Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 61: Thiên Kiêu Bảng Mở Ra**
**CHƯƠNG 61: THIÊN KIÊU BẢNG MỞ RA**
Gió đêm tại đỉnh đoạn nhai của Hạ Tam Thiên rít lên từng hồi căm phẫn, như thể muốn xóa sạch dư âm của trận chiến thảm liệt vừa diễn ra. Mùi máu rồng tanh nồng vẫn còn vương vất trong không khí, hòa lẫn với cái lạnh thấu xương từ hàn khí của Tô Lăng Nguyệt tỏa ra. Diệp Thần đứng đó, thanh Thương Thiên Kiếm gãy trên tay vẫn nhỏ từng giọt máu vàng óng của Long Ngôn xuống mặt đất cằn cỗi.
Đột nhiên, toàn bộ vòm trời của Hạ Tam Thiên rung chuyển dữ dội.
Phía sau tầng mây đen đặc kịt, một vệt sáng vàng kim rực rỡ đột ngột xẻ dọc không gian, kéo dài vạn dặm, giống như một con mắt khổng lồ của Thần linh đang từ từ mở ra nhìn xuống trần gian. Luồng uy áp kinh người từ trên cao đổ ập xuống, khiến vô số tu hành giả ở Hạ Tam Thiên đang trong giấc nồng phải bừng tỉnh, tâm thần run rẩy, quỳ sụp xuống đất không tự chủ được.
"Đó là cái gì?" Tô Lăng Nguyệt tiến lại gần Diệp Thần, đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng vàng kim từ bầu trời, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt thanh tú.
Diệp Thần ngẩng đầu, đôi mắt hắn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia giễu cợt của kẻ đứng trên đỉnh cao vạn cổ.
"Thiên Kiêu Bảng." Hắn trầm giọng nói, âm thanh lọt thỏm giữa tiếng sấm rền vang từ cửu tiêu. "Cứ mỗi một kỷ nguyên, khi trật tự giữa các tầng trời bắt đầu xáo trộn, Thiên Đạo — hay chính xác hơn là những kẻ tự xưng là Thiên Đạo ở Thượng Tam Thiên — sẽ tung ra thứ này. Nó không chỉ là một bảng xếp hạng danh vọng, mà là một đạo phù chú để đánh dấu 'con mồi'."
Trong ký ức của Vạn Cổ Kiếm Tôn, Diệp Thần hiểu quá rõ quy luật này. Chư Gia ở Thượng Tam Thiên dùng Thiên Kiêu Bảng để tìm kiếm những kẻ có khí vận lớn nhất, sau đó dùng trăm phương ngàn kế để thu phục, hoặc tiêu diệt nếu chúng không thể bị kiểm soát. Đó là một cách để vĩnh viễn độc chiếm khí vận của thiên địa.
*Oành!*
Một tiếng nổ chấn động linh hồn vang lên. Từ vệt sáng vàng kim kia, một cuốn thủ bản khổng lồ dài bằng cả một dãy núi lớn bắt đầu từ từ trải ra. Những dòng chữ lớn màu tím đậm, mang theo ý chí bất diệt, hiện lên lấp lánh giữa đêm đen.
**[THIÊN KIÊU BẢNG – TRUNG TAM THIÊN & HẠ TAM THIÊN BIÊN GIỚI]**
Toàn bộ thế giới nín thở. Ở các tông môn cổ xưa, những lão quái vật ẩn thế vốn dĩ không màng thế sự cũng đồng loạt xuất quan, ánh mắt tham lam nhìn về phía bầu trời.
"Dòng tên đầu tiên hiện ra rồi!" Có người hét lên trong kinh hãi.
**Hạng mười: Khương Nghịch – Khương Gia truyền nhân, thức tỉnh U Minh Chi Nhãn.**
**Hạng chín: Vân Cơ – Vân Gia thánh nữ, nắm giữ Cửu Thiên Huyền Kinh.**
**Hạng tám: Long Khiếu Thiên – Thiếu chủ Long gia bản tông, sở hữu Chân Long Chi Cốt…**
Từng dòng tên hiện ra như những nhát búa nện vào tâm khảm chúng sinh. Những cái tên này, bất kỳ ai cũng đều là những thiên tài tuyệt thế của Trung Tam Thiên, là những kẻ hô mưa gọi gió, vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, nhận được sự sủng ái vô tận của gia tộc và trời đất.
Uy áp từ bảng xếp hạng ngày càng nặng nề. Khi đến hạng ba, toàn bộ mây đen bị thổi bay, để lộ ra một khoảng không gian vạn trượng chỉ có một màu vàng hoàng kim bao phủ.
**Hạng ba: Yến Thanh Thừa – Kiếm Si của Yến gia. Nhất kiếm định sơn hà.**
Diệp Thần nhìn thấy cái tên này, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Yến Thanh Thừa… tên tiểu tử này rốt cuộc cũng lộ diện sao? Kiếm tâm của hắn thuần khiết, nhưng tiếc là lại sinh ra trong một gia tộc quá nhiều tạp niệm."
**Hạng hai: Lâm Vô Địch – Truyền nhân mạnh nhất lịch sử Lâm gia, kẻ nắm giữ Mạt Nhật Thiên Tai.**
Sắc mặt Tô Lăng Nguyệt hơi biến đổi khi nghe thấy họ Lâm: "Lâm Vô Địch… chính là huynh trưởng của Lâm Phục Thiên kẻ đã bị anh chém giết? Hắn ta xếp hạng hai sao?"
"Hắn không giống Lâm Phục Thiên." Diệp Thần nhàn nhạt nói. "Đó là một kẻ thực sự biết cách dùng kiếm, và cũng là một kẻ điên. Nhưng hắn chỉ là con cờ trong tay những lão quái vật mà thôi."
Bầu trời đột ngột lặng ngắt như tờ. Một luồng hào quang rực rỡ đến mức khiến người ta không thể nhìn trực diện bao phủ lấy vị trí cao nhất trên bảng. Từng nét chữ rồng bay phượng múa hiện ra, mang theo một loại quyền năng tối thượng.
**Hạng nhất: Thượng Quan Thần – Con trai của Thần, sở hữu Thần Thánh Chi Nhãn, được Thiên Đạo bảo hộ.**
Cái tên này vừa xuất hiện, vạn thú ở Hạ Tam Thiên đồng loạt phủ phục, bách hoa héo úa vì không dám tranh giành hương sắc. Thượng Quan Thần, cái tên này như một ngọn núi lớn đè nặng lên trái tim của tất cả thiên kiêu ở Trung Tam Thiên.
Lão Hắc từ trong thanh kiếm gãy rít lên một tiếng khinh bỉ: "Cái gì mà Thần Thánh Chi Nhãn? Chẳng qua là huyết mạch ăn cắp của vạn tộc tụ hợp lại mà thôi. Thượng Quan gia vẫn mặt dày như xưa."
Tuy nhiên, khi mọi người nghĩ rằng bảng xếp hạng đã kết thúc, thì Thiên Kiêu Bảng lại không hề khép lại. Nó đột ngột rung động, một đạo lôi điện huyết sắc từ hư không giáng xuống, trực tiếp chém thẳng vào phía dưới cùng của bản danh sách.
Chỗ đó, vốn dĩ là vùng không gian bị lãng quên, bỗng nhiên hiện lên một dòng chữ màu đỏ rực như máu tươi đang chảy, mang theo sát khí xung thiên làm lu mờ cả hào quang của hạng nhất.
**[BIẾN SỐ: DIỆP THẦN – KẺ NGHỊCH THIÊN, TRẢM LONG ĐẠT ĐẠO, KIẾM CHỈ THƯƠNG THIÊN.]**
Cái tên Diệp Thần không nằm trong bất kỳ thứ hạng nào từ một đến mười, nhưng nó lại bị đặt ở một vị trí tách biệt, chiếm lĩnh cả một vùng không gian dưới chân bảng. Hai chữ "Biến số" và "Nghịch thiên" màu huyết sắc kia dường như còn chói mắt hơn cả vị trí hạng nhất của Thượng Quan Thần.
"Diệp Thần! Là hắn!"
"Kẻ đã giết chết sứ giả Long gia ở Hạ Tam Thiên sao? Hắn thế mà lại xuất hiện trên bảng này!"
"Biến số? Thiên Đạo vậy mà coi hắn là biến số!"
Tiếng xì xào bàn tán nổ ra khắp nơi như sấm dậy. Từ Trung Tam Thiên đến Hạ Tam Thiên, cái tên Diệp Thần chính thức trở thành mục tiêu của muôn vàn ánh mắt.
Trên đỉnh núi, Diệp Thần nhìn dòng chữ mang tên mình, trong lòng không hề có lấy một tia vui mừng, ngược lại ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
"Muốn dùng cái gọi là 'Biến số' để biến ta thành kẻ thù của toàn thiên hạ sao?" Diệp Thần nắm chặt chuôi kiếm, Thương Thiên Kiếm vang lên những tiếng rền rĩ như tiếng gầm của một con mãnh thú bị xích quá lâu. "Thượng Quan Thánh, ván cờ này của ngươi, ta nhận. Ngươi cho rằng dùng Thiên Kiêu Bảng để khóa chặt khí vận của ta, nhưng ngươi lại quên mất một điều… kiếm của ta, chuyên trảm thiên đạo!"
Tô Lăng Nguyệt đứng bên cạnh, nàng cảm nhận được sự cô độc và bá đạo tỏa ra từ tấm lưng của thiếu niên trước mặt. Nàng biết, từ giây phút cái tên hắn hiện lên trên bảng, con đường trước mắt sẽ chỉ có máu và xương trắng. Nhưng nàng cũng biết, dù cả thế giới này có chống lại hắn, nàng vẫn sẽ đứng đó, dùng Thái Âm Chi Lực đóng băng vạn dặm để hắn bình thản bước qua.
"Thiên Môn mở rồi." Diệp Thần chỉ tay về phía chân trời.
Nơi vệt sáng vàng kim lúc nãy, nay đã hóa thành một cánh cổng khổng lồ điêu khắc vô số hình thù kỳ quái của thái cổ hung thú. Cánh cổng từ từ hé mở, tiết lộ một luồng linh khí tinh thuần và cuồng bạo hơn Hạ Tam Thiên gấp trăm lần. Đó là cửa ngõ đi vào Trung Tam Thiên, nơi Chư Gia đang ngự trị, nơi những cuộc chiến chân chính mới thực sự bắt đầu.
"Đi thôi. Hạ Tam Thiên đã không còn gì để ta lưu luyến."
Diệp Thần vung tay áo, một đạo kiếm khí hóa thành thanh kiếm khổng lồ chở lấy hắn và Tô Lăng Nguyệt. Lão Hắc lười biếng bò lên vai hắn, đôi mắt mèo lóe lên tia sáng xảo quyệt.
Dưới chân họ, Long Ngôn vẫn đang thoi thóp giữa vũng máu, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn theo bóng dáng hai người bay về phía Thiên Môn. Hắn biết, Trung Tam Thiên sắp đón nhận một cơn ác mộng mà vạn cổ nay chưa từng thấy.
—
Cùng lúc đó, tại đỉnh một ngọn núi lơ lửng giữa biển mây ở Trung Tam Thiên.
Một nam tử tóc trắng như tuyết, ngồi xếp bằng trên một thanh đại kiếm, đôi mắt nhắm nghiền. Đột nhiên, hắn mở mắt ra, nhìn về phía Thiên Kiêu Bảng vừa xuất hiện trên trời. Khi nhìn thấy hai chữ Diệp Thần màu huyết sắc, kiếm ý trên người hắn đột nhiên bùng phát, chém nát toàn bộ biển mây xung quanh trong vòng bán kính ngàn dặm.
"Biến số sao? Thú vị." Nam tử liếm môi, đôi mắt rực cháy ý chí chiến đấu. "Diệp Thần… ta chờ ngươi ở Trung Tam Thiên. Hy vọng kiếm của ngươi, có thể nhanh hơn sự kiên nhẫn của ta."
Người này, chính là hạng ba trên bảng: Kiếm Si Yến Thanh Thừa.
Ở một nơi khác, sâu trong lăng mộ cổ của Lâm Gia. Một cỗ quan tài bằng hắc tinh thạch đột nhiên bật nắp. Một bàn tay gầy guộc chộp lấy không trung, tước đoạt toàn bộ sinh cơ của vạn vật xung quanh.
"Giết em trai ta… còn muốn bước vào Trung Tam Thiên? Diệp Thần, ta sẽ dùng linh hồn ngươi làm đèn cầy cho vĩnh hằng dạ yến của Lâm gia." Giọng nói khàn khàn như tiếng quỷ mài răng khiến không gian run rẩy. Lâm Vô Địch — hạng hai Thiên Kiêu Bảng — đã xuất quan.
Bão tố đã thành hình. Bàn cờ vạn cổ đã bày sẵn quân.
Diệp Thần, một mình một kiếm, chính thức bước vào vùng đất của kẻ thù. Phía sau hắn, Thiên Môn từ từ khép lại, cắt đứt lối về, cũng cắt đứt mọi sự trói buộc cuối cùng của hắn với hạ giới.
"Vạn cổ duy nhất, chính là lúc này!"
Tiếng nói của hắn vang vọng giữa vực thẳm hư không, át cả tiếng gió, át cả thiên lôi, trực chỉ Thương Thiên!