Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 86: Cạm Bẫy Độc Dược**
Ánh hoàng hôn tại Thành Vạn Kim chưa kịp tan hết, một tầng mây tím sẫm mang theo mùi tanh nồng quỷ dị đã lẳng lặng bao phủ lên vạn dặm sơn hà.
Diệp Thần đứng trên lưng một con Thanh Lân Ưng – yêu thú phi hành cấp Vương do Khương gia dâng hiến. Gió thổi tung mái tóc đen truyền, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước vạn năm, bình thản nhìn về phía rặng núi mờ ảo ở phương Nam. Nơi đó, khí tức mục nát và độc chướng bốc lên ngùn ngụt, đó chính là lãnh thổ của Tô gia – Nam Cương Vạn Độc Lâm.
Tô Lăng Nguyệt đứng bên cạnh hắn, sắc mặt hơi trắng bệch. Nàng mang trong mình Thái Âm Linh Thể, vốn cực kỳ nhạy cảm với những tà khí và tạp chất trong không gian. Nàng khẽ siết chặt tà áo, giọng nói mang theo tia lo lắng:
"Thần, Tô gia ở Nam Cương không giống các gia tộc khác. Họ không chú trọng nhục thân hay linh lực đối kháng trực diện, mà thiên về quỹ tích ám sát, dùng độc công và trận pháp mờ ảo. Phụ thân ta từng nói, thà đắc tội với Long gia bá đạo, còn hơn vướng vào một sợi tơ độc của Tô gia."
Diệp Thần không quay đầu lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo:
"Trên đời này, độc mạnh nhất không nằm ở cỏ cây hay linh dược, mà nằm ở lòng người. Tô gia năm xưa cũng có tên trong danh sách bát đại gia tộc vây sát ta ở Thiên Ngoại Thiên. Huyết nợ phải trả bằng máu. Độc của họ đối với người thường là độc dược, nhưng đối với Thương Thiên Kiếm của ta, đó lại là liều thuốc bổ cực tốt."
Thanh kiếm gãy đen kịt trên lưng Diệp Thần dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ run lên bần bật, phát ra những tiếng kêu rít khe khẽ như một con thú dữ đang đói mồi.
Ngay lúc này, con Thanh Lân Ưng đột ngột rít lên một tiếng đau đớn. Đôi mắt sắc bén của nó đột nhiên vẩn đục, những chiếc lông vũ xanh biếc bắt đầu rụng lã chã, lộ ra lớp da thịt tím tái đang thối rữa với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Phịch!"
Thân hình khổng lồ của yêu thú cấp Vương mất đi thăng bằng, đổ sụp xuống không trung.
"Hừ, đã đến rồi sao?"
Diệp Thần ôm lấy eo Tô Lăng Nguyệt, mũi chân khẽ điểm trên lưng chim ưng, mượn lực nhảy vọt lên cao. Hai người giống như một cặp đại điểu lướt đi trong hư không. Cùng lúc đó, từ bên dưới tầng mây độc đặc quánh, hàng vạn sợi tơ mỏng màu đen óng ánh vọt lên, đan xen thành một tấm lưới khổng lồ, muốn bao vây lấy hai người.
"Vạn Độc Hồn Ti!" Tô Lăng Nguyệt kinh hãi thốt lên. "Đừng chạm vào nó, mỗi sợi tơ đều chứa đựng độc tố gặm nhấm linh hồn!"
Diệp Thần vẫn bình thản. Hắn vươn ngón tay trỏ ra, linh lực ngưng tụ trên đầu ngón tay hóa thành một đốm sáng nhỏ như hạt gạo nhưng lại tỏa ra uy áp khủng khiếp.
"Thương Thiên Kiếm Khí – Nhất Chỉ Trảm Thiên!"
Hưu!
Một vệt kiếm quang xé toạc màn đêm, đánh thẳng vào tấm lưới đen. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, những sợi độc ti vốn dẻo dai khôn cùng nay gặp phải kiếm khí bá đạo thì lập tức đứt đoạn, cháy rụi thành từng làn khói xám.
Hai người đáp xuống một đỉnh núi đá trơ trọi. Xung quanh họ, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn quá mười thước. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng côn trùng thường thấy ở rừng già cũng hoàn toàn biến mất.
"Diệp Thần, ngươi quả nhiên có vài phần bản lĩnh."
Một giọng nói âm trầm, khàn đặc như tiếng hai miếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau vang lên từ bốn phương tám hướng. Không thể xác định được phương vị của kẻ nói chuyện.
"Năm xưa ngươi là Kiếm Tôn, chúng ta xác thực kiêng dè. Nhưng hiện tại, ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ trọng sinh vào phế xác, tu vi chưa tới Vương Cảnh hoàn chỉnh. Bước chân vào Vạn Độc Lâm của Tô gia ta, chính là tự đi vào lò luyện dược."
Ngay sau câu nói đó, sương mù xung quanh bắt đầu biến chuyển. Những bụi sương hóa thành hình thù những con mãng xà, rết độc khổng lồ, nhe nanh múa vuốt lao về phía Diệp Thần. Đây không phải yêu thú thực sự, mà là "Độc Huyễn Trận" cực kỳ cao minh của Tô gia. Nếu người rơi vào trận pháp này nảy sinh sợ hãi, độc tố sẽ thuận theo lỗ chân lông mà thấm vào phế phủ, khiến tu giả chết trong ảo giác kinh hoàng.
Diệp Thần nhắm mắt lại. Đối với một vị Kiếm Tôn từng đứng trên đỉnh cao nhất, việc dùng mắt nhìn là hạ sách. Hắn dùng Kiếm Ý để cảm nhận nhịp đập của vạn vật.
Trong thế giới tinh thần của hắn, giữa màn sương mù xám xịt có mười hai luồng khí tức âm lãnh đang ẩn nấp. Họ giống như những con tắc kè hoa, hoàn toàn hòa mình vào môi trường, hơi thở gần như bằng không.
"Mười hai vị sát thủ cấp Thiên Thiên Tượng, một vị Bán Bộ Vương Cảnh đứng sau điều khiển. Tô gia các ngươi thật coi trọng ta." Diệp Thần khẽ mở mắt, trong con ngươi ánh lên một tia sáng tử vong.
"Hừ, sát!"
Một tiếng ra lệnh lạnh lùng.
Hưu! Hưu! Hưu!
Từ dưới lòng đất, từ phía sau những tảng đá và ngay cả từ trên không trung, mười hai thanh đoản kiếm màu xanh lục mang theo độc quang kịch liệt đồng thời đâm tới. Mỗi một kiếm đều nhằm vào những tử huyệt hiểm hóc nhất: gáy, tim, đan điền, và huyệt Thái Dương.
Đây chính là tuyệt học "Vong Linh Ám Sát" của Tô gia, kết hợp với "Vô Ảnh Độc". Kiếm chưa đến, độc hương đã khiến thần trí người ta tê liệt.
Tô Lăng Nguyệt cảm thấy toàn thân mềm nhũn, linh lực trong cơ thể dường như bị đóng băng. Nàng muốn nhắc nhở Diệp Thần nhưng ngay cả môi cũng không thể cử động.
"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?"
Diệp Thần đột ngột vỗ mạnh vào chuôi thanh kiếm gãy.
"Thương Thiên Kiếm Thức Thứ Nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần – Luân Hồi Diệt!"
Không phải là một nhát chém đơn thuần, mà là một vòng tròn kiếm khí tuyệt mỹ lấy Diệp Thần làm tâm điểm bỗng dưng bùng phát. Kiếm khí mang theo ý chí bất khuất của Thương Thiên, xua tan mọi dơ bẩn của trần gian.
Rắc! Rắc! Rắc!
Mười hai thanh đoản kiếm gãy nát trong nháy mắt. Những bóng đen nấp trong sương mù đồng loạt rên lên một tiếng thảm thiết, bị hất văng ra ngoài, ngực áo họ đẫm máu.
Kiếm khí của Diệp Thần không chỉ phá vỡ vũ khí, mà còn mang theo một loại quy tắc "Tước Đoạt". Những sát thủ này bàng hoàng nhận ra, ngay khi chạm vào kiếm khí ấy, thọ nguyên và linh lực của họ như bị một cái hố đen nuốt chửng.
"Không thể nào! Ngươi chỉ là Nguyên Phủ Cảnh đỉnh phong, làm sao có thể phát ra kiếm ý mang theo Thiên Quy?" Một lão giả tóc xanh, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây già từ trong bóng tối bước ra. Lão chính là trưởng lão ngoại môn của Tô gia – Tô Hải.
Tô Hải cầm trong tay một chiếc quạt lông vũ đen tuyền, trên đó mỗi chiếc lông đều lấp lánh bụi độc li ti. Lão nhìn mười hai sát thủ dưới trướng đã trở thành xác khô trên mặt đất, trong lòng dâng lên một sự sợ hãi tột độ.
"Trên đời này, có rất nhiều thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của loại kiến hôi như các ngươi." Diệp Thần bước tới một bước, mặt đất dưới chân hắn bỗng nhiên nứt toác, kiếm ý trên người hắn càng lúc càng sắc bén, tựa như có thể chọc thủng cả tầng trời này.
Tô Hải cắn răng, gương mặt trở nên vặn vẹo: "Diệp Thần! Ngươi đừng quá đắc ý! Đây chỉ là món khai vị! Thất trưởng lão đã bố trí 'Thiên Địa Vạn Độc Trận' ở phía trước. Nàng ta đã dùng Thái Âm Chi Khí để nuôi dưỡng 'Vạn Độc Thần Cổ'. Ngươi càng mạnh, cổ trùng càng hưng phấn!"
Vừa dứt lời, lão giả đột nhiên bóp nát chiếc quạt trên tay. Một làn khói đen đậm đặc bao trùm lấy lão, rồi lão hóa thành một làn khói biến mất trong sương mù.
"Muốn chạy?"
Diệp Thần không đuổi theo ngay lập tức. Hắn cúi xuống, đặt một tay lên vai Tô Lăng Nguyệt. Một luồng linh lực ấm áp truyền vào, giúp nàng đẩy lùi độc tố xâm nhập.
"Thần, bọn chúng nhắc đến Thất trưởng lão… đó chính là Tô Yêu Cơ, một kẻ tàn nhẫn danh chấn Nam Cương. Ả ta chuyên dùng nam nhân làm vật thí nghiệm độc dược. Chúng ta nên cẩn thận." Tô Lăng Nguyệt lo lắng nói.
Diệp Thần nhìn về phía xa, nơi một tòa cung điện ẩn hiện giữa mây mù đen tối, bình thản đáp:
"Vừa vặn thay. Thức thứ hai của Thương Thiên Kiếm Quyết – 'Vạn Ảnh Phá Không' vốn cần một loại môi trường áp lực cực đại để thức tỉnh. Tô gia dùng vạn độc để rèn luyện cổ trùng, ta liền mượn vạn độc đó để mài giũa kiếm của ta. Lăng Nguyệt, bám chặt vào ta."
Hắn nắm lấy tay nàng, thân hình hóa thành một đạo trường hồng, đâm thẳng vào trung tâm của Vạn Độc Lâm.
…
Càng đi sâu vào trong, cảnh tượng càng trở nên kinh dị. Những thân cây khổng lồ uốn éo như những người đàn ông đang gào thét trong đau đớn. Những bông hoa đỏ rực rỉ ra dịch lỏng màu vàng sền sệt, tỏa ra mùi thối rữa của tử thi.
Đột nhiên, không gian xung quanh rung chuyển. Những sợi tơ nhện trắng muốt, dẻo như thép mềm từ trên đỉnh đầu rơi xuống. Phía dưới đất, hàng triệu con bọ cánh cứng màu đen sì từ trong đất chui lên, tụ lại thành một làn sóng tràn tới.
"Hoan nghênh Vạn Cổ Kiếm Tôn đại giá quang lâm!"
Một giọng cười lẳng lơ, quyến rũ nhưng mang theo khí lạnh thấu xương vang lên. Từ trên không trung, một nữ tử mặc bộ sườn xám đỏ tươi, xẻ đùi rất cao, chậm rãi ngồi trên một chiếc xích đu được kết bằng những con rắn lục bò lổ ngổm. Nàng chính là Tô Yêu Cơ.
Ánh mắt nàng ta dừng lại trên thanh kiếm gãy của Diệp Thần, lộ ra vẻ tham lam không giấu giếm:
"Vị ca ca này, năm xưa các vị đại nhân giết chàng, ta không có cơ hội tham gia, thật là đáng tiếc. Không ngờ chàng mệnh lớn, có thể quay lại. Chi bằng giao thanh kiếm đó và bí pháp cho ta, ta sẽ dùng cơ thể của 'Thái Âm Linh Thể' bên cạnh chàng để chế ra cho chàng một loại độc bất tử, giúp chàng sống mãi trong ảo mộng dịu dàng, thế nào?"
Diệp Thần đứng giữa vòng vây của hàng triệu độc trùng, thần sắc vẫn không chút gợn sóng.
"Miệng lưỡi của Tô gia quả nhiên là dơ bẩn nhất trong Chư Gia."
Hắn đưa thanh kiếm gãy ngang ngực. Những đóm sáng xanh tím bắt đầu tụ tập trên lưỡi kiếm rỉ sét.
"Ngươi nghĩ rằng 'Thiên Địa Vạn Độc Trận' này có thể giam cầm được ta? Ngươi nghĩ rằng những thứ dơ bẩn này có thể làm bẩn được kiếm của ta?"
Tô Yêu Cơ thu nụ cười lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt! Khởi trận!"
Bùm! Bùm! Bùm!
Mười tám cột ánh sáng tím thẫm vọt lên từ lòng đất, nối liền với nhau tạo thành một lồng giam khổng lồ rộng hàng ngàn dặm. Trong lồng giam, nồng độ độc tố tăng vọt gấp trăm lần. Không gian bắt đầu bị ăn mòn, vang lên những tiếng xì xèo ghê người. Ngay cả linh lực bảo hộ quanh người Diệp Thần cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu đen.
"Đây là Vạn Độc Chân Giới! Trong thế giới này, ta chính là thần!" Tô Yêu Cơ đứng giữa không trung, vẫy tay một cái, một con rết vàng dài tới trăm trượng, trên lưng mọc ra những đôi cánh máu, lao thẳng xuống chỗ Diệp Thần. Đó chính là Vạn Độc Thần Cổ.
Tô Lăng Nguyệt cảm thấy hơi thở ngưng trệ, cái lạnh từ linh hồn khiến nàng sắp sửa ngất đi.
"Lăng Nguyệt, hãy nhìn cho kỹ. Kiếm đạo đích thực, không phải là phá hủy tất cả, mà là biến vạn vật thành lực lượng của chính mình."
Giọng nói của Diệp Thần vang lên bên tai nàng, điềm tĩnh lạ thường.
Hắn đột ngột buông lỏng kiếm ý. Thay vì chống cự, hắn chủ động mở ra đan điền, để cho vạn độc độc tố tràn vào cơ thể.
"Hắn điên rồi sao?" Tô Yêu Cơ trợn tròn mắt. "Tự sát à?"
Nhưng ngay giây sau, nàng ta hóa đá.
Độc tố tím đen tràn vào cơ thể Diệp Thần không hề khiến hắn nổ tung, mà chúng lại bị cuốn vào một vòng xoáy trong đan điền, sau đó bị thanh kiếm gãy hút sạch.
Thanh kiếm gãy bắt đầu tỏa ra một tầng hào quang xám trắng kỳ dị. Những vết rỉ sét trên đó rơi rụng, lộ ra những cổ tự loằng ngoằng đang chuyển động.
"Thương Thiên Kiếm Thức Thứ Hai: Vạn Ảnh Phá Không – Vạn Vật Quy Nhất!"
Diệp Thần đâm một kiếm thẳng vào hư không.
Không có kiếm quang hoành tráng, không có âm thanh bùng nổ.
Nhưng, mười tám cột ánh sáng của đại trận đột nhiên rung rinh dữ dội. Hàng triệu con độc trùng đang bò lổ ngổm bỗng khựng lại, rồi thân thể chúng vỡ vụn, hóa thành từng luồng năng lượng tinh khiết bị hút về phía thanh kiếm của Diệp Thần.
Một nhát kiếm này, không phải chém vào kẻ thù, mà là chém vào "không gian".
Trong nháy mắt, vạn bóng kiếm hư ảo xuất hiện khắp mọi ngóc ngách của Vạn Độc Chân Giới. Mỗi bóng kiếm đều nhắm chính xác vào một điểm nút của trận pháp.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Những tiếng xé vải vang lên liên tiếp.
"Phụt!"
Tô Yêu Cơ phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt đầy vẻ kinh hãi: "Ngươi… ngươi có thể nhìn thấu sơ hở của đại trận? Không! Ngươi không nhìn thấu, ngươi đang… nuốt chửng cả trận pháp!"
"Bây giờ mới nhận ra sao? Quá muộn rồi."
Thanh kiếm gãy trong tay Diệp Thần sau khi hấp thụ đủ năng lượng từ trận pháp và hàng triệu độc trùng, bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ. Từ một thanh kiếm gãy dài hai thước, nó đột nhiên huyễn hóa thành một hư ảnh thanh thần kiếm dài vạn trượng, đâm thẳng lên trời cao.
"Trảm!"
Một chữ duy nhất thốt ra từ miệng Diệp Thần.
Hư ảnh thần kiếm đổ ập xuống như thiên hà sụp đổ.
Vạn Độc Chân Giới vỡ vụn như gương gặp đá. Tô Yêu Cơ gào thét thảm thiết, cơ thể nàng ta bị kiếm khí xẻ thành hàng ngàn mảnh, ngay cả thần hồn cũng không kịp thoát ra để luân hồi.
Ầm!
Dư chấn của cú chém khiến cả Vạn Độc Lâm bị san phẳng hoàn toàn. Mùi độc dược tanh nồng biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành từ thiên địa đổ về để bù lấp khoảng không.
Sương mù tan đi, dưới chân Diệp Thần là xác của con Vạn Độc Thần Cổ khổng lồ. Từ trong xác nó, một hạt châu màu lục bích lấp lánh bay lên.
Diệp Thần đón lấy hạt châu, đưa cho Tô Lăng Nguyệt:
"Hạt châu này chứa đựng tinh hoa của vạn độc nhưng đã bị kiếm ý của ta gột rửa hoàn toàn độc tính, chỉ còn lại năng lượng mộc hệ nguyên thủy. Nó sẽ giúp Thái Âm Linh Thể của nàng tiến hóa thành Thái Âm Thánh Thể."
Tô Lăng Nguyệt nhìn khung cảnh tan hoang xung quanh, rồi nhìn hạt châu trong tay, lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp. Chế ngự cả vùng đất chết của Tô gia chỉ trong nháy mắt, người nam nhân này quả thực đang thực hiện lời hứa của mình: Hoành tảo chư gia.
Diệp Thần tra kiếm vào bao, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía phương Bắc xa xôi – nơi đóng đô chính tông của Tô gia ở Thượng Tam Thiên.
"Một chi nhánh của Tô gia đã diệt. Tiếp theo, ta sẽ dùng cái đầu của Gia chủ Tô gia để làm bước đệm lên tầng trời thứ tám."
Giữa đống đổ nát, Diệp Thần dắt tay Tô Lăng Nguyệt, chậm rãi bước đi. Bóng lưng của họ cô độc nhưng vĩ đại, tựa như một thanh kiếm sắc lẻm đang dần dần đâm xuyên qua màn đêm bao trùm Cửu Trọng Thiên.
Phía sau họ, rừng vạn độc giờ chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm. Chữ "Kiếm" khổng lồ in hằn dưới đáy hố như một minh chứng cho sự trở lại của một vị thần. Tin tức này, trong thời gian ngắn nhất, sẽ lại một lần nữa khiến toàn bộ giới tu hành phải run rẩy.
…
Ở một góc tối tại Thượng Tam Thiên, trong một căn phòng mịt mờ hơi khói độc, một nam nhân mặc trường bào màu tím sậm chợt mở mắt. Trước mặt hắn, tấm bài vị của Tô Yêu Cơ vừa vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
"Diệp Thần… ngươi quả nhiên là một tai họa."
Hắn đứng dậy, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Trong đôi mắt hắn không phải sự sợ hãi, mà là một sự hưng phấn điên cuồng của một kẻ săn mồi lâu ngày gặp đối thủ xứng tầm.
"Truyền lệnh xuống, khởi động 'U Minh Ám Sát Lệnh'. Toàn bộ sát thủ của Tô gia ở Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên, ai lấy được thủ cấp Diệp Thần, sẽ được truyền thụ bí thuật cấp Đế."
Thế giới lại một lần nữa dậy sóng. Một cuộc đi săn quy mô lớn nhất vạn năm qua nhắm vào một thiếu niên mười lăm tuổi chính thức bắt đầu. Nhưng kẻ thù không hề biết rằng, chúng không phải là thợ săn, mà là những miếng mồi để mài giũa cho thanh "Thương Thiên Kiếm" trong tay Diệp Thần sớm ngày hoàn thiện.