Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 76: Đệ tử thứ ba xuất hiện**
CHƯƠNG 76: ĐỆ TỬ THỨ BA XUẤT HIỆN
Sáng sớm, sương mù phủ kín sơn cốc Trường Sinh như một lớp lụa mỏng, tinh khiết và yên bình. Tiếng gà gáy lanh lảnh vang lên từ phía chuồng cầm thú — nơi mà con Phượng Hoàng chín đầu thu nhỏ kích cỡ bằng một con gà kiến, đang miễn cưỡng làm nhiệm vụ báo thức mỗi ngày.
Lâm Thần vươn vai, đẩy cánh cửa gỗ đơn sơ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành.
“A, lại một ngày nữa bình yên.”
Anh mỉm cười tự nhủ. Sau vụ lão già điên tên Cổ Hà Thiên gì đó dập đầu chạy trối chết đêm qua, Lâm Thần cảm thấy cần phải củng cố lại sự tĩnh lặng của tâm hồn. Đối với anh, việc phải đối phó với những kẻ tu hành có tâm thần không ổn định là loại công việc tốn sức lực nhất.
Dưới gốc cây liễu già trước sân, Lục Tiểu Bảo đang ngồi xổm, mắt dán chặt vào một đàn kiến đang hành quân. Nhìn bộ dạng hắn nghiêm túc đến mức mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, Lâm Thần chỉ biết lắc đầu thở dài.
“Tiểu Bảo, ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi? Thích xem kiến thì cứ xem, nhưng đừng có nín thở như thế, hại phổi lắm.”
Lục Tiểu Bảo giật bắn mình, lập tức đứng bật dậy, cung kính chắp tay, thanh âm run rẩy vì kích động: “Sư… Sư phụ! Đệ tử đang quan sát ‘Vạn Linh Chinh Chiến Đồ’ mà người vừa bày ra. Đàn kiến này di chuyển theo thiên địa quy luật, mỗi bước chân đều ẩn chứa sát phạt chi trận. Đệ tử vừa ngộ ra được một phần ba, cảm giác nếu triển khai trận này, có thể vây khốn cả một vị Chân Tiên!”
Lâm Thần mặt không cảm xúc, im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi nói: “Đó chỉ là kiến đang tha thức ăn về tổ thôi. Ngươi bớt nghĩ linh tinh đi, đi gánh nước tưới rau cho ta.”
Trong lòng Lâm Thần lại thầm mắng: *Thằng nhóc này bị Nhược Băng đầu độc rồi. Cái gì mà Chân Tiên? Kiến là kiến, tiên là tiên chứ! Sao ở đây ai cũng có thói quen phóng đại hóa mọi việc lên vậy?*
Lục Tiểu Bảo run lên vì sung sướng, nghĩ bụng: *Sư phụ đang rèn luyện tâm tính cho mình! Ngài nói ‘kiến là kiến’ ý chỉ vạn vật trong mắt ngài đều như nhau, dù là kiến hay Chân Tiên cũng đều là con kiến mà thôi! Ngài bảo mình đi gánh nước chính là muốn mình luyện tập ‘Trọng Thủy Áp Chân Thân’. Thật là một vị sư phụ vĩ đại!*
“Rõ! Đệ tử đi ngay!” Lục Tiểu Bảo hăm hở xách đôi thùng gỗ lao về phía con suối nhỏ.
Lâm Thần nhìn bóng lưng thằng bé, lòng buồn rười rượi. Anh quay sang Lão Hắc — con chó đen đang nằm sưởi nắng dưới hiên nhà.
“Lão Hắc, mày thấy đấy, tao chỉ muốn sống thọ thôi, sao lại khó thế này?”
Lão Hắc liếc mắt nhìn chủ nhân một cái, sau đó lười biếng ngáp dài. Trong mắt nó, chủ nhân đúng là thích diễn kịch. Một kẻ chỉ cần hắt xì một cái cũng đủ làm lung lay vách ngăn giới diện mà lại cứ than thở muốn sống lâu. Nếu ngài không sống lâu, chắc cái vũ trụ này cũng mục nát từ lâu rồi.
Đúng lúc này, một âm thanh thanh tao, mỏng manh như tơ lụa từ phía ngoài sơn cốc truyền vào.
*Tưng… từng… tưng…*
Đó là tiếng đàn tì bà. Nhưng không giống những khúc nhạc hào hùng thường thấy, tiếng đàn này chứa đựng một nỗi buồn mang mác, cô độc và thê lương vô cùng. Nó đứt quãng, trầm đục, dường như người chơi nhạc đang kiệt sức, hoặc giả nhạc cụ đang trong tình trạng hỏng hóc nghiêm trọng.
Lâm Thần hơi khựng lại. Đã lâu lắm rồi anh không nghe thấy âm thanh nào “người” đến thế. Không phải tiếng nổ của thần thông, không phải tiếng thét của thiên kiếp, mà là một khúc nhạc lòng.
“Hệ thống, đây là cái gì?” Lâm Thần thầm hỏi trong đầu.
*【 Ding! Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Tiếp nhận và chỉ điểm cho “Âm Sát Tuyệt Mệnh Thể”. Phần thưởng: Một túi phân bón cao cấp cho vườn rau và tăng 10 năm thọ nguyên. 】*
Mắt Lâm Thần sáng lên: “Lại là thọ nguyên! Mặc dù túi phân bón nghe hơi kỳ cục, nhưng thọ nguyên là trên hết!”
Anh lập tức đứng dậy, phủi sạch bụi trên áo bào, chậm rãi bước ra cổng cốc. Thẩm Nhược Băng vốn đang ngồi thiền sau vườn cũng đột nhiên mở mắt. Kiếm ý xung quanh nàng cuộn trào như sóng dữ.
“Hơi thở này… mang theo tử khí nhưng lại có linh tính tuyệt đỉnh. Có kẻ đang xâm nhập sơn cốc sao?”
Nàng hóa thành một đạo kiếm quang, trong nháy mắt đã đáp xuống cạnh Lâm Thần. Nhìn thấy sư phụ đang bình thản tiến bước, nàng vội vàng thu lại sát khí, khom người đi theo sau: “Sư phụ, phía trước có biến, để đệ tử ra xử lý.”
“Không cần.” Lâm Thần giơ tay ngăn lại, vẻ mặt nhu hòa. “Đó chỉ là một hài tử đáng thương. Nghe tiếng đàn của nó đi, bi thương như vậy, người xấu sao có thể gảy ra được khúc nhạc này?”
Thẩm Nhược Băng sững sờ. Nàng lắng tai nghe kỹ. Quả thật, mỗi một âm nốt phát ra đều như tiếng khóc thầm của một linh hồn sắp tan biến. Nhưng điều làm nàng kinh hãi hơn là, theo mỗi bước đi của sư phụ, những cỏ cây hoa lá hai bên đường vốn đang rũ xuống vì tiết trời thu bỗng nhiên nở rộ, tỏa ra đạo vận ấm áp để bao bọc, xoa dịu tiếng đàn thê lương kia.
*Sư phụ lại dùng Đạo âm để hóa giải oán khí trong khúc nhạc! Ngài quả nhiên không bao giờ bỏ rơi bất cứ sinh linh nào.* Thẩm Nhược Băng thầm nghĩ, lòng đầy kính phục.
Tại lối vào sơn cốc, bên cạnh một tảng đá rêu phong, có một cô bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi đang ngồi tựa lưng. Quần áo cô bé rách rưới, vá víu loang lổ, khuôn mặt nhỏ nhắn bám đầy bụi đất nhưng không giấu nổi vẻ thanh tú, thoát tục. Trên tay cô bé ôm chặt một cây đàn tì bà gỗ đã mục nát, một vài dây đàn đã đứt, chỉ còn lại hai dây đang rung lên run rẩy dưới những ngón tay gầy gò, rớm máu.
Mắt cô bé nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió. Quanh thân cô bé tỏa ra một luồng khí xám xịt, lạnh lẽo — đó chính là “Âm Sát Tuyệt Mệnh Thể” mà người đời vẫn coi là điềm xấu, người mang thể chất này không bao giờ sống quá tuổi trăng tròn.
Khi Lâm Thần đến gần, tiếng đàn cũng vụt tắt. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực nhìn về phía anh.
“Tiên nhân… cứu… bà nội…” Cô bé thều thào được mấy chữ rồi đổ gục xuống.
Lâm Thần vội bước tới, bế thốc cô bé lên. Anh cảm thấy cơ thể cô bé lạnh như một tảng băng vạn năm.
“Khổ thân quá, nhỏ thế này mà đã phải đi lang thang.” Lâm Thần nhíu mày. Với một người xuyên không từ thời hiện đại như anh, nhìn thấy trẻ em chịu khổ là điều khó chấp nhận nhất.
“Nhược Băng, đưa nó vào trong phòng khách. Nhớ lấy chăn ấm che lại.” Lâm Thần dặn dò, sau đó nhặt cây đàn gỗ mục lên.
Thẩm Nhược Băng nhìn cây đàn tì bà, đồng tử co rút lại: “Sư phụ, cây đàn này… nó đầy vết nứt, giống như vừa trải qua một trận chiến hủy diệt giới diện.”
Lâm Thần xì một cái: “Đàn gỗ rẻ tiền, để lâu ngày bị mọt ăn thôi mà. Ngươi cứ đưa người vào đi, cây đàn này để ta xem có sửa được không. Tiếc thật, gỗ này nhìn cũng không đến nỗi nào.”
Thực tế, trong mắt Lâm Thần, cây đàn này là rác rưởi. Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng và cả giới tu hành ngoài kia, đó là một món Cực Phẩm Thánh Binh đã bị hư tổn trầm trọng, mỗi một vết nứt đều là kết quả của việc đối kháng với Thiên Phạt.
Trong phòng, sau khi được Lâm Thần cho uống một bát nước ấm (mà thực chất là linh dịch cam lộ thấm đẫm dược lực nghìn năm), cô bé dần tỉnh lại.
Cô bé tên là Tô Thanh Nguyệt. Gia đình cô vốn là một gia tộc nhạc công nhỏ, nhưng vì cô mang thể chất “nguyền rủa”, gia tộc bị tai ương, cha mẹ đều mất, chỉ còn bà nội đưa cô bỏ chạy. Vừa qua, bà nội cô cũng đã qua đời trên đường chạy trốn vì đói rét. Cô chỉ còn lại cây đàn này làm vật kỉ niệm duy nhất.
“Tiên nhân, xin đừng đuổi con đi. Con biết làm việc, con biết đàn nhạc cho ngài nghe… dù đàn đã hỏng…” Thanh Nguyệt quỳ sụp dưới chân Lâm Thần, nước mắt lã chã.
Lâm Thần thở dài, vỗ đầu cô bé: “Ở đây không có tiên nhân, chỉ có một lão già sống lâu một chút thôi. Muốn ở lại thì cứ ở lại. Còn cây đàn của con…”
Anh cầm cây đàn tì bà lên, săm soi.
“Sợi dây này đứt rồi, gỗ thì nứt toác. Thật là nhìn không vào mắt được.”
Nói đoạn, Lâm Thần đi ra sau viện. Anh tìm thấy một thanh gỗ thừa vốn dùng để làm chân ghế vứt ở xó bếp. Đó là gỗ từ cây Ngô Đồng nghìn năm mà anh từng tiện tay chặt để làm củi đốt. Anh lấy con dao gọt trái cây thường dùng ra (con dao mà nếu rơi vào tay ai đó sẽ biến thành Khai Thiên Phủ), bắt đầu đục đẽo.
Thanh Nguyệt và Thẩm Nhược Băng đứng ngoài nhìn vào.
Lâm Thần vừa gọt vừa lẩm bẩm: “Làm cái thân đàn mới cho nó vậy. Dây đàn thì lấy tạm mấy sợi gân hổ mà Lão Hắc tha về lần trước, thấy cũng dai chắc.”
*Gân hổ?* Lục Tiểu Bảo đang đứng cạnh đó run rẩy. Hắn biết rõ con “hổ” mà Lão Hắc tha về tuần trước là một vị Yêu Đế cấp cao của Vạn Thú Sơn! Sư phụ định dùng gân của Yêu Đế để làm dây đàn sao?
Lâm Thần tay đưa thoăn thoắt. Anh dùng một chút nhựa cây để gắn kết, sau đó mài dũa một hồi. Chẳng mấy chốc, một cây tì bà mới toanh, bóng bẩy, tỏa ra hơi thở của thiên nhiên hiện ra. Đối với Lâm Thần, đây là một sản phẩm thủ công mỹ nghệ mức trung bình.
Nhưng khi cây đàn hoàn thành, trên bầu trời sơn cốc đột nhiên tụ tập mây đen kịt. Sấm sét màu tím cuồng loạn gào thét.
“Ồ, trời lại sắp mưa rồi. Cái thời tiết này thật chẳng biết đâu mà lần.” Lâm Thần lầm bầm, chẳng thèm để ý đến thiên lôi đang cuồng bạo ngoài kia.
Anh đưa cây đàn cho Thanh Nguyệt: “Này, thử xem có vừa tay không.”
Thanh Nguyệt run rẩy đón lấy. Ngay khi tay cô bé chạm vào cây đàn, luồng tử khí xám xịt trong người cô bé như gặp phải thiên địch, lập tức bị gỗ Ngô Đồng và gân Yêu Đế hấp thụ sạch sành sanh. “Âm Sát Tuyệt Mệnh Thể” vốn là nỗi kinh hoàng của cô bé, giờ đây bị thanh lọc, biến hóa thành một loại sức mạnh mới mẻ, thanh khiết — “Trường Sinh Linh Âm”.
Mây đen trên trời lập tức tản ra. Không phải là tan, mà là sợ hãi rút lui như gặp phải quái vật.
“Gảy thử một bản xem nào.” Lâm Thần cổ vũ.
Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu. Đôi ngón tay nhỏ nhắn lướt trên dây đàn.
*Tưng!!!*
Một nốt nhạc vang lên. Không còn bi thương, không còn thê lương. Âm thanh kia trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng lại có uy lực khai thiên lập địa. Một luồng sóng âm nhìn thấy được bằng mắt thường lan tỏa từ căn phòng nhỏ, quét qua cả sơn cốc, vươn thẳng ra tận bên ngoài mười vạn đại sơn.
Thẩm Nhược Băng cảm thấy kiếm ý của mình đột nhiên thăng hoa, trực tiếp đột phá thêm hai tiểu cảnh giới. Lục Tiểu Bảo thì thấy đầu óc minh mẫn chưa từng có, bao nhiêu trận pháp bí ẩn đều hiện ra rõ ràng như lòng bàn tay.
Ngay cả Lão Hắc cũng phải đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cô bé kia.
Bên ngoài mười vạn đại sơn, những cường giả của các Thánh địa đang bay trên không trung đột nhiên đồng loạt rụng xuống như sung. Họ kinh hoàng nhìn về phía sơn cốc Trường Sinh.
“Khúc nhạc này… ai có thể gảy ra được khúc nhạc chấn động linh hồn thế này?”
“Là người của Trường Sinh Lão Tổ! Ngài ấy lại thu nhận đệ tử rồi!”
Trong sơn cốc, Lâm Thần hài lòng gật đầu, nhưng miệng lại chê: “Tiếng hơi to một chút, lần sau nới lỏng dây đàn ra một tẹo. Mà bài này con vừa đàn là bài gì thế?”
Thanh Nguyệt xúc động quỳ xuống, dập đầu liên tục: “Sư phụ! Đàn này là đàn thần, nhạc này là nhạc tiên! Đệ tử từ nay về sau nguyện đi theo người, dùng tiếng đàn này bảo vệ sư môn!”
Lâm Thần gãi đầu: “Ta đã nói ta không phải tiên nhân rồi mà… thôi được rồi, dù sao Nhược Băng quét sân, Tiểu Bảo gánh nước, thì con cứ đàn nhạc giải khuây cho ta lúc ta tưới rau là được.”
Lục Tiểu Bảo nhìn Thanh Nguyệt, thầm nghĩ: *Xong rồi, địa vị ‘người làm việc vặt’ của mình lại bị lung lay rồi. Tiểu sư muội này một chiêu là rung chuyển bát hoang, mình phải nỗ lực gánh nước thôi!*
Lâm Thần mỉm cười nhìn ba đứa đồ đệ “kỳ lạ” của mình.
“Nhược Băng, tối nay nấu thêm cơm nhé. Hôm nay nhà mình có thêm thành viên mới rồi.”
Anh nhìn ra cửa sổ, nắng vàng lại đổ xuống. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác hài lòng khó tả.
*Tuy có hơi ồn ào, nhưng thế này có khi lại giúp mình sống thọ hơn.*
Lâm Thần không hề hay biết rằng, ngay vào giây phút Thanh Nguyệt gảy nốt nhạc đầu tiên, danh hiệu “Trường Sinh Lão Tổ” đã không còn chỉ gói gọn trong một vùng Đông Hoang nữa, mà nó bắt đầu trở thành nỗi ám ảnh và sự sùng bái tuyệt đối của cả ngũ vực thương mang.
Và nhiệm vụ của anh về việc “chỉ điểm cho đệ tử thứ ba”, thực ra chỉ vừa mới bắt đầu từ một cây đàn gỗ thừa mà thôi.