Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 110: Bước Vào Đế Cảnh**
Chương 110: Bước Vào Đế Cảnh – Kiếm Đế Trọng Lâm Nhân Gian
Bầu trời của Thượng Tam Thiên vốn là một dải lụa vàng rực rỡ, được dệt nên bởi linh khí thuần khiết và vận mệnh của nghìn vạn năm thái bình. Thế nhưng hôm nay, dải lụa ấy bị xé rách bởi một luồng sát khí đen kịt và sắc lạnh. Những tầng mây cuồn cuộn đổ dồn về đỉnh núi Vô Vọng, sấm sét màu tím đen như những con cự long giận dữ rống lên giữa hư không, chấn động cả chín tầng trời khuyết.
Giữa tâm điểm của cơn cuồng phong ấy, Diệp Thần đứng đó.
Hào quang của Thánh Cảnh đỉnh phong bao quanh hắn như một vầng mặt trời chói lọi, nhưng ẩn sâu trong cái ánh sáng ấy là một luồng uy áp đáng sợ đang âm thầm thức tỉnh. Toàn bộ huyết mạch trong người hắn đang sôi sục, từng dòng chân khí vạn cổ chảy cuồn cuộn qua kinh mạch như thác đổ, va đập vào bức tường rào cản cuối cùng – rào cản của Đế Cảnh.
Vạn năm nay, tại Cửu Trọng Thiên này, không một ai có thể vượt qua bước chân ấy. Chư Gia đã dùng máu của chúng sinh để đúc nên mười vạn tám nghìn sợi "Thiên Đạo Xiềng Xích", khóa chặt cửa ngõ thành Đế, biến thế giới này thành một cái lồng giam tù túng, nơi chỉ có những kẻ mang huyết mạch truyền thừa của họ mới được hưởng chút dư vị của quyền năng tối cao.
"Diệp Thần, dừng tay lại! Ngươi đang phạm vào đại kỵ của thiên địa!"
Một giọng nói uy nghiêm nhưng chứa đựng sự run rẩy vang lên từ hư không.
Không gian vỡ vụn, Thượng Quan Thánh hiện thân. Hắn đứng trên một đóa sen vàng, quanh thân tỏa ra khí tức Thần Thánh giả tạo, ánh mắt nhìn Diệp Thần đầy sự kiêng dè và oán độc. Đứng sau hắn là gia chủ của những gia tộc còn sót lại – những kẻ vốn cao ngạo tự xưng là chúa tể, giờ đây mặt mày tái mét trước kiếm ý của thiếu niên kia.
Diệp Thần không nhìn hắn. Ánh mắt hắn đặt vào thanh Thương Thiên Kiếm đang rung động trong tay. Thanh kiếm gãy năm nào nay đã dài ra, lưỡi kiếm lấp lánh như được rèn từ tinh tú, mỗi một khe nứt trên thân kiếm đều tỏa ra hơi thở của sự diệt vong.
"Đại kỵ?" Diệp Thần khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Cửu Trọng Thiên. "Thiên đạo bị các ngươi làm vẩn đục, vận mệnh bị các ngươi thao túng. Các ngươi dùng xương trắng của chúng sinh làm nền móng cho ngôi cao, đó mới là đại kỵ."
"Ngông cuồng! Thiên đạo là do chúng ta bảo vệ! Ngươi muốn thành Đế, chính là muốn hủy diệt trật tự này!" Thượng Quan Thánh gầm lên, tay phất nhẹ, mười vạn sợi xích vàng rực từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào linh hồn Diệp Thần mà khóa lại.
Đây là Thiên Đạo Chi Lực bị ô nhiễm bởi Chư Gia. Nó mang theo sức nặng của chín tầng trời, đủ sức đè nát một vị Kiếm Thánh trong chớp mắt.
"Hủy diệt trật tự của các ngươi? Ngươi nói đúng rồi đó."
Diệp Thần đột nhiên ngẩng đầu. Trong đôi mắt hắn, hình ảnh của Luân Hồi và Hư Vô đan xen vào nhau.
"Kiếm này, mang tên Thương Thiên. Kiếm của ta chính là ý trời!"
"Thức thứ tám của Thương Thiên Kiếm Quyết: Vạn Cổ Duy Nhất!"
Hắn không lùi mà tiến, bước ra một bước. Một bước này, đất trời dưới chân hắn thu nhỏ lại. Một bước này, tất cả quy tắc của không gian và thời gian đều bị đình trệ. Diệp Thần vung kiếm, một đường kiếm quang giản đơn đến cực hạn, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một vệt đen kéo dài xuyên qua thực tại.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên liên hồi. Mười vạn sợi Thiên Đạo Xiềng Xích – thứ bùa chú trấn áp thế gian suốt vạn năm qua – khi chạm vào kiếm quang của Diệp Thần liền mục nát như gỗ mục. Chúng không phải bị chặt đứt, mà là bị ý chí của Diệp Thần trực tiếp xóa bỏ khỏi dòng chảy của lịch sử.
Thượng Quan Thánh phun ra một ngụm tinh huyết, thân hình lảo đảo. Hắn kinh hoàng nhận ra khí vận của bản thân đang trôi mất với tốc độ chóng mặt.
Cùng lúc đó, từ sâu trong linh hồn của Diệp Thần, một tiếng nổ trầm hùng vang lên.
Thương Thiên Kiếm bắt đầu lột xác. Nó không còn là một vật thể nữa, mà biến thành một cột sáng chống trời, nối liền tầng trời thứ nhất với tầng thứ chín. Toàn bộ linh khí mà Chư Gia tích trữ hàng triệu năm qua đang điên cuồng trào ngược về phía Diệp Thần.
Hắn đứng giữa tâm bão của linh khí, làn da tỏa ra ánh sáng ngọc thạch, gân cốt kêu lên như tiếng gõ cửa của thần linh. Một tòa Đế cung khổng lồ, mang hơi thở của thái cổ, từ từ hiện ra phía sau lưng hắn.
"Không… điều này không thể nào! Hắn đang cướp đoạt chân mệnh của chúng ta!" Một gia chủ lão thế gia gào lên thảm thiết khi thấy tu vi của mình tuột dốc không phanh.
Diệp Thần nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được hơi thở của vạn vật. Hắn thấy được những linh hồn oan khuất bị vùi lấp dưới nền móng của các gia tộc đang mỉm cười. Hắn thấy được sự mong chờ của Tô Lăng Nguyệt phía dưới tầng trời.
Nỗi đau đớn khi trọng sinh, sự nhục nhã của phế vật, những trận chiến sinh tử máu nhuộm hồng y… tất cả hóa thành chất dinh dưỡng cuối cùng cho Kiếm Tâm của hắn.
"Vạn cổ trầm luân, duy ta độc tôn."
Diệp Thần mở mắt. Một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ đến mức khiến cả Cửu Trọng Thiên lún xuống vài trượng. Thượng Quan Thánh và các gia chủ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, không phải họ muốn quỳ, mà là thiên địa này đang ép họ phải bái lạy tân chủ nhân của nó.
**Đế Cảnh!**
Hào quang Kiếm Đế tỏa rạng mười phương. Vào khoảnh khắc này, khắp các hạ giới, hàng tỉ sinh linh đồng loạt cảm nhận được áp lực xiềng xích trên người biến mất. Những tu sĩ nghèo hèn vốn không thể đột phá nay bỗng dưng cảm ngộ được thiên cơ. Linh khí vốn bị rút cạn nay lại bắt đầu phun trào từ lòng đất.
Diệp Thần đứng trên đỉnh cao nhất, mái tóc đen bay lượn trong gió kiếm. Hắn nhìn Thượng Quan Thánh đang run rẩy dưới chân mình, thanh Thương Thiên Kiếm trong tay vang lên tiếng reo hò hân hoan.
"Vạn năm trước, các ngươi vây sát ta, cướp đi đạo quả của ta."
Hắn bước tới một bước, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của Thượng Quan Thánh.
"Vạn năm sau, ta trở lại. Không phải để lấy lại danh dự, mà là để nói với các ngươi một điều…"
Diệp Thần khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo bao trùm cả thiên hà:
"Thời đại của Chư Gia… kết thúc rồi."
Cả thế giới im phăng phắc. Chỉ có tiếng gió gào thét và tiếng của một vị Kiếm Đế vừa tái sinh, đang tuyên án tử cho cả một quá khứ thối nát. Một kiếm này chuẩn bị chém xuống, không chỉ chém kẻ thù, mà là chém đứt cả cái đêm dài vạn năm của cửu trọng thiên địa.