Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 198: Một bí ẩn mới hé mở ở chân trời.**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 14:19:42 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 198: MỘT BÍ ẨN MỚI HÉ MỞ Ở CHÂN TRỜI**

Sương mù buổi sớm tại sơn cốc Trường Sinh không giống với bất kỳ nơi nào trên Thương Mang Cổ Giới. Ở đây, sương không lạnh lẽo, mà lại mang theo một mùi hương thanh khiết của cỏ cây trộn lẫn với linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng.

Lâm Thần vươn vai, tiếng xương khớp kêu "răng rắc" khiến anh khẽ nhíu mày.

"Già thật rồi, mới ngủ có một giấc mà người ngợm đã rã rời thế này."

Anh bước ra khỏi giường, xỏ đôi dép rơm tự bện rồi chậm rãi đi về phía cửa sổ. Ánh nắng đầu ngày chiếu qua khe cửa, rọi lên những bức thư họa treo trên tường. Nếu có một vị đại năng giới trận pháp nào ở đây, chắc chắn họ sẽ ngay lập tức thổ huyết mà chết, bởi mỗi nét bút trên đó đều là một đường vận hành của thiên đạo, một chút sơ sẩy nhìn vào cũng đủ khiến thần hồn câu diệt. Nhưng trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là những bức vẽ giải khuây những lúc buồn chán trong suốt mấy vạn năm qua.

Dưới gầm giường, Lão Hắc — con chó đen gầy gò — khẽ hé một con mắt nhìn theo bóng lưng chủ nhân. Trong đôi mắt sâu thẳm của nó, một tia hắc quang chợt lóe lên rồi tắt lịm. Nó vừa mới dùng một hơi thở để trấn áp một khe nứt không gian vừa nhen nhóm xuất hiện ở vách đá phía sau cốc, ngăn không cho mấy con hư không quái vật tràn vào làm phiền giấc ngủ của "người phàm" này.

Lâm Thần đi ra sân, cầm lấy cái bình tưới nước bằng đồng cũ kỹ.

"Lão Hắc, dậy đi. Đồ lười biếng nhà ngươi, nắng sờ đến mông rồi."

Lão Hắc nghe vậy thì vẫy đuôi, lười nhác đứng dậy, lạch bạch chạy theo sau. Lâm Thần đi tới luống cải thảo mà anh cực kỳ trân quý. Những cây cải thảo này xanh mướt, lá to bằng cái quạt, tỏa ra hào quang nhàn nhạt. Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu tưới nước.

Anh đâu có biết, dòng nước chảy ra từ cái bình cũ kỹ ấy thực chất là "Vạn Năm Linh Tuyền", một giọt cũng đủ khiến cho một tu sĩ Phế Thể lập tức khai mở khiếu huyệt, đạt đến Khí Hải Cảnh. Anh chỉ thấy rằng, sau khi tưới nước, đám rau này nhìn rất "ngon mắt".

"Kỳ lạ thật…" Lâm Thần đột nhiên dừng tay, nhìn về phía chân trời xa xăm phía Đông.

Ở nơi đó, vốn dĩ là một mảng trời xanh biếc, lúc này lại xuất hiện một sợi tơ màu tím mờ ảo, nhỏ đến mức khó có thể nhận ra. Nó tựa như một vết nứt, lại giống như một con mắt đang dần hé mở giữa hư không.

"Sắp mưa rồi chừng?" Lâm Thần lẩm bẩm. "Dạo này thời tiết thất thường quá. Hệ thống này cũng thật là, bảo là 'Sinh hoạt Đỉnh phong' mà ngay cả một cái dự báo thời tiết cũng không có."

Anh thở dài, trong lòng thầm lo lắng cho mấy cây cải vừa mới lên mầm. Anh vốn rất sợ chết, mà với anh, việc không có lương thực dự trữ cũng là một loại "cái chết" đáng sợ.

Cùng lúc đó, cách sơn cốc mười vạn dặm về phía Đông, tại đỉnh cao nhất của Thiên Vân Kiếm Tông.

"Keng!"

Một tiếng chuông cổ vang lên, chấn động cả mười tám ngọn núi thuộc tông môn. Thẩm Nhược Băng — lúc này đã là Kiếm Tuyết Tiên Tử danh chấn Đông Hoang — đột ngột mở mắt. Kiếm ý trong người cô bộc phát, hóa thành hàng vạn bông tuyết lạnh lẽo phủ kín điện thờ.

Cô bước ra khỏi mật thất, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời nơi sợi tơ tím xuất hiện.

"Tử Khí Đông Lai, Thiên Môn hé mở…" Thẩm Nhược Băng lẩm bẩm, bàn tay trắng nõn siết chặt lấy chuôi của một cây chổi tre — thứ vũ khí mà Lâm Thần đã tặng cô năm xưa.

Đúng vậy, là một cây chổi tre. Nhưng dưới con mắt của các cường giả, cây chổi đó bao phủ bởi một lớp kiếm quang bất diệt, có thể bổ đôi một đạo thánh binh chỉ bằng một cái quét nhẹ.

"Sư phụ từng nói, phàm sự trên đời đều có định số. Sợi tử khí này xuất hiện, chẳng lẽ là điềm báo về cái gọi là 'Bí mật của kỷ nguyên trước'?"

Phía sau cô, một luồng ánh sáng vàng vọt đáp xuống, hóa thành một tên béo mặc đạo bào lôi thôi. Lục Tiểu Bảo mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một bàn cờ gỗ, gương mặt tròn trịa đầy vẻ hốt hoảng.

"Đại sư tỷ! Chị cũng cảm nhận được rồi chứ?" Lục Tiểu Bảo thở không ra hơi. "Vừa rồi tiểu đệ dùng 'Thiên Địa Nhân Quả Trận' để tính toán xem tối nay nên ăn gì, ai ngờ… ai ngờ bàn cờ lại nổ tung! Một góc của thiên đạo vừa mới bị xé rách!"

Thẩm Nhược Băng nhíu mày: "Nói trọng tâm."

Lục Tiểu Bảo nuốt nước bọt, chỉ tay về phía dải lụa tím ở chân trời: "Đó không phải là mây, cũng không phải là linh khí bình thường. Đó là 'Hồng Mông Thiên Khải'. Trong truyền thuyết, khi trời đất đi đến điểm cuối của thọ nguyên, thiên đạo sẽ tự giải thoát mình bằng cách mở ra một cánh cửa đến 'Cổ Chiến Trường'. Ở đó có… có 'Trường Sinh Pháp' thật sự!"

Nghe đến hai chữ "Trường Sinh", ánh mắt Thẩm Nhược Băng dao động dữ dội. Cô nhìn về hướng sơn cốc ẩn cư của sư phụ mình.

Sư phụ đã sống bao lâu? Mười vạn năm? Hay cả triệu năm? Người luôn nói mình là một phàm nhân, nhưng mỗi bước đi của người đều khiến trời đất phải nhún nhường. Chẳng lẽ sư phụ đã biết trước việc cánh cửa này sẽ mở ra? Chẳng lẽ việc người bắt cô quét lá suốt ba năm, bắt Tiểu Bảo chơi cờ vây mười năm, đều là để chuẩn bị cho khoảnh khắc này?

"Đi!" Thẩm Nhược Băng dứt khoát. "Chúng ta phải về sơn cốc bái kiến sư phụ. Nếu thiên hạ này sắp loạn, chỉ có bên cạnh Người mới là nơi an toàn nhất."

Lúc này, tại một không gian hoàn toàn khác biệt — Trung Châu Thánh Địa.

Trong một đại điện nguy nga được xây dựng từ Thái Dương Thần Thạch, một lão già gầy gò với mái tóc đỏ rực như lửa đang ngồi trên ngai vàng. Hắn chính là Ma Diễm Lão Tổ — kẻ vừa thoát chết dưới "cái bình tưới nước" của Lâm Thần vài năm trước.

Vết sẹo do dòng nước thần thánh năm đó gây ra vẫn còn lờ mờ trên cánh tay hắn, nhắc nhở về một nỗi nhục nhã và sợ hãi không thể xóa nhòa.

"Khặc khặc…" Hắn cười khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào dải tử khí ở chân trời. "Mở rồi! Cánh cửa đến kỷ nguyên trước cuối cùng cũng mở! Trường Sinh Lão Tổ… ngươi dù mạnh đến đâu, cũng không thể ngăn cản quy luật của vạn cổ. Một khi ta có được hạt giống của kỷ nguyên mới, ta sẽ không còn phải sợ dòng nước quái quỷ của ngươi nữa!"

Hắn đứng dậy, khí ma tỏa ra ngợp trời, khiến các trưởng lão xung quanh đều phải quỳ rạp xuống vì áp lực.

"Truyền lệnh của ta! Huy động toàn bộ lực lượng của Ma giới, nhắm thẳng hướng Đông Hoang mà tiến. Ai cản đường, sát! Nhưng nhớ kỹ một điều…" Giọng hắn đột ngột trầm xuống, đầy vẻ kiêng dè. "Gần sơn cốc phía Tây Đông Hoang, tất cả phải đi nhẹ nói khẽ. Đứa nào dám ho khan một tiếng làm kinh động tới vị phàm nhân ở đó, ta sẽ tự tay bóp chết nó!"

Nỗi sợ hãi đối với Lâm Thần đã thấm sâu vào tủy cốt của những đại ma đầu này. Ngay cả khi chúng đi tìm kiếm sự trường sinh, chúng vẫn không quên "quy tắc sinh tồn" cơ bản nhất: Đừng làm phiền Lâm Thần khi anh ta đang… trồng rau.

Quay trở lại với sơn cốc Trường Sinh.

Lâm Thần lúc này đã tưới xong rau, anh lấy khăn lau mồ hôi trên trán, nhìn xuống cái bóng của mình dưới đất.

"Kỳ lạ thật, dạo này cái bóng của mình nhìn cứ như… to ra thì phải?"

Anh không nhận ra rằng, mỗi khi tử khí trên chân trời đậm thêm một chút, đạo vận xung quanh anh lại càng tự phát mà ngưng tụ lại. Cái bóng của anh dưới ánh mặt trời không còn là hình dạng một người đàn ông gầy gò, mà là một bóng hình khổng lồ che phủ cả đất trời, tay cầm rìu khai thiên, chân đạp luân hồi.

Nhưng trong mắt Lâm Thần, anh chỉ thấy mình có vẻ… béo lên.

"Chắc tại hôm qua Lão Hắc lười quá, mình phải làm hết việc nhà nên người bị phù chăng?"

Lâm Thần thở dài, nhìn dải tử khí lúc này đã lan rộng ra, nhuộm tím cả một góc trời.

Bỗng nhiên, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Toàn bộ sơn cốc khẽ rung chuyển. Một vật thể màu đen từ trên trời rơi xuống với tốc độ kinh người, xé toạc tầng mây, tạo ra một vệt lửa kéo dài hàng vạn dặm.

"Cái gì thế?!" Lâm Thần giật bắn mình, suýt nữa thì làm rơi cái bình tưới nước. "Thiên thạch? Ôi trời ơi, thiên địa tai ương! Mình đã nói mà, sống thọ bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thoát khỏi thiên tai!"

Anh hoảng hốt chạy vào trong nhà gỗ, đóng chặt cửa lại, thậm chí còn không quên kéo Lão Hắc vào theo.

"Trốn đi Lão Hắc! Trời sập rồi!"

Lão Hắc nhìn chủ nhân đầy vẻ bất lực, nhưng vẫn để mặc anh kéo mình vào dưới gầm bàn. Thực chất, trong mắt nó, cái gọi là "thiên thạch" kia chỉ là một mảnh vỡ của "Thiên Môn" bị rơi ra do sự rung động của kỷ nguyên. Bên trong mảnh vỡ đó chứa đựng những bí mật có thể khiến cả Thương Mang Cổ Giới phát điên.

"Oành!"

Mảnh vỡ đó đâm sầm xuống… đúng ngay vào giữa đầm nuôi cá của Lâm Thần.

Một cột nước khổng lồ bắn lên cao, nhưng ngay khi vừa chạm tới mái nhà gỗ của anh, cột nước ấy lập tức bị một lực lượng vô hình ép xuống, hóa thành những hạt mưa nhỏ nhẹ nhàng rơi xuống khu vườn.

Lâm Thần run rẩy nấp sau cánh cửa, đợi mãi không thấy tiếng nổ lớn tiếp theo, mới dám hé mắt nhìn qua khe cửa.

"Hết rồi sao?"

Anh nuốt nước bọt, bước chân run rẩy đi về phía ao cá. Khói bụi tản đi, để lộ một vật thể đen ngòm, hình dáng như một chiếc chìa khóa khổng lồ, đang nằm gọn lỏn trong lớp bùn dưới đáy ao.

Nhưng thứ khiến Lâm Thần thực sự muốn khóc không phải là cái chìa khóa thần bí kia. Mà là con cá chép già mà anh nuôi mấy trăm năm nay đang bị cái vật kia đè trúng đuôi, đang quẫy đạp điên cuồng.

"Ôi con cá của tôi! Con cá này tôi định để dành lúc nào hết gạo thì kho tộ cơ mà!"

Lâm Thần đau lòng xắn quần, lội xuống ao.

Anh đâu có biết, ngay khoảnh khắc anh chạm tay vào mảnh vỡ "Thiên Môn" ấy, toàn bộ tử khí trên chân trời bỗng chốc thu nhỏ lại thành một điểm, rồi biến mất hoàn toàn. Một sợi liên kết nhân quả vô hình giữa Lâm Thần và kỷ nguyên trước đã được thiết lập.

Trên cao, mây mù bắt đầu tản ra, lộ ra một bầu trời trong xanh lạ thường. Nhưng bí ẩn mới hé mở ở chân trời ấy chỉ là sự khởi đầu.

Ở một nơi nào đó ngoài vũ trụ xa xôi, những đôi mắt đã nhắm lại hàng tỷ năm nay đang dần mở ra. Tất cả đều cảm nhận được cùng một hơi thở. Một hơi thở phàm nhân, nhưng lại mang theo sức mạnh tái thiết cả càn khôn.

Lâm Thần vất vả nhấc cái chìa khóa lên, lẩm bẩm: "Sắt vụn ở đâu rơi xuống không biết. Nặng chết đi được, đem về làm cái đe để đập sắt chắc cũng ổn."

Dưới đáy ao, con cá chép già vừa thoát chết bỗng chốc rùng mình. Vảy của nó từ màu vàng nhạt bỗng hóa thành kim cương sáng chói, một cái đuôi khẽ vẫy đã khiến không gian dưới đáy nước sụp đổ. Nó nhìn bóng lưng của Lâm Thần, trong mắt tràn đầy vẻ tôn sùng tuyệt đối.

Lâm Thần vác "Chìa khóa Thiên Môn" về nhà, hoàn toàn không biết rằng mình vừa nhặt về thứ quý giá nhất của vũ trụ. Anh chỉ đang nghĩ xem tối nay nên nấu món gì để an ủi cái dạ dày vừa bị một phen hù dọa của mình.

Và ở phía xa, bóng dáng của Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo cũng đã bắt đầu xuất hiện dưới chân núi… Một chương mới đầy náo nhiệt và những hiểu lầm "kinh thiên động địa" chuẩn bị bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8