Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 66: Sự Phản Bội Của Tông Môn**
**CHƯƠNG 66: SỰ PHẢN BỘI CỦA TÔNG MÔN**
Gió tuyết của đêm đông rít gào qua những dãy hành lang đá cẩm thạch của Thanh Vân Học Viện, mang theo cái lạnh thấu xương lùa vào từng ngóc ngách của học phủ vốn dĩ uy nghiêm bậc nhất vùng Thanh Châu này. Tuy nhiên, cái lạnh của thiên nhiên không thấm vào đâu so với bầu không khí ngột ngạt, áp bách đang bao trùm lên toàn bộ các đệ tử và trưởng lão tại đây.
Trên không trung, dư âm từ thông cáo của Thiên Đạo vẫn còn phảng phất. Cái tên "Diệp Thần" sáng rực ở vị trí đầu bảng Thiên Kiêu như một thanh kiếm sắc lẹm, treo ngược trên đỉnh đầu của tất cả thế lực tại Hạ Tam Thiên.
Thông thường, một học viện có đệ tử đứng đầu Thiên Kiêu Bảng phải là chuyện đại hỷ, vinh quang vạn trượng. Nhưng lúc này, bên trong Nghị Sự Đường của Thanh Vân Học Viện, những tiếng tranh cãi gay gắt lại vang lên như tiếng sấm rền.
“Không thể được! Chúng ta tuyệt đối không thể chứa chấp hắn thêm một khắc nào nữa!”
Người vừa lên tiếng là Đại trưởng lão Hình Phạt – Triệu Vô Cực. Gương mặt lão đỏ bừng, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi lẫn căm phẫn, nhìn chằm chằm vào Viện chủ đang ngồi trên vị trí cao nhất.
“Các vị có biết vị trí thứ nhất trên Thiên Kiêu Bảng có nghĩa là gì không? Đó là miếng mồi ngon nhất mà tất cả các Thái Cổ Thế Gia đều muốn xâu xé! Thượng Quan gia, Lâm gia, rồi cả nhánh chính Diệp gia ở Trung Châu nữa… Họ sẽ không để yên cho một kẻ không có bối cảnh như hắn chiếm giữ khí vận của thiên hạ. Thanh Vân Học Viện chúng ta chỉ là một thế lực hạng hai ở Hạ Tam Thiên, lấy cái gì để che chở cho hắn? Lấy mạng của vạn danh đệ tử sao?”
Viện chủ Thanh Vân Học Viện – Vân Hải Sơn, một cường giả Nguyên Phủ Cảnh hậu kỳ, lúc này đang trầm mặc. Đôi tay lão đan vào nhau, khẽ run rẩy. Trên chiếc bàn đá trước mặt lão là một bức mật thư vừa được gửi tới bằng linh hạc bay vượt không gian.
Nội dung bức thư chỉ có một dòng ngắn ngủi, nhưng đủ khiến linh hồn lão run rẩy: *“Giao Diệp Thần ra, Lâm gia bảo đảm Thanh Vân không diệt. Chống đối, cỏ cây không còn.”*
Lâm gia – một trong ngũ đại thế gia của Hạ Tam Thiên, là thuộc hạ của Chư Gia tầng trên. Đối với họ, Thanh Vân Học Viện chỉ là một con kiến có thể dẫm chết bất cứ lúc nào.
“Nhưng Viện chủ…” Một vị trưởng lão tóc trắng, người duy nhất còn giữ được chút lương tri, thở dài lên tiếng: “Diệp Thần dù sao cũng là đệ tử chúng ta. Hắn vì học viện mà đoạt được vinh quang Thiên Kiêu, nếu chúng ta lúc này lại bán đứng hắn, sau này Thanh Vân Học Viện còn mặt mũi nào đứng vững trong võ lâm? Đệ tử thiên hạ sẽ nhìn chúng ta như thế nào?”
“Mặt mũi?” Triệu Vô Cực cười lạnh, giọng nói đầy cay nghiệt: “Đến mạng cũng chẳng còn thì giữ mặt mũi làm gì? Huống hồ, các vị tưởng hắn thật sự coi học viện là nhà sao? Hắn giết người của Lâm gia, sỉ nhục nhánh chính Diệp gia, hắn chỉ coi học viện này là nơi lánh nạn. Chúng ta không nợ hắn, là hắn đang kéo chúng ta xuống mồ!”
Vân Hải Sơn chậm rãi mở mắt, ánh mắt lão hiện lên một tia lạnh lẽo và dứt khoát. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn bóp nghẹt lòng tự trọng của một vị tông sư. Lão trầm giọng nói:
“Triệu trưởng lão nói đúng. Thanh Vân Học Viện không thể vì một cá nhân mà đối đầu với ý chí của Chư Gia. Lệnh cho sở hữu đệ tử chấp pháp, phong tỏa nội viện. Mời Diệp Thần… đến Nghị Sự Đường.”
Chữ “mời” của lão nặng nề như chì, mang theo ý vị sát phạt không thèm che giấu.
***
Tại tiểu viện hẻo lánh phía sau học viện.
Bông tuyết rơi nhẹ lên những cành mai gầy guộc. Trong căn phòng đơn sơ, Diệp Thần ngồi khoanh chân trên sàn gỗ, thanh Thương Thiên Kiếm gãy đặt ngang đùi. Ánh sáng từ bảng xếp hạng Thiên Đạo dường như vẫn còn lưu lại trên người hắn một lớp màng mỏng mờ ảo, huyền bí.
“Huynh vẫn còn tâm trí để tu luyện sao?”
Một giọng nói thanh thót nhưng chứa đựng sự lo âu tột độ vang lên. Tô Lăng Nguyệt bước vào, mái tóc nàng dính vài bông tuyết trắng, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt. Nàng nắm chặt gấu áo, giọng run run:
“Diệp Thần, mau đi đi! Ta vừa thấy đệ tử Hình Phạt đường đang tập trung, ngay cả các đại trận phòng thủ cũng đã xoay chuyển hướng vào nội viện. Viện chủ… bọn họ đã bị Lâm gia mua chuộc rồi. Họ muốn giao huynh ra để giữ mạng!”
Diệp Thần từ từ mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm như hắc động, bình thản đến lạ kỳ. Hắn không hề ngạc nhiên, trái lại, môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
“Sợ hãi là bản tính của kẻ yếu. Thanh Vân Học Viện vốn dĩ chỉ là một nơi dừng chân tạm thời, ta cũng không trông mong gì vào cái gọi là tình nghĩa tông môn trong thế giới này.”
“Nhưng họ có hàng vạn người!” Tô Lăng Nguyệt gấp đến mức mắt nhòa đi: “Vân Hải Sơn đã chạm đến đỉnh phong Nguyên Phủ Cảnh, còn có cả đại trận hộ tông lực lượng vạn năm. Huynh dù mạnh, nhưng làm sao địch nổi cả một học viện đã mất đi liêm sỉ?”
Diệp Thần đứng dậy, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua sống kiếm rỗ vết rỉ sét của Thương Thiên Kiếm. Thanh kiếm phát ra một tiếng ngâm khẽ, như thể đang hưng phấn vì sắp được nếm máu.
“Nguyệt nhi, nàng lầm rồi. Không phải ta địch lại cả học viện, mà là cả học viện này… không đủ để làm mài sắc thanh kiếm của ta.”
Hắn bước ra khỏi cửa phòng. Ngay khoảnh khắc chân hắn chạm xuống thềm đá, hàng loạt những tiếng xé gió vang lên.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng trăm đệ tử chấp pháp mặc hắc y, tay cầm linh kiếm, từ trên mái nhà và các lùm cây lao ra, vây kín lấy tiểu viện. Dẫn đầu bọn họ chính là Triệu Vô Cực và bốn vị trưởng lão khác. Áp lực từ các vị cường giả Nguyên Phủ Cảnh khiến không khí đặc quánh lại.
“Diệp Thần! Ngươi đã phạm đại tội, gieo rắc tai họa cho học viện. Theo lệnh của Viện chủ, hôm nay phải tước đi tu vi của ngươi, giải giao cho Lâm gia để chuộc lỗi với thiên hạ!” Triệu Vô Cực hét lớn, trong mắt hiện rõ sự tham lam. Lão biết trên người Diệp Thần chắc chắn có đại bí mật giúp hắn leo lên đầu Thiên Kiêu Bảng. Nếu có thể tước đoạt trước khi giao cho Lâm gia…
Diệp Thần liếc nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh. Có những đệ tử từng được hắn chỉ điểm, có những vị trưởng lão từng nịnh hót hắn khi hắn đoạt hạng nhất trong cuộc thi nội môn. Giờ đây, tất cả nhìn hắn bằng ánh mắt căm ghét như nhìn một kẻ dịch bệnh.
“Chuộc lỗi với thiên hạ?” Diệp Thần cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa trời tuyết: “Thiên hạ này là thiên hạ của kẻ mạnh. Các ngươi quỳ gối trước thế gia, lại đem sự hèn nhát đó bao biện bằng danh nghĩa chính đạo? Thanh Vân Học Viện, quả thực khiến ta ghê tởm.”
“Lão súc sinh, im miệng!” Triệu Vô Cực quát: “Lên cho ta! Phế bỏ kinh mạch hắn, giữ lại hơi thở là được!”
Hàng trăm đệ tử chấp pháp đồng loạt thét lớn, linh khí bộc phát thành những luồng sáng chói mắt, hướng về phía Diệp Thần mà lao tới.
“Kiếm tới.”
Diệp Thần khẽ thầm thì.
Không cần những động tác hoa mỹ, thanh Thương Thiên Kiếm gãy trong tay hắn đột ngột quét một vòng tròn hoàn mỹ.
*Hưu — !*
Một đường kiếm khí màu xám tro, mang theo hơi thở của sự mục nát và diệt vong, đột ngột bộc phát. Nó giống như một vòng tròn tử thần lan tỏa từ tâm là Diệp Thần ra xung quanh.
*Xoẹt xoẹt xoẹt!*
Những thanh linh kiếm của đệ tử chấp pháp khi chạm vào đường kiếm khí này liền gãy vụn như đồ chơi bằng giấy. Đám đông đang lao đến đột ngột khựng lại, rồi sau đó, máu tươi phun ra như suối. Hàng chục tên đệ tử đi đầu rên rỉ chưa kịp một tiếng đã bị kiếm khí trảm thành hai đoạn, rơi rụng xuống tuyết.
“Cái gì?!” Triệu Vô Cực kinh hoàng thét lên: “Ngươi… ngươi dám phản kháng? Ngươi thật sự muốn diệt môn sao?”
“Diệt môn? Không, ta chỉ là đang quét dọn rác rưởi.”
Bước chân của Diệp Thần không hề dừng lại. Hắn bước đi chậm rãi giữa làn máu nóng đang làm tan chảy tuyết trắng. Mỗi bước đi, kiếm ý trên người hắn lại tăng vọt lên một tầng.
Vương Cảnh Kiếm Ý!
Áp lực tinh thần vô hình khiến những đệ tử còn lại chân tay bủn rủn, không ít kẻ đã buông kiếm quỳ sụp xuống, nôn mửa vì kinh hãi. Đây không phải là sức mạnh của một thiếu niên, đây là sát thần từ cửu u bò lên!
“Các vị trưởng lão, cùng lên! Khởi động Thanh Vân Trảm Linh Trận!” Triệu Vô Cực run rẩy, rút ra một tấm lệnh bài màu xanh biếc, bóp nát.
Ngay lập tức, từ sâu trong học viện, bốn luồng ánh sáng khổng lồ vọt lên trời, tạo thành một cái lồng ánh sáng màu lục bảo bao phủ lấy khu vực tiểu viện. Những thanh kiếm năng lượng dày đặc như mưa xuất hiện trên không trung, tất cả đều nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Thần.
“Diệp Thần, đây là trận pháp vạn năm của học viện, dù là cường giả Vương Cảnh cũng phải lột da! Chết đi!”
Viện chủ Vân Hải Sơn cuối cùng cũng xuất hiện trên không trung. Lão khoanh tay, vẻ mặt đầy sự thương hại giả tạo: “Diệp Thần, vốn dĩ ngươi có tiền đồ xán lạn, nhưng tiếc là ngươi quá ngông cuồng. Để bảo vệ Thanh Vân, ta chỉ có thể hy sinh ngươi.”
Diệp Thần ngẩng đầu nhìn đại trận che trời lấp đất, ánh mắt hiện lên một tia mỉa mai tột độ.
“Hy sinh ta? Các ngươi xứng sao?”
Hắn đưa tay trái lên, nhẹ nhàng bắt lấy một bông tuyết đang rơi. Kiếm tâm trong lồng ngực đập mạnh một tiếng vang dội như trống trận.
“Kiếm thứ nhất của Thương Thiên Kiếm Quyết: **Nhất Kiếm Trảm Trần!**”
Thương Thiên Kiếm gãy vốn đen kịt đột ngột bùng phát ánh sáng vạn trượng. Một hư ảnh kiếm khổng lồ xuyên thủng tầng mây, từ trên cao rơi xuống.
*Rắc rắc!*
Thanh Vân Trảm Linh Trận – thứ được mệnh danh là không thể phá vỡ ở Hạ Tam Thiên – trong phút chốc xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt. Ánh sáng màu lục bảo bị kiếm khí màu xám nuốt chửng một cách tham lam.
*Bùm!*
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Sóng xung kích hất văng tất cả các trưởng lão và đệ tử xung quanh ra xa. Nghị Sự Đường cách đó không xa bị sụp đổ hoàn toàn.
Vân Hải Sơn bị một đạo kiếm khí sượt qua vai, một cánh tay của lão trực tiếp biến thành tro bụi. Lão rơi xuống đất, đôi mắt lồi ra vì không tin nổi: “Không… không thể nào… Đại trận… vạn năm…”
Diệp Thần bước ra từ trong đống đổ nát của trận pháp, tà áo không vương một hạt bụi, nhưng thanh kiếm trong tay hắn đang nhỏ máu – máu của những kẻ vừa rồi còn gọi hắn là "đồng môn".
Hắn bước đến trước mặt Triệu Vô Cực đang nằm thoi thóp. Lão già này giờ đây đã mất đi vẻ hung hăng, chỉ còn lại sự sợ hãi cùng cực.
“Ngươi… ngươi là quỷ… ngươi không phải người…”
“Kẻ phản bội không có tư cách nói về nhân tính.” Diệp Thần lạnh lùng hạ kiếm.
*Phập!*
Đầu của Đại trưởng lão Hình Phạt rơi xuống, lăn lốc trong tuyết.
Diệp Thần ngẩng đầu nhìn về phía Vân Hải Sơn và những trưởng lão còn sống sót đang run rẩy lùi lại. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng xuyên thấu linh hồn mỗi người có mặt tại đó:
“Hôm nay, ta tự tay xóa tên khỏi Thanh Vân Học Viện. Nhưng hãy nhớ kỹ, từ giây phút này, bất cứ kẻ nào của học viện xuất hiện trước mặt ta trong phạm vi mười trượng… giết không tha.”
Nói xong, hắn xoay người, nắm lấy tay Tô Lăng Nguyệt vốn dĩ đã ngây người vì sững sờ.
“Đi thôi. Nơi này dơ bẩn quá, không xứng để nàng đứng đây.”
Hai bóng người cứ thế lặng lẽ rời đi giữa một rừng người đang run sợ, không một ai, kể cả Viện chủ Vân Hải Sơn, dám thở mạnh hay thốt lên một lời ngăn cản.
Phía sau họ, Thanh Vân Học Viện danh tiếng lẫy lừng giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn, và quan trọng hơn, họ vừa chính tay vứt bỏ một vị vĩnh hằng Kiếm Đế tương lai.
Ngoài cổng học viện, từ trên hư không, những chiếc chiến thuyền khổng lồ mang cờ hiệu của Lâm Gia và Thượng Quan gia đã bắt đầu xuất hiện. Cuộc truy sát thật sự vừa mới bắt đầu.
Nhưng đối với Diệp Thần, đây không phải là chạy trốn.
Đây là hành trình bắt đầu… **Hoành Tảo Chư Gia.**