Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 5: Hệ Thống Nhiệm Vụ**
Đêm tối bao trùm lấy phủ đệ nhánh phụ Diệp gia, nhưng cái tĩnh lặng của bóng đêm không thể xua đi được sự bàng hoàng vẫn còn lảng vảng trong tâm trí Tô Lăng Nguyệt. Nàng ngồi bên giường, đôi mắt đẹp vẫn còn hoe đỏ, nhìn chằm chằm vào bóng lưng vững chãi của thiếu niên đang đứng bên cửa sổ.
Diệp Thần đưa lưng về phía nàng, ánh trăng nhợt nhạt hắt lên bờ vai hơi gầy nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm báu đã tuốt vỏ. Hắn đang trầm tư. Trận chiến ban chiều với cha con Diệp Hải đối với kẻ khác là chấn động, nhưng với một Kiếm Tôn từng đứng đầu Thần Giới như hắn, đó chỉ là màn khởi động buồn tẻ cho một tấn tuồng dài.
"Thần ca ca… huynh thực sự là huynh sao?" Tô Lăng Nguyệt khẽ khàng cất tiếng, giọng nàng run rẩy chứa đựng sự không chân thực.
Diệp Thần quay người lại, sát khí trong ánh mắt lập tức tan biến, thay vào đó là một sự nhu hòa chỉ dành riêng cho nàng. Hắn bước tới, đưa tay xoa nhẹ đầu nàng: "Lăng Nguyệt, ta vẫn là ta. Chỉ là ta đã hiểu ra, trên đời này nếu không có sức mạnh, ngay cả người mình muốn bảo vệ nhất cũng không thể giữ lấy. Từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể ép buộc muội, dù là Lâm gia hay bất kỳ kẻ nào ở Cửu Trọng Thiên này."
Tô Lăng Nguyệt gật đầu, dù còn nhiều điều đại hoặc nhưng nàng chọn cách tin tưởng. Sau khi an ủi nàng đi nghỉ sớm, Diệp Thần bước ra ngoài hiên viên, ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh.
*“Lão Hắc, đừng giả chết nữa, ra đây cho ta.”* Diệp Thần dùng tâm thức gọi vào trong thanh kiếm gãy đang đeo sau lưng.
Một làn khói đen kịt từ chuôi kiếm lờ lững hiện ra, ngưng tụ thành hình hài một con mèo đen với đôi mắt rực lên ánh tím quỷ dị. Nó vươn vai, gãi gãi cái tai dài, giọng điệu ngái ngủ và đầy mỉa mai vang lên trong đầu Diệp Thần:
*“Hừ, tiểu tử ngươi vừa mới thể hiện chút oai phong đã vội vã tìm lão nhân gia ta sao? Có phải cảm thấy khí huyết trong người đang nghịch loạn, gân cốt đau nhức như bị vạn tên xuyên tâm không?”*
Diệp Thần nhíu mày. Lão Hắc nói không sai. Thân xác này vốn là phế vật, dù hắn có kinh nghiệm của Kiếm Tôn và tu luyện *Thương Thiên Kiếm Quyết*, nhưng khi cưỡng ép thi triển kiếm uy ban chiều, kinh mạch đã bị tổn thương không nhỏ. Hiện tại, mỗi một hơi thở của hắn đều mang theo vị mặn chát của máu.
*“Tu vi hiện tại của ta quá thấp, mới chỉ ở Thối Thể cảnh tầng thứ ba, muốn chân chính khống chế Thương Thiên Kiếm là điều viển vông.”* Diệp Thần lạnh lùng nói. *“Ngươi nói đi, muốn nhanh chóng khôi phục, cần thứ gì?”*
Lão Hắc nhảy lên vai Diệp Thần, cái đuôi đen dài ngoe nguẩy: *“Ngươi hỏi đúng người rồi đấy. Thương Thiên Kiếm Phổ chia làm chín thức, nhưng mỗi thức đều cần ‘Vật dẫn’ để mở khóa sức mạnh thật sự. Ngươi bây giờ ngay cả thức thứ nhất cũng chỉ mới chạm đến lớp vỏ bên ngoài. Muốn vững vàng căn cơ và đột phá lên Khí Hải Cảnh trong vòng ba ngày, ngươi cần phải đoạt lấy một thứ.”*
*“Thứ gì?”*
*“Huyết Linh Chi nghìn năm!”* Lão Hắc thu lại vẻ bỡn cợt, ánh mắt sắc lẹm. *“Ở phía Tây cách thành này ba mươi dặm là Hắc Nguyệt Lâm. Nơi đó linh khí hỗn loạn, yêu thú hoành hành. Ta cảm nhận được ở trung tâm khu rừng có một luồng huyết khí thuần khiết đang thành hình. Đó chính là vật đại bổ để ngươi đúc lại kiếm cốt, rèn luyện linh khí.”*
Lão Hắc vừa dứt lời, một luồng ý thức nhạt nhòa hiện ra trong đầu Diệp Thần, vẽ nên một bản đồ thu nhỏ của Hắc Nguyệt Lâm với một điểm sáng đỏ rực đầy dẫn dụ.
*“Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi đấy, tiểu chủ nhân. Nếu ngay cả cái loại linh dược ở cấp thấp nhất này mà cũng lấy không nổi, thì tốt nhất ngươi nên dùng thanh kiếm gãy này tự vẫn đi, tránh để ta phải xấu hổ theo.”*
Diệp Thần không đáp, hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía cánh rừng xa xăm đang bị mây mù che phủ. Hắn biết, đoạt lấy linh dược chỉ là cái cớ. Điều hắn cần là một trận chiến thực sự để thân xác này thích nghi với nhịp độ của cái chết và sự sinh tồn.
—
Mờ sáng hôm sau.
Hắc Nguyệt Lâm hiện ra trước mắt Diệp Thần như một cái miệng khổng lồ của vực thẳm. Những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen chằng chịt khiến ánh sáng mặt trời khó lòng lọt qua. Không khí ẩm thấp, đậm mùi mục nát và hôi thối của xác động vật.
Diệp Thần đeo thanh kiếm gãy sau lưng, tà áo xám khẽ bay theo gió. Hắn bước đi rất khẽ, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lông hồng nhưng lại vững chãi như núi cao. Với bản năng của một vị Kiếm Tôn, mỗi một ngọn cỏ động, mỗi tiếng chim kêu đều bị hắn thu vào tầm kiểm soát.
*“Hừm, bên trái mười trượng có một con U ảnh báo đang rình rập, phía sau gốc cây cổ thụ bên phải có độc xà…”* Diệp Thần thầm đánh giá.
Tuy nhiên, mục tiêu của hắn không phải là những loại yêu thú bậc thấp này. Hắn đang tiến sâu vào vùng lõi, nơi luồng huyết khí kia càng lúc càng nồng đậm.
*“Dừng lại!”* Giọng Lão Hắc vang lên.
Diệp Thần lập tức nép mình sau một tảng đá lớn. Cách đó không xa, một khoảng đất trống xuất hiện. Ở giữa khoảng đất là một đóa nấm rực đỏ như máu, xung quanh nó, linh khí dao động tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn. Đó chính là Huyết Linh Chi nghìn năm.
Nhưng bên cạnh Huyết Linh Chi không hề yên tĩnh.
Có hai luồng thế lực đang đối đầu nhau tại đây.
Một bên là đám người mặc trang phục gọn gàng, thêu hình một thanh kiếm bạc trên ngực áo. Diệp Thần nhận ra ngay, đó là đệ tử của Lâm gia — thế gia đứng đầu trong vùng này và cũng là kẻ thù vừa gây hấn với hắn ngày hôm qua. Dẫn đầu là một nam tử cao lớn, tu vi đã đạt tới Khí Hải Cảnh tầng thứ nhất, khí tức quanh thân sắc bén.
Bên kia là một nhóm lính đánh thuê trông đầy vẻ bụi bặm, sát khí nồng nặc, ai nấy đều mang vết sẹo trên mặt. Kẻ đứng đầu là một gã to lớn cầm đại phủ, ánh mắt tham lam không rời đóa Linh Chi.
"Lâm Trạch, đừng tưởng ngươi là người của Lâm gia thì ta không dám động thủ." Gã cầm đại phủ gầm lên. "Huyết Linh Chi này là huynh đệ chúng ta tìm thấy trước, cút đi nếu không muốn phơi xác tại đây!"
Nam tử tên Lâm Trạch khinh khỉnh cười lạnh, hắn chậm rãi tuốt trường kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng về phía gã lính đánh thuê: "Dã mang rác rưởi mà cũng đòi tranh bảo vật với Lâm gia? Cả cái vùng Hạ Tam Thiên này, thứ gì Lâm gia ta muốn thì không ai được phép chạm vào. Chết đi!"
Vừa dứt lời, Lâm Trạch đã hóa thành một luồng thanh ảnh, trường kiếm đâm ra mang theo linh khí cuồn cuộn. Cuộc hỗn chiến lập tức nổ ra. Tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét xé rách không gian yên tĩnh của khu rừng.
Diệp Thần ở phía sau tảng đá, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một đám kiến hôi đang cắn xé nhau. Đối với hắn, dù là Lâm gia hay lính đánh thuê, tất cả đều chỉ là những quân cờ trong hành trình của hắn.
*“Tiểu tử, bọn chúng sắp xong việc rồi kìa, ngươi còn không định ra tay? Con yêu thú bảo vệ linh dược này vẫn chưa xuất hiện đâu nha.”* Lão Hắc nhắc nhở đầy thích thú.
Diệp Thần vẫn bất động. Hắn đang chờ đợi. Huyết Linh Chi nghìn năm bao giờ cũng có linh thú cấp cao bảo hộ, nếu chưa thấy nó ra mặt, ai xông vào trước đều sẽ phải chịu đòn sấm sét.
Đúng như dự đoán, khi Lâm Trạch vừa chém gục gã đại phủ, chuẩn bị vươn tay hái lấy đóa linh chi thì mặt đất bỗng chấn động dữ dội.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Từ trong bụi rậm phía sau đóa Linh Chi, một con Hắc Thiết Tê (Tê giác sắt đen) khổng lồ xông ra. Thân hình nó to như một gian nhà nhỏ, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy đen nhánh, cứng như kim loại. Cái sừng độc nhất trên đầu nó rực lên luồng ánh sáng tối tăm, húc mạnh về phía Lâm Trạch.
"Cái gì! Hắc Thiết Tê tam giai!" Lâm Trạch thất kinh, vội vã đưa kiếm lên đỡ.
*Bảng!*
Cả người Lâm Trạch bị húc bay xa mấy chục trượng, đập mạnh vào thân cây cổ thụ, hộc ra một búng máu lớn. Đám đệ tử Lâm gia còn lại cũng hoảng loạn, không kịp chạy thoát đã bị con quái vật dẫm nát dưới chân.
Con Hắc Thiết Tê gầm lên một tiếng đầy oai phong, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào những kẻ còn lại. Nó không chỉ bảo vệ linh dược, nó đang tận hưởng sự sợ hãi của loài người.
Lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng nhịp nhàng vang lên trên đống lá khô.
Lâm Trạch đang hấp hối, nhìn thấy một bóng dáng gầy gò tiến ra từ bóng tối thì ánh mắt hiện lên một tia hy vọng mong manh: "Vị… vị huynh đệ này… cứu ta… ta là Lâm gia đại thiếu… cứu ta, gia tộc sẽ trọng thưởng…"
Diệp Thần thậm chí không nhìn Lâm Trạch một cái. Hắn lướt ngang qua gã, tiến thẳng về phía con Hắc Thiết Tê khổng lồ.
Con yêu thú cảm nhận được sự khiêu khích, nó chúi đầu xuống, đôi chân trước cào mạnh xuống đất, chuẩn bị cho một cú húc hủy diệt. Với sức mạnh của nó, ngay cả cao thủ Khí Hải Cảnh tầng thứ ba cũng không dám đón đỡ trực diện.
Diệp Thần đứng lại, cách con thú mười bước chân. Hắn từ từ đưa tay ra sau, nắm lấy chuôi thanh kiếm gãy.
*“Thối Thể cảnh tầng thứ ba đấu với yêu thú tam giai ngang ngửa Khí Hải cảnh… Tiểu tử, ngươi muốn chết sao?”* Lão Hắc trong đầu kêu lên, nhưng tông giọng lại đầy phấn khích.
"Yêu thú?" Diệp Thần khẽ mấp máy môi, một luồng kiếm ý nhạt nhẽo nhưng cổ xưa bắt đầu từ lòng bàn chân hắn lan tỏa ra xung quanh. "Trong mắt ta, vạn vật chỉ có hai loại: kẻ bị kiếm trảm, và kẻ sắp bị kiếm trảm."
Hắn đột nhiên tiến bước. Không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước đi lại như chồng lên nhau.
Hắc Thiết Tê gầm lên, xông tới như một chiếc xe bọc thép hạng nặng. Mặt đất dưới chân nó nứt nẻ, áp lực nghẹt thở đổ dồn lên thiếu niên áo xám.
Năm bước… Ba bước… Một bước!
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Diệp Thần rút kiếm.
Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng sấm sét nổ tung. Chỉ có một đường chỉ đen mỏng manh như tơ trời vắt ngang không gian.
*“Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ nhất: Nhất Kiếm Phá Vọng!”*
Thanh kiếm gãy chém lên lớp vảy vốn được coi là bất hoại của Hắc Thiết Tê. Một tiếng *“Xoẹt”* khô khốc vang lên, giống như kéo cắt ngang qua mảnh vải mỏng. Diệp Thần lướt qua thân mình con quái vật, đứng yên ở phía sau nó, kiếm gãy đã tra vào vỏ.
Mọi thứ như ngưng đọng lại trong ba giây.
Lâm Trạch trợn tròn mắt, gã chẳng thấy gì cả, gã chỉ thấy thiếu niên kia bước qua và con yêu thú bỗng dưng đứng yên như hóa đá.
*Rắc…*
Một vết nứt mảnh dẻ xuất hiện từ giữa trán con Hắc Thiết Tê, chạy dài xuống tận đuôi. Sau đó, máu phun ra như suối, thân hình đồ sộ của con yêu thú nứt làm đôi, đổ sụp xuống hai bên như hai khối núi đá bị xẻ thịt.
Diệp Thần hơi loạng choạng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu. Cưỡng ép thi triển thức thứ nhất khiến cơ thể hắn gánh chịu phản chấn cực đại. Hắn quay người, bước đến bên Huyết Linh Chi nghìn năm, cúi người hái lấy đóa linh dược.
Lúc này, Lâm Trạch nhìn thấy rõ mặt của Diệp Thần dưới ánh trăng mờ ảo. Gã như bị sét đánh ngang tai, miệng lắp bắp: "Ngươi… ngươi là Diệp Thần… cái tên phế vật của Diệp gia…"
Diệp Thần đứng dậy, nắm đóa Linh Chi rực đỏ trong tay. Hắn nhìn Lâm Trạch bằng đôi mắt không có một chút hơi ấm nào của con người.
"Lâm gia thường nói, thứ gì Lâm gia muốn thì không ai được phép chạm vào." Diệp Thần bước tới trước mặt Lâm Trạch, giọng nói như từ địa ngục vọng về. "Ta cũng muốn nói một câu. Thứ Diệp Thần ta muốn, thần phật đều phải nhường bước. Ngươi về nhắn với Lâm gia, hãy tận hưởng những ngày ngắn ngủi còn lại đi."
"Ngươi… ngươi dám…"
*Bịch.*
Diệp Thần một cước đá văng Lâm Trạch xuống vực sâu bên cạnh khoảng đất trống. Với loại rác rưởi này, hắn thậm chí chẳng buồn vung kiếm.
*“Ha ha ha! Đã mắt, thực sự quá đã mắt!”* Lão Hắc hiện ra, liếm láp không khí như đang nếm vị máu. *“Mau, mau dùng Huyết Linh Chi đi. Ngươi đang đứng ở ranh giới đột phá rồi. Để ta xem, cái gân cốt nát bấy này sau khi dùng linh dược nghìn năm sẽ tiến hóa đến mức nào.”*
Diệp Thần tìm một hang động kín đáo gần đó. Hắn ngồi xếp bằng, trực tiếp nuốt trọn Huyết Linh Chi.
Một luồng sức mạnh cuồng bạo, nóng bỏng như lửa đốt lập tức nổ tung trong bụng hắn. Linh khí đỏ rực lan tỏa vào kinh mạch, len lỏi vào từng tế bào, bắt đầu gột rửa đi tạp chất và sửa chữa những tổn thương lâu năm.
Lão Hắc bay lơ lửng phía trên đầu hắn, bắt đầu đọc lên những đoạn tâm pháp cổ quái để dẫn dắt linh khí. Thanh kiếm gãy đặt trên đầu gối Diệp Thần bắt đầu run lên bần bật, nó như một con quái vật đói khát, điên cuồng hút lấy lượng linh khí dư thừa đang phát tán ra ngoài.
Xương cốt của Diệp Thần vang lên những tiếng *răng rắc* giòn giã. Mồ hôi trộn lẫn với máu và tạp chất màu đen đục từ lỗ chân lông tiết ra, bốc lên thành một làn khói hôi hám.
Đúng lúc này, ý chí của Diệp Thần chìm sâu vào một không gian mịt mù. Tại đó, hắn thấy lại hình bóng mình của kiếp trước, tay cầm Thương Thiên Kiếm đứng trên đỉnh thiên hạ, phía trước là bát đại gia tộc với quân đội trùng trùng điệp điệp.
*“Kiếm chỉ hướng nào, chính là thiên mệnh hướng đó!”*
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên trong đan điền.
Toàn bộ linh khí màu đỏ co rút lại, ngưng tụ thành một vũng nước nhỏ tại vị trí đan điền.
*Khí Hải!*
Hắn đã chân chính bước vào Khí Hải Cảnh! Không chỉ vậy, nhờ vào dược lực mạnh mẽ của Huyết Linh Chi nghìn năm và sự rèn luyện của Thương Thiên Kiếm Quyết, tu vi của hắn không dừng lại ở sơ kỳ mà nhảy vọt lên Khí Hải Cảnh tầng thứ hai.
Diệp Thần mở mắt, một luồng ánh sáng vàng óng xẹt qua trong đồng tử. Hắn đứng dậy, chỉ cần khẽ vặn mình, không khí xung quanh cũng phải phát ra tiếng nổ sáp lép. Thân xác phế vật ngày nào giờ đã tràn đầy sinh cơ, làn da trắng trẻo nhưng cứng cáp như ngọc thạch.
*“Hệ thống kinh mạch đã vững vàng, linh khí trong đan điền đậm đặc gấp năm lần người cùng cấp.”* Diệp Thần tự đánh giá, hài lòng gật đầu.
*“Chúc mừng tiểu tử.”* Lão Hắc nhe răng cười, vẻ mặt đầy quái dị. *“Nhưng ngươi đừng vội mừng sớm. Ngươi giết người của Lâm gia, còn ném đại thiếu gia của chúng xuống vực. Ta vừa cảm nhận được, có mấy đạo hơi thở mạnh mẽ đang tiến vào Hắc Nguyệt Lâm. Có vẻ như lũ chó săn đó đã tìm thấy dấu vết của ngươi rồi.”*
Diệp Thần thu thanh kiếm gãy lại, gương mặt không một chút sợ hãi, thậm chí còn lộ ra một nụ cười khát máu.
"Đến rất đúng lúc. Ta vừa thăng cấp, vừa vặn cần vài cái đá thử kiếm để đo xem sức mạnh hiện tại."
Hắn bước ra khỏi hang động, ánh trăng chiếu rọi bóng dáng cô độc và ngạo nghễ của vị Kiếm Tôn trọng sinh. Trận chiến tại Hạ Tam Thiên này, từ hôm nay sẽ chính thức bắt đầu nhuộm đỏ bởi máu của Chư Gia.