Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 151: – 190: Hành Trình Du Ngoạn** – Diệp Thần và Lăng Nguyệt đi khắp thế gian, giải quyết những bất công nhỏ, dạy dỗ hậu bối

Cập nhật lúc: 2026-05-21 17:24:11 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 151 – 160: BƯỚC CHÂN VÀO HỒNG TRẦN**

Sau trận đại chiến làm rung chuyển chín tầng trời, thế gian dường như rơi vào một khoảng lặng dài đầy tôn nghiêm. Diệp Thần cùng Tô Lăng Nguyệt không dùng đến những thần thông xé rách không gian, cũng không ngự kiếm vút đi giữa mây ngàn. Họ lựa chọn bước đi bằng đôi bàn chân trên mặt đất vạn dặm, giống như những người lữ hành bình thường nhất, để cảm nhận hơi thở mới của một thế giới vừa thoát khỏi xiềng xích của Chư Gia.

Tại một thị trấn nhỏ mang tên Thanh Bình, nằm nép mình bên dòng sông xanh biếc, Diệp Thần khoác lên mình bộ thanh y giản dị, còn Lăng Nguyệt thắt một dải lụa mỏng trên tóc, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng dù đã được che giấu bớt nhưng vẫn khiến cỏ cây như thêm rạng rỡ.

Hôm đó, tại một tửu quán xập xệ ven đường, có một nhóm tu sĩ mang theo vũ khí, sắc mặt hung tàn đang đập bàn quát tháo. Bọn chúng tự xưng là đệ tử ngoại môn của một tông môn mới nổi, tranh thủ lúc các đại gia tộc sụp đổ mà xưng hùng xưng bá, thu phí bảo hộ của dân lành.

"Lão già, tháng này phí linh thạch tăng gấp đôi! Ngươi không nộp, ta liền dỡ bỏ cái quán này!" Một tên đại hán râu xồm, tu vi vừa chạm đến Khí Hải Cảnh, hùng hổ vung thanh đao lớn xuống mặt bàn gỗ.

Lão chủ quán run rẩy quỳ rạp dưới đất, nước mắt lưng tròng. Những khách nhân xung quanh đều cúi đầu không dám lên tiếng. Duy chỉ có ở một góc khuất, một thanh niên đang bình thản rót trà, động tác thư thái như thể đang ngồi giữa cung điện đế vương chứ không phải một tửu quán nghèo nàn.

"Kiếm là để trừ gian diệt ác, đao là để trấn giữ non sông. Trong tay các ngươi, chúng lại biến thành công cụ để bắt nạt kẻ yếu sao?" Một giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm thấu xương vang lên.

Tên đại hán quay lại, thấy Diệp Thần thì cười lạnh: "Thằng nhãi ranh từ đâu tới? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Để ta cho ngươi biết thế nào là quy tắc của giới tu hành!"

Hắn vung đao trảm tới, khí thế hung hãn. Diệp Thần thậm chí không thèm ngước mắt, ngón tay khẽ búng một cái vào chén trà. Một giọt nước bắn ra. Giọt nước ấy trong mắt kẻ thường thì chỉ là bọt nước, nhưng trong mắt cao nhân, nó lại mang theo kiếm ý lôi đình, chém đứt không gian.

*Xoẹt!*

Thanh đại đao vỡ tan tành thành muôn mảnh vụn, tên đại hán bị bắn văng ra ngoài trăm trượng, kinh mạch toàn thân tê liệt nhưng không chết. Diệp Thần điềm nhiên đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nói: "Ta phế đi tu vi của các ngươi, để các ngươi làm lại phàm nhân, hiểu rõ nỗi khổ của những người mà các ngươi từng ức hiếp. Cút!"

Nhóm tu sĩ kia kinh hãi tột độ, cảm nhận được một áp lực như cả bầu trời sụp đổ xuống vai, liền dập đầu như tế sao rồi chạy trối chết. Lão chủ quán ngơ ngác nhìn vị cứu tinh, khi định quỳ xuống tạ ơn thì bóng dáng hai người đã tan vào màn sương sớm, chỉ để lại trên bàn một thỏi bạc nhỏ cùng một nhành liễu xanh mướt. Nhành liễu ấy, sau này trở thành trấn sơn chi bảo của thị trấn, bởi nó mang theo một tia ý chí của Kiếm Tôn, tà ma không dám xâm phạm.

**CHƯƠNG 161 – 175: CHỈ ĐIỂM HẬU BỐI – KIẾM ĐẠO KHÔNG BIÊN GIỚI**

Hành trình của họ tiếp tục băng qua những cánh rừng rậm rạp của Nam Cương. Tại một ngôi làng hoang sơ, Diệp Thần bắt gặp một thiếu niên tên là Lâm Mộc. Cậu bé này hằng ngày ngồi bên bờ suối, dùng một cành cây mục để tập đâm, tập chém hàng ngàn lần. Lâm Mộc sinh ra với đan điền khiếm khuyết, bị người đời gọi là "phế vật trong phế vật", bị tất cả các tông môn địa phương từ chối.

Lăng Nguyệt đứng bên cạnh Diệp Thần, khẽ thở dài: "Chàng xem, cậu bé ấy giống chàng năm xưa biết bao."

Diệp Thần gật đầu, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ hoài niệm. Hắn tiến lại gần, nhìn thiếu niên đang mồ hôi đầm đìa, hỏi nhẹ: "Tại sao ngươi lại luyện kiếm khi biết rõ mình không có linh lực?"

Lâm Mộc lau mồ hôi, ánh mắt kiên định đến lạ lùng: "Tiên sinh, con nghe nói năm xưa Kiếm Tôn đại nhân từng một kiếm chém đôi trời cao, trả lại tự do cho chúng sinh. Ngài ấy từng nói, chỉ cần tâm có kiếm, cỏ cây đều là kiếm. Con không có linh lực, nhưng con có trái tim này. Con muốn dùng kiếm để bảo vệ mẫu thân, không để ai khinh khi gia đình mình nữa."

Diệp Thần mỉm cười, một nụ cười thật tâm sau nhiều năm chinh chiến. Hắn nhặt lấy cành cây mục dưới đất, ra chiêu một cách chậm rãi. Đó không phải là chiêu thức của Thương Thiên Kiếm Quyết, mà chỉ là những động tác cơ bản nhất của kiếm đạo. Nhưng mỗi lần kiếm đưa đi, thiên địa linh khí chung quanh lại tự động cộng hưởng, vạn vật cúi đầu.

"Nhìn kỹ đây. Kiếm không nằm ở đan điền, kiếm nằm ở ý chí. Đan điền có thể vỡ, nhưng ý chí phải bất diệt."

Suốt mười ngày tiếp theo, Diệp Thần và Lăng Nguyệt ở lại ngôi làng. Diệp Thần dùng một tia kiếm nguyên thuần khiết nhất để tái tạo lại kinh mạch cho Lâm Mộc, đồng thời truyền thụ cho cậu một bộ tâm pháp đơn giản nhưng chí cao vô thượng.

Ngày họ rời đi, Lâm Mộc quỳ dưới gốc cổ thụ, dập đầu chín cái hướng về phía bóng lưng của hai người. Sau này, đại lục có thêm một vị Kiếm Thánh lẫy lừng tên là Lâm Mộc, người luôn mang theo một cành cây mục bên mình, và luôn nhắc lại lời dạy của vị thầy không tên: "Trời cao đã mở, kẻ yếu cũng có quyền vươn tới đỉnh cao."

**CHƯƠNG 176 – 185: THANH LỌC DƯ ĐẢNG – TÀN DIỄN CỦA MINH GIA**

Càng đi, họ càng thấy rõ thế giới đang thay đổi. Tuy nhiên, rác rưởi vẫn luôn lẩn khuất trong bóng tối. Tại vùng đầm lầy chết chóc ở phía Bắc, tàn dư của Minh Gia – những kẻ chuyên tu luyện quỷ đạo – đang lén lút thu thập linh hồn của các cường giả tử trận để mong phục sinh tổ tiên của chúng.

Khi Diệp Thần và Lăng Nguyệt bước vào vùng đất này, tử khí bốc lên nghi ngút, những tiếng oán hồn rên rỉ vang vọng.

"Một đám ruồi nhặng vẫn còn vọng tưởng sao?" Ánh mắt Diệp Thần lạnh lùng. Hắn không dùng đến Thương Thiên Kiếm, vì bọn chúng không xứng.

Từ trong hầm mộ cổ, một tên trưởng lão Minh Gia với gương mặt vặn vẹo bước ra, gầm lên: "Diệp Thần! Ngươi đã giết gia chủ của chúng ta, phá hủy cơ nghiệp vạn năm! Hôm nay, dù có chết ta cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục!"

Hắn kích hoạt một tòa đại trận, hàng vạn thi khôi rách nát trồi lên từ lòng đất. Tô Lăng Nguyệt tiến lên một bước, Thái Âm Linh Thể bộc phát, ánh trăng lạnh lẽo bao trùm cả vùng đầm lầy, khiến những thi khôi kia tức khắc hóa thành băng vụn.

Diệp Thần chỉ giơ tay chỉ lên trời: "Kiếm… lai!"

Từ vạn dặm xa xôi, vô số đạo khí tức của kiếm đạo trong thiên hạ đồng loạt run rẩy. Những thanh kiếm cũ kỹ của phàm nhân, những thần kiếm trong tông môn, tất cả đều hướng về phương Bắc mà vái lạy. Một hư ảnh thanh đại kiếm từ trên trời rơi xuống, mang theo ánh sáng rực rỡ xua tan hoàn toàn tử khí đen đặc.

Chỉ trong một hơi thở, cả vùng đầm lầy chết chóc bị thanh tẩy sạch sẽ, trở thành một mảnh bình địa rạng rỡ. Những oán hồn được siêu thoát, chúng hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti, trước khi tan biến còn kịp cúi đầu cảm tạ vị nam tử kia.

Tên trưởng lão Minh Gia đứng đó, thất thần nhìn tay mình tan thành cát bụi. Hắn nhận ra, khoảng cách giữa hắn và Diệp Thần không còn là tu vi, mà là sự chênh lệch giữa ánh sáng mặt trời và một con đom đóm leo lét.

**CHƯƠNG 186 – 190: QUY TÂM – NƠI BẮT ĐẦU CŨNG LÀ NƠI KẾT THÚC**

Chuyến du ngoạn kéo dài ba năm. Ba năm qua đi, thế giới đã đi vào quỹ đạo mới. Các tông môn chính nghĩa bắt đầu trỗi dậy, những gia tộc hủ bại bị thay thế bởi những trật tự công bằng hơn.

Diệp Thần và Tô Lăng Nguyệt trở lại vùng hạ giới năm xưa, nơi có phủ đệ đổ nát của Diệp gia nhánh phụ và ngôi nhà cũ của Tô gia. Nơi đây giờ đã cỏ mọc um tùm, nhưng trong mắt họ, nó đầy ắp kỷ niệm về những ngày tháng gian khổ ban đầu.

Đêm hôm đó là lễ hội hoa đăng. Thị trấn nhỏ treo đầy đèn lồng rực rỡ màu sắc. Hai người đứng trên cây cầu đá nhìn những chiếc đèn hoa đăng mang theo ước nguyện của người dân trôi lững lờ trên dòng sông.

"Thần, chàng có hối hận vì đã từ bỏ vị trí thiên đạo, từ bỏ sự trường sinh bất tử thực thụ không?" Lăng Nguyệt khẽ tựa đầu vào vai hắn, hỏi nhỏ.

Diệp Thần ôm lấy vai nàng, ánh mắt nhu hòa: "Cái gọi là thiên đạo, bất quá cũng chỉ là một loại xiềng xích khác. Nếu trường sinh mà chỉ có một mình trên đỉnh cao lạnh lẽo, nhìn người thân rời xa, thì trường sinh để làm gì? Ta nắm kiếm, là để bảo vệ những gì ta yêu quý nhất. Có nàng ở bên, một năm hay một vạn năm cũng đều là vĩnh cửu."

Nàng mỉm cười, nụ cười hạnh phúc nhất thế gian.

Hành trình du ngoạn hồng trần này đã cho Diệp Thần hiểu rõ một điều: Đỉnh cao nhất của kiếm đạo không phải là hủy diệt, mà là "sinh". Thương Thiên Kiếm giờ đây đã được hắn chôn giấu trong sâu thẳm linh hồn, chỉ khi nào thế gian lại lâm vào cảnh lầm than vì một trật tự bất công mới, nó mới tái xuất.

Khi ánh bình minh của ngày mới ló dạng trên đường chân trời, hai người cùng nhau bước lên đỉnh núi năm xưa. Họ dựng lên một gian nhà nhỏ đơn sơ, chung quanh trồng hoa lê và rau xanh. Từ đây, họ không còn là Kiếm Tôn chấn động vạn cổ, không còn là Thái Âm Tiên Tử cao ngạo, họ chỉ là một cặp phu thê bình dị, sống giữa thiên nhiên hùng vĩ.

Trên bàn gỗ trong nhà, một cuốn sách mang tên "Kiếm Đạo Tâm Đắc" được đặt ngay ngắn. Diệp Thần để lại nó cho thế gian, cho bất cứ ai hữu duyên tìm thấy. Không có chiêu thức bá đạo, không có bí thuật giết người, trong đó chỉ vỏn vẹn mười chữ:

*"Kiếm tại tâm, đạo tại hành. Vạn cổ duy nhất, chính là bản ngã."*

Từ đó về sau, người ta vẫn thường thấy thấp thoáng bóng dáng một đôi nam nữ dắt tay nhau đi giữa mây ngàn, lúc ẩn lúc hiện. Có người nói họ là tiên, có người nói họ là thần. Nhưng đối với thế giới này, họ chính là biểu tượng của sự tự do tuyệt đối.

Tiểu thuyết "Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất" đến đây cũng coi như đã hoàn thiện một chương thiên anh hùng ca lãng mạn và đầy uy chấn. Kiếm ý vẫn còn đó, vọng mãi giữa ngàn thu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8