Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 125: Khai Chiến Chung Kết**
CHƯƠNG 125: KHAI CHIẾN CHUNG KẾT
Thương Thiên Chi Đỉnh, nơi từng được coi là thánh địa cao quý nhất của Cửu Trọng Thiên, lúc này đang run rẩy dưới cơn thịnh nộ của thực tại.
Sự sụp đổ của Thượng Quan Thánh không mang lại thái bình. Ngược lại, nó giống như một ngòi nổ quét sạch sự cân bằng giả dối đã tồn tại suốt vạn cổ. Khi cơ thể của kẻ tự xưng là "Người phát ngôn của Thiên đạo" tan biến thành những hạt sáng u ám, bầu trời phía trên không còn là màu xanh biếc vĩnh hằng nữa. Thay vào đó, một mảng lớn hư không bị xé rách, lộ ra một con mắt khổng lồ không có con ngươi, chỉ có những vòng xoáy của sấm sét màu tím đen và quy tắc hỗn loạn.
Đó chính là Ý chí Thiên Đạo bị ô nhiễm — thứ thực thể đã cùng Chư Gia ký sinh lên vận mệnh của chúng sinh bấy lâu nay.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu thẳm linh hồn. Không gian xung quanh Diệp Thần bắt đầu vặn xoắn, hóa thành những sợi xích màu huyết dụ dài hàng vạn trượng, từ bốn phương tám hướng lao đến, mang theo áp lực của cả một thế giới. Đây không còn là công kích của một cường giả nữa, mà là sự bài xích của cả một tinh cầu đối với một thực thể lạ.
Diệp Thần đứng giữa tâm bão, tà áo đen lướt đi trong cuồng phong nhưng cơ thể hắn vẫn vững như bàn thạch. Thương Thiên Kiếm trong tay hắn đang rung lên bần bật, thanh kiếm gãy nay đã hoàn thiện về hình dáng, tỏa ra một thứ ánh sáng xám tro tịch mịch nhưng kiêu hãnh.
— Diệp Thần, cẩn thận! Ý chí này không có cảm xúc, nó chỉ có bản năng tiêu diệt bất cứ thứ gì đe dọa đến sự tồn tại của nó.
Giọng nói của Lão Hắc vang lên trong thức hải, không còn vẻ lười biếng thường ngày mà mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. Linh hồn của Lão Hắc lúc này đang bốc cháy, truyền toàn bộ sức mạnh nguyên thủy nhất vào chuôi kiếm để giúp Diệp Thần ổn định kiếm tâm.
"Tiêu diệt ta sao?" Diệp Thần nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. "Nó vốn dĩ nên bảo hộ chúng sinh, nhưng lại hóa thành lồng giam của vạn tộc. Một thiên đạo như vậy, giữ lại để làm gì?"
Hắn bước ra một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng gót chân hạ xuống khiến toàn bộ đỉnh núi Thái Cổ nứt toác.
"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ sáu: Quy Tắc Trảm!"
Diệp Thần vung kiếm. Một đường kiếm quang giản đơn đến mức thô sơ được chém ra, nhưng đi đến đâu, những sợi xích huyết mạch của Thiên Đạo đều đứt đoạn như gặp phải thiên địch. Quy tắc trảm không phải là chém vào vật chất, mà là chém vào tính logic của quy luật. Nếu Thiên Đạo nói "Ngươi phải chết", thì đường kiếm này nói "Cái chết không tồn tại".
Ánh kiếm và xích sắt va chạm, tạo ra những tiếng rít chói tai xé toạc màng nhĩ. Tại các tầng trời phía dưới, vô số sinh linh ngước đầu nhìn lên, chỉ thấy Thượng Tam Thiên lúc này như một quả cầu lửa khổng lồ đang bị bóp nghẹt.
Từ trong con mắt khổng lồ trên bầu trời, một giọng nói cơ hồ không phải của con người vang lên, trầm hùng và khô khốc:
— Nghịch tử… ngươi muốn phá hủy căn cơ của thế giới này sao? Không có Thiên Đạo, vạn vật sẽ rơi vào hư vô!
"Ngươi sai rồi." Diệp Thần gầm lên, thanh âm của hắn lấn át cả tiếng sấm sét. "Thứ ngươi bảo vệ là căn cơ của Chư Gia, không phải của vạn dân. Ngươi dùng linh khí của thế giới nuôi dưỡng những ký sinh trùng, để họ đời đời kiếp kiếp nô dịch chúng sinh. Hôm nay, ta không phá hủy thế giới, ta phá hủy xiềng xích của ngươi!"
Cảm nhận được sự uy hiếp cực đại, con mắt Thiên Đạo đột ngột co rút lại. Từ trung tâm của nó, một luồng ánh sáng diệt thế màu trắng bạc phun trào xuống. Đây là "Thiên Phạt Chi Lực" ở cấp độ cao nhất, thứ có thể xóa sổ một vị Đế Cảnh chỉ trong một nhịp thở.
Không gian nơi luồng sáng đi qua hoàn toàn biến mất, biến thành chân không tuyệt đối.
Diệp Thần cảm nhận được máu trong người mình đang sôi sùng sục. Huyết mạch Kiếm Tôn ở kiếp này cùng ý chí vô địch của kiếp trước hoàn toàn hòa quyện. Hắn không lùi mà tiến, thân ảnh hóa thành một vệt sáng đen lao thẳng về phía luồng ánh sáng trắng bạc kia.
"Kiếm Vực — Vạn Cổ Duy Ngã!"
Một không gian xám đen bùng nổ quanh người Diệp Thần, thu nhỏ lại chỉ trong vòng mười trượng, nhưng đậm đặc đến mức thời gian dường như ngưng đọng. Trong vòng mười trượng này, Diệp Thần chính là thần, là luật lệ, là chân lý duy nhất.
Tranh đoạt!
Hai loại quy tắc mạnh mẽ nhất vấp vào nhau tại đỉnh Thương Thiên. Một bên là quyền uy của kẻ thống trị vạn cổ, một bên là ý chí của kẻ nghịch thiên cầu sinh. Áp lực khổng lồ lan tỏa khiến cho các đại lục ở Hạ Tam Thiên bắt đầu nứt rạn, biển cả cuộn trào sóng thần cao hàng dặm.
Tô Lăng Nguyệt từ xa nhìn lên, đôi bàn tay nàng siết chặt lấy vạt áo, môi cắn đến chảy máu. Nàng thấy bóng dáng đơn độc ấy giữa biển ánh sáng diệt thế, thấy hắn một lần rồi lại một lần bị đánh bật trở lại, nhưng mỗi lần đứng lên, kiếm ý trên người hắn lại càng thêm sắc bén, càng thêm rực rỡ.
"Hắn đang mượn sức mạnh của Thiên Đạo để tôi luyện kiếm ý của mình!" Yến Thanh Thừa đứng cạnh nàng, kinh ngạc thốt lên. "Tên điên này… hắn đang lấy 'Quy Tắc của trời' để làm đá mài kiếm!"
Đúng như Yến Thanh Thừa nói, Diệp Thần lúc này đang trải qua một quá trình rèn luyện tàn khốc nhất lịch sử. Mỗi lỗ chân lông của hắn đều trào máu, kinh mạch nứt vỡ rồi lại được kiếm khí chữa lành. Trong cơn đau thấu trời xanh, hắn nhận ra bản chất của thứ đang đối đầu với mình.
Thiên Đạo không phải là một thực thể tâm linh thực sự, nó là một chương trình vĩ đại của vũ trụ, nhưng nó đã bị "nhiễm độc" bởi tham vọng của Chư Gia qua hàng triệu năm tế lễ và chiếm hữu. Để chém đứt nó, không thể chỉ dùng lực lượng, mà phải dùng một thứ cao hơn cả luật lệ.
"Lão Hắc, chuẩn bị chưa?" Diệp Thần thì thào qua kẽ răng đầy máu.
— Đã sẵn sàng. Diệp Thần, sau cú này, ta có thể sẽ ngủ say một thời gian dài. Nhớ kỹ, Kiếm không phải để sát nhân, mà để khai phá lối thoát.
Lão Hắc cười ha hả, linh thể màu đen đột ngột bùng nổ, hóa thành một đạo luân hồi chi quang nhập thẳng vào lưỡi kiếm Thương Thiên.
Thanh kiếm đột ngột phát ra tiếng ngân rung động chín tầng mây.
Diệp Thần nhắm mắt lại, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh hàng tỷ sinh linh ở Hạ Tam Thiên đang rên rỉ dưới ách thống trị, hình ảnh Tô Lăng Nguyệt thầm lặng hy sinh, hình ảnh của chính hắn kiếp trước bị vây giết trong sự phản bội. Tất cả những xúc cảm đó, từ thù hận, yêu thương đến khát vọng tự do, đều đổ dồn vào một kiếm này.
"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ bảy: Chúng Sinh Phán!"
Kiếm này ra đời, không phải vì Diệp Thần, mà vì tất cả những kẻ bị bỏ rơi dưới chân núi Thái Cổ.
Đường kiếm đi đến đâu, ánh sáng trắng bạc của Thiên Đạo bị nhuộm thành màu vàng của khói lửa nhân gian. Nó không mang theo sự lạnh lẽo của cái chết, mà mang theo sự nóng bỏng của hy vọng.
"Rắc!"
Một tiếng rạn nứt giòn tan vang lên. Con mắt khổng lồ trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một vết sẹo kiếm kéo dài xuyên qua đồng tử sấm sét.
— Không thể nào… Ý chí của chúng sinh sao có thể vượt qua Thiên mệnh? — Giọng nói thần bí vang lên một tiếng gầm đầy sợ hãi.
"Thiên mệnh là gì?" Diệp Thần mở mắt, ánh mắt hắn như xuyên thấu cả thiên cổ. "Thiên mệnh chính là ta! Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Kiếm Tôn, ban cho thế giới này sự tự do!"
Hắn dốc hết tu vi đời này, Thương Thiên Kiếm bùng nổ một đạo kiếm mang rộng tới mười vạn trượng, chém thẳng vào vị trí trung tâm của con mắt Thiên Đạo.
Oanh!
Toàn bộ Thượng Tam Thiên nổ tung trong một quầng sáng rực rỡ. Những xiềng xích huyết mạch bấy lâu nay trói buộc linh căn của con người ở khắp chín tầng trời, đồng loạt tan vỡ thành những mảnh vụn lấp lánh.
Màn đêm vĩnh hằng bao trùm Thượng Tam Thiên bị xé tan. Những gia tộc lớn còn sót lại, những lão quái vật ẩn mình trong quan tài bấy lâu, lúc này đều run rẩy phủ phục. Họ cảm nhận được một điều đáng sợ: Thứ "quyền lợi" bẩm sinh của họ đã biến mất. Linh khí không còn chỉ thuộc về kẻ mạnh, mà đang tràn trề đổ xuống Hạ Tam Thiên như những trận mưa rào cứu mạng.
Khi khói bụi mờ ảo tan đi, giữa phế tích của Thương Thiên Chi Đỉnh, một bóng người gầy gò vẫn đứng vững.
Diệp Thần dùng kiếm chống xuống đất, hơi thở nặng nề, cơ thể đầy rẫy vết thương, nhưng đôi mắt của hắn lại sáng hơn bao giờ hết. Thương Thiên Kiếm đã mất đi ánh hào quang lộng lẫy, trở nên trầm mặc, nhưng trên thân kiếm ẩn hiện những đạo văn của thế giới mới.
Thiên Đạo chưa biến mất hoàn toàn, nó đang rút lui, thu liễm lại vào nơi sâu thẳm nhất của vũ trụ để tái cấu trúc. Con mắt diệt thế đã khép lại, trả lại bầu trời thực sự cho chúng sinh.
Nhưng Diệp Thần biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Chư Gia ở Thượng Tam Thiên tuy đã mất đi sự bảo hộ của Thiên Đạo, nhưng tham vọng của họ vẫn còn đó. Họ sẽ không cam tâm đánh mất quyền lực, và trận chiến "Hoành tảo chư gia" thực sự bây giờ mới bước vào hồi đẫm máu nhất.
"Vạn cổ duy nhất…" Diệp Thần ho ra một ngụm máu, nhìn thanh kiếm trong tay, nhẹ nhàng nói: "Chúng ta đi thôi, Lăng Nguyệt đang chờ."
Hắn bước đi giữa đống hoang tàn, cô độc nhưng kiên nghị, sau lưng là ánh bình minh đầu tiên của một thời đại không còn bị xiềng xích, một thời đại mà kiếm của hắn chính là định luật duy nhất của nhân gian.