Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 199: Trường Sinh không phải là kết thúc.**
**Chương 199: Trường Sinh không phải là kết thúc**
Trong sơn cốc vô danh tại biên thùy Đông Hoang, một khung cảnh kỳ dị đang diễn ra mà nếu để bất kỳ vị cường giả nào của Trung Châu nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ bị dọa cho đạo tâm sụp đổ, trực tiếp hóa đạo ngay tại chỗ.
Lâm Thần, người luôn tự nhận mình là một phàm nhân yếu đuối, đang cởi trần, mồ hôi nhễ nhại vác một khối kim loại đen ngòm nặng nề bước ra từ dưới lòng ao cá. Hắn thở hồng hộc, chân run rẩy mỗi khi giẫm lên thảm cỏ. Đối với hắn, khối sắt này nặng như một quả núi nhỏ, vác nó chẳng khác nào cực hình. Nhưng hắn không thể bỏ lại, vì theo con mắt "nhìn xa trông rộng" của kẻ nghèo khó suốt mười vạn năm, đây là vật liệu tốt để làm cái đe rèn cuốc, hoặc ít nhất cũng là sắt vụn có thể bán lấy tiền nếu sau này sơn cốc có… hết gạo.
Nhưng trong mắt của Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm rạp bên gốc liễu – thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Lão Hắc co quắp đôi tai, cái đuôi cụp hẳn vào giữa hai chân, đôi mắt đỏ ngầu vốn có thể nuốt chửng cả một thái dương giờ đây tràn đầy vẻ kinh hãi. Nó thấy gì? Nó thấy chủ nhân của mình đang vác trên vai "Mảnh Vỡ Thiên Môn" – đạo tắc bản nguyên nhất của kỷ nguyên trước đã sụp đổ. Thứ ấy, một mảnh nhỏ thôi cũng đủ ép nát một phương vạn dặm, một cái liếc nhìn thôi cũng đủ làm một vị Chân Tiên mù mắt. Vậy mà chủ nhân lại vác nó đi, mắng múa như vác một bao gạo hỏng, thậm chí còn vừa đi vừa chửi đổng:
"Thật là xui xẻo! Cá thì chưa kịp bắt, lại vớt được cái cục nợ này. Nặng thế này chắc bên trong toàn là đồng chì sắt nát thôi, chẳng được tích sự gì."
Lâm Thần "hừ" một tiếng, ném mạnh khối sắt xuống cạnh đống củi.
"Rầm!"
Tiếng động này, trong tai Lâm Thần chỉ là một tiếng va chạm vật lý khô khốc. Nhưng trong quy luật của Thương Mang Cổ Giới, đó là một tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn của tất cả chúng sinh trong vòng vạn dặm. Đất đá dưới chân hắn vốn là đá núi bình thường, nhưng vì bị mảnh vỡ Thiên Môn ném xuống, bỗng chốc được tẩm bổ bởi đạo vận cổ xưa, bắt đầu sinh ra những vân mây rực rỡ, trực tiếp thăng hoa thành Thần Thạch ngàn năm.
Đúng lúc này, ngoài cổng cốc vang lên tiếng xé gió. Hai luồng ánh sáng – một băng lãnh như tuyết, một vàng rực như ánh ban mai – vội vã hạ xuống.
"Sư phụ! Người không sao chứ?"
Thẩm Nhược Băng dẫn đầu, nàng đáp xuống sân, gương mặt thanh tú trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ lo âu. Theo sau nàng là Lục Tiểu Bảo, tên béo lúc này đang mồ hôi như mưa, cái bụng mỡ rung rinh theo mỗi nhịp thở hổn hển.
Lâm Thần thấy hai đứa đệ tử trở về, vội vàng lấy tay lau mồ hôi trên trán, cố gắng tỏ ra "cao nhân ẩn dật" (thực chất là vì sợ hai đứa thấy mình vác sắt nặng mà chê mình vô dụng). Hắn khẽ hắng giọng, chỉnh lại vạt áo vải thô đã sờn:
"Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai con về rồi sao? Có chuyện gì mà hoảng hốt thế? Chỉ là trời sập chút xíu, vỡ mấy cái ao cá thôi mà."
Lục Tiểu Bảo nhìn thấy sư phụ bình thản như không, trong lòng nảy sinh một nỗi sùng bái đến mức muốn dập đầu trăm cái. Hắn nhìn sang góc sân, chỗ "khối sắt" đang nằm. Chỉ một cái liếc mắt, Tiểu Bảo bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng, một trận đồ bát quái khổng lồ bao trùm lấy trời đất bỗng hiện ra trong tâm thức hắn.
"Trời sập chút xíu? Sư phụ… người gọi việc tay không đoạt Thiên Môn, vá lại bầu trời là 'chút xíu' sao?" Tiểu Bảo tự nhủ trong lòng, gương mặt béo tròn run rẩy vì xúc động. Hắn nhận ra trên khối sắt kia vẫn còn vương lại chút tử khí từ hư không, nhưng vừa chạm vào không khí của sơn cốc, số tử khí ấy liền bị hơi thở của Lâm Thần hóa giải thành linh khí thuần khiết nhất.
Thẩm Nhược Băng thì tinh tế hơn. Nàng nhận thấy chuôi chổi nàng thường dùng để quét lá đa đang run lên bần bật. Đó là "vạn vật vi kiếm" của nàng đang cảm thấy sự run sợ trước thứ sức mạnh tuyệt đối kia. Nàng nhìn vào Lâm Thần, thấy hắn đang thở dài, đôi mắt nhìn về phía chân trời với vẻ đượm buồn.
Nàng thầm nghĩ: "Sư phụ đang ưu sầu vì sự mỏng manh của thế gian này sao? Người vác Thiên Môn về đây, chẳng lẽ là muốn từ bỏ con đường bình lặng, chính thức tuyên chiến với Thiên Đạo?"
Lâm Thần đâu biết đệ tử mình đang "não bổ" đến tận mây xanh. Hắn chỉ đang buồn vì cái áo của hắn vừa bị cạnh sắt nhọn làm rách một đường. Hắn bùi ngùi nói:
"Thời gian đúng là không buông tha cho bất cứ ai. Ta cứ nghĩ ở trong sơn cốc này sẽ yên ổn mãi mãi, nhưng sự đời luôn biến chuyển. Có những thứ mình không muốn gánh vác, nó cũng tự rơi xuống đầu mình."
Câu nói này, Lâm Thần ám chỉ mảnh sắt rơi từ trên trời xuống làm hỏng ao cá và rách áo hắn.
Nhưng trong tai Thẩm Nhược Băng, nó lại là một đạo lý chí cao: *Hành trình tu luyện vốn là nghịch thiên, càng muốn an yên thì nhân quả càng tìm đến. Sư phụ sống lâu như vậy, nhìn thấu hồng trần, rốt cuộc cũng không tránh khỏi việc phải gánh vác số mệnh cứu thế.*
Nàng quỳ sụp xuống, thanh âm trong trẻo vang vọng:
"Sư phụ! Đệ tử hiểu rồi. Là chúng ta vô năng, để người phải đích thân ra tay chạm vào tục lụy. Mảnh vỡ này… người mang nó về, chắc chắn là có đại kế sách cho kỷ nguyên tới đúng không?"
Lâm Thần ngớ người. Đại kế sách? Hắn chỉ định dùng nó để rèn mấy cái móng sắt cho con Lão Hắc đỡ đau chân thôi mà! Nhưng nhìn ánh mắt đầy hy vọng và sùng bái của hai đứa đệ tử, hắn không nỡ làm họ thất vọng. Hắn phẩy tay, ra vẻ huyền bí:
"Thứ này… vốn không thuộc về hiện tại. Ta mang nó về, chẳng qua là để làm một cái đe. Dùng nó để tôi luyện tâm tính, rèn giũa những thứ cần được rèn giũa."
*Làm đe rèn giũa?* Lục Tiểu Bảo rùng mình. Hắn bỗng ngộ ra: Sư phụ muốn dùng bản nguyên của kỷ nguyên trước để làm công cụ rèn luyện pháp bảo cho họ! Đây không phải là sự ưu ái, đây là sự ban phước có một không hai trong lịch sử!
"Nhược Băng." Lâm Thần bỗng gọi.
"Có đệ tử!"
"Con thấy đấy, con người ai rồi cũng phải đối mặt với giới hạn. Kẻ phàm như ta, chỉ mong được sống thọ hơn một chút, trồng rau, nuôi cá qua ngày. Nhưng các con là người tu hành, các con luôn tìm kiếm 'Trường Sinh'. Thế nhưng, các con có bao giờ nghĩ, đạt đến Trường Sinh rồi thì sao?"
Lâm Thần thực lòng muốn hỏi vậy, vì chính hắn đã sống mười vạn năm và thấy nó… chán vô cùng. Chẳng có mạng xã hội, chẳng có điện thoại, chỉ có việc trồng cải thảo rồi nhìn nó héo, xong lại trồng tiếp.
Thẩm Nhược Băng sững lại. Câu hỏi này quá lớn. Trường sinh không phải là cái đích cuối cùng sao? Nàng khẽ lắc đầu, thành thật đáp: "Đệ tử chưa từng nghĩ sâu sắc như vậy."
Lâm Thần thở dài, nhìn vào bóng tối đang phủ xuống thung lũng, giọng nói trầm xuống đầy trải đời:
"Trường sinh, thực chất không phải là kết thúc đâu các con ạ. Nó chỉ là bắt đầu của một chuỗi phiền phức vô tận mà thôi. Khi các con sống đủ lâu, các con sẽ thấy cái gọi là vĩnh cửu thực chất chỉ là một gánh nặng. Những thứ xung quanh chúng ta thay đổi, nhưng bản thân chúng ta lại đứng im một chỗ. Đó là một loại cô đơn."
Vừa nói, hắn vừa chỉ tay vào khối sắt (Thiên Môn):
"Giống như cục sắt này, nó tồn tại từ bao lâu rồi? Từ kỷ nguyên trước, khi trời đất chưa hình thành. Nhưng rốt cuộc, nó vẫn chỉ là một đống sắt vụn bị rơi xuống ao cá của ta mà thôi. Sự tồn tại lâu dài nếu không có giá trị mới, thì chỉ là mục rữa theo thời gian."
Lâm Thần muốn khuyên đệ tử đừng có quá ham hố tu luyện trường sinh làm gì cho mệt xác, hãy trân trọng hiện tại đi.
Nhưng, oanh!
Trong đầu Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo như có sấm nổ. Một chân lý mới, vượt xa cả đạo pháp Đế cấp hiện hữu, bỗng nhiên được khai mở.
"Trường sinh không phải là kết thúc… mà là bắt đầu."
Nhược Băng lẩm nhẩm câu nói ấy. Nàng bỗng nhìn thấy trên khối Thiên Môn kia hiện lên những vết nứt, không phải do thời gian, mà là do sự kiềm tỏa của Thiên Đạo cũ. Nàng hiểu rồi! Sư phụ muốn nói rằng, chỉ có đạt được Trường Sinh, tu sĩ mới thực sự bước chân vào cửa ngõ của con đường khám phá chân tướng thực sự của vũ trụ. Trường sinh chỉ là cái "vé vào cửa", còn hành trình thực sự là làm sao để tạo ra "giá trị mới" trong dòng thời gian vô tận ấy.
Khí tức trên người Thẩm Nhược Băng bỗng nhiên biến đổi. Kiếm ý của nàng vốn lạnh lẽo cứng nhắc như băng giá vạn năm, giờ đây bỗng sinh ra một mầm sống nhỏ nhoi. Đó là mầm sống của sự "vĩnh hằng không khô héo". Cảnh giới của nàng vốn đã là đỉnh phong của Đại Thánh, nay bỗng chốc buông lỏng, mơ hồ chạm tới ngưỡng cửa của Chuẩn Đế.
Lục Tiểu Bảo cũng không kém cạnh. Hắn béo tròn nhưng đầu óc vốn linh hoạt nhất. Hắn nhìn cái ao cá đang xơ xác, nhìn con cá chép già vừa mới "lên đời" thành Kim Long, bỗng nhiên cười lớn:
"Sư phụ, con hiểu rồi! Trường sinh của sư phụ không phải là để sống lâu, mà là để quan sát mọi thứ từ lúc bắt đầu cho tới lúc tàn lụi, để rồi từ đó tạo ra cái mới. Sự mục rữa là của kẻ khác, còn sự rèn luyện là của chúng ta!"
Nói đoạn, Lục Tiểu Bảo nhặt một cọng rơm dưới đất, rồi bắt đầu vẽ lên mặt đất. Mỗi nét vẽ của hắn bỗng nhiên liên kết với sức nặng của khối Thiên Môn đằng kia, tạo thành một loại trận pháp chưa từng xuất hiện trên đời – Trận pháp "Tuế Nguyệt Vĩnh Hằng".
Lâm Thần đứng đó, mắt tròn mắt dẹt nhìn hai đứa đệ tử của mình. Hắn gãi gãi đầu, thầm nghĩ: "Mình nói cái gì sai sao? Sao đứa thì rướn cổ lên trời mỉm cười như điên, đứa thì nghịch rơm dưới đất rồi phát sáng như đèn lồng thế kia? Chẳng lẽ mảnh sắt này có tia phóng xạ, làm bọn nó bị ảo giác rồi?"
Hắn lo lắng thực sự, vội bước tới định vỗ vai Tiểu Bảo để đánh thức hắn:
"Tiểu Bảo, thôi thôi, đừng vẽ bậy nữa. Nếu mệt thì vào bếp nấu bát cháo hành mà ăn. Ta thấy con có vẻ hơi loạn thần rồi."
Bàn tay của Lâm Thần vừa chạm vào vai Tiểu Bảo, một luồng Đạo Uẩn từ cơ thể hắn (vốn tích lũy qua mười vạn năm ăn rau sạch, uống nước suối linh khí) truyền sang. Tiểu Bảo cảm thấy như cả một dòng sông thời gian êm đềm chảy qua cơ thể mình, chữa lành mọi thương tổn từ trận chiến lúc nãy, đồng thời trực tiếp cố định lại tâm mạch đang dao động vì đột phá quá nhanh.
"Tạ sư phụ cứu độ!" Tiểu Bảo hét lên, dập đầu rầm rầm xuống đất. "Sư phụ dùng phàm tâm của mình để che chở cho đệ tử khỏi bị phản phệ của thiên cơ. Đệ tử sẽ đời đời khắc cốt ghi tâm!"
Lâm Thần sững sờ, rút tay lại nhanh như bị điện giật.
"Đồ điên, đúng là đồ điên hết rồi…" Hắn lầm bầm, quyết định không dây dưa với hai đứa "bệnh nhân tâm thần" này nữa. Hắn vác cái bình tưới nước lên, đi về phía vườn rau bị dập nát, thầm nghĩ tối nay phải tưới chút nước đặc biệt (nước giếng mà hắn hay pha trà) để cứu vãn mấy cây cải.
Nhưng ngay lúc Lâm Thần đi khuất bóng sau hàng rào gỗ, một sự thay đổi kinh thiên động địa diễn ra.
Từ mảnh vỡ Thiên Môn ở góc sân, một tia sáng màu tím bắn thẳng lên bầu trời đang tối dần. Tia sáng ấy không phải là sát chiêu, mà là một lời mời gọi. Lời mời gọi đến những thực thể đang ngủ say trong bóng tối của vũ trụ.
Trên mây cao, hàng vạn dặm ngoài sơn cốc, không gian bỗng chốc vặn vẹo. Một khuôn mặt khổng lồ được kết thành từ sương mù màu máu bỗng hiện ra, nhìn chằm chằm xuống tiểu viện của Lâm Thần. Đó là ý chí của "Vạn Cổ Ma Quân" – kẻ được mệnh danh là thọ ngang thiên địa ở giới diện khác, kẻ đang rình rập Thiên Môn từ hàng vạn năm nay.
"Hừ, Mảnh vỡ Thiên Môn hóa ra lại rơi vào một phàm giới rách nát thế này." Giọng nói của hắn như tiếng đá mài vào nhau, làm vỡ tan những đám mây xung quanh. "Một tên phàm nhân không có linh lực, hai tên tu sĩ Chuẩn Đế chưa vững vàng. Thứ thần vật này, không phải kẻ sâu kiến như các ngươi có thể giữ được!"
Ma Quân khổng lồ đưa một bàn tay sương máu xuống, định bắt lấy mảnh Thiên Môn và bóp nát cả sơn cốc.
Bàn tay ấy chưa kịp chạm tới mặt đất, thì đột nhiên, tiếng nước chảy rì rào vang lên.
Lâm Thần ở sau hàng rào đang tưới rau. Hắn thấy mấy con sâu bò trên lá cải, liền bực mình mắng:
"Lũ sâu mọt đáng ghét! Suốt ngày chỉ biết rình rập ăn sẵn đồ của người khác. Cút đi cho khuất mắt ta!"
Hắn vừa mắng, vừa vung cái bình tưới, tạt một gáo nước về phía không trung.
Trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là gáo nước lã dội đuổi sâu.
Nhưng trong mắt của Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, đó là một đòn tấn công rúng động vạn cổ!
Gáo nước ấy bay lên, mỗi giọt nước hóa thành một thanh kiếm nước chứa đựng quy luật "Trường sinh vĩnh cửu". Chúng xuyên thủng tầng khí quyển, lao thẳng vào bàn tay sương máu của Vạn Cổ Ma Quân.
"Cái gì? Đạo uẩn chân thực? Không thể nà…"
Tiếng hét của Ma Quân còn chưa dứt, bàn tay bằng sương máu của hắn đã bị nước của Lâm Thần dội tắt ngóm. Chưa dừng lại ở đó, dòng nước "phàm trần" ấy như có linh tính, đuổi theo tận vào hư không, xuyên qua cả rào cản thế giới, tạt thẳng vào bản thể của Ma Quân đang ngồi trong quan tài đá ở một nơi xa xăm.
"Áaaaa! Mặt của ta! Mắt của ta!"
Ma Quân thống khổ hét lên. Hắn bị gáo nước của Lâm Thần tưới lên người, toàn bộ ma công vạn năm tu luyện bỗng chốc… bốc hơi. Da dẻ hắn vốn đang thối rữa của một xác sống, nay lại kỳ quái trở nên hồng hào, tươi trẻ nhưng lại mất hết tu vi, hóa thành một thiếu niên mười lăm tuổi yếu ớt.
Lâm Thần dội một gáo nước, không những đánh đuổi kẻ thù, mà còn dùng đạo nghĩa "Trường sinh" cưỡng ép đối phương phải… trẻ lại từ đầu, bắt đầu lại kiếp phàm nhân.
"Ơ, hết sâu rồi sao?" Lâm Thần nhìn vườn rau đã sạch bóng mấy con sâu béo mập, thở phào nhẹ nhõm. "May quá, gáo nước này quả là linh nghiệm."
Hắn đâu biết mình vừa khiến một vị cự đầu Ma giới "khóc không ra nước mắt" vì bị hóa phàm.
Bên này, Lục Tiểu Bảo nhìn lên trời, run rẩy nói: "Sư tỷ, tỷ thấy không? Sư phụ nói đúng, Trường sinh không phải là kết thúc. Vị Ma Quân kia trường sinh vạn năm, kết cục lại bị một gáo nước của sư phụ tẩy rửa hết tội lỗi, bắt đầu một cuộc đời mới. Đó chính là sự kết thúc của một cái cũ và bắt đầu của cái mới."
Thẩm Nhược Băng hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng bỗng tràn ngập ý cười dịu dàng:
"Đúng vậy. Với sư phụ, vạn vật chỉ như mây khói. Thứ người quan tâm không phải là giết chóc, mà là sự luân chuyển của sự sống."
Đêm xuống, trong sơn cốc nhỏ, khói bếp bắt đầu bay lên. Lâm Thần đang lọ mọ nhóm lửa, trong nồi là mấy củ khoai tây và bát cháo loãng. Hắn vừa nấu vừa lẩm bẩm tính toán:
"Mùa này khoai hơi đắt, phải tiết kiệm một chút. Hai đứa đệ tử này cũng thật là, chẳng thấy mang được cái gì về ăn cả, suốt ngày chỉ biết đứng đờ người ra ngắm cảnh. Đúng là gánh nặng mà."
Hắn nhìn ra ngoài sân, thấy khối sắt (Thiên Môn) dưới ánh trăng tỏa ra chút ánh sáng huyền ảo, bỗng cảm thấy thứ này… thật ra nhìn cũng khá đẹp lão.
"Trường sinh không phải là kết thúc…" Hắn tự nhắc lại câu nói lúc chiều của mình, rồi cười khổ: "Đúng thế, không kết thúc thì làm sao mà đầu thai được? Sống mười vạn năm rồi mà vẫn phải tự mình nấu cháo, cái kết thúc của mình bao giờ mới tới đây?"
Hắn thở dài, múc một bát cháo đưa ra cho Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đang quỳ sẵn ở hiên nhà:
"Đến đây, ăn cháo đi. Đừng có suy nghĩ gì về chuyện trường sinh trường lão gì nữa. Ăn no rồi ngủ một giấc, ngày mai còn phải đi… cuốc đất với ta. Khối sắt kia ngày mai ta sẽ rèn nó thành mấy cái cuốc mới, ba thầy trò cùng nhau làm việc cho nó khỏe người."
Nhìn bát cháo trắng loãng chỉ có vài hạt gạo nổi lên mặt nước, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo hai tay run rẩy đón lấy.
Họ biết, đây không phải là cháo.
Đây là "Trường Sinh Bất Tử Dịch" được pha loãng để thử thách lòng thành của họ. Và cái cuốc rèn từ Thiên Môn vào ngày mai… chắc chắn sẽ là "Đế Binh" trấn áp cả một thời đại sắp tới.
Bầu trời vạn trượng phía trên sơn cốc bỗng nhiên xẹt qua một ngôi sao băng, như dấu hiệu chào đón một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà một vị "phàm nhân" sẽ dùng cái cuốc rèn từ cổng trời để xới tung cả vạn cổ.
Và trong góc sân, con cá chép già trong ao bỗng quẫy đuôi, lặn sâu xuống đáy nước, trên đầu nó bắt đầu nhú ra hai cái sừng nhỏ xíu lấp lánh ánh kim.
Một vòng luân hồi mới, thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.