Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 167: Một cái búng tay**
**Chương 167: Một cái búng tay**
Bầu trời phía trên sơn cốc Trường Sinh hôm nay không còn màu xanh biếc của những ngày thanh bình. Thay vào đó là một màn vàng ròng rực rỡ, bao phủ bởi những đám mây ngũ sắc cuồn cuộn như sóng đại dương.
Trong tầng mây, hàng chục cỗ chiến xa bằng đồng cổ, được kéo bởi những con lôi lân tỏa ra khí tức hủy thiên diệt địa, đang đạp trên hư không mà tới. Mỗi bước chân của lôi lân đều khiến không gian xung quanh nứt toác, lôi điện tím ngắt văng tung tóe như những con mãng xà điên cuồng.
Trên chiến xa đi đầu là một nam tử vận hoàng bào, đầu đội vương miện khảm ngọc rồng, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn xuống đám kiến hôi. Hắn chính là Diệp Phàm – một trong tam đại Thần Quân của Thần Khuyết Minh, thế lực vốn tự xưng là kẻ cai trị thượng giới, nắm giữ mệnh mạch của vạn vật.
“Vị trí này sao?” Diệp Phàm khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp mười vạn dặm, khiến các tu sĩ trong vùng kinh hãi đến mức hồn siêu phách tán, quỳ rạp xuống đất không dám ngẩng đầu.
“Thưa Thần Quân, theo Thiên Mệnh La Bàn chỉ dẫn, khí vận của toàn bộ Thương Mang Cổ Giới đều đang tụ hội về cái sơn cốc nhỏ bé này. Kẻ tự xưng là Trường Sinh Lão Tổ hẳn là đang ẩn cư tại đây.” Một tên lão giả tóc trắng đứng bên cạnh cung kính báo cáo, trong mắt lộ rõ vẻ tham lam.
Ở bên dưới, tại một góc nhỏ trong vườn rau, Lâm Thần đang đổ mồ hôi hột. Hắn nắm chặt cái cuốc trong tay, bàn chân run bần bật đến mức suýt chút nữa là đứng không vững.
“Mẹ kiếp, hệ thống, cái này là sao? Ta đã bảo là ta muốn sống thọ mà! Đám người trên kia là ai? Nhìn cái xe ngựa đó kìa, còn có mấy con thú trông như quái vật… Đây không phải là tới đòi tiền bảo kê đấy chứ?” Lâm Thần trong lòng khóc không ra nước mắt.
Suốt bao nhiêu năm qua, hắn luôn nghĩ mình chỉ là một kẻ phàm nhân có chút vận khí, may mắn nhặt được mấy tên đệ tử có đầu óc “hơi có vấn đề” để hầu hạ. Hắn trồng rau, nuôi cá, bửa củi đều là vì sinh tồn. Nhưng nhìn cái dàn cảnh hoàng tráng trên bầu trời kia, Lâm Thần cảm thấy dù mình có mười cái mạng cũng không đủ để bọn họ thổi một hơi.
【 Ký chủ bình tĩnh. Ngài chỉ cần đuổi khách đi là được. 】 Giọng nói vô cảm của hệ thống vang lên.
“Đuổi? Ngươi nói nhẹ nhàng nhỉ! Bọn họ cưỡi sấm sét tới kìa, ngươi bảo ta cầm cuốc ra đuổi sao?” Lâm Thần lẩm bẩm, mặt mũi tái mét.
Lúc này, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đã đứng ngay phía sau hắn. Sắc mặt Thẩm Nhược Băng lạnh lùng, thanh chổi quét rác trong tay nàng run rẩy phát ra tiếng kiếm minh vang dội. Nàng nhìn lên trời, đôi mắt đầy vẻ sùng bái và tự tin:
“Sư phụ, đám tàn dư của Thần Khuyết Minh lại dám đến làm phiền giấc ngủ trưa của người. Để đệ tử đi quét sạch bọn họ!”
Lục Tiểu Bảo thì cười hì hì, tay mân mê mấy quân cờ vây: “Đại sư tỷ, không cần người ra tay đâu. Để đệ tử bố trí một cái tiểu trận, đem toàn bộ cái gọi là Thần Quân kia biến thành phân bón cho vườn cải của sư phụ là được.”
Lâm Thần nghe vậy thì suýt nữa ngã ngửa. Hắn thầm nghĩ: *Hai đứa bây điên rồi sao? Người ta là thần tiên cưỡi rồng cưỡi cọp, các ngươi cầm chổi với quân cờ định đi nạp mạng à? Muốn chết thì đừng kéo ta theo chứ!*
“Dừng… dừng lại!” Lâm Thần lắp bắp quát lớn.
Nhược Băng và Tiểu Bảo lập tức đứng khựng lại, cung kính cúi đầu: “Sư phụ có chỉ thị gì?”
Lâm Thần hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại. Hắn thầm nghĩ, đám người trên kia chắc cũng là người có học, có lẽ họ chỉ đang tìm đường thôi. Mình cứ tỏ ra bình thường, lễ phép một chút, có lẽ bọn họ sẽ không làm khó một lão nông như mình.
Nhưng cái sự “bình tĩnh” này của Lâm Thần, trong mắt những kẻ đứng trên cao lại hoàn toàn khác.
Diệp Phàm Thần Quân nhìn xuống dưới. Trong mắt hắn, một nam tử trẻ tuổi với dung mạo phi phàm đang đứng giữa vườn rau. Hắn ta không hề có một chút dao động linh lực nào, nhưng sự tĩnh lặng đó mới là điều khiến người ta run sợ. Gió ngừng thổi, lôi điện từ các chiến xa khi chạm đến ranh giới sơn cốc bỗng nhiên tiêu tán một cách kỳ lạ.
*“Phản phác quy chân?”* Diệp Phàm nheo mắt lại. *“Hắn đứng đó, mà như thể không tồn tại trong quy tắc của thế giới này. Chẳng lẽ lời đồn là thật?”*
“Trường Sinh Lão Tổ!” Diệp Phàm lên tiếng, âm thanh nổ tung như sấm rền trên đỉnh đầu Lâm Thần. “Ngươi chiếm giữ khí vận của Thương Mang đã quá lâu. Hôm nay, Thần Khuyết Minh chúng ta tới để lấy lại thiên đạo. Nếu biết điều, hãy giao ra bảo vật trường sinh, chúng ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!”
Lâm Thần nghe xong thì ù cả tai. Hắn chẳng nghe rõ cái gì mà “khí vận” hay “thiên đạo”, hắn chỉ nghe thấy đoạn cuối: “…cho ngươi một cái chết toàn thây”.
*Cái gì? Đòi giết ta sao? Ta đã làm gì cơ chứ? Ta chỉ trồng mấy củ cải thôi mà!*
Nỗi sợ hãi trong lòng Lâm Thần dâng cao đến cực điểm. Khi con người ta sợ đến tột cùng, họ thường sẽ có những hành động lạ lùng. Lâm Thần lúc này cảm thấy một con ruồi đang vo ve quanh tai mình – có lẽ là một con độc trùng thoát ra từ mây sấm của đám người kia.
Hắn bực mình, lại thêm phần hoảng loạn, đưa tay lên ngang tai.
Trong mắt Lâm Thần, hắn chỉ đang định xua đuổi con ruồi phiền phức đó đi.
Nhưng trong mắt của Thẩm Nhược Băng, Lục Tiểu Bảo, và đặc biệt là hàng vạn tu sĩ đang đứng trên chiến xa… hành động đó của Lâm Thần mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Hắn chậm rãi giơ bàn tay phải lên.
Thời gian dường như ngưng đọng. Không gian vạn dặm bỗng chốc trở nên đặc quánh lại. Những con lôi lân đang gầm rống đột ngột im bặt, đôi mắt chúng tràn ngập nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Diệp Phàm Thần Quân cảm thấy tim mình thắt lại, một luồng áp lực vô hình từ cửu thiên giáng xuống, đè ép linh hồn hắn khiến hắn ngay cả việc hít thở cũng trở nên xa xỉ.
“Hắn… hắn định làm gì?” Diệp Phàm run rẩy thất thanh.
Lâm Thần cau mày, ánh mắt hắn hiện lên vẻ mất kiên nhẫn. (Thực ra là hắn đang cáu với con ruồi).
“Tách!”
Một cái búng tay nhẹ tênh.
Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng nổ long trời lở đất.
Nhưng, ngay khi tiếng “tách” kia vang lên, toàn bộ trật tự của không gian phía trên sơn cốc Trường Sinh bị xóa bỏ hoàn toàn.
Tiếng búng tay ấy giống như ý chí của thượng đế, tuyên bố rằng sự tồn tại của những kẻ trên kia là một lỗi sai.
Hàng trăm cỗ chiến xa bằng đồng cổ, vốn là những món đạo khí cấp cao có thể chống lại thiên kiếp, bỗng nhiên rạn nứt rồi hóa thành bột mịn. Hàng vạn tu sĩ đi theo, từ những thiên tài xuất chúng cho đến những vị trưởng lão thọ nguyên nghìn năm, ngay cả một tiếng hét cũng không kịp phát ra. Cơ thể họ giống như những bức tranh cát gặp gió, tan biến vào hư không một cách lặng lẽ.
Diệp Phàm Thần Quân nhìn thấy đôi tay của mình bắt đầu mờ nhạt đi. Hắn nhìn xuống ngực, nơi có hộ tâm kính cấp thần cũng đang tan chảy như nước đại dương. Hắn trợn trừng mắt nhìn xuống Lâm Thần, trong lòng chỉ còn lại một suy nghĩ cuối cùng:
*“Búng tay… xóa bỏ quy luật? Hắn… hắn không phải là Lão Tổ… hắn chính là Đạo!”*
Chưa đầy một nhịp thở, màn mây vàng rực rỡ biến mất. Lôi điện biến mất. Mùi máu tanh không có, tiếng kêu gào cũng không. Bầu trời lại trở về màu xanh ngắt như lau, như thể đám thần linh hùng hổ khi nãy chưa bao giờ tồn tại.
Tất cả những gì còn lại chỉ là vài sợi tơ của mây ngũ sắc trôi lững lờ, cùng một cái im lặng đến nghẹt thở bao trùm lên khắp thế gian.
Dưới mặt đất, Lâm Thần vẫn đứng nguyên tư thế búng tay. Hắn nhìn quanh, chớp chớp mắt.
“Hả? Ruồi đâu rồi? Mà… đám người trên kia đâu rồi?”
Lâm Thần ngơ ngác nhìn lên trời. Hắn dụi mắt, rồi lại dụi mắt lần nữa. Vừa rồi còn có một đoàn quân hoàng tráng như thế, sao chớp mắt một cái đã chẳng còn ai?
“Chẳng lẽ… là ảo giác? Hay là do mình thiếu ngủ nên hoa mắt?” Lâm Thần lầm bẩm. Hắn nhìn xuống cái cuốc của mình, rồi nhìn sang Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đang đứng đờ đẫn như hai bức tượng.
Lúc này, Thẩm Nhược Băng đã quỳ sụp xuống, đôi môi nàng run rẩy không nói nên lời. Nàng đã từng thấy sư phụ hiển linh, nhưng cái búng tay vừa rồi… nó nằm ngoài mọi hiểu biết của nàng về tu luyện.
*Một cái búng tay, xóa sổ toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Thần Khuyết Minh.*
*Một cái búng tay, định đoạt sinh tử của Thần Quân.*
Nàng biết, từ nay về sau, hai chữ “Thần Quân” sẽ trở thành một trò đùa trước mặt sư phụ nàng.
Lục Tiểu Bảo thì sùi sụt nước mắt, dập đầu liên tiếp: “Sư phụ! Đệ tử cuối cùng cũng hiểu thế nào là ‘Đại đạo chí giản’! Những trận pháp đệ tử khổ công nghiên cứu bấy lâu, so với cái búng tay của người, quả thực là rác rưởi không bằng! Đệ tử thụ giáo rồi!”
Lâm Thần gãi đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ hoang mang tột độ.
“Này… các con đừng có quỳ thế chứ. Ta… ta chỉ vừa xua một con ruồi thôi mà. Sao bọn họ lại chạy mất nhanh thế? Có phải ta nói gì sai khiến bọn họ phật lòng rồi không?”
Thẩm Nhược Băng ngước nhìn sư phụ với ánh mắt đầy cảm động: “Sư phụ, người không cần giả vờ nữa. Người thấy bọn họ không xứng để người phải dùng đến lời nói, nên mới trực tiếp xóa sổ bọn họ khỏi nhân gian để trả lại sự thanh tĩnh cho sơn cốc. Tấm lòng vì thiên hạ của người, chúng con đều đã hiểu.”
“Hả? Xóa sổ? Cái gì xóa sổ?” Lâm Thần tái mặt. “Các con nói bừa cái gì đấy? Ta chỉ búng tay một cái… chờ chút, chẳng lẽ vừa rồi có thiên tai? Sét đánh trúng bọn họ rồi sao?”
Lâm Thần tự nhủ, chắc chắn là như vậy. Bọn người kia đứng cao quá, lại mặc giáp đồng giáp sắt, lại thêm lôi điện xung quanh, chẳng phải là cột thu lôi di động sao? Bị sét đánh chết hàng loạt cũng là lẽ thường tình.
“Đúng! Chắc chắn là bị sét đánh!” Lâm Thần vỗ đùi một cái. “May mà mình đứng thấp, lại không mặc giáp sắt. Hệ thống, thấy chưa? Ta đã bảo trồng rau ở dưới đất là an toàn nhất mà, cái lũ thích bay lượn trên trời sớm muộn cũng bị sét đánh thôi!”
Hệ thống: 【 … Ngài nói cái gì cũng đúng. 】
Ở một nơi khác, cách sơn cốc hàng vạn dặm.
Bên trong cung điện tráng lệ của Thần Khuyết Minh, tấm Mệnh Bài của Diệp Phàm Thần Quân và hàng vạn đệ tử bỗng chốc đồng loạt vỡ tan tành thành cát bụi.
Vị minh chủ tối cao của Thần Khuyết Minh, người đang bế quan để tìm cách thăng tiên, đột ngột mở mắt, phun ra một ngụm máu tươi. Lão nhìn về phía Đông Hoang, nơi tọa lạc của sơn cốc Trường Sinh, đôi mắt già nua tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng.
“Kẻ nào? Là kẻ nào đã ra tay?”
Lão cảm nhận được, quy luật không gian tại vùng đó đã bị một lực lượng vô thượng sửa đổi. Một lực lượng mà ngay cả hơi thở cũng khiến lão thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi giữa thiên hà.
“Cấm địa… Chỗ đó là cấm địa của Chân Thần! Truyền lệnh xuống, toàn bộ thành viên Thần Khuyết Minh trong vòng ba nghìn năm không được bước vào Đông Hoang nửa bước! Ai trái lệnh, tự sát tạ tội!”
Lời mệnh lệnh vừa ban ra, cả thượng giới chấn động. Tin tức về “Một cái búng tay diệt Thần Quân” bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, trở thành truyền thuyết kinh hoàng nhất trong lịch sử tu chân.
Còn tại sơn cốc Trường Sinh…
Lâm Thần đang cầm một nắm hạt cải, lầm bầm: “Hầy, đống phân bón vừa nãy bị gió thổi bay sạch rồi, tiếc thật. Thôi thì trồng tạm đống hạt này vậy. Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai đứa đừng có ngẩn ngơ nữa, mau lại đây tưới nước!”
“Vâng, sư phụ!” Hai vị “đại cường giả” tương lai của thế giới vội vàng xách xô, chạy tới tưới nước cho mấy cây cải một cách kính cẩn như thể đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo thần thánh nhất.
Gió lại thổi nhẹ, tiếng suối chảy róc rách. Trường Sinh Lão Tổ lại trở về làm người nông dân bình phàm, hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ với một cái búng tay “đuổi ruồi” của mình, hắn đã làm thay đổi hoàn toàn lịch sử của Thương Mang Cổ Giới.