Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 96: Rèn Luyện Trong Kiếm Trủng**
**CHƯƠNG 96: RÈN LUYỆN TRONG KIẾM TRỦNG**
Gió rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi rỉ sét nồng nặc của kim loại lâu đời. Đây là một không gian độc lập bị ngăn cách với thế giới bên ngoài bằng một lớp sương mù xám xịt dày đặc. Tại nơi này, không có hoa cỏ, không có sự sống, chỉ có hàng vạn, hàng triệu thanh kiếm gãy cắm ngổn ngang trên những sườn đồi khô khốc.
Kiếm Trủng – nghĩa địa của những binh khí bị lãng quên, cũng là nơi trú ngụ của những tàn hồn kiếm tu không cam lòng tiêu tán.
Diệp Thần tỉnh dậy trên một tảng đá phẳng, lồng ngực vẫn còn nhói lên từng hồi đau đớn. Trận chiến với Diệp U tại tầng trời thứ tư đã để lại những tổn thương sâu sắc vào tận căn cơ. Nếu không nhờ luồng khí tức huyền bí từ Thương Thiên Kiếm bảo hộ tâm mạch vào phút cuối, có lẽ hắn đã thực sự tan thành mây khói.
"Tỉnh rồi sao?" Một giọng nói khàn khàn, lười biếng vang lên từ phía bóng tối dưới chân tảng đá.
Lão Hắc trong hình dạng con mèo đen, cái đuôi dài thỉnh thoảng quất nhẹ vào mặt đất, đôi mắt hổ phách lóe lên tia nhìn sắc sảo trong màn sương mù. Nó không nhìn Diệp Thần, mà đang đăm đăm quan sát những thanh kiếm gãy xung quanh.
Diệp Thần nén đau, từ từ ngồi dậy. Hắn cảm thấy trong huyết quản mình, linh lực giống như những dòng suối cạn khô, nhọc nhằn chảy qua những kinh mạch nứt nẻ. Hắn khẽ cử động tay phải, thanh Thương Thiên Kiếm gãy nằm ngay bên cạnh lập tức phát ra một tiếng ngâm khẽ, rung động như tiếng lòng của một người bạn tri kỷ đang lo lắng.
"Đây là đâu?" Diệp Thần khàn giọng hỏi.
"Kiếm Trủng của Trung Tam Thiên," Lão Hắc đáp, giọng nó trở nên nghiêm túc hơn hẳn thường ngày. "Một nơi mà Thiên Đạo cố tình lãng quên, nhưng cũng là nơi duy nhất tại tầng trời này có đủ \'sát tính\' để ngươi tôi luyện lại nhục thân. Ngươi đã chạm đến giới hạn của Nguyên Phủ Cảnh, trận chiến với vương giả kia tuy khiến ngươi suýt chết, nhưng cũng đã đập nát lớp vỏ bọc cũ kỹ của ngươi. Bây giờ, ngươi cần phải phá kén mà ra."
Diệp Thần nhìn xuống bàn tay mình, những vết nứt trên da thịt vẫn còn vương lại chút lôi điện màu tím nhạt – di chứng từ chiêu thức của Diệp U. Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lùng và kiên định.
"Phá kén mà ra… Ý ngươi là Thiên Cương Cảnh?"
"Không chỉ là Thiên Cương Cảnh thông thường," Lão Hắc đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, rồi chỉ chân trước về phía sâu trong màn sương mờ. "Người khác đạt đến Thiên Cương, chính là ngưng tụ linh lực thành cương khí hộ thể. Nhưng ngươi tu luyện Thương Thiên Kiếm Quyết, ngươi không cần loại cương khí tầm thường đó. Thứ ngươi cần là Thương Thiên Kiếm Khí – thứ khí tức có thể trảm đứt mọi xiềng xích. Ngươi nhìn xem những thanh kiếm kia đi, chúng đang chờ ngươi."
Diệp Thần đứng lên, hơi thở dần trở nên ổn định. Hắn cầm lấy thanh kiếm gãy, từng bước đi xuống tảng đá.
Vừa bước chân vào bãi đất đầy kiếm gãy, một luồng áp lực vô hình từ bốn phương tám hướng đột ngột ập tới. Đó không phải là áp lực của tu vi, mà là áp lực từ ý chí của hàng triệu thanh kiếm. Mỗi thanh kiếm ở đây đều từng đi theo một chủ nhân, đều từng có những năm tháng huy hoàng, và khi bị phế bỏ, chúng mang theo một loại u uất và sát khí tích tụ qua vạn năm.
"Vút!"
Một đạo kiếm khí vô chủ, nhạt nhòa như sương khói, đột ngột lao tới từ phía sau một gốc cổ thụ đã khô héo. Diệp Thần không dùng linh lực chống đỡ, hắn xoay người, dùng chính thanh Thương Thiên Kiếm trong tay gạt đi.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cánh tay Diệp Thần tê rần, vết thương trên vai lại rỉ máu.
"Đừng dùng linh lực," Lão Hắc cảnh báo. "Dùng nhục thân của ngươi để cảm nhận chúng. Thương Thiên Kiếm Thể được rèn luyện từ sự hủy diệt. Càng bị mài mòn, nó sẽ càng trở nên không thể phá hủy. Đây là tuyệt học cuối cùng trong giai đoạn cơ bản của kiếm phổ: Thương Thiên Luyện Thể Tâm Pháp."
Diệp Thần cắn chặt môi, hắn thu hồi chút linh lực ít ỏi còn sót lại vào trong đan điền, để mặc cho toàn thân trần trụi trước áp lực của Kiếm Trủng.
Mất đi linh lực hộ thể, cảm giác đau đớn tăng lên gấp bội. Kiếm khí tàn dư trong không trung giống như hàng ngàn cây kim nhỏ bé, không ngừng đâm xuyên qua da thịt hắn, len lỏi vào từng kẽ xương. Hắn cảm thấy mình như đang bước đi trong một lò rèn khổng lồ, nơi những búa tạ vô hình liên tục đập xuống.
"Uỳnh! Uỳnh!"
Mỗi bước đi, mặt đất dưới chân Diệp Thần lại lún xuống một chút. Mồ hôi trộn lẫn máu tươi thấm đẫm vạt áo rách rưới. Hắn nhắm mắt lại, mặc kệ đau đớn, bắt đầu vận chuyển tâm pháp theo trí nhớ về Thương Thiên Kiếm Phổ.
Trong thức hải của hắn, bóng tối bao trùm, chỉ có chín ngôi sao xa xôi đang mờ nhạt lấp lánh – đó chính là chín thức của kiếm pháp. Lúc này, ngôi sao thứ nhất rung động mãnh liệt, một dòng khẩu quyết cổ xưa vang vọng:
*"Trời có cương, kiếm có ý. Thân như kiếm cốt, huyết tựa linh mang. Trải vạn kiếp mà không hủ, gánh thương thiên mà chẳng sờn…"*
Khi những dòng chữ này hiện lên, những đạo kiếm khí u uất trong Kiếm Trủng dường như tìm thấy mục tiêu. Chúng không còn bay loạn xạ nữa mà bắt đầu xoáy tròn xung quanh Diệp Thần, hình thành một cơn lốc xoáy kiếm khí xám xịt.
Diệp Thần đứng giữa tâm bão. Những thanh kiếm gãy trên mặt đất bắt đầu rung rinh, tiếng oanh鳴 lan tỏa khắp cả thung lũng.
Một thanh trường kiếm rỉ sét bay vút lên, đâm thẳng vào lồng ngực Diệp Thần. Hắn không né tránh. Thanh kiếm đâm vào da thịt hắn chừng nửa tấc rồi dừng lại, bị một tầng ánh sáng màu đen sậm từ trong máu thịt hắn đẩy ra. Thế nhưng, sát khí của thanh kiếm kia đã kịp truyền vào cơ thể hắn, bừa bãi phá hủy những tế bào yếu ớt để ép buộc chúng tái tạo mạnh mẽ hơn.
"Hừ…" Diệp Thần rên khẽ, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm chỉ thẳng lên trời.
Lão Hắc đứng ngoài vòng chiến, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. "Đúng thế… tiểu tử, chính là cảm giác này. Kẻ mạnh thực sự không phải là kẻ có lớp da dày, mà là kẻ có ý chí khiến cả thiên địa phải khuất phục. Bát Đại Gia Tộc kia lấy tài nguyên chất đống để tạo nên vương cảnh, hoàng cảnh, nhưng đó chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch. Còn ngươi, ngươi đang dùng chính sinh mệnh mình để đúc một thanh thần kiếm."
Thời gian trong Kiếm Trủng trôi qua một cách mập mờ. Diệp Thần đã đi được một ngàn bước, sâu vào tận trung tâm nghĩa địa. Lúc này, vết thương cũ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một lớp da mới mịn màng nhưng lại ẩn chứa một vẻ bóng loáng của kim loại quý.
Càng vào sâu, kiếm khí càng đặc quánh. Tại đây, những thanh kiếm không còn rỉ sét mà sáng lấp lánh như mới được đúc. Đây là nơi táng kiếm của các vị kiếm hào, kiếm vương đời trước. Ý chí của họ vẫn còn sót lại, mạnh mẽ và hung bạo.
Đột ngột, một bóng hình mờ ảo hiện ra trên con đường phía trước. Đó là một tàn hồn kiếm tu, khoác trên mình bộ chiến giáp cổ xưa, trong tay cầm một thanh trọng kiếm tỏa ra uy áp khủng khiếp của Thiên Cương Cảnh đỉnh phong.
"Người lạ… nơi này không phải nơi ngươi có thể đến," Tàn hồn lên tiếng, giọng nói như vọng lại từ vực thẳm vạn cổ.
Diệp Thần dừng bước, đôi mắt hắn chợt mở bừng. Một đạo kiếm quang sắc lạnh bắn ra từ đồng tử của hắn. Lúc này, khí tức của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự mệt mỏi của kẻ bị thương, mà là sự sắc bén của một thanh kiếm vừa được rút khỏi bao.
"Ta đến để mượn kiếm ý của các tiền bối, rèn luyện con đường của ta," Diệp Thần lạnh lùng đáp, thanh kiếm gãy trong tay nâng lên ngang tầm mắt.
"Muốn mượn kiếm ý của ta? Phải xem ngươi có mạng để nhận không!"
Tàn hồn kia thét lớn, trọng kiếm bổ xuống như núi sập. Một dải Thiên Cương khí rộng hàng trượng quét qua, cắt đứt mặt đất, tạo ra một rãnh sâu hoắm kéo dài tới chân Diệp Thần.
Diệp Thần không dùng thức thứ nhất "Nhất Kiếm Trảm Trần", vì hắn biết tu vi lúc này không đủ để phát huy uy lực của nó mà không gây tổn hại đến bản thân. Hắn sử dụng một chiêu thức đơn giản nhất của kiếm đạo – đâm.
Nhưng cú đâm này mang theo tất cả sự dồn nén của Thương Thiên Luyện Thể Tâm Pháp. Cánh tay hắn cứng hơn sắt đá, linh lực trong đan điền vốn đang tĩnh lặng đột ngột sôi trào, ngưng tụ thành một điểm cực nhỏ tại đầu mũi kiếm gãy.
"Phập!"
Thanh kiếm gãy xuyên qua lớp Thiên Cương khí dày đặc như đâm qua một tờ giấy mỏng, chuẩn xác điểm vào giữa tâm của trọng kiếm đối phương.
Một tiếng nổ lớn vang lên. Sóng xung kích hất tung hàng loạt kiếm gãy xung quanh. Diệp Thần bị đẩy lui năm bước, mỗi bước chân đều để lại dấu ấn sâu hoắm trên đá. Ngược lại, tàn hồn kia mờ nhạt hẳn đi, vẻ mặt lộ ra sự kinh ngạc tột độ.
"Đó… đó là lực lượng gì? Không phải linh lực thông thường…"
Diệp Thần đứng vững, quanh thân hắn bắt đầu xuất hiện những luồng khí tức màu đen nhạt bao quanh, hình thành từng dải nhỏ sắc sảo như những chiếc lá kiếm. Đây chính là thiên cương khí của hắn – Thương Thiên Thiên Cương!
"Ta nói rồi, ta đến để mượn ý chí của các người!" Diệp Thần quát lên, chủ động lao tới.
Hắn và tàn hồn giao đấu hàng trăm chiêu giữa nghĩa địa kiếm. Mỗi khi thanh trọng kiếm đánh vào người hắn, nó chỉ để lại một vết trắng nhạt, nhưng mỗi cú ra chiêu của Diệp Thần lại tước đoạt một phần năng lượng của tàn hồn đó.
Thương Thiên Kiếm bắt đầu thể hiện sự bá đạo của nó. Nó không chỉ chém giết, mà còn thôn phệ. Từng mảng tàn hồn, từng sợi kiếm ý cổ xưa bị thanh kiếm gãy hút vào, sau đó thông qua chuôi kiếm truyền thẳng vào kinh mạch Diệp Thần.
"Ách…"
Diệp Thần cảm thấy cơ thể mình như muốn nổ tung. Sức mạnh của vị tiền bối kia quá mức thuần túy và mãnh liệt. Hắn nghiến răng, điên cuồng vận chuyển tâm pháp, cưỡng ép luồng sức mạnh đó đi vào đan điền, nén chặt nó lại.
Bên trong phủ đệ của hắn, một luồng khí tức hình xoáy nước đang thành hình. Tâm điểm của xoáy nước chính là một hạt mầm màu vàng kim rực rỡ – đây là hạt giống của Thiên Cương.
"Đập cho ta!"
Diệp Thần gầm lên trong lòng. Hắn đem tất cả sự phẫn uất đối với Diệp Gia, đối với sự bất công của thiên đạo, và cả ý chí sinh tồn mãnh liệt hóa thành búa tạ, liên tục đập vào hạt mầm kia.
"Răng rắc!"
Một tiếng động giòn giã phát ra từ trong cơ thể. Hạt mầm vỡ ra, vạn đạo kiếm quang từ đan điền phun trào, tràn ngập lục phủ ngũ tạng. Một tầng hào quang đen bóng bao phủ lấy Diệp Thần, khiến hắn trông như một vị kiếm thần từ thời thái cổ bước ra khỏi u minh.
Thiên Cương Cảnh – Đột phá thành công!
Vị tàn hồn tiền bối nhìn thấy cảnh này, nụ cười thanh thản hiện lên trên khuôn mặt mờ ảo: "Vạn năm qua… cuối cùng cũng có kẻ xứng đáng… kế thừa mảnh ý chí này. Hậu bối, đừng để kiếm đạo của thế giới này bị lũ giả nhân giả nghĩa kia làm ô uế…"
Bóng dáng tàn hồn tan biến, hóa thành một luồng ánh sáng rực rỡ chui tọt vào giữa trán Diệp Thần. Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ hắn.
Đó là Tuyệt học cuối cùng của Kiếm Trủng: **"Thương Thiên Kiếm Thần Ảnh"**.
Đây không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một loại bí thuật giúp người sử dụng ngưng tụ một pháp tướng kiếm thần đằng sau lưng, tăng cường uy lực kiếm đạo lên gấp nhiều lần trong một thời gian ngắn.
Diệp Thần đứng yên giữa Kiếm Trủng, Thương Thiên Kiếm trong tay rung lên bần bật, khí thế tỏa ra xung quanh làm cho sương mù dày đặc bị đẩy lùi xa hàng trăm mét.
Lão Hắc chậm rãi bước tới, đôi mắt hổ phách nhìn Diệp Thần với vẻ phức tạp. "Thiên Cương Cảnh sơ kỳ, nhưng nhục thân đã mạnh ngang với Vương Cảnh cường giả, lại còn học được Thương Thiên Kiếm Thần Ảnh… Tiểu tử, giờ đây ở tầng trời thứ tư này, ngươi đã thực sự có vốn liếng để nói chuyện bằng kiếm rồi."
Diệp Thần tra kiếm vào vỏ. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi lấp lóe những ánh sáng hào nhoáng của những cung điện nguy nga thuộc về các đại gia tộc.
"Chỉ mới là bắt đầu thôi," Diệp Thần lạnh lùng nói, giọng nói mang theo một loại ma lực trấn áp. "Diệp U, và cả đám người ở tầng trời phía trên… món nợ này, ta sẽ dùng kiếm để đòi lại từng chút một."
Hắn cảm nhận được sức mạnh mới đang cuộn trào trong từng huyết mạch. Thương Thiên Kiếm Thể đã thành, giờ đây hắn không còn là thiếu niên bị phế bỏ gân cốt năm xưa, mà là một thanh hung kiếm đã trải qua tôi luyện, sẵn sàng chém rách bầu trời này.
"Đi thôi," Diệp Thần bước ra khỏi trung tâm Kiếm Trủng. "Ta cảm nhận được hơi thở của chúng. Đám sát thủ của Lâm gia và Diệp gia đang ở rất gần đây rồi."
Lão Hắc nhảy lên vai Diệp Thần, khẽ kêu một tiếng: "Vậy thì hãy để chúng thấy, Kiếm Trủng hôm nay không chỉ chôn kiếm, mà còn là nơi chôn xác của chúng!"
Dưới bóng hoàng hôn xám xịt của Kiếm Trủng, một bóng người đơn độc vững bước đi ra, thanh kiếm gãy treo bên hông khẽ rung động, phát ra những tiếng gào thét khao khát máu tươi. Hành trình "Hoành Tảo Chư Gia" thực sự, chính thức bắt đầu từ giây phút này.