Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 97: Thức Thứ Bảy: Thiên Địa Vô Cực**
Gió rít lên gào thét trên đỉnh Thiên Đoạn sơn, từng luồng khí lạnh thấu xương lùa qua những kẽ đá cổ xưa, mang theo mùi máu tanh nồng nặc đang bao trùm lấy không gian. Bầu trời vốn xanh thẳm của Trung Tam Thiên giờ đây đã bị nhuộm thành một màu vàng kim kỳ dị, đó là hào quang của Thập Phương Trấn Thiên Trận – một đạo tuyệt trận cổ đại được huy động bởi ba đại thế gia: Lâm Gia, Long Gia và một phần tàn dư của Diệp gia chính tông.
Giữa tâm điểm của đại trận, một bóng người đơn độc đứng đó. Diệp Thần, áo choàng đen tung bay trong gió, thanh Thương Thiên Kiếm gãy trên tay hắn vẫn đang nhỏ xuống những giọt máu tươi đỏ thẫm. Dưới chân hắn, hàng chục xác chết của các chấp sự và trưởng lão ngoại môn nằm ngổ ngang, máu tưới đẫm mặt đất vốn đã khô cằn từ vạn năm trước.
“Diệp Thần, hôm nay dù ngươi có mọc thêm cánh cũng khó lòng rời khỏi đây!” Một giọng nói trầm đục, mang theo áp lực của Vương Cảnh đỉnh phong vang dội khắp bốn phía.
Kẻ vừa lên tiếng là Lâm Trường Không, một lão quái vật của Lâm gia, kẻ đã bế quan hơn trăm năm nay chỉ để đột phá Hoàng Cảnh nhưng thất bại, giờ đây được phái tới để kết liễu mầm mống họa hại này. Cạnh lão là Long Ngạo, nhị trưởng lão của Long Gia, người sở hữu huyết mạch Chân Long nồng đậm, nhục thân mạnh mẽ tới mức mỗi bước chân của lão đều làm ngọn núi dưới chân run rẩy.
Diệp Thần hơi ngẩng đầu, đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen, chẳng hề chứa đựng lấy một tia sợ hãi. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi kiếm gãy, lạnh lùng nói: “Thập Phương Trấn Thiên Trận? Dùng cái lồng chim này để nhốt ta sao? Chư vị xem thường Diệp mỗ này quá rồi.”
“Cuồng vọng!” Long Ngạo gầm lên, lân phiến màu xanh đồng xuất hiện bao phủ khắp cánh tay phải, lão trực tiếp vung ra một quyền.
“Long Chiến Vu Dã!”
Một luồng kình lực hình rồng khổng lồ xé toạc không khí, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa lao thẳng về phía Diệp Thần. Áp lực của quyền này đủ để biến một cao thủ Nguyên Phủ Cảnh thành bụi mịn ngay lập tức.
Diệp Thần không lùi nửa bước, Thương Thiên Kiếm trên tay hắn đột nhiên phát ra tiếng gào thét của vạn quỷ. Hắn khẽ lách người, kiếm quang lóe lên một màu xám xịt của sự chết chóc.
“Thức thứ ba: Vạn Quỷ Khốc!”
Hàng ngàn đạo kiếm khí u linh tuôn ra, không trực tiếp đối đầu với long quyền mà như những con đỉa hút máu, quấn lấy và gặm nhấm luồng kình lực kia. Tiếng nổ lớn vang lên, kình khí tan vỡ, bụi đất mù mịt.
“Lên cùng lúc đi, ta không có nhiều thời gian lãng phí với hạng tôm tép như các ngươi.” Diệp Thần lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại truyền lọt vào tai từng người có mặt.
“Tiểu tử, chết đi!”
Lâm Trường Không không nhịn được nữa, lão cùng mười hai vị cường giả Vương Cảnh khác đồng loạt ra thủ. Mười hai đạo hào quang khác nhau, từ hỏa diễm nồng cháy đến hàn băng lạnh lẽo, từ sấm sét kinh hoàng đến cuồng phong bạo liệt, tất cả đều tập trung vào một điểm duy nhất là vị trí của Diệp Thần.
Đây không còn là một cuộc chiến công bằng, mà là một cuộc tàn sát tập thể nhân danh công lý của thế gia.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc mười hai luồng sức mạnh kia chạm vào người Diệp Thần, cơ thể hắn đột nhiên trở nên mờ ảo. Hắn như thể tan biến vào không gian, hoặc đúng hơn, hắn đã hòa làm một với không khí xung quanh.
“Kiếm Vực: Hư Vô!”
Một vòng tròn màu bạc bao phủ bán kính trăm mét xung quanh Diệp Thần. Mọi đòn tấn công khi tiến vào vòng tròn này đều bị giảm tốc độ đến mức kinh ngạc, sau đó bị những sợi tơ kiếm khí mảnh như tóc băm vằn thành những mảnh vụn linh khí.
Diệp Thần đứng giữa vòng tròn, thần sắc vẫn bình thản như cũ. Thế nhưng, trong lòng hắn đang trải qua một sự biến chuyển dữ dội. Thanh Thương Thiên Kiếm gãy bắt đầu nóng rực lên, linh hồn của Lão Hắc trong kiếm truyền tới một cảm xúc vừa phấn khích vừa run sợ.
“Tiểu tử, ngươi thực sự muốn dùng nó? Kiếm chiêu đó… với tu vi hiện tại của ngươi, rất dễ bị phản phệ nát bấy nhục thân!” Tiếng của Lão Hắc vang lên trong tâm trí Diệp Thần.
Diệp Thần mỉm cười, nụ cười mang theo sự điên cuồng của kẻ đi ngược lại thiên đạo: “Không chém đứt cái thế giới này, làm sao ta có thể nhìn thấy thiên đường thực sự? Thượng Quan Thánh đã dùng trật tự để trói buộc chúng sinh, vậy ta sẽ dùng sự vô tận để phá vỡ nó.”
Hắn nhắm mắt lại.
Xung quanh hắn, Lâm Trường Không và Long Ngạo đang điên cuồng công kích vào Kiếm Vực. Thập Phương Trấn Thiên Trận bắt đầu thu hẹp lại, từng đạo xích sắt mang theo phù văn trấn áp lách cách quấn lấy Kiếm Vực của hắn, mưu toan bóp nghẹt mọi sự sống bên trong.
“Nghiền nát hắn cho ta!” Lâm Trường Không gào thét, lão cảm nhận được một sự bất an mãnh liệt đang dâng trào.
Trong thế giới tinh thần của Diệp Thần, mọi thứ đều biến mất. Không còn Thiên Đoạn sơn, không còn kẻ thù, không còn máu và lửa. Chỉ còn lại hai chữ hiện lên lơ lửng: **Vô Cực**.
Vô cực là không có giới hạn. Vô cực là sự khởi đầu của cái có, và là sự kết thúc của cái không.
Thương Thiên Kiếm Quyết là bộ kiếm pháp chém đứt xiềng xích của Thiên Đạo. Từ thức thứ nhất đến thức thứ sáu, tất cả đều là để rèn luyện ý chí và sức mạnh thể chất. Nhưng bắt đầu từ thức thứ bảy, nó đã vượt ra khỏi phạm vi của “kiếm pháp” thông thường.
Nó là Quy Tắc.
Diệp Thần mở mắt. Lần này, tròng mắt hắn biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một màu trắng xóa thuần khiết, trong trẻo như hư không lúc mới khai sinh.
Thanh kiếm gãy trong tay hắn bắt đầu biến đổi. Nó không còn hình dạng của sắt thép, mà như được cấu thành từ ánh sáng rực rỡ và bóng tối thẳm sâu nhất.
“Chư Gia nói, đất có giới, trời có cực.”
Diệp Thần khẽ nâng thanh kiếm lên, động tác chậm chạp đến mức tột cùng, như thể hắn đang nâng cả một tinh cầu trên vai.
“Nhưng trong kiếm của ta… thiên địa vốn vô tận, vạn vật vốn vô căn.”
Hắn thở hắt ra một hơi, hơi thở ấy thoát ra hóa thành một cơn lốc xoáy màu bạc cuốn phăng mọi sợi xích của Thập Phương Trấn Thiên Trận xung quanh.
“Thương Thiên Kiếm Quyết – Thức thứ bảy…”
Toàn bộ Thiên Đoạn sơn đột ngột im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi, thậm chí cả máu đang chảy ra từ vết thương của kẻ thù cũng đứng khựng lại giữa không trung. Thời gian như bị đông cứng bởi một ý chí vĩ đại hơn tất cả.
“**THIÊN ĐỊA VÔ CỰ!**”
Diệp Thần vung kiếm.
Một đường kiếm nằm ngang, thanh mảnh, giản đơn như một nét vẽ nguệch ngoạc của đứa trẻ.
Thế nhưng, ngay khi đường kiếm ấy xuất hiện, không gian trước mặt Diệp Thần bắt đầu rạn nứt như một tấm gương khổng lồ bị đập trúng. Những vết nứt không đen ngòm như hố đen bình thường, mà chúng phát ra ánh sáng lung linh như chứa đựng cả một dải ngân hà bên trong.
Một làn sóng xung kích không âm thanh lan tỏa ra khắp mọi hướng.
Lâm Trường Không đang định thi triển một đạo bí thuật mạnh nhất của mình, nhưng ngay khi làn sóng kia đi qua, lão trố mắt nhìn cánh tay mình. Cánh tay ấy đang từ từ vỡ vụn thành từng hạt bụi li ti, không đau đớn, không máu chảy. Lão muốn hét lên, nhưng thanh quản của lão đã tan biến vào hư không trước khi âm thanh kịp thoát ra.
Long Ngạo với thân xác Chân Long bất tử cũng không khá hơn. Lão thấy những vảy rồng cứng hơn kim cương của mình đang bay lơ lửng, tan chảy như đá vôi trong axit.
Tất cả mười hai vị Vương Cảnh cường giả, trong chưa đầy một nhịp thở, đã bị “vô cực” nuốt chửng. Sự tấn công này không phải là chém giết vật lý, mà là xóa bỏ sự tồn tại của họ khỏi dòng chảy không gian. Họ không chết, họ chỉ đơn giản là chưa từng tồn tại trên thế gian này.
Làn sóng xung kích tiếp tục lan rộng. Thiên Đoạn sơn hùng vĩ cao hàng vạn trượng, một biểu tượng của sự kiên cố ở tầng trời này, bắt đầu bị cắt phẳng. Một nhát kiếm xé toạc ngọn núi, xé toạc mây mù, và xé toạc cả Thập Phương Trấn Thiên Trận mà Chư Gia vốn tự hào.
Ánh sáng chói lòa từ nhát kiếm xuyên thủng qua lớp mây dày đặc, tạo thành một vệt dài vạn dặm trên bầu trời, có thể nhìn thấy từ bất kỳ nơi đâu trong tầng trời thứ sáu.
Tại Thượng Tam Thiên, trong một cung điện trôi nổi giữa mây ngàn, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc trắng đang ngồi đánh cờ đột nhiên khựng lại. Quân cờ trên tay hắn bỗng vỡ nát thành tro bụi.
Hắn chính là Thượng Quan Thánh.
Đôi lông mày thanh tú của hắn nhíu lại, nhìn xuống hư không phía dưới: “Thiên địa vô cực? Hắn thực sự đã chạm tới cấp độ đó rồi sao? Diệp Thần, ngươi quả nhiên là biến số lớn nhất của vạn cổ.”
Quay lại Thiên Đoạn sơn.
Sau khi ánh sáng tắt lịm, mọi thứ trở nên hoang tàn đến lạnh lẽo. Ngọn núi giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một hố sâu thăm thẳm không thấy đáy, nhẵn thín như được ai đó mài giũa.
Diệp Thần đứng trên hư không, lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, mỗi lỗ chân lông trên người đều rỉ máu. Dùng sức mạnh của quy tắc không gian khi mới ở cảnh giới Thiên Cương đỉnh phong chính là hành vi tự sát. Nếu không nhờ Thương Thiên Kiếm Thể đã đạt đến mức hoàn mỹ, nhục thân hắn đã vỡ nát cùng với đám người Lâm Trường Không vừa rồi.
Hắn run rẩy thu lại thanh Thương Thiên Kiếm gãy. Lưỡi kiếm giờ đây đã xuất hiện thêm một vết rạn nhỏ, nhưng sát khí tỏa ra lại càng thêm phần nội liễm và nguy hiểm.
Lão Hắc từ trong thanh kiếm hóa hình thành một cái bóng mờ nhạt, vẻ mặt kinh hãi chưa tan: “Điên rồi! Ngươi đúng là một tên điên! Một kiếm này… ngươi đã trảm sạch khí vận của mười vạn dặm quanh đây. Từ nay về sau, nơi này sẽ trở thành một vùng đất chết, không một ngọn cỏ nào có thể mọc lại được nữa.”
Diệp Thần nhếch môi cười, máu tràn ra khóe miệng: “Khí vận của Chư Gia, ta không cần. Đất chết cũng được, vùng đất của tự do luôn được xây dựng trên tàn tro của những kẻ áp bức.”
Hắn đưa mắt nhìn về phía xa xa. Ở đó, những kẻ do thám của các gia tộc khác đang run rẩy ẩn nấp. Họ đã chứng kiến tất cả. Họ đã thấy một thiếu niên một kiếm xóa sổ mười hai Vương Cảnh cường giả cùng một đại trận cấp thiên.
“Về báo cho gia chủ của các ngươi,” giọng Diệp Thần khàn khàn nhưng mang theo một uy nghiêm không thể chối từ, “Kể từ hôm nay, bất cứ gia tộc nào còn dám can thiệp vào chuyện của Tô gia, hay bước chân vào phạm vi của ta… Thiên Đoạn sơn chính là kết cục của các ngươi.”
Nói xong, Diệp Thần vung tay áo, một luồng kiếm khí bao phủ lấy bản thân, hóa thành một đạo cầu vồng xé gió mà đi.
Trận chiến tại Thiên Đoạn sơn kết thúc nhanh chóng nhưng dư chấn của nó thì kéo dài vô tận. Danh tiếng của Diệp Thần từ một “phế vật trọng sinh” đã thực sự vươn tới tầm vóc của một con quái vật cổ đại.
Kẻ duy nhất đứng trên vạn cổ, chỉ với một thanh kiếm gãy, đã bắt đầu làm cho cả chín tầng trời phải run rẩy. Thức thứ bảy: Thiên Địa Vô Cực, đã minh chứng cho thế giới biết một sự thật: Trước mặt sức mạnh tuyệt đối, mọi gia thế, mọi bối cảnh, mọi trận pháp đều chỉ là hư ảo.
Dưới bầu trời vừa được xé rách, một trang sử mới của tu chân giới chính thức được lật qua, trang sử mang tên: Hoành Tảo Chư Gia.
—
Vài ngày sau, tại một hẻm núi u tịch ẩn sâu trong dãy núi Vân Sương.
Diệp Thần ngồi xếp bằng trong một hang động nhỏ, xung quanh hắn linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù. Trận chiến vừa qua mặc dù mang lại chiến tích hiển hách nhưng cũng khiến hắn thọ thương không nhẹ. Linh lực trong đan điền đã khô cạn, và quan trọng hơn, thần thức của hắn bị tổn thương do phải gánh chịu sự phản phệ từ việc điều khiển quy luật không gian quá sớm.
Tô Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh, nàng lo lắng nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn. Đôi bàn tay ngọc ngà của nàng nhẹ nhàng truyền vào lưng hắn những luồng hơi ấm từ Thái Âm Linh Thể, giúp hắn ổn định lại những luồng kiếm khí hỗn loạn đang chạy loạn trong kinh mạch.
“Chàng quá mạo hiểm rồi,” Tô Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng mang theo chút trách móc xen lẫn đau xót. “Mười hai Vương Cảnh cường giả, chàng có thể chọn cách rút lui, đâu nhất thiết phải cứng đối cứng như vậy.”
Diệp Thần mở mắt, sắc mặt đã hồng nhuận đôi chút nhờ sự trợ giúp của nàng. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lăng Nguyệt, lắc đầu: “Rút lui một lần, tâm kiếm sẽ xuất hiện vết nứt. Đám người đó không đáng sợ, cái đáng sợ là ý chí của Chư Gia đã ăn sâu vào thế giới này. Ta muốn cho họ thấy, cái gọi là ‘xiềng xích’ của họ, trong mắt ta cũng chỉ như bọt nước.”
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi vết sẹo từ việc cầm kiếm quá chặt vẫn còn đó.
“Thức thứ bảy chỉ mới là bắt đầu. Ta cảm nhận được, sau Vô Cực sẽ là một cảnh giới hoàn toàn khác. Đó là lúc thanh Thương Thiên Kiếm này thực sự phục sinh hoàn chỉnh.”
Lão Hắc từ đâu chui ra, miệng ngậm một đóa hoa linh dược quý hiếm, ném xuống trước mặt Diệp Thần: “Ăn cái này đi, Băng Tâm Tuyết Liên, thứ này có thể chữa trị tổn thương thần thức. Còn về thanh kiếm của ngươi… đừng mơ mộng quá sớm. Để đạt tới thức thứ tám, ngươi cần tìm thấy ‘Kiếm Phách’ đang bị phong ấn tại tầng trời thứ tám – Vạn Kiếm mộ.”
Diệp Thần nhìn về hướng Bắc, nơi có con đường dẫn tới các tầng trời cao hơn.
“Vạn Kiếm mộ sao? Có vẻ như cuộc hành trình của chúng ta còn dài lắm.”
Hắn đứng dậy, thân hình mặc dù chưa phục hồi hoàn toàn nhưng khí thế vẫn hiên ngang như một thanh kiếm vừa được mài sắc. Hắn nhìn ra ngoài hang động, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu rọi vào gương mặt cương nghị.
“Đi thôi Lăng Nguyệt, chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn nữa trước khi Thượng Quan Thánh tự thân xuống đây.”
Hắn biết rõ, Thiên Đoạn sơn chỉ là một cái tát cảnh cáo vào mặt Chư Gia. Sự phản kháng thực sự của những kẻ thống trị đó giờ đây mới bắt đầu bắt đầu bùng nổ. Những lão quái vật Thánh Cảnh, thậm chí là những quân cờ ẩn giấu của Thiên Đạo, chắc chắn đang rục rịch ra tay.
Nhưng Diệp Thần không sợ.
Thế gian rộng lớn, lòng người hiểm ác, nhưng trong lòng hắn chỉ có một kiếm.
Một kiếm này, hướng chỉ về Thương Thiên.
Chỉ cần kiếm trong tay, dù là vạn cổ cô độc, hắn cũng sẽ bước đi đến tận cùng để trở thành cái tên Duy Nhất.
Trong thâm tâm hắn, một kế hoạch mới đã hình thành. Lần này, mục tiêu của hắn không còn là trả thù một gia tộc nhỏ lẻ, mà là trực tiếp tấn công vào hệ thống cung cấp tài nguyên lớn nhất của Chư Gia tại Trung Tam Thiên: Vạn Dược Minh.
“Nợ máu, phải trả bằng máu. Xiềng xích, phải chặt bằng kiếm.”
Bóng dáng của hai người dần biến mất trong làn sương mù của hẻm núi, để lại sau lưng một truyền thuyết kinh hoàng về một nhát kiếm xóa sổ không gian trên đỉnh Thiên Đoạn sơn.
Vạn cổ thiên hạ, mây cuộn sóng trào, kẻ chiến thắng sau cùng, chỉ có thể là người nắm giữ được sức mạnh vượt ra ngoài mọi giới hạn. Và người đó, chính là Diệp Thần.