Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 84: Cuộc họp của những người già**
**Chương 84: Cuộc họp của những người già**
Sương mù lượn lờ bao phủ đỉnh Thiên Diễn Sơn, nơi tọa lạc của tòa lầu các được tết từ những sợi tơ của Thiên Tằm ngàn năm, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt bao phủ lấy không gian chung quanh. Đây vốn là cấm địa của Thiên Diễn Tông, nhưng hôm nay, nó lại là nơi tụ họp của những thực thể có thể khiến cả Thương Mang Cổ Giới phải run rẩy chỉ bằng một cái hắt hơi.
Bầu không khí trong lầu các tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là một thanh niên trẻ tuổi, vận một bộ đồ vải thô màu xanh xám, tóc đen búi đơn giản bằng một thanh gỗ xỉn màu. Hắn đang thong thả rót nước vào ấm trà trà, động tác nhìn qua thì thấy vụng về, chậm chạp, nhưng trong mắt những người xung quanh, mỗi một lần chuyển động cổ tay của hắn đều kéo theo những gợn sóng không gian tinh vi, như thể hắn đang trực tiếp điều khiển dòng chảy của thời gian.
Người này chính là Lâm Thần. Lúc này, nội tâm hắn đang gào thét: *“Lạy trời, sao toàn mấy ông già mặt mày cau có thế này? Mình chỉ là đi ngang qua định xin tí nước nóng, sao lại bị lôi vào cái chỗ này ngồi với một lũ quái vật già khụ vậy?”*
Chung quanh Lâm Thần, sáu vị Lão Tổ của sáu đại Thánh địa lớn nhất Ngũ Vực đang ngồi xếp bằng trên những tấm bồ đoàn. Người thì trên đầu tỏa hào quang vạn trượng, người thì khí ma lượn lờ, người thì như một tảng đá già nua hòa vào thiên địa. Tuy nhiên, bất chấp thân phận hiển hách, lúc này sáu vị cường giả đỉnh cấp này đều đang thu liễm toàn bộ khí thế, mồ hôi rịn ra trên trán, ánh mắt tràn đầy sự cung kính và sợ hãi nhìn về phía Lâm Thần.
Lão Tổ của Thái Dương Thánh Địa, người được mệnh danh là “Mặt Trời Không Lặn”, giờ đây lại khúm núm như một đứa trẻ phạm lỗi, giọng nói run run:
– Trường Sinh tiền bối, hôm nay Ngũ Vực gặp nạn Thiên Nhân Ngũ Suy, linh khí cạn kiệt, Tiên lộ đứt gãy. Chúng ta những kẻ hèn mọn này cầu kiến ngài, mong ngài chỉ điểm một con đường sống cho chúng sinh.
Lâm Thần vừa cầm chén trà lên, nghe xong liền suýt nữa làm đổ. Hắn thầm nghĩ: *“Thiên Nhân cái gì? Linh khí cái gì? Ta còn đang lo luống cải ở nhà bị sâu ăn đây này! Mà sao cái ông già này gọi mình là tiền bối? Nhìn mặt ông ấy chắc cũng phải tám mươi, mình mới có đôi mươi thôi mà!”*
Nhưng nghĩ lại, ở thế giới này, những kẻ già nua thường có tính khí thất thường, nếu mình nói thẳng mình là phàm nhân, có khi bọn họ thấy bị sỉ nhục rồi tiện tay đập chết mình không? Lâm Thần nuốt nước bọt, cố giữ vẻ mặt bình thản – cái vẻ mặt mà hệ thống gọi là “Khí độ Đỉnh phong”, thực chất là vẻ mặt đơ ra vì quá sợ hãi.
Hắn khẽ thở dài, âm thanh ấy truyền vào tai sáu vị Lão Tổ như tiếng sấm nổ vang giữa hư không, làm tâm thần bọn họ chấn động.
– Đạo… – Lâm Thần mở lời, thanh âm trầm thấp vì đang cố nén sự run rẩy – …vốn không phải là thứ để cầu.
*Rầm!*
Trong đầu sáu vị Lão Tổ như có một tiếng nổ lớn.
*“Đạo vốn không phải để cầu? Đúng rồi! Chúng ta luôn đi tìm đạo ở bên ngoài, tranh giành cơ duyên, cướp đoạt thọ nguyên, nhưng lại quên mất đạo ở ngay trong tâm! Lời của Lão Tổ thật là lời vàng ngọc, trực chỉ chân tâm!”* Lão Tổ Tây Mạc chấp tay chữ thập, ánh mắt lộ vẻ giác ngộ.
Lâm Thần thấy bọn họ bỗng dưng mắt sáng quắc lên, càng thêm hoang mang. Hắn quyết định nói vài chuyện tào lao để đánh lạc hướng, kiểu như mấy câu chuyện khoa học hay lịch sử ở Trái Đất mà hắn còn nhớ, hy vọng bọn họ thấy mình là kẻ tâm thần mà thả mình đi.
– Các ngươi có biết không… – Lâm Thần đặt chén trà xuống, nhìn vào hư không với vẻ sâu xa – Ở một nơi rất xa, thế giới khởi đầu từ một điểm cực nhỏ. Sau đó, nó nổ tung, giãn nở không ngừng. Tất cả những gì các ngươi thấy bây giờ: tinh tú, đất đai, thậm chí là máu thịt của các ngươi, đều từ cái điểm nhỏ xíu đó mà ra.
Đây chính là thuyết Vụ Nổ Lớn (Big Bang) mà hắn đọc trên tạp chí khoa học hồi xưa.
Tuy nhiên, rơi vào tai các vị Lão Tổ, câu chuyện này hoàn toàn khác hẳn.
Sáu người đồng loạt biến sắc, cơ thể run lên bần bật.
*“Thái Sơ Chi Điểm! Vạn vật nhất thể! Lão Tổ đang kể về thời kỳ hỗn độn chưa phân, khi mà Thiên Đạo còn chưa hình thành! Ngài ấy… ngài ấy quả nhiên đã sống từ kỷ nguyên đó đến tận bây giờ! Ngài ấy đang kể lại quá trình sáng tạo thế giới!”*
Lâm Thần thấy bọn họ vẫn im lặng, liền bồi thêm một chút về kiến thức tiến hóa và định luật hấp dẫn:
– Vạn vật vận hành đều có quy luật. Một quả táo rơi xuống đất không phải ngẫu nhiên, mà là vì đất mẹ có lực kéo của nó. Những sinh linh tồn tại được đến hôm nay không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ thích nghi giỏi nhất. Những thứ các ngươi gọi là pháp thuật, thực chất chỉ là cách mượn lực của tự nhiên mà thôi. Nếu hiểu rõ cấu trúc của hạt bụi, ngươi sẽ hiểu được cấu trúc của vũ trụ.
“Cấu trúc của hạt bụi… hiểu được cấu trúc vũ trụ…”
Lão Tổ của Ma Giới, một cự đầu tàn bạo, lúc này đột nhiên rơi lệ. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đầy máu của mình, rồi nhìn ra bụi trần bay lơ lửng trong nắng sớm ngoài lầu các. Trong mắt hắn, những hạt bụi ấy không còn là vật chất tầm thường, mà là vô số những tiểu thế giới đang vận hành theo một quỹ đạo thần bí.
– Ta hiểu rồi! – Ma Diễm Lão Tổ gầm lên một tiếng, nhưng không phải tiếng gầm phẫn nộ mà là sự kinh hỉ tột độ. Khí ma quanh người hắn đột ngột biến hóa, từ đen kịt chuyển sang màu xám tro, rồi trắng muốt như ngọc. Hắn trực tiếp đột phá cảnh giới đã kẹt suốt ba ngàn năm qua, thăng tiến lên bán bộ Chân Tiên!
Lâm Thần đứng hình. *“Cái gì vậy? Sao ông này tự nhiên bốc cháy rồi đổi màu thế kia? Mình nói có mỗi chuyện quả táo với hạt bụi thôi mà? Có cần phản ứng thái quá thế không?”*
Lúc này, Thiên Diễn Lão Tổ, chủ nhân của vùng đất này, run rẩy quỳ xuống, đầu chạm đất:
– Tiền bối, lời của ngài đã hóa giải nghìn năm mê muội của chúng ta. Nhưng còn Tiên lộ đã đứt? Thiên Địa này đã không còn cho phép chúng ta trường sinh nữa rồi!
Lâm Thần thấy ông già này thảm quá, bèn nhớ đến một câu nói truyền cảm hứng trên mạng:
– Đường là do người đi mà thành. Trên đời này làm gì có lộ, người ta đi mãi thì thành đường thôi. Tiên lộ đứt thì các ngươi tự xây một cái thang mà leo lên. Mà thật ra, trường sinh hay không có quan trọng đến thế sao? Ngươi sống mười vạn năm mà ngày ngày lo sợ, chẳng bằng sống một ngày thanh thản, ăn một bát cháo nóng, ngắm một đóa hoa nở.
Lâm Thần chỉ vào chậu hoa dại đặt bên cạnh cửa sổ, cười khổ:
– Nhìn đóa hoa kia kìa, nó chỉ nở được vài ngày, nhưng nó có than thở không? Không, nó chỉ nỗ lực hết mình để khoe sắc. Đó mới là sống thực sự.
Sáu vị Lão Tổ nhìn về phía đóa hoa dại. Trong mắt bọn họ, đóa hoa ấy bỗng dưng phát ra hào quang vạn trượng, mỗi cánh hoa như chứa đựng một đạo quy tắc hoàn chỉnh.
*“Tự xây Tiên lộ… Sống trong hiện tại chính là vĩnh cửu…”*
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Liên tiếp năm tiếng nổ vang lên trong lầu các. Hào quang xung quanh năm vị Lão Tổ còn lại đồng loạt nổ tung, thiên địa linh khí trong vòng vạn dặm cuồn cuộn đổ dồn về Thiên Diễn Sơn như trăm sông đổ về biển.
Thiên Đạo của Thương Mang Cổ Giới bỗng nhiên rung động dữ dội. Trên bầu trời, những đám mây đen kịt của thiên kiếp chưa kịp hình thành đã bị một đạo khí tức bình thản từ trong lầu các xua tan sạch sẽ.
Trận “Khủng hoảng thọ nguyên” khiến cả giới diện điên đảo bấy lâu nay, vậy mà chỉ qua vài lời “tào lao” của Lâm Thần, đã được giải quyết một cách vô lý như vậy. Sáu vị Lão Tổ giờ đây ai nấy đều trẻ lại mấy chục tuổi, khí tức viên mãn, Tiên căn trong người thế mà lại tự động nối liền.
Lâm Thần ngồi đó, cầm chén trà lạnh ngắt trên tay, nhìn sáu người trung niên khỏe mạnh trước mặt đang quỳ rạp dưới chân mình mà trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
– *Xong đời rồi, chắc mình lừa bọn họ hơi quá rồi. Nhìn mấy người này như bị tẩu hỏa nhập ma đồng loạt vậy. Phải tìm cách chuồn lẹ thôi!*
– Tiền bối đại ân, chúng sinh Ngũ Vực khắc cốt ghi tâm! – Sáu người đồng thanh, tiếng vang rung trời lở đất.
Lâm Thần run run đứng dậy, cố giữ giọng thật “ngầu”:
– Được rồi, ta mệt rồi. Lão Hắc, chúng ta đi thôi.
Từ trong góc tối, con chó đen gầy gò Lão Hắc lững thững bước ra. Nó nhìn sáu vị bán bộ Chân Tiên kia với ánh mắt như nhìn sáu con kiến, rồi khẽ khịt mũi, tiến lại gần cọ vào chân Lâm Thần.
– Tiền bối! – Thiên Diễn Lão Tổ vội vàng dâng lên một lệnh bài bằng ngọc giản đơn – Đây là lệnh bài của lục đại Thánh địa, thấy bài như thấy Lão Tổ. Mong ngài nhận lấy, nếu có chút việc vặt vãnh nào khiến ngài không vui, chỉ cần rung nhẹ, chúng sinh Ngũ Vực sẽ lập tức vì ngài mà dốc sức!
Lâm Thần nhìn miếng ngọc, thầm nghĩ: *“Chắc là thứ này đáng tiền lắm, mang về lót chân bàn cũng được.”* Hắn phất tay nhận lấy, rồi vội vàng bước ra ngoài.
Xe ngựa đơn sơ lại bắt đầu lăn bánh. Lâm Thần ngồi trong xe, tim vẫn còn đập thình thịch:
– Nguy hiểm quá, suýt chút nữa thì lộ tẩy. Mấy ông già đó quả nhiên không bình thường, mình chỉ nói nhảm mấy câu mà ông nào ông nấy cứ như vừa uống nhầm thuốc kích thích vậy. Thôi, về sơn cốc trồng rau cho lành. Thế giới bên ngoài quá đáng sợ đối với một phàm nhân như mình.
Hắn không hề biết rằng, ngay sau khi xe ngựa của hắn đi khuất, tại vị trí lầu các, sáu vị Lão Tổ vẫn đang quỳ.
Ma Diễm Lão Tổ run rẩy nói:
– Các ngươi có thấy không? Khi ngài ấy nhận lệnh bài, bàn tay ấy… dường như không thuộc về không gian này. Mỗi sợi vân tay đều là một dãy ngân hà đang chuyển động.
– Ta lại nhìn thấy khác. – Thiên Diễn Lão Tổ cảm thán – Ta thấy ngài ấy đang nắm giữ vận mệnh của toàn bộ kỷ nguyên này. Ngài ấy nói muốn đi nghỉ ngơi… đó là ngài ấy đang muốn tiếp tục thủ hộ nhân gian trong thầm lặng.
Lúc này, một vị trưởng lão trẻ tuổi từ bên ngoài chạy vào, hớt hải báo cáo:
– Khởi bẩm Lão Tổ, đóa hoa dại mà Trường Sinh tiền bối vừa chỉ vào… nó… nó vừa biến thành Tiên dược cửu phẩm, đang bắt đầu kết ra đạo quả của sự bất tử!
Sáu vị Lão Tổ nhìn nhau, rồi đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Tầm vóc của vị Lão Tổ này, bọn họ cả đời cũng không dám suy đoán nữa. Chỉ một cái chỉ tay hóa đóa hoa dại thành Tiên dược, chỉ vài lời nói nhảm định đoạt vạn thế thái bình.
Trường Sinh Lão Tổ… Ngài thực sự là thần linh phương nào hạ thế cứu rỗi chúng ta?
Trong khi đó, ở trên xe ngựa, Lâm Thần đang lấy miếng ngọc bài ra định thử xem có thể… gãi lưng được không vì nó vừa mát vừa nhẵn. Hắn thở dài:
– Sống lâu như mình mà chẳng có tài cán gì, đi đến đâu cũng phải nói dối để giữ mạng. Thật là khổ quá mà!
Con chó Lão Hắc nghe vậy, khẽ ngáp một cái, âm thầm nuốt chửng một tia đạo tắc rò rỉ từ miếng ngọc bài vào bụng. Chủ nhân của nó, thật sự là người khiêm tốn nhất vũ trụ này rồi.