Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 62: Khiêu Chiến Hạng Một**
Trung Tam Thiên, Vạn Cổ Thành.
Nơi đây là trung tâm của Trung Tam Thiên, cũng là nơi tọa lạc của Thiên Cơ Đài — một đài quan sát bằng đá trắng khổng lồ lơ lửng giữa biển mây trường cửu. Phía trên đài đá, một tấm bia cổ bằng hắc ngọc sừng sững vươn thẳng vào không trung, lân tinh lập lòe, khí tức tang thương bao trùm cả một vùng trời đất. Đó chính là Thiên Kiêu Bảng, thứ xếp hạng mười vạn thiên tài ưu tú nhất dưới năm trăm tuổi của Trung Tam Thiên.
Mỗi cái tên khắc trên bia đều đại diện cho khí vận của một thế lực, một gia tộc cổ xưa. Lúc này, tại Thiên Cơ Đài, không khí ngột ngạt đến mức một sợi lông rơi cũng có thể nghe tiếng.
Toàn bộ ánh mắt của hàng vạn tu sĩ đang đổ dồn vào cái tên đang rực cháy ánh sáng huyết sắc ở vị trí thứ hai: Diệp Thần.
Hơn một tháng trước, cái tên này còn vô danh tiểu tốt, mới xuất hiện ở đáy bảng. Vậy mà trong vòng ba mươi ngày ngắn ngủi, Diệp Thần giống như một thanh thần kiếm rạch phá đêm đen, liên tiếp khiêu chiến và nghiền nát hàng loạt thiên tài của Long gia, Dược gia và cả Kiếm Si Yến Thanh Thừa để leo thẳng lên vị trí thứ hai.
Nhưng đối với Diệp Thần, vị trí thứ hai chỉ là một sự sỉ nhục.
Dưới chân bia đá, một thanh niên mặc trường bào màu đen đơn giản, tay cầm một thanh kiếm gãy quấn vải thô đang lặng lẽ đứng đó. Gió lộng thổi tung mái tóc dài của hắn, để lộ đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vạn cổ.
Phía sau hắn, một con mèo đen gầy gò — Lão Hắc — đang ngáp dài trên vai hắn, đôi mắt lim dim nhìn trời đất:
"Diệp Thần, ngươi thật sự muốn làm tới cùng sao? Tên đứng đầu bảng kia không phải hạng xoàng đâu. Hắn là con cưng của Thiên Đạo, nắm giữ quy tắc mà thế giới này hằng mong ước đấy."
Diệp Thần không ngoảnh đầu, giọng nói bình thản nhưng mang theo uy nghiêm không thể lay chuyển:
"Thiên Đạo ở nơi này đã bị ô nhiễm bởi Chư Gia. Nếu hắn là con cưng của Thiên Đạo, vậy hắn chính là kẻ đầu tiên ta phải chém."
Tô Lăng Nguyệt đứng bên cạnh, bộ váy trắng tung bay như tiên tử giáng trần. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay áo hắn, ánh mắt tràn đầy niềm tin tuyệt đối:
"Thần ca, đi đi. Muội sẽ ở đây đợi huynh mang vinh quang cao nhất về."
Diệp Thần mỉm cười, cái mỉm cười hiếm hoi giữa bầu không khí đầy sát ý. Hắn tiến về phía trước một bước. Chỉ một bước này, mặt đất Thiên Cơ Đài đột ngột rung chuyển dữ dội. Một luồng kiếm ý vô hình từ trên đỉnh đầu hắn phóng thẳng lên trời, đánh tan lớp mây mù vạn năm bao phủ Vạn Cổ Thành.
"Ta, Diệp Thần, khiêu chiến hạng một Thiên Kiêu Bảng — Tề Thiên Đạo!"
Thanh âm không lớn, nhưng lại như sấm nổ ngang tai, truyền đi khắp tám phương mười hướng của Trung Tam Thiên.
Im lặng.
Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Đột nhiên, từ phía chân trời, một đạo hào quang rực rỡ vàng kim vạch phá không gian. Một chiếc xe kéo được chín con Kim Long mang huyết mạch Chân Long kéo đi, băng qua hư không mà đến. Trên xe, một thanh niên mặc long bào vàng kim, khí chất cao quý đến mức khiến người ta chỉ muốn quỳ xuống phủ phục, đang ngồi xếp bằng.
Quanh thân hắn, những sợi xích quy tắc hư ảo mờ mạt đan xen, mỗi hơi thở đều khiến linh khí xung quanh run rẩy cộng minh. Đây chính là Tề Thiên Đạo, truyền nhân duy nhất của Thái Cổ Tề Gia, người đã trấn áp ngôi đầu bảng suốt một trăm năm qua mà chưa từng có kẻ nào chạm được vào vạt áo.
Tề Thiên Đạo mở mắt, ánh mắt hắn không có sát ý, chỉ có một sự lãnh đạm cao cao tại thượng như thần linh nhìn con kiến:
"Diệp Thần, ta nghe nói ngươi đã diệt Lâm gia, đánh bại Yến Thanh Thừa, tưởng rằng ngươi là một nhân tài hiếm có. Không ngờ, ngươi cũng chỉ là một kẻ mù quáng muốn mượn danh tiếng của ta để lưu danh vạn cổ."
"Lưu danh?" Diệp Thần nâng thanh kiếm gãy lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc theo lưỡi kiếm hoen rỉ. "Ngươi lầm rồi. Ta tới đây không phải để lưu danh. Ta tới để nói cho toàn bộ Trung Tam Thiên biết, cái Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, dưới kiếm của ta, chẳng qua chỉ là một tờ giấy mỏng."
"Hỗn xược!"
Tề Thiên Đạo quát khẽ một tiếng. Thiên địa đột ngột biến sắc. Một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ quy luật lôi điện và gió lốc từ tầng mây giáng xuống, trực chỉ Diệp Thần mà trấn áp. Đây không phải chiêu thức võ công thông thường, đây là ý chí của trời đất, là "Thiên Uy".
Hàng vạn tu sĩ xung quanh đồng loạt tái mặt, vội vàng thối lui. Sức mạnh này đã vượt xa phạm vi của Vạn Thượng Cảnh, gần như chạm tới ngưỡng cửa của Vương Cảnh.
Diệp Thần vẫn đứng đó, lưng thẳng như một ngọn thương không bao giờ uốn cong. Khi bàn tay khổng lồ chỉ còn cách đỉnh đầu mười trượng, hắn mới động.
Không có hào quang rực rỡ, không có khí thế cuồn cuộn. Hắn chỉ đơn giản là rút kiếm ra.
*Xoẹt!*
Một đường kiếm đen kịt như vết nứt của không gian chém ngang qua. Bàn tay Thiên Uy khổng lồ vốn đang mang theo áp lực nghìn trùng, ngay lập tức bị chém làm đôi như một miếng đậu hũ, rồi tan rã thành những đốm sáng li ti giữa không trung.
"Cái gì?!"
Đám đông bên dưới bùng nổ những tiếng thét kinh hoàng. Tề Thiên Đạo lần đầu tiên lộ ra vẻ nghiêm túc, hắn bước xuống từ long xa, mỗi bước chân đều tạo ra một đài sen bằng vàng kim dưới mặt đất.
"Kiếm ý của ngươi… có chút đặc biệt. Nó không thuộc về quy luật của thế giới này?"
Diệp Thần hờ hững đáp: "Thế giới này bị các ngươi xiềng xích, kiếm của ta chính là để chém đứt xiềng xích đó. Tề Thiên Đạo, ra chiêu mạnh nhất của ngươi đi, nếu không ngươi sẽ không có cơ hội thứ hai."
"Ngông cuồng! Ngươi tưởng phá được một chiêu thăm dò của ta là có thể bình tọa với ta sao?" Tề Thiên Đạo hét lớn, hai tay hắn kết ấn nhanh đến mức để lại tàn ảnh. "Vạn Pháp Quy Nhất, Thiên Đạo Trấn Sát!"
Phía sau Tề Thiên Đạo, một bóng ma khổng lồ cao tới vạn trượng hiện ra, đó là chân thân của Thiên Đạo trong tâm tưởng của hắn. Bóng ma cầm trong tay một chiếc lồng đèn bằng vàng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lạnh lẽo, hút cạn sinh cơ của vạn vật xung quanh để hội tụ thành một luồng ánh sáng hủy diệt.
Ánh sáng ấy vừa xuất hiện, toàn bộ Vạn Cổ Thành rung chuyển, các công trình cổ kiến trúc bắt đầu rạn nứt.
Diệp Thần cảm nhận được một áp lực kinh người đang đè nặng lên vai, xương cốt trong người hắn kêu răng rắc. Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn đột nhiên rung lên bần bật, nó không phải sợ hãi, mà là đang hưng phấn. Nó khát máu của những kẻ tự xưng là đại diện trời xanh.
"Lão Hắc, ngươi nói xem, thức thứ ba của Thương Thiên Kiếm Quyết là gì?" Diệp Thần lẩm bẩm trong lòng.
Lão Hắc từ trong góc không gian híp mắt đáp: "Là 'Phá Hiểu'. Ánh sáng đầu tiên của bình minh sẽ chém tan đêm dài nhất."
Diệp Thần hít sâu một hơi. Linh lực trong đan điền hắn sôi trào như biển lửa, đổ dồn vào thanh kiếm gãy. Một luồng kiếm khí mỏng manh như sợi tơ trời nhưng lại mang theo khí tức vạn cổ tang thương bắt đầu ngưng tụ.
"Kiếm Quyết Thức Thứ Ba — Phá Hiểu!"
Diệp Thần bước lên một bước, thân hình hắn đột ngột trở nên mờ ảo. Hắn và thanh kiếm như hòa làm một, biến thành một tia sáng trắng tinh khôi nhất giữa thế gian này. Tia sáng ấy đâm thẳng vào luồng ánh sáng hủy diệt của Tề Thiên Đạo.
*Ầm!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khiến tất cả tu sĩ dưới đài đều bị chấn đến mức chảy máu tai. Hai luồng sức mạnh đỉnh cao va chạm, tạo thành một cơn bão linh lực càn quét bán kính mười dặm xung quanh Thiên Cơ Đài.
Giữa bụi mù mịt mịt, người ta thấy bóng ma vạn trượng của Tề Thiên Đạo bắt đầu xuất hiện những vết nứt từ giữa trán. Rồi từ vết nứt đó, một tia kiếm khí rực rỡ bộc phát ra ngoài.
*Rắc… rắc… Bùm!*
Toàn bộ ảo ảnh Thiên Đạo vỡ vụn thành trăm nghìn mảnh. Tề Thiên Đạo hét thảm một tiếng, cơ thể bay ngược ra sau như diều đứt dây, long bào vàng kim rách nát, máu tươi nhuộm đỏ cả lồng ngực. Hắn đập mạnh vào tấm bia hắc ngọc của Thiên Kiêu Bảng, khiến bia đá run rẩy dữ dội.
Hiện trường chìm vào sự im lặng chết chóc.
Hạng một… bị đánh bại rồi? Chỉ bằng một kiếm?
Diệp Thần từ từ tiếp đất, thanh kiếm gãy trong tay hắn lại được bọc vào lớp vải thô hoen ố như một thứ phế thải. Hắn bước từng bước đều đặn về phía Tề Thiên Đạo đang thoi thóp.
Tề Thiên Đạo run rẩy ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi: "Không thể nào… Ta là thiên mệnh… Quy tắc của thế giới này bảo vệ ta… Tại sao kiếm của ngươi có thể vượt qua quy tắc?"
Diệp Thần dừng bước trước mặt hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Bởi vì ta, chính là quy tắc của vạn cổ. Kẻ nào tự xưng là Thiên Đạo trước mặt ta, kẻ đó phải chết."
Dứt lời, Diệp Thần không nhìn Tề Thiên Đạo thêm một lần nào nữa. Hắn vung tay, một giọt máu của Tề Thiên Đạo bị kiếm khí cuốn lấy, bắn thẳng vào tấm bia hắc ngọc.
Trong giây phút đó, tấm Thiên Kiêu Bảng phát ra tiếng gầm vang trời. Tên của Tề Thiên Đạo ở vị trí số một đột ngột mờ đi, tan biến hoàn toàn. Thay thế vào đó, hai chữ **DIỆP THẦN** được khắc sâu vào tận xương tủy của hắc ngọc, tỏa ra hào quang màu tử kim thần thánh, rực rỡ áp đảo mọi cái tên khác trên bảng.
Bốn chữ "Vạn Cổ Duy Nhất" hư ảo hiện ra bên cạnh tên hắn rồi vụt tắt, nhưng ai cũng đã kịp nhìn thấy.
Toàn bộ Trung Tam Thiên rung chuyển. Ở khắp nơi, những lão quái vật ẩn cư lâu năm đồng loạt mở mắt, nhìn về hướng Vạn Cổ Thành với vẻ mặt kinh hoàng.
"Hạng một đổi chủ!"
"Trời Trung Tam Thiên… sắp đổi sắc rồi!"
Diệp Thần đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Cơ Đài, gió lộng làm tung bay vạt áo đen của hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời cao — nơi những đám mây ngũ sắc của Thượng Tam Thiên đang lấp ló lửng lơ. Ở đó, Chư Gia đang ngự trị. Ở đó, kẻ thù lớn nhất của kiếp trước đang chờ hắn.
"Chư Gia…" Diệp Thần thì thầm, giọng nói mang theo một lời tuyên án tử thần: "Đây mới chỉ là bắt đầu."
Hắn quay người, nhìn về phía Tô Lăng Nguyệt và Lão Hắc. Lăng Nguyệt mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Lão Hắc thì tặc lưỡi: "Lần này chơi hơi lớn rồi đấy nhóc. Có lẽ mấy lão già ở tầng trên đang chuẩn bị nhảy dựng lên rồi."
Diệp Thần nhạt giọng: "Để họ nhảy. Ta sẽ chém gãy chân họ."
Tiếng nói của hắn vừa dứt, một đạo ánh sáng thần bí từ Thiên Kiêu Bảng đột ngột rơi xuống, bao phủ lấy Diệp Thần. Đó là khí vận vô thượng dành cho người đứng đầu bảng xếp hạng. Sức mạnh này như muốn tẩy tủy toàn bộ kinh mạch của hắn, giúp hắn đột phá cảnh giới.
Nhưng Diệp Thần chỉ lạnh lùng hừ một tiếng: "Khí vận của cái Thiên Đạo này, ta không cần. Cút đi cho ta!"
Hắn chấn động toàn thân, một đạo kiếm ý ngang ngược phát ra từ lỗ chân lông, đem toàn bộ luồng khí vận vàng kim ấy đánh tan thành tro bụi. Hành động này càng khiến tất cả những kẻ chứng kiến gần đó như chết lặng.
Người khác cầu không được khí vận Thiên Đạo, hắn lại coi như rác rưởi mà vứt bỏ?
"Ta tự cầm kiếm, tự đoạt thiên mệnh. Khí vận mà kẻ khác ban cho, chẳng qua cũng chỉ là một sợi xiềng xích trá hình."
Diệp Thần cầm tay Tô Lăng Nguyệt, chậm rãi bước xuống đài. Đám đông tu sĩ tự động giãn ra hai bên, không một ai dám thở mạnh, không một ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong mắt họ, người thanh niên này không còn là một thiên tài trẻ tuổi nữa, mà là một vị sát thần từ thời thái cổ trở về, một người sinh ra để hủy diệt mọi trật tự cũ.
Ngày hôm ấy, tin tức Diệp Thần nhất kiếm trấn sát Tề Thiên Đạo truyền khắp toàn bộ Trung Tam Thiên.
Những gia tộc từng đối đầu với Diệp Thần ở Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên lập tức rơi vào cảnh loạn lạc, sợ hãi đến cực độ. Long gia bế quan tỏa cảng, Dược gia lập tức sai người mang theo hàng vạn viên linh đan cao cấp đến Vạn Cổ Thành để "tạ lỗi", hy vọng có thể hóa giải ân oán.
Nhưng họ đâu biết rằng, tầm mắt của Diệp Thần đã sớm vượt qua cái ao nhỏ Trung Tam Thiên này.
Trên con đường rời khỏi Vạn Cổ Thành, Diệp Thần dừng bước, hắn nhìn về phía Bắc, nơi có con thác Thiên Hà chảy ngược lên trời.
"Kiếm Tâm đã viên mãn thức thứ ba, tu vi cũng đã ổn định ở đỉnh phong Vạn Thượng Cảnh. Đã đến lúc đi thăm Thượng Tam Thiên rồi."
Lão Hắc liếm chân, híp mắt nói: "Đi thì được, nhưng trước đó phải làm gì đó với đám đuôi nhỏ bám theo nãy giờ chứ?"
Diệp Thần không quay đầu lại, tay phải hắn chạm vào chuôi kiếm gãy.
"Chúng chỉ là những con chó săn của Thượng Quan Thánh gửi xuống để thám thính. Để chúng báo tin về đi. Bảo với Thượng Quan Thánh: Hãy lau sạch cổ, đợi ta lên chém."
Sau lưng hắn, trong bóng tối của những tàn tích, mười mấy bóng đen mặc áo bào thêu hình mặt trời lặn đột nhiên run rẩy. Trước khi họ kịp rút lui, một luồng kiếm ý vô hình đã lướt qua cổ họ. Mười mấy cái đầu đồng loạt rơi xuống đất, máu tươi phun ra không một tiếng động.
Diệp Thần bước đi trong ánh hoàng hôn rực rỡ, bóng dáng hắn đổ dài trên mặt đất, cô độc mà bá đạo vô song.
Chương 62 kết thúc bằng một sự chấn động vĩ đại, mở ra một chương mới cho cuộc hành trình "Hoành tảo Chư Gia" của Kiếm Tôn Diệp Thần. Đỉnh cao của Trung Tam Thiên đã dưới chân, đích đến tiếp theo là nơi ngự trị của các vị thần giả hiệu.
Thương Thiên Kiếm, một lần nữa rung động, khát vọng được tắm máu đế vương.