Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 91: Đại Chiến Với Long Gia**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:43:55 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 91: ĐẠI CHIẾN VỚI LONG GIA – NHỮNG CON RỒNG CỔ ĐẠI THỨC TỈNH**

Bầu trời Trung Tam Thiên hôm nay không có mây, nhưng lại nặng nề đến mức khiến người ta khó lòng hít thở. Một màu vàng sậm như đồng thau cũ kỹ bao phủ khắp không gian lãnh địa Long Gia. Đây là nơi khởi nguồn của những dòng huyết mạch kiêu ngạo nhất, nơi được mệnh danh là “Cấm địa của phàm nhân”.

Diệp Thần đứng trên đỉnh một ngọn núi đá vôi trắng xóa, thanh Thương Thiên Kiếm gãy trên tay hắn khẽ rung lên, phát ra những tiếng kêu ong ong đầy hưng phấn. Gió lồng lộng thổi bay tà áo đen, nhưng không thể lay động nổi chân thân của hắn dù chỉ một phân. Trước mặt hắn, là mười vạn đại sơn trùng điệp – nơi trú ngụ của Long Gia, một trong những Thái Cổ Thế Gia có nhục thân cường hãn nhất thế giới.

“Diệp Thần, ngươi đã giết thiếu chủ Lâm gia, trảm sát trưởng lão Dược gia, hôm nay còn dám vác kiếm đến Long Đảo của ta?”

Một tiếng gầm vang dội từ phía xa vọng lại, khiến không gian rung chuyển dữ dội. Theo sau đó, một đạo kim quang xé toạc tầng mây, đáp xuống trước mặt Diệp Thần. Đó là Long Chiến – đại thống lĩnh của Long Gia, một cường giả đã bước vào nửa bước Vương Cảnh, toàn thân bao phủ bởi những chiếc vảy rồng lấp lánh như hoàng kim.

Diệp Thần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lãnh đạm như nhìn một món đồ chết: “Nhục thân của Long tộc là vật liệu tốt để tôi luyện kiếm ý. Ta đến đây để mượn Long tủy của gia tộc ngươi một chút.”

“Cuồng vọng! Kiếm tông phế vật kiếp trước đã chết, ngươi nghĩ trọng sinh vào một cái xác phế vật này là có thể hoành hành sao?” Long Chiến nộ hống, chân dẫm mạnh xuống hư không. Một tiếng nổ vang trời, một con kim long khổng lồ hư ảo hiện ra sau lưng hắn, há miệng khổng lồ phun ra luồng long tức nóng bỏng, có thể làm tan chảy cả kim cương.

Diệp Thần không lùi nửa bước, cánh tay phải khẽ cử động. Thanh kiếm gãy trên tay hắn đột ngột phóng đại một vệt kiếm quang đen kịt.

“Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần!”

Kiếm quang thanh mảnh như sợi chỉ, nhưng khi va chạm với luồng long tức hoàng kim, nó lại dễ dàng xé đôi luồng năng lượng đó ra như cắt một tấm lụa mỏng. Kiếm thế không giảm, trực tiếp chém thẳng vào lồng ngực của Long Chiến.

“Keng!”

Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Long Chiến bị chấn lui liên tiếp hàng trăm trượng, mỗi bước chân đều đạp vỡ một mảng hư không. Hắn cúi đầu nhìn lồng ngực, những lớp vảy rồng cứng nhất vốn tự hào có thể chống lại thần binh lại xuất hiện một vết chém sâu hoắm, máu rồng đỏ rực chảy ra, bốc khói nghi ngút.

“Ngươi… kiếm của ngươi tại sao có thể phá được long lân của ta?” Long Chiến run rẩy, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng.

“Rồng mà ngươi tôn thờ, đối với ta chẳng qua chỉ là loài thằn lằn có vảy.” Diệp Thần bước tới, mỗi bước chân của hắn đều như gõ vào tim đối phương. “Long Gia nắm giữ vận mệnh của phương Nam đã quá lâu rồi, đến mức quên mất vị đắng của máu.”

Ngay lúc đó, sâu trong mười vạn đại sơn, những tiếng rầm rầm rung trời đất vang lên. Những ngọn núi vốn yên bình bắt đầu sụp đổ, nham thạch nóng chảy phun trào từ lòng đất. Một mùi hương cổ xưa, thối rữa nhưng cực kỳ uy áp bắt đầu tràn ngập.

“Trẻ ranh ranh mãnh, dám tới Long giới làm càn!”

Một giọng nói già nua, khàn đục như tiếng ma xát giữa hai phiến đá cổ truyền ra. Từ dưới lòng đất sâu thẳm, ba cột sáng màu xám tro bắn thẳng lên trời, xua tan ánh sáng mặt trời. Trong làn sương mù cổ xưa đó, ba bóng dáng khổng lồ dần hiện rõ.

Đó là ba con rồng. Nhưng chúng không lộng lẫy như kim long. Thân hình chúng gầy guộc, lớp vảy đã tróc vảy từng mảng, xương cốt lộ ra ngoài, nhưng mỗi lần hít thở đều kéo theo quy luật không gian xung quanh vặn vẹo.

“Long Tổ! Các vị tổ tiên đã tỉnh giấc!” Toàn bộ thành viên Long Gia ở phía dưới đều quỳ rạp xuống, run rẩy kính cẩn.

Đó là Thái Cổ Thi Long – những con rồng từ thời đại vạn cổ, vì để duy trì mạng sống mà tự phong ấn mình trong quan tài đá, dùng linh khí của gia tộc để kéo dài hơi tàn. Mỗi khi chúng thức tỉnh, có nghĩa là Long Gia đã đối mặt với đại nạn sinh tử.

Diệp Thần hơi nhíu mày, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo: “Thì ra đây là át chủ bài của các ngươi? Một lũ súc sinh bò ra từ huyệt mộ sao?”

“Tiểu tử, hơi thở của ngươi có mùi của Thương Thiên Kiếm Phổ… Kiếp trước chúng ta không thể nếm được thịt của Kiếm Tôn, kiếp này coi như bù đắp vậy.” Một con Thi Long cổ đại vươn cái cổ dài, đôi mắt đỏ ngầu không có đồng tử nhìn chằm chằm vào Diệp Thần.

Không gian bỗng chốc đông cứng. Ba con rồng cổ đại đồng thời hành động. Chúng không dùng linh lực hoa mỹ, mà dùng sức mạnh thuần túy nhất của nhục thân vạn cổ. Ba cái đuôi rồng dài vạn dặm quét qua, hư không nát bấy, những ngọn núi xung quanh trực tiếp bị biến thành bụi mịn.

Diệp Thần hét lớn một tiếng, toàn thân tỏa ra kiếm ý ngập trời. Phía sau hắn, một cái bóng mờ ảo khổng lồ đang cầm một thanh trường kiếm đứng sừng sững giữa thiên địa – Kiếm Ý Pháp Tượng!

“Kiếm Vực – Vạn Cổ Tàn Diệt!”

Mọi thứ trong bán kính mười dặm xung quanh Diệp Thần đột nhiên trở nên xám xịt. Thời gian dường như trôi chậm lại. Hàng vạn đạo kiếm khí vô hình bắt đầu đan xen thành một mạng lưới tử thần.

Ba con rồng cổ đại đâm sầm vào Kiếm Vực, âm thanh va chạm nổ ra liên tiếp. Những lớp da thịt vạn năm không thối rữa của chúng giờ đây dưới sự mài giũa của kiếm khí bắt đầu bong tróc, lộ ra xương trắng hếu.

“Gào…!” Tiếng gầm đau đớn vang vọng khắp Trung Tam Thiên.

“Lục phủ ngũ tạng đã thối rữa, linh hồn đã khô héo, các ngươi lấy gì đấu với ta?” Diệp Thần đạp kiếm mà lên, thanh Thương Thiên Kiếm trên tay hắn phát ra ánh sáng tím rực rỡ, đó là điềm báo của sự tàn sát.

“Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ tư: Thiên Địa Đồng Bi!”

Kiếm chiêu này vừa xuất, bầu trời vốn đang sậm tối bỗng đổ mưa. Nhưng đó không phải mưa nước, mà là mưa kiếm khí. Mỗi giọt nước rơi xuống đều xuyên thủng một mảng lớn cơ thể rồng. Một con Thi Long bị kiếm quang chém đứt ngang cổ, cái đầu rồng khổng lồ nặng hàng nghìn tấn rơi xuống, nghiền nát một dãy cung điện phía dưới thành bình địa.

“Không thể nào! Ngươi mới chỉ là Nguyên Phủ Cảnh… tại sao lại có thể điều động sức mạnh của Thiên Đạo?” Con Thi Long cầm đầu kinh hoàng kêu lên.

Diệp Thần đáp xuống trên đỉnh đầu một con rồng khác, mũi kiếm đâm sâu vào xương sọ nó: “Bởi vì Thiên Đạo này, vốn dĩ là nô lệ dưới chân kiếm của ta!”

Hắn dùng lực xoay kiếm, một luồng sức mạnh thôn phệ cuồng bạo truyền ra. Toàn bộ huyết khí và tinh hoa huyết mạch còn sót lại trong xác rồng cổ đại bị thanh Thương Thiên Kiếm hút sạch sẽ. Thanh kiếm gãy dần dần mọc dài thêm một tấc, ánh đen trên lưỡi kiếm càng thêm thâm thúy, thần bí.

Chứng kiến cảnh tượng ba vị tổ tiên vạn cổ bị Diệp Thần hành hạ như giết gà giết vịt, những tộc nhân Long Gia hoàn toàn sụp đổ về tinh thần. Họ từng tin rằng nhục thân của họ là bất bại, họ tin rằng huyết mạch rồng là tối thượng. Nhưng hôm nay, có một thiếu niên đã dùng kiếm chứng minh rằng: Trước mặt tuyệt đối thực lực, mọi thần thoại đều chỉ là rác rưởi.

Long Gia chủ từ trong điện phủ bay ra, mặt cắt không còn giọt máu: “Diệp Thần! Ngươi muốn gì? Chúng ta có thể đàm phán! Long Gia có vô số bí pháp, có kho tàng vạn năm…”

“Ta đã nói rồi.” Diệp Thần lạnh lùng cắt ngang, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị cho cú chém cuối cùng để san phẳng nơi này. “Ta đến đây, là để hoành tảo Chư Gia.”

Gió vẫn thổi, nhưng mùi máu rồng đã lấn át tất cả. Trận đại chiến này, mới chỉ là sự khởi đầu cho cơn ác mộng của các Thái Cổ Thế Gia tại Trung Tam Thiên. Long Đảo vang dội tiếng khóc than, mà Diệp Thần, bóng lưng hắn đơn độc nhưng sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua, chỉ kiếm hướng thiên, vạn cổ duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8