói ra. Lão ta vốn đến đây để truy tìm tung tích "vị tiền bối" đã gây ra chấn động ở Đông Hoang gần đây, nhưng lời cảnh báo của lão ăn mày này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào hồn phách.

"Tiền bối, xin chỉ điểm… người đó là ai?" Minh Đạo run rẩy hỏi.

Trần Ngũ đưa tay ra, định chỉ về hướng xe ngựa của Lâm Thần đã rời đi. Nhưng vừa mới nhấc ngón tay lên, lão bỗng thấy cả bầu trời bỗng chốc rực lên một màu đỏ sẫm như máu. Một áp lực khổng lồ từ hư không giáng xuống, ngăn cản lão tiết lộ dù chỉ nửa lời về "người đó".

Trần Ngũ hiểu ra. Sự tồn tại của vị công tử trẻ tuổi kia là "Tuyệt mật của Thiên Đạo". Dù lão đã có Mệnh Nhãn, cũng không có tư cách nhắc đến danh húy của ngài.

Lão thu tay về, thở dài: "Ngài ấy là người đã tặng ta bát cháo loãng này. Ngài ấy… ngài ấy nói ngài ấy sợ sấm sét."

Thanh Vân ở phía sau không kìm được nữa, lầm bầm: "Một vị đại năng cứu thế mà lại sợ sấm sét? Lão già này điên thật rồi."

"Câm mồm!" Minh Đạo quay sang tát mạnh đệ tử một cái, sau đó quay lại dập đầu với Trần Ngũ. "Đa tạ tiền bối khai ân chỉ điểm. Tiền bối, ngài hiện tại đã là Mệnh Sư đệ nhất vùng này, hay là mời ngài về Thiên Khâm Giám để chúng ta phụng dưỡng…"

Trần Ngũ lắc đầu, chậm rãi đứng dậy. Lão nhặt cái bát sứt mẻ lên, vuốt ve dấu tay vẫn còn lưu lại của Lâm Thần trên thành bát.

"Ta không đi đâu cả. Ngài ấy đã cứu mạng ta, lại cho ta đôi mắt này không phải để ta đi cầu vinh hiển." Trần Ngũ mỉm cười, một nụ cười hiền lành nhưng lại khiến các tu sĩ phải cúi đầu. "Ta sẽ đi bộ theo dấu xe ngựa của ngài ấy. Dù không thể theo kịp, ta cũng muốn thấy thế gian này dưới sự dẫn dắt của ngài sẽ thay đổi như thế nào."

Trần Ngũ xoay người, bước những bước đi vững chãi về phía con đường mòn bùn đất.

Minh Đạo nhìn theo bóng lưng lão ăn mày già, cảm giác như đang thấy một vị thần linh đang ẩn mình vào hồng trần. Lão quay sang nhìn Thanh Vân, sắc mặt đột ngột biến đổi.

Lão nhận ra, đúng như lời Trần Ngũ nói, trên trán Thanh Vân lúc này bỗng xuất hiện một luồng khí đen chết chóc. Hóa ra lúc nãy Thanh Vân xúc phạm cái bát của vị tiền bối kia, đã vô tình chạm vào một sợi dây "nhân quả" chí cao, thọ nguyên bị tước đoạt sạch sành sanh chỉ trong chớp mắt.

"Xong rồi… cả Thiên Khâm Giám chúng ta, suýt nữa thì vì sự ngu ngốc của ngươi mà chôn vùi!"

Ở một hướng khác, chiếc xe ngựa của Lâm Thần vẫn đang lộc cộc lăn bánh trên đường rừng.

Trong xe, "vị tiền bối cứu thế" trong miệng Trần Ngũ đang co rúm người lại, đầu rúc vào nách con chó đen Lão Hắc, hai tay bịt chặt tai mỗi khi nghe thấy tiếng sấm đì đùng từ phía xa vọng lại.

"Tiểu Bảo… hết chưa? Sét hết chưa? Ta cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi!" Lâm Thần mếu máo hỏi, khuôn mặt thanh tú trắng bệch vì sợ hãi.

Lục Tiểu Bảo vừa đánh xe vừa trợn mắt lên trời. Hắn có thể cảm nhận được qua tấm rèm xe một luồng Đạo vận khủng khiếp đang dao động xung quanh sư phụ mình. Mỗi khi Lâm Thần run lên vì sợ, không gian xung quanh xe ngựa lại vặn vẹo một chút, biến những tảng đá ven đường thành linh thạch quý giá, biến những bụi cỏ dại thành thần dược trăm năm.

"Sư phụ, trời sắp tạnh rồi." Lục Tiểu Bảo thở dài, cố trấn an. "Người bình tĩnh một chút, chẳng phải người luôn nói muốn trường sinh sao? Sấm sét nhỏ nhoi này làm gì được người."

"Ngươi thì biết cái gì!" Lâm Thần quát lên một cách yếu ớt. "Sét đánh không chọn người giàu nghèo đâu, nhất là kẻ phàm phu tục tử như ta, một phát là hồn bay phách tán ngay! Ta còn chưa kịp lấy vợ, chưa kịp xây xong cái hồ cá ở sơn cốc, làm sao mà chết được!"

Hệ thống trong đầu Lâm Thần đột ngột vang lên:

*[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Ban phát lòng tốt giữa cơn mưa'.]*
*[Tưởng thưởng: Độ thành thục kỹ năng 'Nhìn sao bói quẻ' +10.000 điểm. Ký chủ hiện đã là 'Thánh Mệnh Sư' cấp độ Thần thoại.]*

Lâm Thần nghe xong suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.

*Hệ thống chết tiệt! Ta đang sợ chết khiếp, ngươi lại đưa cho ta cái kỹ năng bói toán? Ta bói để biết lúc nào mình bị sét đánh trúng à? Để ta biết mình chết vào giờ ngọ hay giờ mùi cho đẹp à? Ta muốn công pháp! Ta muốn thần thông bay lượn! Ta không muốn xem bói!*

Lâm Thần nghiến răng, trong lòng đầy rẫy sự bất mãn. Hắn chỉ muốn làm một người bình thường sống thọ thật thọ, tại sao cứ đẩy hắn vào những tình huống dở khóc dở cười này? Hắn không hề hay biết rằng, bát cháo hành trộn gừng muối mà hắn tùy tiện đổ cho lão ăn mày vì sợ… bẩn xe ngựa, vừa tạo ra một vị Mệnh Sư đủ sức làm đảo điên cả Thương Mang Cổ Giới.

"Đại hắc, ngươi nhìn cái gì?" Lâm Thần cúi xuống thấy con chó đen đang nhìn mình với ánh mắt đầy sùng bái và kinh ngạc, hắn bực dọc cốc nhẹ vào đầu nó một cái. "Đừng nhìn ta như thế, ta chỉ là một tên nhát gan thôi, ngươi đi theo ta cũng khổ rồi."

Con chó đen (Thái Cổ Thôn Phệ Thú) cụp tai xuống, rên ư hử. Nó thầm nghĩ: *Sư phụ, người diễn kịch quá đạt rồi. Người vừa mới tước đoạt thọ nguyên của một tên tu sĩ Thánh địa chỉ bằng một cái liếc mắt, lại còn tạo ra một vị Mệnh Sư bằng mấy hạt gạo thừa, thế mà bây giờ lại bảo mình nhát gan? Kẻ đi theo người không khổ, chỉ có những kẻ làm kẻ thù của người mới là khổ tận cam lai!*

Cơn mưa dần ngớt, xe ngựa tiến vào một hẻm núi heo hút, nơi mà thiên địa linh khí đột nhiên trở nên đặc quánh một cách bất thường. Phía trước, một tấm bia đá cổ sừng sững chắn ngang lối đi, trên đó khắc bốn chữ đỏ rực như máu:

**"Kẻ phàm cấm bước."**

Lâm Thần nhìn thấy tấm bia, mắt sáng lên, vội vã thò đầu ra ngoài hét lớn:

"Tiểu Bảo! Dừng xe! Ngươi thấy chữ gì chưa? Kẻ phàm cấm bước! Ta chính là phàm nhân đây, chúng ta tuyệt đối không thể vào trong đó! Quay đầu! Quay đầu nhanh!"

Lục Tiểu Bảo nhìn tấm bia – vốn là trận nhãn của một tòa "Tuyệt Diệt Đại Trận" do một vị Ma Vương thời Thượng Cổ để lại – rồi nhìn sang sư phụ đang cười rạng rỡ vì tìm được lý do để "trốn việc".

Hắn lặng lẽ nhấc cây roi ngựa lên, lẩm bẩm: "Sư phụ, người nhầm rồi. Ý của tấm bia này là… nếu không có người dẫn đường, những kẻ phàm nhân bình thường vào sẽ chết. Nhưng người là Lão Tổ mà!"

"Ngươi gọi ai là Lão Tổ?" Lâm Thần mặt mày xanh lét. "Ta là Lâm Thần, mười chín tuổi! Đi, quay xe nhanh cho ta!"

Thế nhưng, ngay khi xe ngựa định quay đầu, từ trong hẻm núi bỗng vọng ra một tiếng thở dài thê lương, kèm theo đó là một đạo kiếm khí xé toạc bầu trời. Một thiếu nữ mặc áo xanh, toàn thân đầy máu, đang hốt hoảng lao về phía họ. Phía sau cô, hàng chục bóng đen với khí tức quỷ dị đang truy đuổi sát nút.

Lâm Thần trố mắt nhìn thiếu nữ đang ngã sụp xuống trước bánh xe mình:

"Cái… cái gì thế này? Lại rắc rối sao?"

Cuộc gặp gỡ tình cờ tại hẻm núi này chính là lúc bánh xe vận mệnh xoay chuyển, đưa Lâm Thần rời xa khỏi giấc mộng "phàm nhân" của mình thêm một vạn dặm nữa. Sự ra đời của Mệnh Sư mới ở Thanh Hà Trấn chỉ là màn dạo đầu, mà vở kịch thực sự bây giờ mới bắt đầu khai màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8