Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 63: Trung Châu phồn hoa**
**CHƯƠNG 63: TRUNG CHÂU PHỒN HOA**
Khí lãng mờ mịt, vạn dặm mây lành.
Khi chiếc xe ngựa cũ kỹ của Lâm Thần lăn bánh qua ranh giới của Đông Hoang và Trung Châu, linh khí thiên địa đột nhiên trở nên đậm đặc một cách quỷ dị. Nếu như linh khí ở Đông Hoang giống như nước giếng pha loãng, thì linh khí tại đây chẳng khác nào một loại rượu lâu năm, chỉ cần hít một hơi cũng đủ làm người ta có cảm giác lâng lâng, chân khí trong người tự động vận chuyển nhanh hơn vài phần.
Lâm Thần ngồi trong toa xe, vén rèm nhìn ra bên ngoài, gương mặt vốn đã tái nhợt vì say xe nay càng thêm xanh xám.
Trước mắt hắn không phải là sơn lâm trùng điệp hay hoang mạc tiêu sơ, mà là một vùng bình nguyên rộng lớn đến vô tận, nơi các tòa thành trì khổng lồ không nằm trên mặt đất mà trôi nổi giữa tầng mây. Những con thuyền bay (linh chu) to lớn như hòn đảo, buồm dệt bằng tơ vàng, tơ bạc, thỉnh thoảng lại vạch một đường rạng rỡ qua không trung. Thậm chí, Lâm Thần còn nhìn thấy những tu sĩ cưỡi hạc trắng, tay cầm phất trần, phong thái tiêu sái vượt qua xe ngựa của mình mà không thèm liếc nhìn một cái.
"Tiểu Bảo… chúng ta quay lại đi." Lâm Thần run rẩy nói, giọng nói đầy sự chân thành từ đáy lòng. "Nơi này quá nguy hiểm. Ngươi xem, đến cả người đưa thư cũng cưỡi hạc, còn con chó vàng chạy rông bên đường kia dường như cũng đang có dấu hiệu kết đan. Ta chỉ là một phàm nhân, ở đây chẳng khác nào một con kiến bò giữa hang hổ."
Lục Tiểu Bảo ngồi phía trước đánh xe, nghe sư phụ nói vậy, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn quay đầu lại, nhìn vị sư phụ đang thu mình vào một góc xe ngựa, trong lòng dâng lên một sự sùng bái không thốt nên lời.
*Sư phụ thật đúng là diễn kịch đến nghiện rồi.* Lục Tiểu Bảo thầm nghĩ. *Người vốn dĩ đã là tồn tại vượt ngoài luân hồi, vậy mà nhìn thấy một con chó vàng của Trung Châu cũng có thể bày ra vẻ mặt kinh hãi như thật. Đây mới chính là đỉnh cao của tu hành – Phản phác quy chân! Người hẳn là đang răn dạy mình, ở Trung Châu cường giả như lâm, không được có tâm lý khinh địch.*
"Sư phụ yên tâm, có đệ tử ở đây, sẽ không ai dám quấy nhiễu sự thanh tịnh của người." Lục Tiểu Bảo lớn tiếng cam đoan, tiện tay vung roi ngựa một cái.
"Vút!"
Tiếng roi nổ giòn giã trong không trung, vô tình xé toạc một mảng mây lành, khiến mấy vị tu sĩ cưỡi hạc gần đó giật mình ngã suýt nhào xuống đất.
"Ngươi nhỏ tiếng một chút!" Lâm Thần thót tim, vội vàng bịt miệng Lục Tiểu Bảo lại. "Ngươi muốn chết sao? Nhỡ trúng phải vị đại năng nào đang bế quan trên mây thì sao? Chúng ta đến đây là để… để tìm hiểu nhân tình thế thái, phải thấp điệu! Nghe rõ chưa, là thấp điệu tuyệt đối!"
"Đệ tử hiểu, đệ tử hiểu!" Lục Tiểu Bảo gật đầu như bổ củi, nhưng trong lòng lại dịch ý tứ của Lâm Thần thành: *Phải âm thầm quan sát, đợi khi nào kẻ địch không đề phòng thì tung ra đòn kết liễu chí mạng.*
Chiếc xe ngựa tiếp tục đi sâu vào lãnh thổ của Đại Hạ Thần Triều – một trong những thế lực cai trị mạnh mẽ nhất Trung Châu. Càng đi sâu, sự phồn hoa càng khiến Lâm Thần nghẹt thở. Những dòng sông linh dịch chảy dài quanh các chân núi, các tiệm tạp hóa bên đường bày bán toàn là pháp bảo linh dược cấp bậc mà ở Đông Hoang người ta phải tranh cướp đến sứt đầu mẻ trán.
Đi được nửa ngày, một tòa kinh thành vĩ đại hiện ra trước mắt. Thành Vạn Niên – kinh đô của Đại Hạ.
Bức tường thành cao hàng ngàn trượng, toàn bộ được đúc bằng Kim Cương Thạch và khảm đầy trận pháp phòng ngự lấp lánh. Khí thế hùng vĩ ấy giống như một con mãnh thú viễn cổ đang nằm phủ phục, uy áp nặng nề khiến Lâm Thần cảm thấy tim đập thình thịch.
"Vào… vào trong đó thật sao?" Lâm Thần nhìn đám binh lính giữ cổng thành, mỗi tên đều mặc linh giáp chói mắt, tu vi thấp nhất cũng là Thần Thông Cảnh, trong lòng không ngừng than khổ.
Hệ thống trong đầu lúc này lại vang lên một tiếng "Đinh" lạnh lùng:
[Nhiệm vụ: Trải nghiệm sự phồn hoa của Trung Châu. Yêu cầu: Tiến vào nội thành, tìm một tửu lâu và dùng bữa. Phần thưởng: Tăng 10 năm thọ nguyên.]
Lâm Thần nghiến răng. Mười năm thọ nguyên! Vì mục tiêu sống thọ, dù là hang cọp hắn cũng phải liều mạng bò vào.
"Vào thành!" Lâm Thần hạ lệnh với vẻ mặt như sắp ra pháp trường.
Lục Tiểu Bảo điều khiển xe ngựa từ từ tiến đến cổng thành. Tại đây, một đám quân lính đang kiểm tra giấy thông hành cực kỳ nghiêm ngặt. Phía trước bọn họ là một vị công tử con nhà giàu nào đó, chỉ vì thiếu một chút giấy tờ mà bị lính canh ném ra xa vài chục mét, trông vô cùng thảm hại.
"Dừng xe!" Một gã đội trưởng lính canh mắt hổ trợn ngược, cầm giáo dài ngăn xe của Lâm Thần lại. "Kẻ nào? Đến từ đâu? Giấy thông hành của Thần Triều đâu?"
Lâm Thần ở trong xe run cầm cập, lấy đâu ra giấy thông hành? Hắn vội vàng vơ lấy một tấm gỗ thông cũ kỹ mà hắn vốn dùng để kê chân giường khi còn ở sơn cốc, đưa qua khe rèm cho Lục Tiểu Bảo, ra hiệu: "Đưa cho hắn, bảo là chúng ta người nhà quê, không có giấy, chỉ có tấm lệnh bài tổ truyền này thôi, xin các vị đại ca thông cảm."
Lâm Thần thầm nghĩ, tấm gỗ này cùng lắm chỉ là gỗ linh sâm ngàn năm (hắn nghĩ vậy), chắc cũng đủ đổi lấy sự thương hại của đối phương.
Lục Tiểu Bảo đón lấy tấm gỗ, thần sắc cũng thoáng chốc sững lại. Tấm gỗ này… bên trên có khắc một chữ "Lâm" nguệch ngoạc bằng bút mực, nhưng chỉ cần nhìn sâu vào nét chữ, Lục Tiểu Bảo cảm thấy như có vạn đạo kiếm ý xuyên thấu linh hồn, cơ hồ khiến hắn ngất đi.
*Sư phụ đưa tấm bài này cho lính canh? Chẳng lẽ người muốn đồ sát cả kinh đô này sao?*
Lục Tiểu Bảo toát mồ hôi hột, nhưng không dám cãi lệnh, hắn cầm tấm gỗ đưa cho gã đội trưởng: "Vị đại huynh này, sư phụ ta nói… không có giấy thông hành, chỉ có cái này."
Gã đội trưởng lính canh nhíu mày, cầm lấy tấm gỗ với vẻ khinh khỉnh: "Gỗ mục? Ngươi đùa giỡn với bổn tướng…"
Chữ "tướng" còn chưa ra khỏi miệng, sắc mặt gã đột nhiên trắng bệch.
Trong mắt gã lúc này, không còn là tấm gỗ mục nào cả. Chữ "Lâm" trên tấm gỗ đột nhiên phóng ra ánh sáng hào quang vạn trượng, một loại hơi thở cổ xưa, mang theo sự uy nghiêm của thời gian và vị thế của kẻ đứng trên vạn vật áp xuống. Gã đội trưởng cảm thấy đầu gối mình mềm nhũn, linh hồn như muốn vỡ tan, dường như người ngồi trong xe ngựa kia không phải là một phàm nhân, mà là một vị Chí Tôn viễn cổ đang vi hành.
Tấm gỗ này, nơi nào là gỗ mục? Đây rõ ràng là gỗ từ Thần Cây Kiến Mộc thời Thái Cổ, được đại năng dùng quy luật chí cao để phong ấn sức mạnh vào trong!
"Bịch!"
Gã đội trưởng quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy dâng tấm gỗ trả lại, trán chạm đất, giọng nói lạc đi: "Tiền… tiền bối! Vãn bối có mắt không tròng! Mời… mời tiền bối vào thành! Đi nhanh! Mau mở cửa rộng nhất cho đại gia này vào!"
Lâm Thần ngồi trong xe nghe tiếng "bịch" và tiếng hô hoán thì mặt mày tái mét. Hắn thầm nghĩ: *Xong rồi! Chắc tấm gỗ dỏm quá, hắn tức giận đánh người rồi bắt đầu lục soát rồi!*
"Tiểu Bảo, mau chạy!" Lâm Thần thét nhỏ.
Lục Tiểu Bảo thấy cổng thành mở toang, binh lính hai bên xếp hàng quỳ lạy như đón hoàng đế, thì trong lòng hiểu ra: *Sư phụ thật sự quá bá đạo, chỉ dùng một món đồ chơi kê chân cũng đủ khuất phục cả đội quân Thần Triều.*
Chiếc xe ngựa hiên ngang đi thẳng vào con phố chính rộng nhất của thành Vạn Niên.
Trung Châu phồn hoa nhất là ở tửu lâu. Lục Tiểu Bảo chọn ngay tòa tửu lâu lớn nhất, sang trọng nhất tên là "Trường Sinh Khách Sạn". Cái tên này vừa khéo lại trùng với hào hiệu mà người đời dành cho Lâm Thần, khiến Lục Tiểu Bảo cảm thấy đây là ý trời.
Lâm Thần bước xuống xe, chân vẫn còn run. Hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh, chỉnh lại vạt áo vải thô kệch của mình. Đi bên cạnh hắn là con chó đen Lão Hắc, vẻ mặt lười biếng, ngáp một cái dài đến mức để lộ hàm răng trông có vẻ… rất dễ thương (trong mắt Lâm Thần).
Vừa bước vào khách sạn, sự xa hoa bên trong đã làm Lâm Thần choáng váng. Đèn lồng treo bằng Dạ Minh Châu, bàn ghế được đẽo từ Huyết Ngọc, thị nữ phục vụ toàn là những thiếu nữ có tu vi Linh Đài Cảnh xinh đẹp tuyệt trần.
"Vị khách nhân này, ngài muốn…" Một gã tiểu nhị chạy đến, đang định mở miệng đón khách theo thói quen thì nhìn thấy Lão Hắc bên cạnh Lâm Thần.
Hắn chợt khựng lại, da gà nổi lên toàn thân. Với tư cách là tiểu nhị của một khách sạn hàng đầu, hắn có một loại nhãn lực đặc biệt. Con chó đen kia… tuy gầy gò nhưng mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh khẽ rung động. Còn vị thanh niên mặc áo vải này, trông thì không có chút tu vi nào, nhưng hơi thở lại hòa hợp hoàn toàn với thiên địa, như thể hắn đứng đó mà lại như không tồn tại.
"Đại… đại nhân, mời tầng trên! Tầng ba, phòng chữ Thiên!" Tiểu nhị lắp bắp, cúi gập người xuống tận thắt lưng.
Lâm Thần nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang dùng những loại món ăn phát sáng linh quang, trong lòng thầm lo lắng về ví tiền: "Ấy, không cần đâu, chúng ta ngồi góc dưới này là được. Cho ta hai bát mỳ đơn giản nhất, và một bát cơm cho con chó này là xong."
Tiểu nhị nghe vậy thì ngẩn người, sau đó não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất: *Hóa ra là một vị đại năng thích giả làm phàm nhân đi trải nghiệm cuộc sống! Ăn mỳ? Đây chắc chắn là mật hiệu! Người đạt đến cảnh giới này, ăn linh thức chẳng qua là tạp chất, họ muốn ăn chính là cái "đạo" bình phàm ẩn chứa trong đó.*
"Vâng, vâng! Có ngay ạ!" Tiểu nhị vắt chân lên cổ chạy vào bếp.
Lâm Thần thở phào một cái, ngồi xuống cái ghế gỗ góc khuất, vuốt ve đầu Lão Hắc: "Hắc à, chịu khó một chút nhé, về đến sơn cốc ta lại nấu cơm ngon cho ngươi ăn. Ở đây toàn là cao thủ, chúng ta ăn nhanh rồi chuồn sớm."
Lão Hắc liếc mắt nhìn chủ nhân của mình, trong lòng hừ một tiếng: *Tên ngốc này, hắn chẳng lẽ không thấy cả cái tửu lâu này đang nín thở vì hắn sao?*
Thực tế đúng như Lão Hắc nghĩ. Khi Lâm Thần bước vào và ngồi xuống, cả tầng một của khách sạn bỗng dưng yên lặng đến lạ thường.
Ở một chiếc bàn gần đó, mấy vị công tử mặc gấm vóc, khí thế bất phàm đang ngồi uống rượu. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt kiêu ngạo, trên ngực áo có thêu hình mặt trời rực cháy – biểu tượng của Thái Dương Thánh Địa. Đây chính là Hạ Vân Thiên, đệ tử nòng cốt của Thánh địa đóng đô tại Trung Châu.
Hạ Vân Thiên nheo mắt nhìn Lâm Thần. Hắn vốn dĩ đang tâm trạng không vui, lại thấy một kẻ phàm nhân rách rưới vào một nơi sang trọng thế này ngồi ngang hàng với mình, trong lòng không khỏi sinh ra sự khinh miệt.
"Trung Châu bây giờ sao lại bát nháo thế này? Đến hạng tôm tép phàm trần cũng có thể vào Trường Sinh Khách Sạn sao?" Hạ Vân Thiên cố ý nói lớn, âm thanh truyền khắp đại sảnh.
Lục Tiểu Bảo đang đứng phía sau Lâm Thần, ánh mắt lập tức lạnh lẽo. Hắn định ra tay thì Lâm Thần đã vội vàng kéo vạt áo hắn lại, thầm thì: "Bình tĩnh! Đừng nghe thấy gì cả, coi như chúng ta điếc! Người ta là người địa phương, mình là dân ngoại lai, nhịn một chút là qua chuyện."
Lâm Thần cười gượng gạo, cầm chén nước lọc lên uống một ngụm để trấn tĩnh.
Thế nhưng, hành động nhịn nhục của Lâm Thần trong mắt Hạ Vân Thiên lại là sự khiếp sợ. Hắn càng được thế lấn tới, cầm chén rượu bước đến trước bàn Lâm Thần, cười nhạt: "Này, vị huynh đài này, chỗ này không phải chỗ cho ngươi. Ngươi biết một chén nước ngươi đang uống có giá bao nhiêu không? Đủ cho phàm nhân các ngươi sống cả đời đấy. Khôn hồn thì mang con chó ghẻ kia cút đi chỗ khác, kẻo mùi hôi hám làm hỏng hương vị rượu của ta."
Cả tửu lâu nín thở. Đám tu sĩ xung quanh nhìn Lâm Thần với ánh mắt đầy thương hại, nhưng cũng có vài kẻ già đời thì lại nhíu mày, họ cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Lâm Thần mặt cắt không còn giọt máu. Hắn run rẩy đặt chén nước xuống, đang định đứng dậy xin lỗi và rời đi thì…
"Gừ…"
Lão Hắc đang nằm dưới gầm bàn bỗng dưng nhe răng, phát ra một tiếng gầm gừ cực thấp.
Trong một sát na đó, toàn bộ thực khách trong quán cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy ập đến. Khí áp đột ngột tăng vọt, không gian xung quanh bàn của Lâm Thần bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ đen ngòm.
Lâm Thần thấy chén nước mình vừa đặt xuống vì run tay mà bắn ra vài giọt, liền vội vã dùng tay lau mặt bàn, miệng lẩm bẩm: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi đi ngay đây, không làm bẩn bàn đâu."
Tuy nhiên, vài giọt nước đó khi bắn ra không trung, rơi vào vạt áo của Hạ Vân Thiên.
"Ầm!"
Hạ Vân Thiên đột nhiên hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước, gương mặt tràn đầy kinh hoàng. Những giọt nước bình thường kia, khi chạm vào y phục bảo mệnh của hắn, lại mang theo sức mạnh nặng như vạn trượng núi thần, trực tiếp đánh nát trận pháp hộ thân trên áo, khiến vai của hắn gần như sụp xuống.
Trong mắt hắn, Lâm Thần không còn là kẻ phàm nhân nữa. Động tác lau bàn của Lâm Thần khi nãy, rơi vào mắt hắn chẳng khác nào một vị Thần Đế đang tùy ý xóa bỏ các quy luật của không gian và thời gian. Mỗi lần giẻ lau di động là một lần đại đạo rúng động!
"Tiền bối… tha mạng!" Hạ Vân Thiên hồn xiêu phách tán, quỳ sụp xuống đất, mồ hôi chảy ròng ròng như mưa.
Lâm Thần đứng hình. Cái gì vậy? Hắn chỉ là lau cái bàn thôi mà? Tại sao tên công tử này lại quỳ xuống van xin? Chẳng lẽ ở Trung Châu, việc làm đổ nước ra bàn là tội chết sao? Luật pháp ở đây khắt khe đến thế sao?
"Tôi… tôi lau xong rồi mà." Lâm Thần run rẩy nói, tay cầm cái giẻ lau cũ mềm đưa ra như muốn chứng minh mình là người sạch sẽ.
Hạ Vân Thiên nhìn thấy cái giẻ lau kia – vốn là một mảnh vải cũ Lâm Thần cắt ra từ bộ quần áo bỏ đi, nhưng với thực lực của Lâm Thần, bộ quần áo đó đã được thấm nhuần Đạo uẩn qua hàng vạn năm – thì trợn trừng mắt. Trong mắt hắn, mảnh vải kia mang theo khí tức hủy diệt, dường như chỉ cần vẩy một cái là có thể san bằng cả vương triều này.
"Vãn bối đáng chết! Vãn bối có mắt mà không thấy Thái Sơn! Xin tiền bối đại từ đại bi, coi vãn bối như cái rắm mà thả đi!" Hạ Vân Thiên dập đầu lia lịa đến mức chảy cả máu.
Lâm Thần ngơ ngác quay sang nhìn Lục Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo… người ở đây… ai cũng lịch sự thế này sao? Làm đổ nước thôi mà hối lỗi chân thành vậy sao?"
Lục Tiểu Bảo nén cười đến mức nội thương, cung kính cúi đầu: "Thưa sư phụ, đó là bởi vì nhân cách vĩ đại của người đã cảm hóa hắn. Người vừa thực hiện một động tác 'Tẩy trần tâm linh' (thực ra là lau bàn), khiến hắn nhận ra tội lỗi của mình đó ạ."
"Thế à?" Lâm Thần thở phào, mỉm cười gượng gạo nhìn Hạ Vân Thiên. "Thôi được rồi, ngươi đứng dậy đi. Biết lỗi là tốt, lần sau đừng… đừng đứng quá gần bàn người khác là được."
"Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối không giết chi ân!" Hạ Vân Thiên như được đại xá, không kịp đứng dậy mà bò lăn ra khỏi khách sạn, chạy nhanh hơn cả thỏ đế.
Lâm Thần ngồi xuống, lòng vẫn còn chưa yên. Hắn quay sang con chó Lão Hắc: "Hắc này, Trung Châu đúng là nơi phồn hoa lễ nghĩa. Ngươi thấy không, đến cả kẻ hung hăng nhất cũng biết cúi đầu trước cái lẽ phải lau bàn."
Lão Hắc liếc chủ nhân một cái, thầm nhủ: *Ngươi mà biết cái giẻ lau của ngươi vừa rồi chứa bao nhiêu nhân quả diệt thế, chắc ngươi ngất tại chỗ quá.*
Đúng lúc này, tiểu nhị run rẩy mang lên hai bát mỳ nóng hổi.
Lâm Thần cầm đũa lên, nhìn bát mỳ đơn giản, trong lòng thầm cầu nguyện: *Cầu trời khấn phật, ăn xong bát mỳ này cho con được rời khỏi đây an toàn. Trung Châu phồn hoa quá, phàm nhân như con không chịu nổi nhiệt.*
Hắn không biết rằng, ở tầng trên của khách sạn, vài đôi mắt lão luyện đã quan sát toàn bộ sự việc. Tin đồn về một vị "Chí Tôn cầm giẻ lau" vừa xuất thế ở thành Vạn Niên bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhắm thẳng về phía cung điện của Đại Hạ Thần Triều.
Chương này kết thúc khi Lâm Thần đang vừa thổi vừa húp mỳ một cách ngon lành, hoàn toàn không hay biết rằng, danh hiệu "Trường Sinh Lão Tổ" của hắn, chỉ sau một bữa ăn mỳ, đã chính thức trở thành cơn ác mộng mới của các thế lực tại Trung Châu.