Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 83: Đệ Nhất Chiến: Vân Gia**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:39:17 | Lượt xem: 8

Vừa bước qua ranh giới của Thiên Môn đổ nát, cảm giác đầu tiên ập đến với Diệp Thần không phải là linh khí dồi dào, mà là một sức ép trầm trọng từ không gian. Trọng lực của Trung Tam Thiên cao gấp mười lần Hạ giới, không gian bền bỉ hơn, và ngay cả những gợn sóng linh khí cũng mang theo một loại uy nghiêm không thể xâm phạm.

Phía sau Diệp Thần, những tu sĩ của Hạ Tam Thiên vừa bước chân qua khỏi màn sương giới hạn đã đồng loạt khựng lại. Một vài kẻ tu vi yếu kém thậm chí còn cảm thấy lục phủ ngũ tạng rung chuyển, phải lập tức ngồi xuống điều tiết hơi thở.

"Thần ca, nơi này… có gì đó không đúng." Tô Lăng Nguyệt bước sát bên cạnh Diệp Thần. Nàng mặc bộ y phục màu xanh lạt, thanh kiếm dài giắt bên hông rung động nhẹ nhàng, đôi mắt băng thanh ngọc khiết cảnh giác nhìn về phía trước.

Diệp Thần dừng bước, ánh mắt lướt qua những dãy núi trập trùng ẩn hiện sau những đám mây ngũ sắc. Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần ngạo nghễ và lạnh lùng: "Có kẻ đã sớm bày tiệc đón chúng ta, làm sao có thể 'đúng' được?"

Ngay khi lời nói vừa dứt, không gian trước mặt họ bỗng dưng biến ảo. Những đám mây trắng vốn đang lững lờ trôi bỗng chốc tụ lại, hình thành một bàn cờ khổng lồ treo lơ lửng trên không trung. Trên mỗi vị trí quân cờ, một đạo huyễn ảnh từ từ hiện ra, tỏa ra khí tức huyền bí, phiêu miểu như khói như sương.

"Người của Vân gia." Một tu sĩ đứng sau Diệp Thần kinh hãi thốt lên.

Vân gia – một trong Thất Đại Thái Cổ Thế Gia, nổi danh với bí thuật Thiên Cơ và khả năng bói toán nhìn thấu vận mệnh. Ở Trung Tam Thiên, người ta sợ Long gia vì sức mạnh, sợ Dược gia vì sự giàu có, nhưng sợ nhất vẫn là Vân gia. Bởi vì không ai muốn đối đầu với kẻ biết trước mình sẽ ra chiêu gì, chết như thế nào.

Từ tâm bàn cờ mây trắng, một lão giả tóc bạc trắng như tuyết, vận đạo bào thêu tinh đồ chậm rãi bước ra. Lão ta không mang theo một chút sát khí nào, nhưng mỗi bước đi đều dường như đạp đúng vào nhịp tim của tất cả mọi người.

"Lão phu Vân Thiên Cơ, trưởng lão chấp pháp của Vân gia, đã chờ Diệp tiểu hữu ở đây ba ngày rồi." Lão giả vuốt râu, giọng nói âm vang như tiếng chuông đồng vọng lại từ hư không.

Diệp Thần khoanh tay, thanh Thương Thiên Kiếm gãy vẫn lặng lẽ nằm trong bao đeo sau lưng: "Ba ngày? Chẳng lẽ Vân gia các ngươi dùng quẻ tượng tính ra hôm nay là ngày giỗ của mình, nên cố tình đến đây chờ ta tống tiễn?"

"Hỗn xược!" Một vị trung niên nam tử đứng cạnh lão giả quát lên, trên tay ông ta cầm một tấm la bàn vàng rực, kim chỉ nam không ngừng xoay tròn hỗn loạn. "Diệp Thần, ngươi trốn thoát được kiếp trước là nhờ khí vận còn sót lại. Nhưng hôm nay, Thiên Mệnh Tinh Đồ của Vân gia ta đã phủ xuống, vạn sự trên đời đều có định số. Số mệnh của ngươi… đã tận ở nơi này rồi!"

Vân Thiên Cơ khoát tay ngăn người bên cạnh lại, ánh mắt già nua nhưng tinh tường nhìn chằm chằm vào Diệp Thần: "Diệp tiểu hữu, ta đã gieo một quẻ cho ngươi. Quẻ tượng nói rằng: 'Kiếm gãy về trời, hồn tiêu phách tán'. Ngươi nghịch thiên phá môn, tội nghiệt quá nặng, gân cốt vỡ vụn, không quá mười hiệp nữa, ngươi sẽ phải quỳ xuống cầu xin sự giải thoát. Đây chính là Thiên Ý, ngươi định cưỡng cầu sao?"

Diệp Thần cười lạnh, tiếng cười mỗi lúc một lớn, vang động cả một vùng không gian: "Thiên Ý? Các ngươi tự xưng là kẻ phát ngôn của Thiên Đạo, nhưng thực chất chỉ là lũ súc sinh bò sát nhìn lén qua khe cửa. Vân gia các ngươi dựa vào việc đoán mò quá khứ vị lai để lừa bịp thế gian quá lâu rồi. Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết, thanh kiếm trong tay ta không nằm trong quẻ tượng của bất kỳ kẻ nào!"

"Vô vọng." Vân Thiên Cơ lắc đầu thở dài, vẻ mặt đầy sự thương hại giả tạo. "Thiên Mệnh Tinh Đồ, mở!"

Vừa dứt lời, bàn cờ khổng lồ trên trời đột ngột xoay chuyển. Hàng ngàn vệt sáng xanh biếc từ trên không rủ xuống như những sợi tơ nhện, bao vây lấy Diệp Thần và đoàn người phía sau. Đây không phải là một trận pháp bình thường, mà là một loại lực lượng quy tắc cấp thấp – Quy Tắc Nhân Quả.

Tô Lăng Nguyệt cảm thấy thân thể mình dường như bị hàng ngàn sợi dây vô hình trói chặt, mỗi một động tác của nàng đều trở nên chậm chạp và vụng về. Thậm chí, nàng còn nhìn thấy những ảo ảnh về việc mình bị kiếm đâm xuyên tim, những hình ảnh tương lai tiềm tàng hiện ra làm tâm trí nàng dao động dữ dội.

"Ổn định tâm thần!" Tiếng nói của Diệp Thần vang lên như sấm nổ bên tai nàng, đánh tan những ảo giác đang xâm lấn.

Diệp Thần tiến lên một bước. Dưới chân hắn, tinh đồ của Vân gia rung chuyển dữ dội.

Vân Thiên Cơ biến sắc: "Hử? Ngươi cư nhiên dám bước tiếp? Theo quẻ tượng, bước này của ngươi sẽ dẫn đến 'Địa hỏa thiêu thân', đại hung!"

Quả nhiên, ngay khi chân Diệp Thần chạm xuống không trung, một luồng hỏa diễm đen kịch từ trong tinh đồ bùng lên, hung mãnh cuốn lấy chân hắn. Nhưng Diệp Thần không hề nhìn xuống, sắc mặt không chút đổi thay, hắn bước tiếp bước thứ hai.

"Bước này là 'Vạn tiễn xuyên tâm'!" Vân Thiên Cơ hét lớn, tay bấm quyết liên hồi. Hàng vạn đạo khí kiếm từ hư không hóa hình, lao về phía Diệp Thần từ mọi hướng.

"Bước thứ ba, 'Lục thân tương tàn'!"

Những sợi tơ thiên cơ bắt đầu thao túng những tu sĩ đứng sau Diệp Thần, khiến đôi mắt họ đỏ ngầu, đột ngột rút vũ khí muốn đâm vào lưng thủ lĩnh của mình.

Vân Thiên Cơ mỉm cười đắc ý: "Đây là định mệnh. Diệp Thần, dù ngươi có mạnh đến đâu, ngươi cũng không thể chiến đấu với cái 'Tất nhiên' sẽ xảy ra. Ngươi… thua rồi."

Diệp Thần đứng giữa biển hỏa diễm đen, mặc kệ vạn tiễn đang bay tới, mặc kệ những thanh kiếm của đồng đội đang áp sát sau lưng. Hắn đột ngột đưa tay ra sau, nắm lấy chuôi thanh kiếm gãy.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên, nhưng không phải tiếng kiếm gãy, mà là tiếng không gian quanh Diệp Thần đang bị rách toạc ra.

"Vân Thiên Cơ, ngươi nói đây là định mệnh của ta?" Diệp Thần trầm giọng, sát khí trong mắt hắn hóa thành một thanh kiếm nhỏ màu đỏ ngòm hiện rõ trong đồng tử. "Vậy thì nhìn cho kỹ, ta làm thế nào để bóp chết cái 'định mệnh' của các ngươi!"

Thanh Thương Thiên Kiếm từ từ được rút ra khỏi bao. Khi lưỡi kiếm gãy đen kịch lộ diện hoàn toàn, một luồng khí tức hoang cổ, bá đạo và vô cùng điên cuồng bùng phát. Nó giống như một con cự thú vừa tỉnh giấc sau hàng vạn năm bị xích xiềng.

"Thức thứ nhất của Thương Thiên Kiếm Pháp: Nhất Kiếm Trảm Trần!"

Diệp Thần không thực hiện bất kỳ động tác cầu kỳ nào, chỉ đơn giản là vung kiếm ngang một vòng. Một đạo kiếm quang màu xám bạc, mỏng như cánh ve nhưng dài tới nghìn trượng chợt lóe lên rồi biến mất trong chớp mắt.

Trong một sát na đó, thời gian dường như ngưng đọng.

Vạn đạo tiễn khí của Vân gia bị cắt làm đôi, hỏa diễm đen kịch dưới chân bị dập tắt bởi một lực lượng tuyệt đối lạnh lẽo. Những tu sĩ bị khống chế đột ngột đổ gục xuống, những sợi tơ thiên cơ trói buộc họ đứt lìa như những sợi chỉ mục.

Nhưng đáng sợ nhất chính là bàn cờ Tinh Đồ trên trời. Một vết chém ngang kéo dài qua toàn bộ bàn cờ, cắt đứt sự liên kết giữa các vì sao ảo ảnh và quy tắc của thế giới.

*Ầm!*

Tiếng nổ vang trời khiến cả vùng núi rung rinh. Bàn cờ Thiên Mệnh vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh linh khí lộn xộn.

"Phụt!"

Vân Thiên Cơ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt vốn hồng nhuận nay trắng bệch như tờ giấy. Lão lùi lại vài bước, đôi mắt tràn đầy vẻ hoang mang tột độ: "Không… không thể nào! Tinh đồ đã bị chém đứt? Quy tắc vận mệnh là bất diệt, làm sao kiếm của ngươi có thể chạm tới quy tắc?!"

"Quy tắc?" Diệp Thần sải bước giữa những mảnh vỡ của tinh đồ, bóng dáng hắn in trên nền trời như một vị chiến thần đi ra từ biển máu. "Đối với ta, quy tắc duy nhất chính là thanh kiếm trong tay. Ngươi bói toán vị lai, nhưng kiếm của ta chém đứt 'hiện tại'. Không có 'hiện tại', vị lai mà ngươi nhìn thấy chỉ là một trò đùa rác rưởi!"

Lão giả Vân gia run rẩy, đôi tay nhăn nheo cố gắng gieo lại quẻ tượng, nhưng mỗi khi lão tung quân cờ ra, chúng đều vỡ vụn ngay trên không trung.

"Vô ích thôi." Diệp Thần đã đứng trước mặt Vân Thiên Cơ, lưỡi kiếm gãy lạnh lẽo kề sát cổ lão. "Dùng cái chết của ngươi để khởi đầu cho chuyến đi Trung Tam Thiên này của ta, xem ra quẻ tượng 'hồn tiêu phách tán' mà ngươi gieo cũng không sai đâu… có điều, đối tượng chính là ngươi."

"Dừng tay!" Nam tử trung niên của Vân gia thấy vậy lao lên, tấm la bàn trên tay ông ta hóa lớn như một cái khiên khổng lồ, cố gắng ngăn chặn Diệp Thần. "Tử Ngọ Tinh Luân, Trấn Áp!"

Diệp Thần thậm chí không thèm liếc nhìn. Hắn khẽ búng ngón tay vào thân kiếm. Một luồng kiếm ý vô hình bắn ra, đâm thẳng vào trung tâm tấm la bàn.

*Xoảng!*

Pháp bảo cấp Hoàng phẩm – thứ mà ở Hạ Tam Thiên có thể trấn áp cả một vương triều – lại vỡ tan như pha thủy dưới ngón tay của Diệp Thần. Kiếm ý không dừng lại, nó xuyên qua vai nam tử kia, mang theo một đám máu tươi bắn ra phía sau, găm thẳng vào sườn núi khiến cả ngọn núi đổ sập.

"Trời ạ…" Những tu sĩ của Hạ Tam Thiên đi theo Diệp Thần chết lặng.

Bọn họ biết Diệp Thần mạnh, nhưng không ngờ hắn lại mạnh đến mức này. Một thế gia nắm giữ Thiên Cơ như Vân gia, ở trước mặt hắn chẳng khác nào những đứa trẻ đang múa rìu qua mắt thợ.

Vân Thiên Cơ lúc này không còn vẻ tiêu diêu tự tại nữa, lão quỳ sụp xuống, đầu tóc rối bù, miệng lảm nhảm: "Lệch rồi… tất cả đều lệch rồi… ngươi không thuộc về vạn cổ, ngươi là một biến số… một biến số sẽ hủy diệt tất cả…"

Diệp Thần ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi nâng kiếm lên cao: "Ngươi nói đúng một điều. Ta là biến số của thế giới này. Và hôm nay, biến số này sẽ quét sạch toàn bộ cái gọi là trật tự mà Chư Gia các ngươi hãnh diện."

"Kiếm – Chỉ – Thương – Thiên!"

Hắn chém xuống. Một đường kiếm quang rực rỡ hơn cả mặt trời ban trưa nuốt chửng lấy Vân Thiên Cơ và toàn bộ tàn quân Vân gia đang đứng đó. Không có tiếng la hét, không có sự chống cự nào có hiệu quả. Dưới uy lực của Thương Thiên Kiếm, linh hồn và xác thịt của những kẻ tự nhận mình hiểu thấu vận mệnh đều bị nghiền nát thành bụi trần.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng đến mức khiến người ta cảm thấy hụt hẫng. Mây đen tan biến, ánh sáng thuần khiết của Trung Tam Thiên chiếu xuống, rạng rỡ nhưng cũng vô cùng cô quạnh.

Diệp Thần tra kiếm vào vỏ, quay lưng lại với đống tro bụi của Vân gia. Hắn nhìn Tô Lăng Nguyệt, đôi mắt vốn sắc lạnh chợt mềm dịu đi một chút: "Lăng Nguyệt, nàng không sao chứ?"

Tô Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, nén lại sự chấn động trong lòng, khẽ lắc đầu: "Thiên ca, em ổn. Chỉ là… uy lực của thanh kiếm này dường như lại mạnh lên."

Diệp Thần gật đầu. Hắn cảm nhận được Thương Thiên Kiếm đang không ngừng rung động hưng phấn. Nó vừa thôn phệ một lượng lớn 'Khí Vận Thiên Cơ' từ Vân gia. Đối với một thanh kiếm gãy đang tìm lại chính mình, máu của kẻ địch là thức ăn, nhưng vận mệnh của kẻ địch chính là đại bổ.

Lão Hắc từ trong không gian tàn hồn của kiếm đột ngột hiện thân, hóa thành một đạo hắc khí uốn éo quanh vai Diệp Thần, giọng nói đầy vẻ hả hê: "Khà khà, đám nhóc Vân gia này bao nhiêu năm qua vẫn chỉ có mấy trò mèo này. Thiên Cơ? Vận mệnh? Chỉ có lũ kiến hôi không nắm bắt được bản thân mới tin vào vận mệnh. Diệp tiểu tử, chiêu vừa rồi của ngươi có chút ý vị 'Kiếm định càn khôn' đấy."

Diệp Thần không đáp lại sự trêu chọc của Lão Hắc. Hắn quay lại nhìn đoàn quân tu sĩ phía sau, những người này vẫn còn đang bàng hoàng chưa tỉnh hẳn.

"Mọi người nghe đây!" Giọng nói của Diệp Thần vang dội khắp bốn phía, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. "Trung Tam Thiên không phải là thiên đường của các ngươi. Nơi này là chiến trường. Vân gia chỉ là kẻ đầu tiên. Phía sau còn có Long gia kiêu hùng, Dược gia xảo quyệt và hàng vạn cường giả của Chư Gia đang đợi chúng ta. Nếu ai cảm thấy sợ hãi, hãy ở lại đây, ít nhất các ngươi còn có thể làm một người dân bình thường dưới linh khí trù phú này."

Đám đông im lặng trong chốc lát. Rồi một người, hai người, và rồi hàng ngàn người đồng loạt quỳ xuống một gối, tiếng hô đồng thanh chấn động mây trời:

"Nguyện theo Kiếm Tôn, hoành tảo Chư Gia!"

"Nguyện theo Kiếm Tôn, vạn cổ duy nhất!"

Huyết quản của họ đang sôi trào. Trước đó họ chiến đấu vì sinh tồn, nhưng bây giờ, chứng kiến một vị Thần sống trong lòng họ chém đứt vận mệnh, họ chiến đấu vì một khát vọng vĩ đại hơn: Lật đổ sự thống trị tàn bạo đã đè nặng lên họ hàng vạn năm qua.

Diệp Thần nhìn về phía xa, nơi những luồng hào quang hùng mạnh đang bắt đầu hội tụ về phía này. Đó là những cường giả từ các gia tộc khác đã cảm nhận được sự sụp đổ của Vân gia.

Hắn khẽ siết chặt tay, trong lòng thầm nhủ: *Kiếp trước, các ngươi liên thủ giết ta tại Thiên Ngoại Thiên. Kiếp này, ta sẽ giết các ngươi từ tầng trời này đến tầng trời khác. Thượng Quan Thánh, ta biết ngươi đang quan sát qua tấm gương chiếu thiên kia… Đợi đó, cái đầu của ngươi, ta nhất định sẽ đến lấy.*

Trận chiến đầu tiên ở Trung Tam Thiên kết thúc với thắng lợi hoàn toàn của Diệp Thần. Cái tên của hắn, kèm theo danh hiệu "Kẻ chém đứt vận mệnh", bắt đầu giống như một trận bão lớn, càn quét khắp các ngõ ngách của Trung Tam Thiên, khiến cho bóng ma sợ hãi bao phủ lên các Thái Cổ Thế Gia kiêu ngạo.

"Đi tiếp thôi."

Diệp Thần phất tay, đoàn người hóa thành một dải ánh sáng trường long, lao thẳng vào sâu trong lục địa Trung Tam Thiên. Nơi đó, một chương mới của máu và lửa đang đợi họ mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8