Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 192: Kiếm Quang Xuyên Thấu Hư Không**
Gió trên đỉnh Thiên Kỷ Sơn không còn mang theo hương vị của cỏ cây hay linh khí thuần khiết, mà nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí từ vết nứt hư không tỏa ra. Bầu trời Trung Tam Thiên vốn xanh ngắt, nay bị xé toạc thành một đường rãnh khổng lồ đen kịch, giống như một con mắt quỷ đang nhìn chằm chằm xuống chúng sinh.
Từ trong khe nứt ấy, những tiếng gầm rú cơ khí và tiếng rống của dị thú cổ xưa đan xen vào nhau, tạo thành một bản nhạc tang tóc.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Tiếng sấm rền vang không phải do thiên kiếp, mà là do sự ma sát giữa các hàng mẫu hạm khổng lồ với tầng khí quyển. Một chiếc, hai chiếc… rồi hàng trăm chiếc chiến hạm đen kịch, dài hàng dặm, bao phủ bởi những phù văn đỏ rực như máu, lừ lừ chui ra khỏi vết nứt. Chúng như những hòn đảo bay, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời, nhấn chìm cả một vùng đại lục Trung Châu vào bóng tối vĩnh cửu.
“Đó… đó là cái gì?” Một vị trưởng lão của một tông môn hạng nhất run rẩy, thanh kiếm trong tay hắn rơi bộp xuống đất. Hắn là một cường giả Vạn Thượng Cảnh, ngang dọc một phương, nhưng lúc này, trước áp lực của hạm đội ấy, hắn cảm thấy mình không khác gì một con kiến nhìn thấy vầng thái dương sụp đổ.
Yến Thanh Thừa đứng bên cạnh Diệp Thần, tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch. Dưới uy áp thiên địa này, kiếm ý của hắn – thứ vốn dĩ vô cùng kiên định – nay lại có dấu hiệu rạn nứt.
“Diệp Thần, đây là… Ngoại Vực cường địch sao?”
Diệp Thần đứng đó, vạt áo bào đen tung bay trong gió lộng. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước cổ, không một chút gợn sóng. Hắn khẽ vuốt ve thanh Thương Thiên Kiếm gãy, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ thân kiếm. Đó không phải là sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một vị vua đã ngủ vùi quá lâu nay ngửi thấy mùi máu của kẻ thù truyền kiếp.
“Hỗn Độn Tộc, quân đoàn Thôn Thiên.” Diệp Thần nhàn nhạt mở lời, giọng nói không lớn nhưng truyền thấu vào tai từng người có mặt: “Chúng không đến để chinh phục, chúng đến để ăn sạch linh khí của thế giới này. Nếu để chúng hạ cánh, Trung Tam Thiên sẽ không còn một ngọn cỏ.”
Trên chiếc soái hạm khổng lồ nhất, một hình bóng cao lớn, mặc giáp trụ đen tuyền tỏa ra luồng khói đen kịt bước ra mạn tàu. Đó là một vị thống lĩnh của Ngoại Vực, đôi mắt đỏ ngầu quét xuống mặt đất như nhìn vào một bàn tiệc đầy những món ngon.
“Hương vị của một thế giới sắp lụi bại… thật thơm ngon.” Tiếng nói của hắn vang lên bằng thần thức, chấn động cả không gian, khiến vô số tu sĩ tu vi thấp lập tức hộc máu, thần hồn chấn động. “Hỡi những sinh linh thấp hèn, hãy hiến dâng linh hồn và huyết mạch, để trở thành một phần của vinh quang Hỗn Độn!”
Cùng với lời tuyên bố đó, hàng vạn khẩu pháo linh năng trên các chiến hạm đồng loạt tích tụ ánh sáng màu tím sậm. Không khí bị nén lại đến mức cực đoan, áp suất nặng nề khiến mặt đất Thiên Kỷ Sơn bắt đầu nứt toác.
“Xong rồi… hết thật rồi.” Đám đông tuyệt vọng kêu gào.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Thần bước lên một bước.
Mỗi bước chân của hắn đi vào hư không, dưới chân đều nở rộ một đóa hoa sen bằng kiếm khí tinh khiết. Một bước, hai bước, mười bước. Hắn một mình đi về phía hạm đội khổng lồ che trời kia, bóng lưng gầy gũi nhưng lại mang theo một loại phong thái vạn cổ bất biến.
“Thiên đạo có thể bỏ rơi chúng sinh, nhưng kiếm của ta thì không.”
Diệp Thần khẽ lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, trong thức hải, chín thức của Thương Thiên Kiếm Quyết bắt đầu xoay chuyển. Kiếp trước, hắn chỉ luyện đến thức thứ bảy đã đứng đầu Thần Giới. Kiếp này, sau khi trọng sinh và dung hợp với Thương Thiên Kiếm thực sự, hắn đã nhìn thấy cảnh giới mà kiếp trước không bao giờ chạm tới được.
Kiếm Ý bắt đầu bộc phát.
Lúc đầu, nó chỉ là một cơn gió nhẹ vòng quanh thân thể hắn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, cơn gió ấy hóa thành một cơn bão, rồi tiếp tục bành trướng, bao trùm cả Thiên Kỷ Sơn, bao trùm cả vạn dặm mây trời.
Tất cả những người tu kiếm ở Trung Châu lúc này đều kinh hoàng nhận ra, thanh kiếm của họ đang tự động rung lên bần bật, sau đó đồng loạt hướng về phía Diệp Thần mà cúi đầu, như thể bách quan lạy hoàng đế.
“Kiếm đạo quy tông? Hắn… hắn rốt cuộc là ai?” Yến Thanh Thừa kinh hãi thốt lên.
Diệp Thần đột ngột mở mắt. Trong đôi đồng tử của hắn, dường như có vạn kiếm xuyên qua thiên hà.
“Thương Thiên Kiếm Quyết, thức thứ tư…”
Hắn từ từ nâng thanh kiếm gãy lên. Không có linh lực cuồng bạo, không có hào quang sặc sỡ, chỉ có một luồng sáng trắng bạc tinh khôi đến cực điểm bắt đầu ngưng tụ trên mũi kiếm gãy.
Vị thống lĩnh Ngoại Vực trên không trung cảm nhận được một luồng tử vong đe dọa cực độ. Hắn gầm lên: “Bắn! Giết chết tên kiến hôi đó cho ta!”
Hàng vạn luồng pháo quang màu tím sậm đồng loạt bắn ra, hội tụ thành một dòng thác hủy diệt đổ ập xuống đầu Diệp Thần. Ánh sáng mạnh đến mức khiến toàn bộ người xem phải nhắm chặt mắt vì đau đớn.
“Xuyên… Hư… Không!”
Ba chữ vang lên, nhẹ nhàng như hơi thở của gió, nhưng lại át đi tiếng gầm của hàng vạn khẩu pháo.
Một đạo kiếm quang vút đi.
Nó không phải là một đường thẳng bình thường, mà là một vết cắt vào chính quy luật của không gian. Đạo kiếm quang ấy mỏng như cánh ve, trong suốt và thuần khiết, đi tới đâu, luồng thác lũ màu tím sậm của Ngoại Vực lập tức tan biến tới đó, như tuyết gặp mặt trời mùa hè.
Dòng thác năng lượng khổng lồ vốn có thể hủy diệt một quốc gia, nay lại bị đạo kiếm quang trắng bạc xẻ đôi như xẻ một tấm lụa.
Trong ánh mắt kinh hoàng tột độ của vị thống lĩnh Ngoại Vực, đạo kiếm quang ấy xuyên thấu qua lồng bảo hộ của soái hạm, xuyên qua ngực hắn, rồi tiếp tục lao vút vào bên trong khe nứt hư không.
Im lặng.
Cả thế giới như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
Một giây sau.
“Rắc…”
Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên từ chiếc soái hạm, rồi nhanh chóng lan ra toàn bộ hạm đội. Một đường chỉ trắng mờ nhạt xuất hiện, cắt ngang qua hàng trăm chiếc chiến hạm đen kịch.
“Ầm!!!”
Một tiếng nổ chấn thiên động địa nổ ra. Hàng trăm chiến hạm Ngoại Vực đồng loạt bị chẻ đôi thành những mảnh vụn. Kiếm ý của Diệp Thần còn mang theo hiệu ứng tàn phá không gian, khiến những mảnh vỡ kia vừa văng ra đã bị lôi cuốn vào những lỗ đen nhỏ, bị nghiền nát thành bụi cám.
Hạm đội từng khiến cả Trung Tam Thiên tuyệt vọng, chỉ trong một nhịp thở, đã biến thành một trận mưa lửa rơi xuống, tô điểm cho bầu trời hoàng hôn thêm phần bi tráng.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Đạo kiếm quang ấy sau khi hủy diệt hạm đội, không hề dừng lại mà đâm sầm vào vết nứt hư không đang mở rộng.
“Xuy!”
Giống như một chiếc kim khổng lồ khâu lại vết rách trên tấm áo thiên địa, kiếm quang xuyên thấu hư không, dùng chính kiếm ý để đông cứng và vá lại lỗ hổng giữa hai thế giới. Tiếng gào thét căm hận từ đầu kia của khe nứt vọng lại, nhưng tất cả đều bị thanh kiếm của Diệp Thần trấn áp.
Vết nứt dần dần khép lại, trả lại bầu trời xanh trong vốn có cho Trung Tam Thiên.
Linh khí vốn đang bị hút đi bỗng dưng quay ngược trở lại, tràn trề và mạnh mẽ hơn trước, như được thanh tẩy bởi kiếm khí của Diệp Thần.
Dưới đất, hàng vạn người ngây dại. Họ nhìn thấy trên bầu trời cao, một thiếu niên đơn độc thu kiếm về bao, tà áo vẫn phẳng phiu như chưa từng trải qua trận chiến.
Yến Thanh Thừa đứng lặng như phỗng, môi run run không nói nên lời. Một kiếm… chỉ duy nhất một kiếm, diệt vạn quân, ngăn tai kiếp, vá bầu trời. Đây không còn là kiếm thuật của nhân gian, đây là thần tích!
Tô Lăng Nguyệt đứng từ xa, đôi mắt nàng nhòa lệ vì hạnh phúc và tôn sùng. Người đàn ông của nàng, cuối cùng đã đứng ở vị thế mà không một ai có thể lay chuyển được.
Diệp Thần đáp xuống đỉnh núi, sắc mặt có chút nhợt nhạt vì thi triển một chiêu vượt quá giới hạn của tu vi hiện tại, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực như tinh tú. Hắn nhìn thanh Thương Thiên Kiếm gãy, thấy một mảnh vỡ nhỏ từ chiến hạm Ngoại Vực đang bị thân kiếm từ từ nuốt chửng, bồi đắp vào những vết sứt mẻ.
“Cửu Trọng Thiên… đây mới chỉ là bắt đầu.”
Hắn xoay người, đối mặt với những người đang quỳ sụp xuống phía sau, giọng nói bình thản nhưng tràn đầy uy nghiêm:
“Chư Gia không bảo vệ được các ngươi, Thiên Đạo cũng không quan tâm các ngươi. Từ hôm nay, phàm là kẻ cầm kiếm, chỉ cần theo ta, vạn cổ duy nhất, chính là Kiếm!”
Tiếng hô vang “Vạn Cổ Kiếm Tôn! Vạn Cổ Kiếm Tôn!” rung chuyển cả sơn hà. Diệp Thần không nhìn lại, ánh mắt hắn đã phóng thẳng lên tầng mây thứ bảy — Thượng Tam Thiên.
Ở đó, những kẻ phản bội năm xưa, những kẻ đang thao túng vận mệnh chúng sinh, chắc hẳn đã cảm nhận được hơi lạnh từ thanh kiếm của hắn.
Máu của Chư Gia, sẽ là thứ tiếp theo tưới lên Thương Thiên Kiếm.