Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 32: Thiên Quân Học Viện**
**CHƯƠNG 32: THIÊN QUÂN HỌC VIỆN**
Tuyết đầu mùa lất phất rơi trên những mái ngói cong vút của Thiên Quân Thành, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy ngăn cách giữa Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên. Thiên Quân Thành không giống như những tòa thành trì xô bồ khác, nơi đây từ hơi thở của không khí đến từng phiến đá lát đường đều tản phát ra một loại khí tức trang nghiêm, trầm mặc. Bởi lẽ, tọa lạc tại đây chính là Thiên Quân Học Viện – thánh địa tu hành duy nhất tại Hạ Tam Thiên có tư cách đưa đệ tử tiến thẳng vào Thiên Môn.
Giữa dòng người đông đúc đang đổ về phía quảng trường trung tâm, có hai bóng người nổi bật lên như một bức tranh đối lập giữa phàm trần và tiên cảnh.
Thiếu niên đi phía trước khoác một chiếc áo bào xám đơn giản, sau lưng quấn một bọc vải dài nhuốm màu phong trần, để lộ chuôi kiếm đen kịt, không hề có hoa văn hay đá quý khảm nạm. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước vạn năm, bình thản đến mức khiến người ta cảm thấy phát lạnh. Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ che mặt bằng lớp lụa mỏng, dù vậy, dáng người yểu điệu cùng khí chất thanh khiết như đóa sen tuyết của nàng vẫn khiến không ít thiên kiêu quanh đó phải ngoái nhìn, trong mắt lộ ra vẻ thèm muốn cùng kinh ngạc.
"Thần ca ca, người tham gia khảo thí đông quá." Tô Lăng Nguyệt khẽ siết chặt tay áo Diệp Thần, giọng nói như tiếng chuông bạc truyền qua lớp vải che mặt.
Diệp Thần hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng qua một chút nhu hòa khi nhìn về phía nàng: "Thiên Quân Học Viện nắm giữ một trong ba lệnh bài Thiên Môn của Hạ Tam Thiên. Những kẻ ở đây, ai mà không muốn cá chép hóa rồng, bay thẳng lên thượng tầng?"
Hắn cười nhạt, nụ cười mang theo một chút trào phúng mà không ai hiểu được. Kiếp trước, hắn đứng trên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên, những thứ gọi là học viện này trong mắt hắn chẳng qua chỉ là những lò luyện cung cấp nô bộc cho Chư Gia. Nhưng hiện tại, muốn tiếp cận thiên mạch nhanh nhất mà không gây ra sự chú ý quá mức của Thần Giới, Thiên Quân Học Viện là con đường ngắn nhất.
Càng tiến gần về phía cổng học viện, không gian càng trở nên ngột ngạt. Hàng ngàn thiếu niên thiếu nữ đứng xếp hàng, trên mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ lo âu hoặc kiêu ngạo.
"Tránh ra! Đám kiến hôi kia, không thấy xe ngựa của Khương gia đến hay sao?"
Một tiếng quát tháo thô lỗ phá tan bầu không khí. Phía sau, một chiếc xe ngựa được kéo bởi bốn con Độc Giác Hãn Mã đang lao nhanh tới, không hề có ý định giảm tốc độ dù phía trước có rất nhiều người đang đứng.
Đám đông hoảng loạn dạt sang hai bên. Một thiếu niên không kịp tránh né bị đuôi ngựa hất văng, máu tươi nhuộm đỏ tuyết trắng. Thế nhưng, con ngựa dẫn đầu lại đột ngột khựng lại, đôi mắt to lớn của nó hiện lên vẻ sợ hãi tột độ khi tiến sát đến lưng Diệp Thần.
Một luồng kiếm ý vô hình, sắc lẹm như râu tóc nhưng nặng nề như thái sơn, đang lẳng lặng đóng đinh không gian quanh Diệp Thần.
"Chuyện gì thế này? Đám súc sinh này sao lại dừng lại?" Từ trong xe ngựa, một nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y bước ra, vẻ mặt đầy sự khó chịu. Hắn là Khương Vũ, thiên tài nhánh phụ của Khương gia – một trong ngũ đại thế gia của vùng này.
Khương Vũ nhìn về phía bóng lưng xám xịt của Diệp Thần, đôi mắt nheo lại đầy ác độc: "Này tiểu tử, ngươi là cái thá gì mà dám chắn đường của Khương gia? Muốn chết sao?"
Diệp Thần thậm chí không thèm quay đầu lại, hắn chỉ nhàn nhạt thốt ra một chữ: "Cút."
Chữ "Cút" này vừa ra, không gian xung quanh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Khương Vũ cảm thấy màng nhĩ mình như bị hàng vạn mũi kim đâm vào, ngực trào lên một ngụm máu tươi, sắc mặt lập tức tái nhợt.
"Ngươi… ngươi dám dùng âm thuật ám hại ta?" Khương Vũ nghiến răng, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông.
Ngay lúc xung đột sắp nổ ra, một giọng nói già nua, đầy uy quyền từ trên cao truyền xuống: "Thiên Quân học viện trước cửa, cấm tư đấu. Kẻ nào vi phạm, tước đoạt tư cách khảo thí vĩnh viễn!"
Trên cổng thành, một vị lão giả vận trường bào xanh thẫm, râu dài chạm ngực đang chắp tay đứng nhìn. Khương Vũ dù kiêu ngạo nhưng trước uy áp của một vị Nguyên Phủ Cảnh đỉnh phong, hắn chỉ đành nghiến răng nuốt hận, trừng mắt nhìn Diệp Thần: "Tiểu tử, vào trong rồi ngươi sẽ biết thế nào là hối hận. Khương gia không thiếu người trong học viện này đâu!"
Diệp Thần vẫn không đáp, dắt tay Tô Lăng Nguyệt bình thản bước vào cổng chính của học viện. Với hắn, một tên hề như Khương Vũ không đáng để hắn lãng phí một kiếm.
Vòng khảo thí thứ nhất: Kiểm tra Cốt linh và Thiên phú tiềm năng.
Giữa sân rộng của học viện là một phiến thạch cao lớn mang tên "Thánh Minh Thạch". Theo lời đồn, phiến đá này được mang về từ Trung Tam Thiên, có thể phản chiếu chân thực mức độ tương hợp của tu sĩ với quy luật tự nhiên.
"Thanh Vân Thành, Lý Mục. Cốt linh mười tám, tu vi Thế Thể cửu tầng, tiềm năng: Hạ đẳng. Loại!"
"Thiên Hà Thành, Triệu Linh Nhi. Cốt linh mười sáu, tu vi Khí Hải nhị tầng, tiềm năng: Trung đẳng. Nhận!"
Từng tiếng hô của chấp sự vang lên, kéo theo đó là tiếng reo hò hoặc tiếng khóc tuyệt vọng của các thí sinh. Khi đến lượt Khương Vũ, hắn ngạo nghễ bước lên, đặt tay lên Thánh Minh Thạch. Phiến đá tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, kèm theo ba tiếng vang giòn giã.
"Khương Vũ. Cốt linh mười bảy, tu vi Khí Hải tứ tầng, tiềm năng: Thượng đẳng! Thiên kiêu dự bị!"
Khương Vũ đắc ý quay lại nhìn về phía Diệp Thần, ra vẻ khiêu khích. Hắn đi về phía hàng ghế dành cho những kẻ đã vượt qua khảo thí, thầm nghĩ trong lòng lát nữa sẽ tìm cách khiến tên tiểu tử áo xám kia không thể rời khỏi đây lành lặn.
"Tiếp theo, Diệp Thần."
Cái tên này vang lên khiến một vài người giật mình. Cái họ "Diệp" ở Hạ Tam Thiên không quá hiếm, nhưng cái tên "Diệp Thần" dạo gần đây lại đang râm ran truyền đi từ phía Diệp gia – kẻ đã gây ra một hồi gió tanh mưa máu tại Lâm gia. Tuy nhiên, nhìn thiếu niên giản dị này, ít ai dám tin hắn là sát tinh đã san bằng Lâm gia ở một thành trì hẻo lánh.
Diệp Thần bước tới trước Thánh Minh Thạch. Hắn đưa tay ra, nhưng ngay giây phút ngón tay sắp chạm vào bề mặt đá, Lão Hắc trong thức hải của hắn khẽ thốt lên: * "Tiểu tử, kiềm chế một chút. Ngươi mà bộc phát Kiếm Tâm lúc này, phiến đá này sẽ nổ tung, cả học viện sẽ bị san thành bình địa đấy."*
Diệp Thần thu liễm khí tức, ép tu vi của mình xuống mức Khí Hải nhị tầng, đồng thời dùng kiếm ý che giấu "Thương Thiên Huyết Mạch" trong cơ thể.
Khi tay hắn chạm vào phiến đá, Thánh Minh Thạch rung động dữ dội. Một luồng sáng vàng nhạt tẻ nhạt hiện ra, nhưng sâu thẳm trong đó, có một sợi chỉ đỏ rực như máu đang không ngừng luân chuyển.
"Diệp Thần. Cốt linh mười bảy, tu vi Khí Hải tam tầng, tiềm năng: Trung đẳng. Nhận!"
Tiếng chấp sự vang lên, giọng điệu có chút phân vân. Lão giả trên cổng thành cũng nheo mắt nhìn về phía Diệp Thần. Kỳ quái, tiềm năng trung đẳng mà tại sao khí chất của thiếu niên này lại khiến ông ta cảm thấy áp lực hơn cả Khương Vũ?
Sau Diệp Thần là Tô Lăng Nguyệt. Nàng bước lên trong ánh nhìn sững sờ của vạn người. Khi đôi tay ngọc ngà của nàng chạm vào thạch phiến, một sự biến đổi kinh thiên động địa xảy ra.
Ánh sáng bạc như ánh trăng vỡ vụn bao trùm lấy toàn bộ sân quảng trường. Không gian xung quanh dường như hạ xuống độ không tuyệt đối, một vầng trăng khuyết mờ ảo hiện ra phía sau lưng nàng, cao ngạo và lạnh lẽo.
Thánh Minh Thạch phát ra âm thanh "ong ong" chói tai, sau đó liên tục vang lên bảy tiếng "coong coong" dồn dập.
"Thái… Thái Âm Linh Thể? Bảy tiếng chuông đồng thanh! Đây là thiên phú Thiên cấp!"
Chấp sự hét lạc giọng. Cả sân trường chìm vào im lặng đến mức nghe rõ tiếng tuyết rơi. Thiên phú Thiên cấp? Suốt một trăm năm qua, Thiên Quân Học Viện mới chỉ xuất hiện một người duy nhất có thiên phú này, và người đó giờ đây đã là thánh tử của một đại tông môn ở Thượng Tam Thiên!
Lão giả bào xanh lập tức đáp xuống sân, đôi mắt rực sáng nhìn Tô Lăng Nguyệt như nhìn một bảo vật vô giá: "Tốt! Rất tốt! Tiểu cô nương, nàng có muốn trở thành đệ tử trực truyền của viện trưởng Thiên Quân không?"
Tô Lăng Nguyệt không trả lời ngay, nàng nhẹ nhàng lùi lại một bước, đứng sát bên cạnh Diệp Thần, ánh mắt kiên định nhìn lão giả: "Ta chỉ đi theo Thần ca ca. Hắn ở đâu, ta ở đó."
Lão giả bấy giờ mới thực sự chú ý đến Diệp Thần. Ông ta nhíu mày nhìn thiếu niên có "tiềm năng trung đẳng" nhưng lại có thể khiến một vị Thái Âm Linh Thể nhất mực chung tình. Sự việc này không đơn giản.
"Này tiểu tử, tiềm năng của ngươi tuy bình thường, nhưng nếu đi cùng vị tiểu thư này, ngươi có thể đặc cách vào nội môn." Lão giả dùng giọng điệu ban ơn nói với Diệp Thần.
Diệp Thần thần sắc vẫn không đổi, bình thản đáp: "Đặc cách? Không cần. Diệp mỗ trước giờ chỉ đi bằng kiếm của chính mình. Những trò vặt vãnh này, chỉ để dành cho kẻ yếu mà thôi."
Đám đông xôn xao. Khương Vũ đứng cách đó không xa bật cười mỉa mai: "Ngu xuẩn! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Hắn dám coi thường sự đặc cách của Thiên Quân Học Viện? Để ta xem, ở vòng thực chiến sắp tới, cái miệng cứng của hắn có cứu nổi cái mạng kiến hôi của hắn không!"
Diệp Thần quay lại nhìn Khương Vũ một lần cuối, ánh mắt bình tĩnh như nhìn một người chết. Thanh kiếm gãy trên lưng hắn khẽ rung nhẹ một nhịp, tựa hồ như một hơi thở của thần linh đang thức tỉnh.
Bão tuyết càng lúc càng lớn, Thiên Quân Thành bị che lấp trong sắc trắng xóa, báo hiệu một cuộc khảo thí thực chiến nhuốm máu sắp bắt đầu. Và Chư Gia của Hạ Tam Thiên vẫn chưa hề hay biết, một sát thần với một thanh kiếm gãy, đã chính thức bước chân vào cửa chính điện của họ.