Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 115: Tô Lăng Nguyệt Đột Phá**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 17:01:26 | Lượt xem: 8

Đỉnh Vấn Thiên sau trận đại chiến rúng động dường như đã đánh mất đi hình dáng của một ngọn núi cao nhất vùng Trung Châu. Những vách đá vạn trượng giờ đây chi chít những vết chém sâu hoắm, đất đá vỡ vụn hòa cùng bụi bặm che khuất cả tầm nhìn. Thế nhưng, giữa sự tàn hoang ấy, một bầu không khí mới mẻ lại đang len lỏi, hồi sinh vạn vật.

Diệp Thần đứng trên mỏm đá chênh vênh, thanh Thương Thiên Kiếm gãy cắm sâu xuống mặt đất dưới chân hắn. Máu trên vạt áo hắn đã khô, sắc mặt nhợt nhạt vì tiêu hao quá mức linh lực và tâm lực để chém đứt xiềng xích huyết mạch, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc như những vì sao trên dải ngân hà. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần từ trời cao đổ xuống như trút nước.

Xiềng xích đã đứt, trời đất mở ra. Đây là cơ duyên vạn năm có một dành cho chúng sinh hạ giới, và đặc biệt là dành cho người con gái đang ngồi tĩnh tọa sau lưng hắn.

“Lăng Nguyệt, cơ hội tới rồi.” Diệp Thần thì thào, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng niềm tin tuyệt đối.

Phía sau hắn, Tô Lăng Nguyệt đang ngồi xếp bằng giữa một vòng tròn ánh sáng mờ ảo. Sau khi rào cản của Thiên Đạo bị phá vỡ, Thái Âm Linh Thể trong người nàng dường như đã cảm nhận được sự hô ứng từ tận sâu trong vũ trụ. Không gian xung quanh nàng bắt đầu hạ nhiệt một cách đột ngột. Những hạt sương mỏng manh trong không khí vừa thành hình đã lập tức đông lại thành băng tinh, lấp lánh như bụi kim cương.

Tô Lăng Nguyệt lúc này nhắm nghiền hai mắt, lông mi dài khẽ rung động. Khuôn mặt thanh tú, băng thanh ngọc khiết của nàng dưới ánh sáng từ trên cao rọi xuống trông giống như một vị thần nữ bước ra từ tranh vẽ. Tuy nhiên, nội tâm nàng lại đang trải qua một cơn sóng dữ.

Luồng linh khí tràn vào đan điền của nàng không phải là dòng nước chảy êm đềm, mà là một thác lũ cuồng bạo. Trước đây, do sự áp chế của xiềng xích Thiên Đạo, Thái Âm Linh Thể của nàng bị kìm kẹp giống như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng sắt chật hẹp. Giờ đây, lồng sắt tan biến, con mãnh thú ấy bắt đầu điên cuồng thôn phệ mọi thứ để bù đắp cho quãng thời gian dài bị kìm hãm.

*Răng rắc… răng rắc…*

Mặt đất xung quanh Tô Lăng Nguyệt bắt đầu nứt ra, nhưng không phải do chấn động, mà là bị khí lạnh thấu xương của nàng làm cho nứt vỡ. Một đóa hoa sen bằng băng khổng lồ dần dần hình thành dưới chỗ nàng ngồi, từng cánh sen sắc lẹm, trong suốt, tỏa ra một thứ uy áp lạnh lẽo đến tận linh hồn.

Diệp Thần lùi lại vài bước, tay phải khẽ chạm vào chuôi kiếm Thương Thiên. Hắn cảm nhận được khí tức của Tô Lăng Nguyệt đang leo thang một cách chóng mặt.

Nguyên Phủ Cảnh đỉnh phong…

Nửa bước Thiên Cương Cảnh…

“Chưa đủ, với thiên phú của nàng, lẽ ra không chỉ dừng lại ở đó.” Diệp Thần nhíu mày. Hắn nhận ra nàng đang gặp khó khăn ở bước cuối cùng của việc chuyển hóa linh khí thành Thiên Cương chi lực.

Ngay lúc đó, bầu trời đột ngột tối sầm lại. Dù đang là ban ngày, nhưng giữa không trung bỗng hiện ra một vầng trăng khuyết mờ ảo. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua mây mù, chiếu thẳng xuống đỉnh đầu Tô Lăng Nguyệt. Đây chính là hiện tượng “Thái Âm Thần Hi” trong truyền thuyết, chỉ xuất hiện khi có một linh thể Thái Âm thực thụ hoàn thành việc thức tỉnh.

Thế nhưng, đi cùng với điềm lành chính là tai họa. Sự biến động quá lớn này đã thu hút những ánh mắt tham lam và thù hận từ bốn phương tám hướng. Những lão quái vật ẩn thế vốn đang khiếp sợ trước nhát kiếm của Diệp Thần, giờ đây thấy linh khí bùng nổ và hiện tượng thần dị, lòng tham lại một lần nữa trỗi dậy.

“Hừ, tiểu tử kia đã kiệt sức, hiện tại là lúc tốt nhất để đoạt lấy cơ duyên!”

Từ trong hư không, ba luồng hào quang mạnh mẽ xé rách mây mù bay tới. Đó là ba vị trưởng lão còn sống sót của liên quân Chư Gia, đều là những kẻ đã bước chân vào Vạn Thượng Cảnh từ lâu, bản lĩnh không thể coi thường. Dẫn đầu là một lão giả áo xám, mắt đầy tơ máu, lão nhìn vào vầng trăng khuyết trên đỉnh đầu Tô Lăng Nguyệt với vẻ thèm thuồng điên cuồng.

“Đó là Thái Âm chi tinh! Nếu lão phu có thể luyện hóa nó, thọ nguyên sẽ tăng thêm năm trăm năm! Diệp Thần, ngươi đã phế rồi, chết đi!”

Lão giả áo xám vung tay ra một chưởng, lực chưởng hóa thành một bàn tay khổng lồ phủ đầy lôi điện, nghiền nát không khí hướng về phía Diệp Thần và Tô Lăng Nguyệt mà dập xuống.

Diệp Thần đứng thẳng lưng, một đầu tóc đen bay múa trong cuồng phong. Hắn không nhìn chưởng lực đang ập tới, mà chỉ chăm chú nhìn vào Tô Lăng Nguyệt. Nàng đang ở thời khắc sinh tử của việc đột phá, một chút tác động bên ngoài thôi cũng đủ để khiến nàng tẩu hỏa nhập ma, vạn kiếp bất phục.

“Muốn động vào nàng? Các ngươi… chưa đủ tư cách.”

Diệp Thần lạnh lùng thốt lên. Dù sắc mặt trắng bệch, dù đan điền trống rỗng linh lực, nhưng Kiếm Ý trong tâm hắn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, rút mạnh Thương Thiên Kiếm khỏi mặt đất.

“Thương Thiên thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần!”

Một vệt kiếm quang màu đen xám bùng lên. Nó không rầm rộ, không hào nhoáng, nhưng đi đến đâu không gian liền bị cắt lìa đến đó. Bàn tay lôi điện khổng lồ bị vệt kiếm ấy cắt ngang như cắt một tờ giấy mỏng, vụn nổ tan tành. Kiếm khí không dừng lại, nó lướt qua cổ lão giả áo xám trong nháy mắt.

Mắt lão già trợn trừng, cái miệng còn chưa kịp thốt ra tiếng kêu cứu thì đầu đã lìa khỏi cổ, thần hình俱 diệt (linh hồn và thể xác đều tiêu tan). Hai vị trưởng lão đi cùng sững người, kinh hãi đến mức gan mật đứt đoạn, vội vàng quay đầu bỏ chạy trối chết.

Diệp Thần lảo đảo, hắn dùng thanh kiếm chống xuống đất để không bị ngã khuỵu. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhưng ánh mắt hắn vẫn canh giữ cho nàng, vững chãi như một pho tượng cổ đại.

Lúc này, Tô Lăng Nguyệt dường như đã cảm nhận được sự hy sinh và bảo vệ của Diệp Thần. Trong thức hải của nàng, đóa hoa sen băng khẽ run rẩy rồi nở rộ hoàn toàn. Một luồng khí tức thanh khiết, băng giá và cao quý từ trong người nàng bùng phát.

*Oanh!*

Một cột sáng màu bạc từ người Tô Lăng Nguyệt lao vút lên trời, đâm thẳng vào vầng trăng khuyết trên cao. Mây mù vạn dặm quanh núi Vấn Thiên bị thổi bay sạch sưa.

Thiên Cương Cảnh tầng thứ nhất…

Tầng thứ ba…

Tầng thứ sáu…

Tốc độ đột phá của nàng nhanh đến mức không tưởng. Linh khí hồi sinh của toàn bộ Trung Tam Thiên dường như đang dồn về một điểm này. Và khi cột sáng bắt đầu thu lại, khí tức của Tô Lăng Nguyệt rốt cuộc cũng ổn định lại ở một cảnh giới khiến ngay cả Diệp Thần cũng phải kinh ngạc:

Vạn Thượng Cảnh tầng thứ nhất!

Nàng trực tiếp vượt qua một cảnh giới lớn là Thiên Cương Cảnh để bước chân vào hàng ngũ những kẻ có thể thao túng quy luật tự nhiên. Đây chính là sức mạnh thật sự của một Thái Âm Linh Thể đã được hoàn thiện.

Tô Lăng Nguyệt chậm rãi mở mắt. Đôi mắt nàng giờ đây không còn màu đen thuần túy mà mang theo sắc xanh băng giá huyền ảo. Nàng đứng dậy, tà áo trắng bay phấp phới, dưới chân nàng, băng tuyết lan tỏa tạo thành một vương quốc lạnh lẽo đầy mỹ lệ.

Nhìn thấy Diệp Thần đang run rẩy đứng đó, sự lạnh lùng trên mặt nàng lập tức tan biến, thay vào đó là sự xót xa vô hạn. Nàng lướt tới như một bóng ma, tốc độ nhanh đến mức không để lại dư ảnh, vòng tay ôm lấy hắn trước khi hắn kịp ngã xuống.

“Thần, chàng vất vả rồi.” Giọng nàng êm ái như sương mai, bàn tay nàng chạm vào lưng hắn, một luồng thái âm chân khí ấm áp (vốn cực lạnh nhưng khi đạt tới đỉnh phong lại hóa thành cực nóng bên trong) bắt đầu giúp hắn chữa lành những tổn thương nội phủ.

Diệp Thần mỉm cười, cảm nhận hơi ấm từ người nàng: “Ngươi làm được rồi. Từ giờ trở đi, thế gian này không ai có thể coi thường ngươi nữa.”

Tô Lăng Nguyệt nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh cuộn trào có thể đóng băng cả một con sông lớn chỉ trong một ý niệm. Nàng nhìn về hướng Thượng Tam Thiên, nơi uy áp từ những gia tộc kia vẫn đang lẩn khuất trong mây mù. Ánh mắt nàng trở nên sắc sảo như thanh kiếm trong tay Diệp Thần.

“Trước đây là chàng bảo vệ ta. Từ nay về sau, con đường hướng về Thương Thiên ấy, ta sẽ cùng chàng chém sạch mọi cản trở.”

Nàng đứng bên cạnh hắn, một người cầm kiếm đầy sát phạt, một người mang khí tức băng giá lãnh ngạo. Sự kết hợp ấy tạo nên một áp lực khủng khiếp khiến những sinh linh quanh núi Vấn Thiên đều phải cúi đầu thần phục.

Lão Hắc, lúc này đang trú trong Thương Thiên Kiếm, khẽ rung động chuôi kiếm phát ra tiếng cười khàn khàn: “Tốt, tốt lắm! Thái Âm đối với Thương Thiên, đây mới đúng là đôi phu thê điên cuồng nhất vạn cổ. Thượng Quan Thánh à Thượng Quan Thánh, lần này ngươi thật sự gặp rắc rối lớn rồi.”

Diệp Thần hít một hơi sâu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một cánh cổng ánh sáng mờ ảo dẫn lên Thượng Tam Thiên đang dần hình thành.

“Lăng Nguyệt, sẵn sàng chưa? Phía trên đó, không còn là những kẻ nhãi nhép này đâu. Đó là nơi tụ họp của những con ký sinh trùng thực sự của thế giới.”

Tô Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, nàng vung tay nhẹ nhàng. Từ trong không gian đóng băng, một thanh kiếm bằng lam băng tinh xảo ngưng tụ trên tay nàng, tỏa ra khí tức đáng sợ không kém gì thánh binh.

“Kiếm của chàng chỉ đâu, hướng ấy chính là kẻ thù của ta.”

Hai bóng người, một đen một trắng, đồng thời phóng mình lên không trung, hướng thẳng về phía cổng trời. Phía sau họ, Trung Tam Thiên đang trong quá trình lột xác, nhưng vạn dân đều hiểu rằng, một kỷ nguyên mới đã được mở ra bởi hai kẻ nghịch thiên này.

Trên con đường vạn cổ duy nhất ấy, không còn sự cô độc. Kiếm của Diệp Thần đã có bóng hình của Tô Lăng Nguyệt kề cạnh. Hoành tảo Chư Gia, giờ mới là lúc chương mới nhất đầy hào hùng thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8