Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 60: Đồ Long Kiếm Pháp**
Trong màn đêm u tối của rặng núi Hoang Mang, bầu không khí như bị cô đặc lại bởi áp lực nặng nề tỏa ra từ thanh kiếm gãy trên tay Diệp Thần. Đối diện với hắn, con Thanh Giao Long dài hàng chục trượng đang điên cuồng gầm thét. Đôi mắt đỏ ngầu của nó tràn đầy sự sợ hãi xen lẫn phẫn nộ tột cùng. Chủ nhân của nó – Long Ngôn – kẻ vừa kiêu ngạo tự xưng là thiên tài của Long gia nhánh chính, nay chỉ còn là một đống thịt vụn nằm thoi thóp dưới hố sâu, kinh mạch đứt đoạn, đôi mắt trợn ngược không cam lòng.
"Gào…!"
Con Thanh Giao Long cảm nhận được sự sụp đổ của chủ nhân, nó không còn giữ được vẻ ung dung thường nhật. Lân giáp toàn thân nó dựng đứng lên, những tia lôi điện màu tím xanh bắt đầu nhảy múa xung quanh lớp vảy, tạo thành một quầng sáng hủy diệt. Nó là thú bảo hộ của Long gia, mang trong mình một tia huyết mạch Chân Long thượng cổ. Ở Hạ Tam Thiên này, nó chính là tồn tại đứng đầu chuỗi thức ăn, nhưng lúc này, khi nhìn vào bóng dáng gầy gò của thiếu niên cầm thanh kiếm đen kịt kia, nó lại cảm thấy một sự đè ép về linh hồn còn kinh khủng hơn cả đối mặt với tổ tiên mình.
Diệp Thần nhếch môi, ánh mắt lãnh đạm như băng ngàn năm. Hắn nhẹ nhàng vỗ về thân kiếm gãy, thanh âm vang lên trầm thấp nhưng lại truyền thấu vào tận xương tủy kẻ nghe:
"Huyết mạch rồng? Ở trong mắt ta, ngay cả Chân Long cũng chỉ là súc vật kéo xe, một con giao long mang huyết mạch tạp nham như ngươi, lấy tư cách gì mà gầm thét trước mặt bản tôn?"
Trong thức hải, giọng nói khàn đặc của Lão Hắc vang lên đầy vẻ hưng phấn:
"Nhóc con, con giun đất này tuy chất lượng không cao, nhưng đối với Thương Thiên Kiếm hiện tại mà nói, máu của nó là loại thuốc bổ tuyệt hảo nhất. Dùng thức thứ hai đi, cho nó thấy thế nào mới là đạo đồ sát thực sự!"
Diệp Thần không đáp, nhưng hành động của hắn đã minh chứng tất cả. Hắn chậm rãi bước lên một bước, gót chân vừa chạm đất, một vòng gợn sóng bằng kiếm ý thuần túy đột nhiên nổ tung, quét sạch toàn bộ sỏi đá trong vòng bán kính trăm mét.
Thương Thiên Kiếm Phổ, thức thứ hai: **Đồ Long!**
Vốn dĩ đây không phải là một bộ kiếm pháp độc lập, mà là một biến tấu sát phạt được Diệp Thần đúc kết từ hàng vạn trận chiến ở kiếp trước. Khi kiếm này xuất hiện, vạn thú phải cúi đầu, thiên địa phải đổi màu.
Diệp Thần giơ cao thanh kiếm gãy. Một luồng khí đen kịt từ chuôi kiếm tuôn ra, không phải là tà khí, mà là một loại lực lượng nguyên thủy, băng lạnh và bá đạo vô song. Không trung bắt đầu vặn vẹo, dường như vạn vật xung quanh đều bị hút vào lưỡi kiếm khuyết thiếu kia.
"Chém!"
Một tiếng quát khẽ, Diệp Thần vung kiếm xuống.
Không có hào quang rực rỡ, không có tiếng nổ long trời lở đất ngay lập tức. Chỉ có một vệt đen mỏng manh như sợi chỉ, lặng lẽ cắt đôi không gian, chém thẳng về phía cái đầu khổng lồ của Thanh Giao Long.
Con Giao Long cảm nhận được nguy hiểm chí mạng, nó liều mạng phun ra một quả cầu lôi điện tích tụ toàn bộ tinh huyết bản mạng. Quả cầu lôi điện kia to như một căn nhà nhỏ, sấm sét nổ đì đùng làm cháy sém cả rừng cây lân cận. Thế nhưng, khi chạm vào sợi chỉ đen kia, quả cầu lôi điện liền bị chẻ làm hai một cách dễ dàng, tiêu tán thành những đốm sáng lân tinh trong không khí.
"Phốc!"
Máu rồng nóng hổi bắn tung tóe. Một đường kiếm của Diệp Thần đi qua, lớp lân giáp cứng hơn sắt thép của Thanh Giao Long liền như giấy vụn bị xé rách. Một nửa cái đầu của nó, từ mắt trái kéo dài đến tận cổ, bị chém lìa!
Tiếng gào thét của con quái thú vang vọng khắp mười dặm, mang theo sự thống khổ và tuyệt vọng cùng cực. Thân hình đồ sộ của nó đổ sụp xuống mặt đất, làm chấn động cả ngọn núi Hoang Mang. Đất đá bay mù mịt, cây cổ thụ bị đè nát.
Diệp Thần không dừng lại, hắn thân hình như huyễn ảnh, bước trên không trung đi đến phía trên xác con rồng đang giãy giụa. Hắn cắm mạnh thanh Thương Thiên Kiếm vào giữa tim con quái vật.
"Thôn phệ cho ta!"
Một vòng xoáy lực lượng đáng sợ xuất hiện tại vị trí thanh kiếm cắm vào. Con Thanh Giao Long co giật mạnh mẽ, lớp da thịt nó bắt đầu héo quắt lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Từng dòng huyết mạch đỏ thẫm pha lẫn ánh bạc bị Thương Thiên Kiếm điên cuồng hút lấy.
Thanh kiếm gãy vốn đen kịt, nay bỗng hiện lên những đường vân màu đỏ rực như nham thạch, phát ra tiếng reo hò hưng phấn như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày nay được thưởng thức món ngon.
Lão Hắc cười ha hả: "Khá lắm! Tuy huyết mạch mỏng manh nhưng số lượng lại đủ nhiều. Nhóc con, cảm nhận đi, kiếm ý của ngươi đang thăng hoa!"
Quả nhiên, sau khi hấp thụ huyết mạch Giao Long, một luồng phản chấn lực lượng tinh thuần chảy ngược vào cơ thể Diệp Thần. Đan điền của hắn như một lò lửa bùng cháy, khí hải vốn dĩ đã rộng lớn nay lại càng mở rộng ra thêm mấy phần. Mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể hắn đều phun trào ra kiếm khí sắc lẹm.
Tại hố sâu cách đó không xa, Long Ngôn tận mắt chứng kiến cảnh tượng này. Hắn vốn dĩ đã hấp hối, lúc này càng thêm kinh hãi đến mức hồn siêu phách lạc.
"Ngươi… ngươi dám giết Thanh Giao… ngươi dám… làm nhục huyết mạch Long gia… Trung Tam Thiên… sẽ không để yên cho ngươi…" Long Ngôn thều thào, máu trào ra từ miệng.
Diệp Thần thu kiếm, bước từng bước đến cạnh Long Ngôn. Ánh mắt hắn nhìn Long Ngôn như nhìn một con sâu cái kiến không đáng bận tâm.
"Long gia? Trong mắt ta, bọn hắn chỉ là những tảng đá kê chân mà thôi. Ngươi vốn dĩ phải chết, nhưng ta đổi ý rồi."
Diệp Thần vung tay, một luồng kiếm khí xé toạc không gian bên cạnh, trực tiếp ném một đạo cấm chế vào trán Long Ngôn, khóa chặt lấy linh hồn và một tia sinh cơ cuối cùng của hắn.
"Ta để ngươi sống thêm vài ngày, để ngươi chứng kiến cảnh ta nghiền nát sự kiêu ngạo của gia tộc ngươi. Hãy về báo tin cho chủ tử của ngươi ở Trung Tam Thiên, bảo hắn rửa sạch cổ mà chờ. Thương Thiên Kiếm xuất, vạn cổ không ai được sống!"
Đúng lúc này, phía sau Diệp Thần, trong hang động nơi Tô Lăng Nguyệt đang bế quan, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Cột sáng trắng xanh tượng trưng cho Thái Âm Linh Thể bùng phát lên đến đỉnh điểm. Một luồng khí tức băng hàn cực độ lan tỏa, khiến toàn bộ ngọn núi bị phủ một lớp băng mỏng giữa đêm hè.
Tô Lăng Nguyệt chậm rãi bước ra. Nàng lúc này tựa như một tiên nữ hạ phàm, làn da trắng sứ phát ra hào quang dịu nhẹ, đôi mắt lạnh lùng nhưng khi nhìn thấy Diệp Thần liền trở nên mềm mại vô cùng. Nàng đã thành công đột phá Nguyên Phủ Cảnh, thậm chí còn mơ hồ chạm tới thiên địa quy luật.
Diệp Thần mỉm cười nhìn nàng, rồi lại quay đầu nhìn về hướng Thiên Môn đang mờ ảo hiện ra giữa chín tầng mây.
"Đi thôi Lăng Nguyệt. Hạ Tam Thiên quá nhỏ bé, mục tiêu của chúng ta là trên kia."
Hắn đứng trên xác rồng khô héo, thanh kiếm gãy trong tay rung lên bần bật, chỉ thẳng lên trời cao. Tại các tầng trời bên trên, những kẻ đang nắm giữ vận mệnh thế giới đột nhiên cảm thấy một sự rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể có một đôi mắt tử thần đang nhìn chằm chằm vào bọn chúng từ vực thẳm vạn cổ.
Đồ Long chỉ là bắt đầu. Một ván cờ chém nát thiên đạo, chính thức được khai cuộc.