Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 80: Chuẩn Bị Cho Đại Chiến**
**CHƯƠNG 80: CHUẨN BỊ CHO ĐẠI CHIẾN**
Gió rít gào trên đỉnh Thiên Hà Thác Nước, mang theo hơi lạnh thấu xương từ hư không vô tận. Dưới chân Diệp Thần, dòng nước vĩ đại cuồn cuộn đổ từ Thượng Tam Thiên xuống như một dải ngân hà bị chặt đứt, trắng xóa và gầm thét vĩnh hằng.
Diệp Thần đứng đó, vạt áo bào đen tung bay trong gió, tấm lưng thẳng tắp như một thanh thần kiếm cắm sâu vào lòng đất. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh vầng thái dương đang lặn dần bên kia chân trời Trung Tam Thiên. Sau lưng hắn, thanh Thương Thiên Kiếm gãy được quấn trong lớp vải thô sơ, nhưng hơi thở sắc lạnh phát ra từ nó vẫn đủ khiến không gian xung quanh không ngừng nứt vỡ những vệt đen li ti.
Sau khi càn quét các thế gia tại Trung Tam Thiên, danh tiếng của Diệp Thần đã đạt đến đỉnh điểm. Thế nhưng, đối với hắn, đây mới chỉ là điểm khởi đầu cho cuộc hành trình thực sự.
"Ngươi thực sự đã quyết định?"
Một giọng nói lười biếng vang lên từ cái bóng của Diệp Thần. Lão Hắc, trong hình dạng một bóng đen hư ảo, chậm rãi hiện ra, đôi mắt mèo của lão híp lại nhìn về phía màn mây mù che khuất Thiên Môn phía trên cao.
Diệp Thần không quay đầu lại, giọng nói trầm ổn như núi: "Bọn chúng ở phía trên đã ngồi quá lâu rồi. Một bàn cờ vạn cổ, nếu không có người lật tung, thì linh khí của thế giới này sẽ mãi mãi chỉ là đồ chơi trong tay Thất Đại Thái Cổ Thế Gia mà thôi."
Lão Hắc thở dài, một luồng khói đen tỏa ra: "Thượng Tam Thiên không giống nơi này. Ở đó, quy tắc là do chúng định đoạt. Bước qua Thiên Môn, ngươi sẽ phải đối mặt với áp chế của Thiên Đạo thực sự – thứ Thiên Đạo đã bị Thượng Quan Thánh và lũ ký sinh trùng kia ô nhiễm. Thanh Thương Thiên Kiếm này hiện tại vẫn chưa hoàn chỉnh, đi bây giờ… quá mạo hiểm."
"Mạo hiểm sao?" Diệp Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và kiêu hùng. "Đời trước ta vì quá thận trọng, muốn dùng nhân nghĩa để trị thế nên mới bị bọn chúng vây sát. Đời này, ta chỉ tin vào thanh kiếm trong tay. Kiếm của ta đủ nhanh, quy tắc của chúng sẽ thành đống sắt vụn."
Vừa dứt lời, một luồng hơi lạnh thanh khiết từ phía sau bao phủ lấy Diệp Thần. Tô Lăng Nguyệt bước tới, khoác thêm cho hắn một chiếc trường bào mỏng. Sau thời gian tu luyện dưới sự chỉ dẫn của Diệp Thần và thức tỉnh Thái Âm Linh Thể, khí chất của nàng ngày càng trở nên băng thanh ngọc khiết, như một đóa sen trắng nở rộ trong đêm trường giá rét.
"Thần ca, vạn quân đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ chờ một lệnh của huynh, tất cả sẽ tiến quân về phía Thiên Môn." Giọng nàng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được.
Diệp Thần quay lại, ánh mắt nhu hòa hơn đôi chút khi nhìn nàng. Nàng không phải là gánh nặng, mà là một nửa linh hồn của hắn trong hành trình này. "Lăng Nguyệt, Thái Âm chân khí trong người nàng đã ổn định chưa?"
"Đã đạt đến Nguyên Phủ cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu một chút cơ duyên để đột phá Vạn Thượng." Nàng khẽ gật đầu, "Trong chiến trận sắp tới, ta có thể bảo vệ bản thân, cũng có thể giúp huynh trấn áp hỏa độc của Chư Gia."
Diệp Thần nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của nàng, truyền vào đó một luồng kiếm khí ấm áp: "Tốt. Ở Thượng Tam Thiên, huyết mạch của Tô gia nàng cũng có những bí mật chưa lời giải. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm lại công lý cho tổ tiên nàng."
Khoảng khắc ấy, từ phía dưới chân núi, tiếng trống trận bắt đầu vang rền. Những tiếng hô hoán như sóng thần ập đến, làm rung chuyển cả một vùng không gian.
Đó là liên quân của những tu sĩ tự do, những tàn dư của các tông môn từng bị Chư Gia chèn ép, và cả những cường giả của Yến gia do Yến Thanh Thừa dẫn đầu. Sau khi Diệp Thần hoành tảo Chư Gia ở Trung Tam Thiên, hắn vô hình trung đã trở thành biểu tượng của sự phản kháng, một vị "Kiếm Chúa" mới mà tất cả đều nguyện dâng hiến mạng sống để đi theo.
Từ xa, một vệt kiếm quang xé rách màn mây hạ xuống. Yến Thanh Thừa với bộ giáp bạc lộng lẫy, gương mặt tràn đầy hào khí chiến đấu, quỳ một gối xuống trước mặt Diệp Thần.
"Diệp huynh! Mười vạn tinh binh Kiếm Tu đã tập kết dưới chân Thiên Tháp. Toàn bộ tài nguyên của Dược Gia và Long Gia đã được chuyển đổi thành linh thạch cung cấp cho chiến hạm. Chúng ta đã sẵn sàng phá cửa trời!"
Diệp Thần nhìn xuống biển người bên dưới, những ánh mắt hừng hực lửa hận và khát vọng tự do. Hắn biết, trận chiến này không còn là của riêng hắn với Thượng Quan Thánh nữa. Nó là trận chiến của chúng sinh chống lại xiềng xích của những kẻ tự xưng là Thần.
Hắn đột ngột vươn tay ra, nắm lấy chuôi thanh Thương Thiên Kiếm gãy sau lưng.
*Rắc!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, kiếm khí vô hình từ cơ thể Diệp Thần bùng phát, hóa thành một cột sáng đen kịt lao thẳng lên trời xanh, chọc thủng những tầng mây đang cuồn cuộn.
"Lão Hắc, chuẩn bị mở Kiếm Trận." Diệp Thần gầm nhẹ.
Lão Hắc nghe vậy, sắc mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có. Con mèo đen khổng lồ hiện hình, đôi mắt vàng rực chiếu sáng cả một vùng. Lão lẩm nhẩm những cổ tự kỳ bí, bàn tay hư ảo bắt quyết nhanh như chớp. "Vạn Cổ Kiếm Chân – Thất Tinh Khai Môn Trận! Mở cho ta!"
Dưới chân núi, bảy vị đại cao thủ là tâm phúc của Diệp Thần đồng thời bộc phát tu vi mạnh nhất. Bảy cột linh khí khác nhau, mang theo bảy loại ý chí võ đạo hội tụ lại vào thanh kiếm trong tay Diệp Thần.
Toàn bộ linh khí của Trung Tam Thiên lúc này dường như đang bị tước đoạt, điên cuồng đổ về phía đỉnh Thiên Hà.
Diệp Thần nhấc chân, mỗi bước chân hắn dẫm lên không trung là một đóa sen bằng kiếm khí nở rộ. Hắn bay lên giữa tầng không, đứng đối diện với Thiên Môn khổng lồ – cánh cổng cao vạn trượng, được trạm trổ những phù văn Thái Cổ phức tạp, ngăn cách giữa kẻ phàm và vị thần.
Phía sau Thiên Môn kia chính là Thượng Tam Thiên, nơi Diệp gia bản gia, Lâm gia, Thượng Quan gia đang tọa trấn. Hắn thậm chí có thể cảm nhận được những hơi thở cường đại của các vị Thánh Cảnh, Hoàng Cảnh đang khóa chặt vào vị trí của mình từ phía bên kia.
"Diệp Thần, tên phản tặc huyết mạch kia! Ngươi dám quấy rối trật tự của Thượng giới, Thiên đạo sẽ không dung thứ!" Một giọng nói già nua, đầy uy áp từ bên trong Thiên Môn truyền ra, kèm theo một chưởng lực mang theo quy luật không gian đè xuống.
Diệp Thần không hề nao núng, hắn rút thanh Thương Thiên Kiếm ra khỏi lớp vải bảo vệ. Thanh kiếm gãy nhưng lúc này lại tỏa ra một hào quang hủy diệt, khiến cho vạn vật xung quanh phải im tiếng.
"Thiên đạo mà các ngươi tôn thờ, chỉ là một cái lồng giam. Quy luật mà các ngươi định ra, chỉ là một công cụ bóc lột. Hôm nay, Diệp Thần ta dùng thanh kiếm này, chặt đứt lồng giam, xóa bỏ quy luật!"
Diệp Thần hét lớn, cả người hóa thành một luồng ánh sáng chói mắt. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh của *Thương Thiên Kiếm Quyết* thức thứ nhất, thứ hai rồi thứ ba vào một đòn duy nhất.
"Hoành Tảo Chư Gia – Nhất Kiếm Chỉ Thương Thiên!"
Một đạo kiếm quang dài vạn dặm xuất hiện, nó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà là tập hợp của hàng vạn nỗi uất hận của những linh hồn bị áp bức vạn năm qua. Kiếm quang chém thẳng vào trung tâm Thiên Môn.
*Ầm!!!*
Một tiếng nổ khủng khiếp đến mức tất cả tu sĩ ở hạ giới đều phải che tai, máu tươi chảy ra vì không chịu nổi chấn động. Thiên Hà Thác Nước vốn chảy đều đặn bỗng chốc bị cắt đứt hoàn toàn, nước bắn tung tóe ngược về phía hư không.
Những phù văn trên Thiên Môn bắt đầu nứt vỡ từng mảng lớn. Ánh sáng vàng kim rực rỡ của Thượng giới len lỏi qua những vết nứt, soi chiếu xuống vùng đất tối tăm bên dưới.
Diệp Thần đứng giữa luồng ánh sáng ấy, kiếm trong tay vẫn đang rung động kịch liệt vì sự phản chấn. Hắn quay đầu lại nhìn Tô Lăng Nguyệt, nhìn Yến Thanh Thừa và hàng vạn binh sĩ, giọng nói hắn vang vọng qua tâm thức của mọi người:
"Thiên Môn đã mở. Kẻ nào sợ chết, hãy ở lại. Kẻ nào muốn cùng ta nhìn xem đỉnh cao của thế giới này mục nát đến nhường nào… tiến lên!"
"Giết! Giết! Giết!"
Tiếng hô sát thấu tận trời xanh. Mười vạn kiếm tu đồng loạt hóa thành những vệt sáng lao lên theo sau Diệp Thần.
Trận đại chiến vạn cổ, chính thức mở màn từ giây phút này. Ở phía bên kia Thiên Môn, những gã khổng lồ của Thượng Tam Thiên đã dàn trận sẵn sàng, nhưng họ không biết rằng, thứ đang bay đến không phải là một đám kiến hôi từ hạ giới, mà là một vị đế vương mang theo cơn thịnh nộ của cả một thời đại bị lãng quên.
Màu máu của hoàng hôn đã nhạt dần, nhường chỗ cho một đêm trường tràn đầy kiếm quang rực rỡ. Diệp Thần dẫn đầu đoàn quân, xông thẳng vào ánh sáng chói lòa của Thượng giới, bóng lưng hắn cô độc nhưng vĩ đại, tay cầm thanh kiếm gãy, chính thức bắt đầu hành trình "Vạn Cổ Duy Nhất".