Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 68: Đối đầu Thần tử**
**CHƯƠNG 68: ĐỐI ĐẦU THẦN TỬ**
Bầu trời Trung Châu xanh ngắt như một khối ngọc bích khổng lồ, nhưng không khí bên dưới lại căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để khiến cả không gian nổ tung.
Vạn Bảo Thành – tòa thành sầm uất bậc nhất Trung Châu – hôm nay tấp nập hơn hẳn thường lệ. Thiên kiêu từ khắp các Thánh địa, Thần triều và cổ tộc tề tựu về đây. Những tiếng xì xào bàn tán không ngớt về một cái tên đang làm chao đảo giới tu chân thời gian gần đây: Trường Sinh Lão Tổ.
“Hừ, Trường Sinh Lão Tổ? Một kẻ chưa bao giờ xuất hiện trong sử sách, bỗng dưng lòi ra ở Đông Hoang hẻo lánh mà cũng dám xưng Lão Tổ?” Một thanh niên vận cẩm y tím, cưỡi trên lưng đầu Tật Phong Điêu, thanh âm tràn đầy vẻ khinh miệt.
“Nghe nói vị ‘Lão Tổ’ này trẻ tuổi vô cùng, ngoại hình chỉ như một phàm nhân. Đám tu sĩ Đông Hoang đúng là càng sống càng thụt lùi, bị một tên tiểu tử lòe bịp mà cũng quỳ lạy sùng bái.” Một nữ tử đeo mạng che mặt, chân đạp lên một đóa sen xanh, lạnh lùng tiếp lời.
Trung Châu vốn là cái nôi của võ đạo, nơi tập trung những tinh hoa nhất của nhân gian. Ở đây, một vị trưởng lão của tiểu tông môn cũng đủ tư cách làm tông chủ ở Đông Hoang. Sự kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu tủy của bọn họ. Với họ, việc một người trẻ tuổi đột ngột vươn lên vị thế cao nhất không gì khác ngoài một màn kịch được dàn dựng vụng về.
Lúc này, ở một góc sầm uất nhất của thành thị, Lâm Thần đang cảm thấy… cực kỳ đau đầu.
Hắn đi bộ, đôi giày vải sờn cũ nhịp bước trên nền đá hoa cương sáng loáng của Vạn Bảo Thành. Sau lưng hắn là Thẩm Nhược Băng lạnh lùng như sương tuyết, và Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang thè lưỡi đi loanh quanh.
Lâm Thần nhìn dòng người đông đúc, nhìn những vị thiên tài cưỡi yêu thú oai phong lướt trên đầu, trong lòng không khỏi run rẩy: *“Trời ạ, Trung Châu này đáng sợ quá! Vừa vào thành đã thấy ít nhất mười mấy đứa bay trên trời. Hệ thống nói mình phải đến đây để ‘trải nghiệm hồng trần’, nhưng nhìn ai cũng như muốn ăn thịt người thế kia, ta làm sao mà thọ nổi đây?”*
Hắn thò tay vào túi áo, nắm chặt một vật. Đó là một chiếc “bình tưới nước” bằng thiếc mà hắn vốn dùng để tưới rau ở sơn cốc. Đối với Lâm Thần, đây là vật phẩm phòng thân duy nhất giúp hắn cảm thấy an toàn chút đỉnh.
“Sư phụ, dường như có rất nhiều kẻ đang nhắm vào chúng ta.” Thẩm Nhược Băng khẽ khàng nhắc nhở, tay nàng đã đặt sẵn trên chuôi của thanh “chổi sắt” rỉ sét mà Lâm Thần ban tặng.
Trong mắt nàng, những ánh nhìn xung quanh không phải là khinh thường, mà là sự khiêu khích đối với tôn nghiêm của Lão Tổ. Nếu Lão Tổ không ra lệnh, nàng đã sớm vung chổi quét sạch cái đám “rác rưởi” này rồi.
Lâm Thần toát mồ hôi hột, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh (thực chất là vì sợ đến mức cứng cả cơ mặt), thấp giọng nói: “Nhược Băng, ta đã dạy con thế nào? Phải điềm tĩnh. Bọn họ nhìn chúng ta, chắc là do bộ quần áo này của ta quá lỗi mốt thôi. Đừng làm loạn, chúng ta chỉ đi mua ít hạt giống rồi về.”
Thẩm Nhược Băng nghe xong, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ sùng bái tột độ.
*“Đúng vậy, sư phụ đang dạy mình cảnh giới ‘Phớt lờ chúng sinh’. Trong mắt Ngài, những Thiên tử, Thánh tử kia chỉ là bụi trần, thậm chí không đáng để Ngài để mắt tới. Sư phụ thật vĩ đại, Ngài đang dùng sự tĩnh lặng để hóa giải sát khí của cả một tòa thành!”*
Đúng lúc này, không gian bỗng dưng vặn xoắn. Một đạo hoàng kim quang mang từ trên trời giáng xuống, chói lòa đến mức người thường không thể mở mắt.
“Trường Sinh Lão Tổ đâu? Ra đây nhận cái chết!”
Một giọng nói như sấm rền vang vọng khắp Vạn Bảo Thành. Áp lực kinh người ập xuống, khiến mặt đất rung chuyển.
Từ trong ánh kim quang, một thanh niên cao lớn bước ra. Hắn mặc chiến giáp hoàng kim, sau lưng là một vòng tròn mặt trời rực cháy, khí thế hùng bá thiên hạ.
“Là Vương Đằng! Thiên Thánh Tử của Diệu Quang Thánh Địa!”
“Hắn tới rồi! Nghe nói Vương Đằng vừa bế quan đột phá Linh Đài cảnh tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là bước vào Thần Thông cảnh!”
“Đứa con của mặt trời đấu với vị Lão Tổ bí ẩn, phen này có kịch hay để xem rồi!”
Đám đông náo động, nhanh chóng dạt ra tạo thành một vòng tròn lớn.
Vương Đằng lơ lửng trên không, đôi mắt rực lửa quét xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Thần. Hắn sững sờ một chút, rồi cười sằng sặc:
“Ha ha ha! Đây là kẻ được đồn đại là trấn áp cả Đông Hoang sao? Một phàm nhân không có nửa điểm linh lực? Đám người Đông Hoang bị mù hết rồi chăng?”
Lâm Thần nhìn tên thanh niên rực lửa trên trời, tim đập thình thịch.
*“Xong rồi! Hắn bay cao thế kia, lại còn phát sáng nữa, chắc chắn là cao thủ trong cao thủ! Mình chỉ muốn đi mua hạt giống thôi mà, tại sao tên điên này lại chặn đường?”*
Vì quá sợ hãi, Lâm Thần vô thức siết chặt chiếc bình tưới nước trong tay. Ánh mắt hắn nhìn về phía Vương Đằng có chút oán trách và van nài (ý nói: *Làm ơn tha cho tôi, tôi chỉ qua đường thôi*).
Nhưng trong mắt của Vương Đằng và đám thiên tài xung quanh, cái liếc mắt đó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Ánh mắt ấy sâu thẳm, bình thản đến cực điểm, xen lẫn một chút… thất vọng?
*“Hắn thất vọng sao? Hắn đang coi thường ta sao?”* Vương Đằng cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc. Hắn là ai? Hắn là Thiên Thánh Tử, là người được định sẵn sẽ đứng trên đỉnh cao nhất của Trung Châu. Một kẻ “phàm nhân” lại dám dùng ánh mắt thương hại đó nhìn hắn?
“Câm mồm cho ta!” Vương Đằng gầm lên, đại thủ vung ra. “Thái Dương Thần Chưởng!”
Một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ hỏa diễm rực cháy đổ ập xuống Lâm Thần. Sức nóng kinh khủng khiến không khí xung quanh bắt đầu bốc cháy, những tu sĩ đứng gần đó phải vội vàng lui lại để tránh bị thiêu rụi.
Lâm Thần nhìn bàn tay lửa từ trên trời rơi xuống, đầu óc trống rỗng.
*“Cháy, cháy rồi! To rồi, quả này cháy sạch mông cho mà xem!”*
Theo bản năng sinh tồn, hắn cuống quýt giơ chiếc bình tưới nước lên phía trước, ngón tay vô tình bóp nhẹ vào van xả nước để tìm kiếm chút an ủi từ sự mát mẻ.
*“Xoẹt!”*
Một tia nước nhỏ bé, yếu ớt phun ra từ vòi bình tưới.
Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả mọi người tại hiện trường chết lặng, cảm giác như thế giới quan của họ vừa bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.
Tia nước vốn tưởng chừng sẽ bốc hơi ngay lập tức khi chạm vào hỏa diễm, nhưng không. Nó xuyên thủng Thái Dương Thần Chưởng khổng lồ như một mũi tên sắc bén xuyên qua một tờ giấy mỏng.
“Xìiiii…”
Một tiếng động chói tai vang lên. Ngọn lửa mặt trời của Vương Đằng ngay lập tức bị dập tắt, không để lại lấy một sợi khói. Chưa dừng lại ở đó, tia nước tiếp tục lao về phía Vương Đằng với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Vương Đằng trợn tròn mắt, cảm giác như tử thần đang vuốt ve yết hầu mình. Hắn muốn lùi lại, nhưng toàn bộ không gian xung quanh dường như đã bị đóng băng bởi một thứ sức mạnh kinh hồn bạt vía.
“Bộp!”
Tia nước trúng ngay giữa trán Vương Đằng.
Vị Thiên Thánh Tử oai phong lẫm liệt, đứa con của mặt trời, bỗng dưng rơi rụng khỏi bầu trời như một con chim bị bắn trúng cánh. Hắn đập mạnh xuống đất, lộn nhào mấy vòng, cả người ướt sũng, trông không khác gì một con gà chọi bị rơi vào thùng nước.
Toàn trường im lặng như tờ. Một hơi thở cũng không dám phát ra.
Lâm Thần cầm bình tưới nước, tay vẫn còn run lẩy bẩy: “Cái đó… tôi không cố ý đâu. Là… là tại ngài nhảy xuống đột ngột quá làm tôi giật mình.”
Lâm Thần muốn giải thích, nhưng giọng hắn vì quá sợ hãi nên nghe có vẻ khàn khàn và trầm mặc.
Vương Đằng run rẩy bò dậy, nước trên mặt chảy ròng ròng xuống bộ chiến giáp hoàng kim giờ đây đã mất sạch linh quang. Hắn nhìn Lâm Thần, ánh mắt không còn là ngạo mạn, mà là sự kinh hoàng tột độ.
*“Đó không phải là nước… Đó là Nhược Thủy từ thượng giới! Mỗi một giọt nặng tới vạn cân! Ngài ấy… Ngài ấy dùng một cái bình đựng trà phế thải để chứa Nhược Thủy? Trời ạ, rốt cuộc ta đã đắc tội với một vị Thần Linh nào thế này?”*
Trong tâm trí của Vương Đằng lúc này, mỗi một động tác của Lâm Thần đều mang theo Đạo uẩn mênh mông. Cái cách Lâm Thần cầm bình tưới nước rất giống một vị Thiên Đế đang cầm bình cam lộ định đoạt sinh tử chúng sinh.
Hắn quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu cái “cộp”: “Tiền bối… Vãn bối có mắt không tròng! Xin Tiền bối tha mạng!”
Đám đông thiên tài xung quanh thấy cảnh này thì sợ đến mức suýt chút nữa rớt xuống yêu thú.
“Chỉ dùng một tia nước… dập tắt Thái Dương Thần Thể của Vương Đằng?”
“Không đúng, các ngươi nhìn kỹ cái bình đó đi! Đó… đó dường như là Cực Phẩm Tiên Khí – Tịnh Thế Thiên Bình trong truyền thuyết!” Một vị lão giả thuộc thế hệ trước, vốn là người hiểu biết rộng, lắp bắp nói.
Thực tế, đó chỉ là một chiếc bình thiếc bị rỉ sét mà Lâm Thần nhặt được ở sau vườn và hệ thống bảo hắn dùng nó để tưới cải cho “tâm hồn thanh thản”.
Lâm Thần nhìn Vương Đằng quỳ dưới đất, trong lòng hoang mang cực độ: *“Cái gì vậy? Hắn vừa nãy hung hăng lắm cơ mà? Sao mới dính có tý nước đã quỳ rồi? Chẳng lẽ nước này có độc? Hay là… hắn định dùng chiêu khổ nhục kế để lừa mình lại gần rồi đánh lén?”*
Nghĩ đến đây, Lâm Thần lùi lại một bước, gương mặt càng thêm nghiêm trọng, lạnh lùng thốt ra một câu mà hắn nghĩ là sẽ an toàn nhất lúc này:
“Ngươi… hãy tự giải quyết ổn thỏa đi. Đừng làm phiền ta nữa.”
Lâm Thần muốn nói là: *“Bạn ơi, coi như chúng ta hòa nhé, đừng theo đuổi hay đánh tôi nữa.”*
Nhưng Vương Đằng lại nghe ra thành: *“Loại sâu bọ như ngươi chưa đủ tư cách để ta ra tay lần thứ hai. Hãy tự phế bỏ tu vi hoặc biến đi trước khi ta đổi ý.”*
Vương Đằng mặt tái nhợt như không còn giọt máu, dập đầu liên tiếp: “Đa tạ Lão Tổ nhân từ! Đa tạ Lão Tổ tha tội!”
Dứt lời, vị Thiên Thánh Tử từng kiêu ngạo không coi ai ra gì ấy vội vàng bỏ chạy thục mạng, thậm chí cả chiếc xe ngựa sang trọng đằng sau cũng không thèm lấy, bỏ chạy nhanh hơn cả khi chiến đấu.
Lâm Thần nhìn theo bóng lưng Vương Đằng, thở phào nhẹ nhõm: “Phù… may quá, hắn chạy rồi. Nhược Băng, Lão Hắc, chúng ta đi nhanh thôi, Trung Châu này nguy hiểm quá!”
Hắn dắt theo đồ đệ và chó, bước chân dường như có phần gấp gáp (với hắn là chạy trốn), nhưng trong mắt những người ở lại, đó là những bước chân rút ngắn khoảng cách không gian (Súc địa thành thốn).
“Thấy không? Bước chân của Ngài ấy… mỗi bước đi đều trùng khớp với nhịp đập của đại địa!”
“Đông Hoang… thế mà lại sinh ra một vị chân thần thực sự!”
Ở phía sau, một đám đệ tử của Diệu Quang Thánh Địa mặt cắt không còn giọt máu. Vương Đằng đã bị đánh bại chỉ bằng một tia nước, họ làm sao dám hó hé nửa lời?
Cùng lúc đó, tại một lầu các xa hoa ở gần đó, mấy bóng người đang âm thầm quan sát toàn bộ sự việc.
“Tên tiểu tử đó… thực sự là phàm nhân sao?” Một nam tử tóc vàng, ánh mắt sâu thẳm hỏi.
“Không thể nào. Một phàm nhân làm sao dùng một tia nước dập tắt thần hỏa được? Có lẽ hắn đã đạt đến cảnh giới ‘Phản phác quy chân’, nội liễm đến mức ngay cả chúng ta cũng không cảm nhận được linh áp.” Một nữ tử diễm lệ khác khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một sự hiếu kỳ mãnh liệt.
“Trung Châu sắp có sóng gió lớn rồi. ‘Trường Sinh Lão Tổ’… cái danh hiệu này xem ra không phải chỉ để cho oai.”
…
Lâm Thần sau khi rời khỏi quảng trường chính, cuối cùng cũng tìm được một sạp hàng bán hạt giống ở một con hẻm nhỏ. Hắn ngồi bệt xuống một cái ghế gỗ cũ, lau mồ hôi trên trán:
“Sống sót rồi… Nhược Băng, lấy cho ta miếng nước.”
Thẩm Nhược Băng cung kính dâng nước lên, ánh mắt vẫn tràn đầy sự kinh hãi chưa tan: “Sư phụ, vừa rồi người thật sự quá khoan dung. Với thực lực của người, chỉ cần một hơi thở cũng đủ để xóa sổ Diệu Quang Thánh Địa, vậy mà người lại chỉ trừng phạt hắn bằng một giọt nước.”
Lâm Thần cầm bát nước suýt nữa thì đổ ra ngoài: *“Ta khoan dung? Ta suýt chết đứng ở đấy thì có! Một hơi thở xóa sổ Thánh địa? Con gái à, con quá đề cao sư phụ con rồi!”*
Tuy nhiên, hắn biết nói ra Nhược Băng cũng chẳng tin. Sau bao nhiêu lần, hắn phát hiện ra các đồ đệ của mình có một khả năng đặc biệt: đó là “tự suy diễn một cách cực kỳ thần thánh”.
Lâm Thần thở dài: “Nhược Băng à, tu hành là để hướng thiện. Chúng ta là người văn minh, không nên lúc nào cũng chém chém giết giết. Một giọt nước đó, là để hắn biết trời cao đất dày, vậy là đủ rồi.”
Thẩm Nhược Băng nghe xong, toàn thân chấn động. Nàng vội vàng quỳ xuống: “Đa tạ sư phụ chỉ điểm! Đạo pháp tự nhiên, lấy đức báo oán mới là đỉnh cao của tu hành! Nhược Băng suýt chút nữa đã sa vào ma đạo chỉ vì thù hận!”
Nàng nhắm mắt lại, trong đầu vang lên những âm thanh vỡ vụn. Tâm ma vốn đã theo nàng suốt bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Xung quanh nàng, một luồng kiếm khí thuần khiết đến mức đáng sợ tỏa ra, khiến tất cả rác rưởi trong hẻm nhỏ biến thành hư không.
Lâm Thần nhìn quanh, gãi đầu: *“Rác đâu hết rồi nhỉ? Chắc là gió thổi đi. Mà sao Nhược Băng lại quỳ tiếp vậy? Mấy đứa này thật khó hiểu…”*
Đúng lúc đó, con chó đen Lão Hắc vốn đang nằm ngủ, bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối hẻm. Một luồng uy áp mơ hồ nhưng vô cùng mãnh liệt đang tiến lại gần.
Hệ thống trong đầu Lâm Thần đột ngột vang lên:
【 Đinh! Cảnh báo: Nhân vật trọng yếu xuất hiện. Diệp Thần – Khí vận chi tử của Trung Châu đang tiếp cận. 】
【 Nhiệm vụ mới: Thể hiện phong thái Lão Tổ trước Khí vận chi tử. Phần thưởng: Tăng 100 năm thọ nguyên và một túi phân bón thượng hạng. 】
Lâm Thần suýt thì chửi thề: *“Hệ thống khốn kiếp! Ta vừa mới được nghỉ ngơi 5 phút! Thần tử vừa chạy, bây giờ lại đến Khí vận chi tử là sao?”*
Hắn nhìn ra cuối con hẻm nhỏ tồi tàn, thấy một thanh niên bình thường, trên vai khoác một thanh trường kiếm rỉ sét giống hệt cái chổi của Nhược Băng.
Đó chính là Diệp Thần – người mà sau này cả Trung Châu sẽ phải run sợ. Nhưng lúc này, hắn cũng chỉ là một thiếu niên đang bị áp bức, ánh mắt hắn chất chứa sự kiên cường và… khát khao sức mạnh.
Diệp Thần bước tới, quỳ sụp trước mặt Lâm Thần: “Vãn bối Diệp Thần, cầu xin Tiền bối thu nhận làm đệ tử!”
Lâm Thần trợn mắt: “Cái gì? Ta không thu đệ tử! Ta chỉ là một kẻ trồng rau thôi!”
Diệp Thần ngẩng đầu, ánh mắt chân thành đến phát sáng: “Tiền bối không cần giấu giếm nữa. Vừa rồi ở quảng trường, vãn bối đã nhìn thấy hết. Người có thể dùng một giọt nước hóa giải Thái Dương Chưởng, thì chắc chắn là vị Đại Thánh mà tổ tiên vãn bối từng nhắc tới. Vãn bối có huyết hải thâm thù, xin Tiền bối hãy giúp vãn bối!”
Lâm Thần đứng hình. Hắn nhìn túi phân bón thượng hạng trong phần thưởng nhiệm vụ, rồi nhìn thiếu niên có gương mặt rất giống main tiểu thuyết võ hiệp này.
*“Nếu mình không thu hắn, chắc chắn hắn sẽ lỳ lợm đi theo. Còn nếu thu… lỡ như sau này hắn mang kẻ thù đến tìm mình thì sao? Nhưng túi phân bón kia là đồ xịn để trồng cải…”*
Trong khi Lâm Thần đang cân não, thì Lão Hắc bỗng nhiên tiến tới, dụi đầu vào chân Diệp Thần.
Lâm Thần kinh ngạc: *“Con chó lười này bình thường thấy người là sủa hoặc lờ đi, sao hôm nay lại thân thiện thế? Chẳng lẽ thằng bé này là người tốt thật?”*
Hắn không hề biết, Lão Hắc thực chất đang nghĩ: *“Ồ, nhóc này có hơi thở của ‘Kiếm Thai’ thiên bẩm. Để hắn vào sơn cốc, sau này có người cọ rửa nồi cho chủ nhân, ta sẽ bớt việc đi một chút.”*
Lâm Thần tằng hắng một cái, cố lấy giọng trầm đục nhất có thể: “Thu đệ tử thì không thể… Nhưng nếu ngươi muốn theo ta trồng rau, học cách… tưới nước cho cải, thì cũng có thể.”
Diệp Thần mừng rỡ khôn xiết, dập đầu lia lịa: “Đa tạ sư phụ! Đệ tử nguyện dốc hết sức trồng rau!”
Lâm Thần thở phào: *“Tốt, thêm một chân sai vặt. Nhưng hy vọng hắn đừng gây thêm rắc rối nào ở Trung Châu này nữa. Ta thật sự chỉ muốn sống thọ thôi!”*
Trong lúc đó, tin tức về việc “Trường Sinh Lão Tổ” dùng một tia nước trấn áp Thiên Thánh Tử đã lan nhanh hơn lửa gặp xăng khắp 5 đại vực. Trung Châu chấn động, các Thánh địa bắt đầu họp khẩn. Một kịch bản lớn hơn, nguy hiểm hơn đang từ từ mở ra, mà nhân vật chính của chúng ta – Lâm Thần – vẫn đang bận rộn… mặc cả giá hạt giống cải với ông lão đầu hẻm.
“Ông lão, hạt giống này hơi lép, giảm giá một chút đi, 2 linh thạch được không?”
Thiên địa yên tĩnh, chỉ còn tiếng mặc cả vang vọng. Ai mà ngờ được, đây chính là lời của vị tồn tại vừa mới trấn áp thần tử Trung Châu chưa đầy nửa giờ trước?
Trung Châu, xem ra từ hôm nay sẽ không bao giờ được bình yên nữa.