Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 85: Khương Gia Đầu Hàng**
Sóng máu ở thảo nguyên Thiên Vân còn chưa kịp khô, dư chấn của trận chiến mười vạn Hắc Vân Quân bị diệt sạch đã như một cơn lốc kinh thiên động địa, quét ngang qua khắp Trung Tam Thiên.
Tại Thành Vạn Kim – đại bản doanh của Khương gia, không khí căng thẳng bao trùm đến mức nghẹt thở. Khương gia không giống với Vân gia binh hùng tướng mạnh, cũng không giống Long gia với huyết mạch bá đạo. Họ là gia tộc giàu có nhất cửu trọng thiên khuyết, nắm giữ mạch máu kinh tế và nguồn tài nguyên linh thạch khổng lồ. Nhưng lúc này, sự giàu sang ấy lại trở thành một tấm bia ngắm đầy nguy hiểm.
Trong đại điện được khảm nạm toàn bằng Tử Linh Thạch thượng phẩm, các trưởng lão Khương gia đang tranh luận đến đỏ mặt tía tai.
"Gia chủ! Không thể ngồi chờ chết được! Diệp Thần kia là một kẻ điên, hắn đã giết sạch Vân gia quân, tiếp theo chắc chắn sẽ nhắm vào kho tàng của Khương gia ta. Chúng ta nên lập tức liên kết với Dược Gia và các gia tộc còn lại để thiết lập 'Vạn Kim Tuyệt Sát Trận'!" Một vị trưởng lão râu trắng, tay run rẩy chỉ vào bản đồ, giọng nói đầy sự sợ hãi xen lẫn phẫn nộ.
"Nực cười!" Khương Vạn Tiền, vị gia chủ đương nhiệm với ánh mắt sắc sảo như cáo già, lạnh lùng hừ một tiếng. Lão gõ nhẹ ngón tay lên chiếc bàn bằng ngọc tủy, âm thanh lạch cạch ấy khiến cả đại điện im bặt. "Vạn Kim Tuyệt Sát Trận có thể ngăn được kẻ chém đứt cả Thiên Hà Thác Nước sao? Các ngươi có giàu đến mấy, có dùng linh thạch đắp thành núi, thì trước thanh kiếm gãy của hắn, cũng chỉ là giấy vụn."
"Vậy… gia chủ định ý thế nào?" Một vị trưởng lão khác run giọng hỏi.
Khương Vạn Tiền đứng dậy, nhìn về hướng bầu trời phía xa, nơi sát khí của Diệp Thần đang cuồn cuộn kéo đến như mây đen phủ đầu. Lão trầm giọng: "Thương nhân chúng ta, quan trọng nhất là biết đầu tư. Chư Gia ở Thượng Tam Thiên đã mục nát rồi, họ coi chúng ta là con heo để thịt. Còn Diệp Thần… hắn là một vị Thần đang trỗi dậy. Khương gia muốn trường tồn, phải biết chọn phe."
Đúng lúc này, một tiếng sấm nổ vang trời. Toàn bộ Thành Vạn Kim rung chuyển dữ dội. Một luồng kiếm ý lạnh thấu xương xuyên qua lớp hộ thành trận pháp dày đặc, thẳng tắp đâm vào chính tâm đại điện.
Hưu!
Một thanh kiếm gãy đen kịt, mang theo mùi máu tanh nồng và khí tức vạn cổ, cắm ngập vào mặt sàn ngọc bích ngay trước chân Khương Vạn Tiền.
"Người đến chưa, kiếm đã tới."
Cả đại điện kinh hoàng dạt sang hai bên. Khương Vạn Tiền nhìn thanh Thương Thiên Kiếm đang rung lên bần bật, trán lão rịn ra mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt lại lóe lên một tia quyết tâm tuyệt vọng. Lão lảo đảo bước xuống khỏi ghế chủ vị, phủ phục xuống sàn.
"Khương gia gia chủ Khương Vạn Tiền, dẫn đầu toàn tộc, nghênh tiếp Kiếm Tôn đại giá quang lâm!"
Phía trên hư không, một bóng người áo đen chầm chậm đáp xuống. Diệp Thần khoanh tay sau lưng, mái tóc đen tung bay theo gió, đôi mắt lãnh đạm như thần linh nhìn xuống chúng sinh. Mỗi bước chân của hắn đi trên không trung như dẫm lên nhịp tim của mọi người dân trong Thành Vạn Kim.
Khi hắn chạm chân xuống mặt đất, sát khí nồng nặc đến mức khiến những tu sĩ Nguyên Phủ Cảnh của Khương gia trực tiếp hộc máu quỳ rạp.
Diệp Thần bước vào đại điện, không nhìn bất cứ ai, đi thẳng tới trước mặt Khương Vạn Tiền. Hắn đưa tay nắm lấy cán thanh kiếm gãy, chậm rãi rút lên. Tiếng ma sát giữa kiếm và đá nghe rợn cả tóc gáy.
"Ngươi rất thông minh." Diệp Thần nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không chút hơi ấm. "Nếu lúc này Khương gia khởi động trận pháp, ta sẽ khiến Thành Vạn Kim trong vòng nửa canh giờ trở thành Thành Vạn Mộ."
Khương Vạn Tiền run rẩy, dập đầu thật mạnh: "Kiếm Tôn uy vũ bao phủ vạn cổ, Khương gia không dám có tâm phản nghịch. Chúng tôi nguyện ý hiến dâng tất cả tài khố, chỉ cầu Kiếm Tôn cho Khương gia một con đường sống, một cơ hội được đứng sau lưng ngài."
Diệp Thần nhìn lão già đầy tâm kế này, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo: "Hiến dâng tất cả? Ngươi nên biết, ta lấy mạng người rất nhanh, nhưng tiêu linh thạch cũng rất bạo. Khương gia ngươi gánh nổi sao?"
Khương Vạn Tiền run giọng, lấy ra một chiếc nhẫn không gian lấp lánh bảy sắc thái cực đạo, hai tay dâng cao quá đầu: "Đây là 'Càn Khôn Thiên Ngân Nhẫn', bên trong chứa mười tỷ linh thạch thượng phẩm, ba ngàn cây dược liệu vạn năm, và toàn bộ khế ước mạch linh thạch ở Trung Tam Thiên của Khương gia. Đây… chỉ là món quà gặp mặt. Sau này, hằng năm Khương gia nguyện ý nộp 70% lợi nhuận để làm quân nhu cho ngài hoành tảo Thượng Tam Thiên!"
Lời nói vừa dứt, toàn bộ các trưởng lão Khương gia đều tái mặt. 70% lợi nhuận? Đó chẳng khác nào đem huyết mạch của gia tộc giao vào tay kẻ khác. Nhưng nhìn vào bóng lưng cô độc và thanh kiếm đen ngòm của Diệp Thần, không một ai dám ho he nửa lời.
Diệp Thần vẫy tay, chiếc nhẫn bay vào lòng bàn tay hắn. Hắn dùng thần thức quét qua, trong lòng cũng khẽ gợn sóng. Sự giàu có của Khương gia đúng là vượt xa dự tính. Với đống tài nguyên này, hắn có thể khiến Thương Thiên Kiếm tiến hóa lên một tầm cao mới, đồng thời giúp những người đi theo mình đột phá cảnh giới chỉ trong thời gian ngắn.
"Đứng lên đi." Diệp Thần thu nhẫn lại, thanh kiếm gãy sau lưng phát ra một tiếng ngâm khẽ đầy hài lòng.
Lúc này, từ phía sau đại điện, một thiếu nữ mặc y phục lụa vàng cát tường, dung nhan diễm lệ nhưng mang nét u buồn chầm chậm bước ra. Nàng là Khương Linh Nhi, minh châu của Khương gia, cũng là thiên tài kinh doanh và tu luyện của gia tộc.
Nàng quỳ xuống cạnh cha mình, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định: "Kiếm Tôn thượng tiên, Khương Linh Nhi nguyện ý đi theo ngài làm thị nữ, chăm sóc hành trang và quản lý tài chính cho ngài. Khương gia đầu hàng, tuyệt đối không có lòng hai."
Diệp Thần liếc nhìn Khương Linh Nhi. Hắn biết, Khương Vạn Tiền muốn dùng nữ nhi của mình làm một tấm bảo hiểm, cũng như một sợi dây liên kết chặt chẽ hơn. Kiếp trước, hắn đã từng thấy qua quá nhiều mỹ nhân tâm kế, nhưng trong mắt Khương Linh Nhi, hắn thấy được một sự thông tuệ lạ thường.
"Theo ta, không có vinh hoa phú quý, chỉ có máu và kiếm." Diệp Thần nói lạnh lùng. "Ngươi có thể sẽ chết bất cứ lúc nào khi ta khai chiến với Thượng Tam Thiên."
Khương Linh Nhi ngẩng đầu, ánh mắt không hề né tránh: "Cửu trọng thiên khuyết sắp sụp đổ, đi theo ngài là cách duy nhất để sống sót. Linh Nhi nguyện cược mạng vào kiếm của ngài."
Diệp Thần bật cười, tiếng cười vang vọng khắp đại điện, làm lung lay cả những cây cột ngọc vững chãi nhất.
"Tốt! Một gia tộc tham lam biết chọn phe, một thiếu nữ thông minh biết cược mạng. Ta nhận Khương gia các ngươi."
Hắn đột ngột phất tay, một đạo kiếm khí màu xám trắng bắn ra, trực tiếp khắc lên trán Khương Vạn Tiền và tất cả trưởng lão một dấu ấn hình thanh kiếm tí hon.
"Đây là Kiếm Chủng của ta. Nếu các ngươi dám nảy sinh ý định phản bội hoặc lén lút cung cấp tài nguyên cho các gia tộc khác, một ý niệm của ta sẽ khiến linh hồn các ngươi nát tan thành tro bụi."
Khương Vạn Tiền cảm nhận được luồng sức mạnh hủy diệt đang ngủ yên trong đầu mình, không những không sợ hãi mà còn lộ ra vẻ cuồng nhiệt. Bởi lão biết, dấu ấn này cũng chính là một sự che chở. Từ nay về sau, Khương gia không còn là con heo béo của Chư Gia, mà là gia tộc dưới trướng của Vạn Cổ Kiếm Tôn!
"Tuân mệnh Kiếm Tôn!" Tiếng hô của cả tộc Khương gia vang vọng khắp Thành Vạn Kim, rung động cả một phương trời.
Diệp Thần đứng trên thềm điện, nhìn về phía chân trời mây mù bao phủ Thượng Tam Thiên. Hắn khẽ lẩm bẩm: "Tiền tài đã đủ, tiếp theo… là tìm đến nơi vùi lấp của thức thứ hai."
Với nguồn tài nguyên khổng lồ từ Khương gia, lộ trình chinh phục của Diệp Thần đã không còn bất cứ trở ngại nào về vật chất. Hắn như một con mãnh hổ được chắp thêm đôi cánh bằng vàng, chuẩn bị vỗ cánh bay vút lên tầng trời cao nhất, chém nát sự thống trị của những kẻ tự xưng là Thần.
Chiều hôm đó, toàn bộ Cửu Trọng Thiên chấn động. Khương gia – gia tộc giàu nhất thế gian, chính thức tuyên bố trở thành thuộc hạ của Diệp Thần. Tin tức này giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt các gia tộc khác, khiến họ vừa căm phẫn vừa sợ hãi tột cùng. Bàn cờ thiên hạ, giờ đây đã bị Diệp Thần bẻ gãy một góc cực kỳ quan trọng.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng của Diệp Thần kéo dài trên nền đá quý của Thành Vạn Kim, đơn độc nhưng đầy vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm. Kiếm chỉ thương thiên, vạn cổ duy nhất – con đường này, hắn sẽ dùng máu của kẻ thù và sự giàu có của kẻ hàng phục để trải thành thảm đỏ vươn tới đỉnh cao nhất.