Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 126: Thế Giới Sụp Đổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 17:08:17 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 126: THẾ GIỚI SỤP ĐỔ**

Thượng Tam Thiên, nơi từng được coi là đỉnh cao của sự vĩnh hằng, là thánh địa mà hàng triệu sinh linh ở Hạ giới chỉ dám ngước nhìn với sự sùng bái và khiếp nhược, lúc này đang diễn ra một màn cảnh tượng tận thế kinh hoàng nhất trong lịch sử vạn cổ.

Sau cú chém định mệnh của Diệp Thần, bầu trời vĩnh hằng vốn dĩ mang sắc tím huyền bí và trang nghiêm giờ đây bị xé toạc thành nghìn mảnh. Những vết nứt không gian đen kịt, giống như những con quái vật hư không đang há cái miệng rộng ngoác, tham lam nuốt chửng từng mảng cung điện lộng lẫy của Thượng Quan gia. Những dãy núi trôi lơ lửng trên không trung, nơi vốn là linh mạch thượng phẩm bậc nhất, bỗng chốc mất đi lực phù trợ, sụp đổ như những quân bài domino, kéo theo những tiếng nổ đì đùng chấn động cả tám tầng mây.

Dư chấn của chiêu thức "Thương Thiên Duy Ngã" không chỉ dừng lại ở việc phá hủy vật chất. Nó là một cuộc thanh tẩy về quy luật.

"Rắc… rắc…"

Tiếng vỡ vụn khô khốc vang vọng trong tâm thức của mọi cường giả tại Thượng Tam Thiên. Đó là tiếng xích xiềng huyết mạch bị chặt đứt. Những kẻ mang trong mình dòng máu cao quý của Bát Đại Thế Gia, vốn luôn tự hào về sự ưu việt bẩm sinh, lúc này đồng loạt rú lên trong đau đớn. Linh lực trong cơ thể bọn họ, vốn được duy trì bằng cách "hút máu" từ các tầng trời thấp hơn thông qua xiềng xích thiên đạo, nay bỗng chốc mất đi nguồn tiếp tế.

Dòng linh khí thượng cổ bạo tàn bắt đầu phản phệ, thiêu đốt kinh mạch của những vị trưởng lão đang bế quan, biến những vị tổ phụ nghìn năm tuổi thành những đống xương trắng ngay lập tức.

Giữa tâm điểm của cơn bão năng lượng ấy, Diệp Thần đứng lặng im.

Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ. Nó không còn rạng rỡ ánh kim quang hay phát ra luồng kiếm khí bức người như lúc giao chiến với Thượng Quan Thánh. Ngược lại, thanh kiếm giờ đây mang một sắc thái đen sâu thẳm, trầm mặc đến đáng sợ. Mỗi khi một mảnh vỡ của Thiên Đạo rơi xuống, thanh kiếm lại nhẹ nhàng thôn phệ, như một vị lãng khách đang uống cạn những giọt rượu cuối cùng của một triều đại cũ.

Diệp Thần cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt. Dùng một kiếm chém đứt xiềng xích của toàn bộ thế giới, cái giá phải trả là quá lớn. Tóc của hắn, vốn dĩ đen tuyền, giờ đây đã lốm đốm những sợi bạc, gương mặt trẻ trung hiện lên vẻ tang thương của một người đã đi qua trăm vạn năm luân hồi.

"Thế giới… đang khóc."

Tiếng nói của Lão Hắc vang lên trong tâm trí Diệp Thần, nhưng giọng nói ấy yếu ớt vô cùng. Sau khi hiến tế bản thân để giúp Thương Thiên Kiếm phục nguyên hoàn chỉnh, linh hồn của vị kiếm linh này chỉ còn là một đốm sáng mờ ảo, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

"Không phải khóc, Lão Hắc." Diệp Thần khẽ nhếch môi, máu từ khóe miệng không ngừng tuôn rơi, nhuộm đỏ cả vạt áo ngực. "Đó là tiếng reo hò của tự do. Máu của chúng ta không đổ vô ích."

Bên dưới chín tầng trời, ở những nơi xa xôi nhất của Hạ Tam Thiên, cảnh tượng lại hoàn toàn trái ngược.

Tại một ngôi làng nhỏ hẻo lánh nơi vùng biên viễn của tầng trời thứ nhất, một lão già gầy gò đang ngồi xếp bằng bên một túp lều rách. Lão đã kẹt ở ngưỡng cửa Thối Thể Cảnh suốt bảy mươi năm. Gân cốt lão đã lão hóa, tiềm năng đã cạn kiệt, chỉ còn chờ ngày đất vàng phủ thân.

Nhưng bỗng nhiên, một cơn mưa kỳ lạ trút xuống. Nước mưa không lạnh, mà mang theo một hơi ấm thanh khiết và tinh túy chưa từng có. Khi những giọt nước chạm vào da thịt, lão già run rẩy. Lão cảm thấy lớp xiềng xích vô hình đè nặng lên linh hồn mình bấy lâu nay bỗng chốc biến mất.

"Ầm!"

Một luồng linh lực từ mặt đất vọt lên, trực tiếp quán đỉnh. Lão già mở bừng mắt, da dẻ nhăn nheo bỗng chốc trở nên hồng hào, khí hải trong cơ thể vốn đã khô héo nay tràn đầy linh dịch. Lão đột phá! Và không chỉ mình lão, hàng vạn, hàng triệu sinh linh được coi là "kiến hôi" ở hạ giới lúc này đều cảm thấy một sự gột rửa từ sâu trong linh hồn.

Đó là sự công bằng mà Diệp Thần đã hứa. Hắn không phá hủy thiên đạo để thay thế bằng sự thống trị của mình, hắn phá hủy nó để trả lại quyền lựa chọn cho mỗi cá nhân.

Quay lại Thượng Tam Thiên, đống hoang tàn vẫn không ngừng rung chuyển.

"Diệp… Thần… Ngươi là đồ đồ tội nhân của vạn cổ!"

Một tiếng gầm phẫn nộ xé toác hư không. Từ trong đống đổ nát của cung điện Thượng Quan gia, một bóng người loạng choạng bò ra. Đó là Thượng Quan Hồng, nhị trưởng lão của tộc, kẻ duy nhất còn sót lại nhờ nắm giữ một món tiên bảo hộ mạng. Tuy nhiên, lúc này lão không còn dáng vẻ của một vị thần tiên thoát tục. Cánh tay phải của lão đã bị kiếm khí chém đứt, huyết mạch "Thần Linh" trong người lão đang không ngừng phun trào ra ngoài theo vết thương.

Diệp Thần chầm chậm quay đầu lại. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết, không có chút cảm xúc nào trước sự thống khổ của đối phương.

"Tội nhân?" Diệp Thần lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng lan xa khắp các tầng trời đang sụp đổ. "Nếu trả lại linh khí cho đất trời, trả lại quyền sống cho chúng sinh bị các ngươi bóc lột là tội, vậy thì ta nguyện làm tội nhân duy nhất của vạn cổ này."

"Ngươi… ngươi có biết mình đã làm gì không?" Thượng Quan Hồng run rẩy chỉ tay vào những vết nứt đen kịt trên bầu trời. "Thiên địa trật tự đã mất, không còn Chư Gia trấn áp, các yêu ma ở Vực Thẳm Hư Không sẽ tràn vào! Ngươi đã giết chết cả thế giới này!"

"Thế giới này không chết vì thiếu các ngươi." Diệp Thần bước tới, mỗi bước đi là một lần không gian dưới chân hắn vỡ nát. "Nó chỉ thực sự hồi sinh khi những ký sinh trùng như các ngươi biến mất. Còn yêu ma ư? Nếu chúng tới, ta sẽ chém thêm một kiếm nữa. Thiên địa trật tự không cần các ngươi xây dựng dựa trên xương máu người khác. Nó sẽ được xây dựng trên sự tự do."

Không cho đối phương thêm cơ hội nói nhảm, Diệp Thần khẽ búng ngón tay. Một đạo kiếm khí nhỏ nhoi như sợi tơ bay ra, lướt ngang qua cổ Thượng Quan Hồng.

Kẻ được xưng là Thánh cấp cường giả một thời, cứ như vậy mà gục xuống, đôi mắt vẫn trừng lớn đầy sự không cam lòng. Lão chết không phải vì Diệp Thần quá mạnh, mà vì linh hồn lão đã mục ruỗng cùng cái trật tự cũ mà lão hằng tôn thờ.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn hơn bất kỳ âm thanh nào trước đó vang lên từ trung tâm Thượng Tam Thiên. Thác nước Thiên Hà – dải lụa linh khí chảy từ tầng 9 xuống hạ giới – bắt đầu mất kiểm soát. Nó không còn chảy theo quy luật, mà phun trào như một vòi rồng khổng lồ, cuốn phăng tất cả những tàn tích cuối cùng của Bát Đại Thế Gia vào hư không.

Diệp Thần biết thời gian của mình không còn nhiều. Thượng Tam Thiên đang thực sự sụp đổ để định hình lại một hình thái mới. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, những vết rạn nứt vì quá tải linh lực đang bắt đầu lan rộng đến tận vai.

"Lăng Nguyệt… nàng đang ở đâu?"

Trong cơn hỗn loạn, hắn cố gắng tập trung thần thức. Khi xiềng xích thiên đạo tan biến, một mối liên kết xa xăm mà hắn hằng gìn giữ bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Thái Âm Linh Thể của Tô Lăng Nguyệt như một vì sao dẫn đường rực rỡ giữa bầu trời đêm tăm tối. Nàng đang bị mắc kẹt tại vùng giáp ranh giữa Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên, nơi các quy luật không gian đang giao thoa một cách hỗn loạn nhất.

Diệp Thần nghiến răng, cưỡng ép thi triển bí pháp, dùng chút linh lực cuối cùng còn sót lại để xé rách một khoảng hư không. Hắn biết, nếu lao vào lúc này, khả năng hắn bị dòng xoáy không gian nghiền nát là cực cao.

Nhưng, nếu không có nàng, vạn cổ duy nhất này thì có ý nghĩa gì?

Nếu không có nàng, cái thế giới tự do mà hắn vừa tạo ra cũng chỉ là một cõi hoang vu lạnh lẽo.

"Kiếm chỉ Thương Thiên, hoành tảo Chư Gia… tất cả chỉ vì ngày hôm nay."

Diệp Thần nhìn thanh Thương Thiên Kiếm một lần cuối. Thanh kiếm như hiểu ý chủ nhân, nó tỏa ra một quầng sáng mờ bao bọc lấy hắn, tựa như sự che chở cuối cùng của một người đồng đội cũ.

Hắn bước vào khe nứt không gian ngay khi cả tầng trời thứ chín sụp xuống một nửa.

Phía sau hắn là tàn tích của một thời đại mục nát. Trước mặt hắn là cơn bão hư không cuồng nộ. Và sâu thẳm trong đó, là hình bóng người con gái đã không rời bỏ hắn khi hắn còn là một "phế vật" ở Diệp gia nhánh phụ năm nào.

Thế giới có sụp đổ, cũng chẳng quan trọng. Bởi vì từ đống tro tàn này, hắn sẽ dựng lại một thiên hạ, nơi hắn và nàng có thể bình thản nhìn mây trôi mà không cần phải lo lắng về sự dòm ngó của bất kỳ "Thiên Đạo" hay "Gia tộc" nào nữa.

Bên ngoài hư không, dường như có tiếng ai đó thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm của linh hồn vạn cổ vừa được giải thoát khỏi gông xiềng.

Chương 126 kết thúc trong một tiếng nổ âm trầm, báo hiệu sự kết thúc hoàn toàn của Thượng Tam Thiên cũ và sự khởi đầu của một hành trình tìm lại bản ngã giữa đống hoang tàn của người duy nhất nắm giữ Kiếm Đạo tối cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8