Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 195: Buổi tiệc trà cuối cùng.**
Sương mù ở Đông Hoang hôm nay lạ thường dày đặc, bao trùm lấy rặng núi quanh sơn cốc nhỏ của Lâm Thần. Trong mắt những tu sĩ bình thường, đó chỉ là hơi nước đọng lại sau cơn mưa đêm, nhưng đối với các cường giả đứng ở đỉnh phong của thế giới này, sương mù ấy chính là khí hỗn độn đang bao vây lấy một mảnh thiên địa tối cao.
Sáng sớm, Lâm Thần đã dậy quét dọn sân nhỏ. Anh vung chiếc chổi tre già nua, chậm rãi quét từng chiếc lá đa khô rụng trên mặt đất.
Lâm Thần thở dài một tiếng, lòng đầy phiền muộn: “Sống ở đây mười vạn năm rồi, rau cũng trồng chán, cá cũng nuôi đến mập ú. Hệ thống cứ bắt mình phải sống thọ, nhưng sống thọ mà cứ ở lỳ một chỗ thì cũng thật vô vị. Hôm nay nhất định phải chia tay nơi này một chuyến.”
Vừa nghĩ, anh vừa nhìn đống lá khô lạo xạo dưới chân chổi.
Trong mắt Lâm Thần, đây là rác rưởi. Nhưng nếu có một vị Kiếm Đạo Chí Tôn nào đứng đây, họ chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời chân tay. Theo mỗi nhát chổi của Lâm Thần, những luồng kiếm ý vô hình quét ngang hư không, xé toạc các quy tắc vật lý, định đoạt sinh tử của vạn vật. Mỗi chiếc lá khô bị quét đi là một đạo vết của thái cổ bị xóa nhòa, khiến luân hồi trong sơn cốc này tự thành một thể thống nhất.
“Nhược Băng, chuẩn bị xong chưa? Khách sắp đến rồi đấy.” Lâm Thần lớn tiếng gọi.
Từ trong gian nhà gỗ đơn sơ, Thẩm Nhược Băng bước ra. Hôm nay nàng mặc một bộ tố y thanh nhã, nhưng khí chất thanh lạnh, cao ngạo như tuyết trên đỉnh núi vạn năm vẫn không sao giấu được. Nghe tiếng sư phụ gọi, nàng vội vàng cung kính cúi đầu:
“Thưa sư phụ, nước suối Thiên Minh đã đun sôi, lá trà hái lúc rạng đông cũng đã sẵn sàng. Chỉ là… người thực sự muốn mời họ sao?”
Thẩm Nhược Băng lòng thầm run rẩy. Nàng biết những vị "khách" mà sư phụ nhắc tới là ai. Đó là những cự đầu đang thống trị các phương, là Thánh Chủ của Thái Dương Thánh Địa, là Lão Tổ của Trường Hà Tông, và cả vị Mệnh Sư huyền bí của Tây Mạc.
Lâm Thần gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ áy náy: “Ta ở đây bấy lâu, mấy vị hàng xóm này cũng hay sang thăm (thực ra là đến quỳ xin chỉ điểm), dù sao mình đi cũng nên có lời chào. Chỉ sợ trà của mình quá nhạt, họ lại chê mình nghèo nàn, không hiếu khách.”
Thẩm Nhược Băng nghe vậy thì khóe miệng hơi giật giật.
Trà nhạt? Trà mà sư phụ hái là "Cửu Diệp Bất Tử Thảo", một lá có thể kéo dài thọ nguyên vạn năm, khiến cả giới diện điên cuồng tranh đoạt. Suối Thiên Minh là dòng linh dịch tinh túy nhất của đại địa, một giọt cũng đủ khiến phế nhân thành tiên cốt. Sư phụ lại sợ khách chê nghèo?
Đúng lúc đó, từ ngoài cổng rào bằng gỗ mục, vài bóng người rón rén bước vào.
Triệu Vô Cực – Thánh Chủ của Thái Dương Thánh Địa, người từng vung tay một cái là thiêu cháy cả một thành trì, giờ đây mồ hôi đầm đìa trên trán, đi đứng khúm núm không khác gì một gã tiểu nhị. Đi bên cạnh ông ta là Thanh Vân Lão Tổ, một tồn tại đã sống hơn sáu ngàn năm, lúc này đôi chân đang run rẩy không ngừng.
“Vãn bối Triệu Vô Cực… bái kiến Trường Sinh tiền bối!”
Cả đám người đồng loạt quỳ sụp xuống ngay khi nhìn thấy bóng lưng đang cầm chổi của Lâm Thần.
Lâm Thần giật mình, vội vàng buông chổi, cuống quýt đỡ họ dậy: “Ấy ấy, các vị đạo hữu, đã bảo bao nhiêu lần rồi, tôi chỉ là một người phàm thích trồng rau, các vị đừng có lễ nghi như vậy. Mau đứng dậy, mau vào ngồi.”
Trong lòng Lâm Thần thầm mắng: *Khổ thật, mấy người tu tiên này hình như ai cũng có bệnh khớp hay sao ấy, hễ thấy người khác là quỳ. Hay là vì mình sống lâu quá nên họ coi mình là đồ cổ mà kính trọng?*
Đám người Triệu Vô Cực run rẩy đứng dậy, chỉ cảm thấy không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Ánh mắt của Trường Sinh Lão Tổ nhìn họ dù hiền từ, nhưng trong cảm nhận của họ, đó là ánh nhìn của Thần linh nhìn xuống đám kiến cỏ.
Họ được dẫn đến một chiếc bàn đá dưới gốc cây liễu già.
Cây liễu già ấy, chính là thứ đã từng quật chết mười vạn ma binh của Ma Diễm Lão Tổ chỉ bằng một sợi cành non. Lúc này, nó đang rủ xuống những tán lá mềm mại, mỗi sợi lá đều tỏa ra thần hi mờ ảo.
Lâm Thần mỉm cười, cầm ấm trà sứt vòi lên, bắt đầu rót trà.
“Hôm nay mời các vị đến là để có đôi lời chia tay. Tôi ở sơn cốc này cũng lâu rồi, định ra ngoài dạo chơi một chuyến. Đây là buổi tiệc trà cuối cùng ở nơi này, mong các vị đừng chê trà dở.”
*Oanh!*
Một lời vừa thốt ra, đối với mấy vị đại năng ngồi đó chẳng khác nào thiên lôi nổ giữa trời quang.
“Tiền bối… người muốn đi?” Triệu Vô Cực run giọng, mặt cắt không còn giọt máu.
Trong suy nghĩ của hắn: *Tiền bối muốn đi? Phải chăng Ngũ Đại Vực sắp có đại biến? Hay là Thiên Đạo Ý Chí sắp sụp đổ nên tiền bối muốn ra tay tái lập trật tự? Buổi tiệc trà cuối cùng? Đây không phải là trà, đây là 'Đạo Biệt Ly', là chén rượu tiễn đưa cho một kỷ nguyên cũ!*
Lâm Thần thấy sắc mặt họ xanh mét, thầm nghĩ: *Chắc là mình đi rồi, không ai cho họ mấy củ cải trắng nữa nên họ tiếc nuối đây mà.*
“Mọi người uống trà đi, để nguội mất ngon.” Lâm Thần xua tay.
Triệu Vô Cực nâng chén trà bằng gốm thô lên. Ngay khi nước trà chạm vào môi, một luồng năng lượng hồng mông tinh thuần nhất bùng nổ trong cơ thể lão. Linh đài đang khô kiệt của lão lập tức tràn trề sinh cơ, những vết sẹo cũ từ hàng ngàn năm trước nhanh chóng lành lại. Lão thấy mình như xuyên qua dòng thời gian, thấy được lúc trời đất mới sơ khai.
“Cái này… cái này là…” Thanh Vân Lão Tổ bên cạnh trợn trừng mắt, tu vi vốn đang đình trệ ở đỉnh phong Linh Đài Cảnh bỗng nhiên lỏng lẻo, bình cảnh nghìn năm lập tức vỡ vụn. Lão đột phá ngay tại chỗ!
Nhưng kỳ lạ thay, không hề có thiên kiếp nào giáng xuống. Bởi vì ở trong cái sân này, ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu nín thở, không dám làm loạn.
Lâm Thần nhìn Thanh Vân Lão Tổ run rẩy ngồi im, tưởng lão bị sặc trà, vội vàng vỗ vai lão một cái: “Đừng gấp, cứ từ từ mà uống, trong bình còn nhiều.”
Một cái vỗ vai này của Lâm Thần, nếu đặt ở bên ngoài sẽ trực tiếp đánh nát một ngọn núi lớn. Nhưng ở đây, nó lại biến thành một luồng khí uẩn đại đạo, giúp Thanh Vân Lão Tổ ổn định lại chân khí đang bạo tẩu, trực tiếp hóa thành nền tảng của một vị Thánh nhân.
Thanh Vân Lão Tổ nước mắt giàn giụa, trực tiếp dập đầu xuống đất: “Đa tạ tiền bối ban ân huệ tái sinh! Đệ tử nguyện muôn đời muôn kiếp đi theo hầu hạ tiền bối!”
Lâm Thần hoảng hốt, đỡ lão dậy: “Ông già này sao thế? Uống có chén trà mà đòi làm đệ tử hầu hạ? Tôi đi du lịch chứ có đi làm vua đâu mà cần người hầu. Thật là…”
Lâm Thần quay sang Thẩm Nhược Băng, ra hiệu. Nàng lập tức vào trong nhà, bê ra một cái rổ mây nhỏ, bên trong đựng vài củ khoai lang đen xì và một bức tranh cuộn tròn.
“Trước khi đi, tôi có chút quà mọn tặng các vị làm kỷ niệm.” Lâm Thần lấy ra một bức tranh vẽ cảnh mấy con gà đang mổ thóc dưới sân, đưa cho Triệu Vô Cực. “Thánh Chủ Triệu, ông thích tranh ảnh, bức này tôi mới vẽ hôm qua, coi như chút tấm lòng.”
Triệu Vô Cực run rẩy nhận lấy bức tranh. Khi nhìn vào, lão thấy những con gà kia không phải là gà, mà là Thập Đại Kim Ô đang trấn giữ mười phương trời đất! Mỗi nét bút đều chứa đựng quy luật của Thái Dương Chân Hỏa. Đây không phải là tranh, đây là một bộ Thiên cấp công pháp trấn áp vận mệnh của cả một tông môn!
“Về phần Thanh Vân lão huynh,” Lâm Thần đưa cho lão một củ khoai lang nướng hâm hẩm nóng, “ông hay bị ho khan (lão Tổ thực chất đang bị thương căn cơ), cầm lấy củ khoai này mà ăn dọc đường cho ấm bụng.”
Thanh Vân Lão Tổ nhận lấy củ khoai, cảm nhận được bên trong là tinh túy của Địa Mạch Chi Tâm, một thứ chỉ có trong truyền thuyết, có thể giúp tu sĩ đạt tới bất tử bất diệt. Lão khóc rống lên thành tiếng: “Tiền bối! Người đối với chúng ta quá tốt! Chúng ta làm sao báo đáp nổi đại ơn này!”
Lâm Thần gãi đầu, cười hì hì: “Khoai lang nhà tôi trồng nhiều lắm, có gì đâu mà ơn huệ. Mọi người cứ khách sáo quá.”
Bên cạnh bàn, con chó đen Lão Hắc lười biếng ngáp một cái, ánh mắt sắc lẹm nhìn đám người đang khóc lóc kia như nhìn mấy kẻ ngốc. Nó khẽ vẩy đuôi, một luồng kình phong vô hình quét qua, nhắc nhở đám khách không được làm ồn đến giấc ngủ của chủ nhân.
Buổi tiệc trà diễn ra trong sự im lặng lạ lùng. Một bên là Lâm Thần thao thao bất tuyệt kể về dự định đi xem phong cảnh vạn dặm, về việc anh lo lắng không biết giá thịt ở Trung Châu có đắt không. Một bên là các vị Lão Tổ, Thánh Chủ ngồi im phăng phắc, mồ hôi chảy ròng ròng, mỗi lời Lâm Thần nói ra đều được họ phân tích thành "Thiên cơ đại đạo".
“Tiền bối nói đi Trung Châu… chắc chắn là muốn dẹp loạn tàn dư Ma tộc.”
“Người hỏi giá thịt… chính là muốn ám chỉ sinh linh đồ thán, mạng người như cỏ rác!”
Lâm Thần thở dài: “Được rồi, tiệc trà đến đây thôi. Tôi cũng phải dọn dẹp để lên đường. Các vị cứ về đi, sau này có duyên sẽ gặp lại.”
Đám người Triệu Vô Cực quỳ rạp dưới đất, mãi đến khi Thẩm Nhược Băng ra dấu hiệu mời về, họ mới dám đứng lên lùi bước. Khi bước ra khỏi ranh giới sơn cốc, họ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, tu vi không biết đã thăng tiến đến mức nào.
Đứng ở ngoài cổng, Triệu Vô Cực ôm bức tranh trong lòng như ôm lấy mạng sống, nhìn lại sơn cốc đang dần bị sương mù che khuất, nghẹn ngào nói: “Kỷ nguyên mới… bắt đầu rồi. Trường Sinh Lão Tổ xuất thế, thiên hạ này sắp thay đổi rồi!”
Trong khi đó, ở bên trong sơn cốc, Lâm Thần đang lúi húi gói ghém cái nồi và cái chảo sắt rỉ sét vào bọc hành lý.
“Nhược Băng này, chúng ta mang theo con gà mái này đi nhé. Thịt nó dai lắm, giết ăn không ngon, nhưng để nó đẻ trứng dọc đường thì cũng tốt.”
Con gà mái (vốn là Phượng Hoàng Thần Đế) đang mổ thóc, nghe thấy thế thì khẽ rùng mình, gáy lên một tiếng xé toạc tầng mây, nhưng trong tai Lâm Thần, đó chỉ là tiếng “cục tác” đói bụng bình thường.
“Lão Hắc, đừng ngủ nữa! Đi thôi! Chúng ta đi Trung Châu!”
Con chó đen uể oải đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đi sau chủ nhân. Theo mỗi bước đi của nó, bóng tối của đêm đen bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một ánh hừng đông chói lọi đang trỗi dậy trên bầu trời Đông Hoang.
Lâm Thần vác túi hành lý lên vai, khóa cửa sơn cốc bằng một ổ khóa sắt cũ kỹ mà anh mua ở chợ làng mười năm trước (thực chất là Vạn Cổ Tỏa Tâm Ấn), rồi sảng khoái bước đi.
“Hy vọng bên ngoài không quá nguy hiểm. Mình là phàm nhân, chỉ cầu bình an sống thọ mà thôi.”
Anh đi giữa hai đệ tử, một người hầu thanh tú, một con chó đen trung thành, cứ thế bước vào hồng trần cuồn cuộn, bỏ lại sau lưng những truyền thuyết về một vị Lão Tổ vô địch vừa mới bắt đầu lan truyền khắp thế gian.