Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 3: Sư phụ nghiện rượu và bát canh thừa**

Cập nhật lúc: 2026-05-22 23:20:51 | Lượt xem: 11

**Chương 3: Sư phụ nghiện rượu và bát canh thừa**

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Linh Điền Phong, hắt lên những luống đất đen vừa mới được xới tơi xốp. Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương toàn thân kêu lên những tiếng rôm rốp dễ chịu. Hắn ngáp một cái, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía mấy củ cải trắng nằm lăn lóc bên hiên nhà gỗ.

Hôm qua, sau khi tống tiễn vị Đại sư tỷ "Băng Sơn" kia về phòng dưỡng thương, hắn đã tiện tay hầm một nồi canh củ cải để lót dạ. Ăn xong, hắn cứ thế lăn ra ngủ, để lại cái nồi đen kịt còn dính chút nước canh thừa trên bếp lò nguội lạnh.

“Sống thế này mới gọi là sống chứ. Đánh đánh giết giết cái gì, cứ làm ruộng, ăn no rồi ngủ, đó mới là đại đạo.”

Diệp Trường An lầm bầm, tay cầm cái gáo dừa múc nước từ trong lu vối ra rửa mặt. Nước giếng mát lạnh khiến hắn tỉnh táo đôi chút. Hắn liếc nhìn vào bảng giao diện mờ ảo trong võng mạc, nơi có những dòng chữ chạy dài:

*【Nhiệm vụ hàng ngày: Tưới nước cho 10 mẫu linh điền (Hoàn thành). Phần thưởng: 5 năm tu vi (Đã tự động ẩn giấu), một bao phân bón Hỗn Độn cấp thấp.】*

Hắn thở dài. Hệ thống này cái gì cũng tốt, chỉ có điều là cứ ép hắn phải nhận tu vi. Hắn đã cố tình kìm hãm, dùng đủ mọi cách để ép tu vi xuống mức Luyện Khí tầng 3 suốt mười năm nay, vậy mà cái "bể chứa" trong đan điền cứ rộng ra mãi không thấy đáy. Hắn tự nhủ, ở cái thế giới tu tiên tàn khốc này, ra gió sớm thì dễ bay màu sớm. Cứ làm một kẻ lười biếng ở Linh Điền Phong, trồng rau nuôi cá chờ thành Thánh mới là kế hoạch hoàn mỹ nhất.

Đang mải mê với suy nghĩ "nằm muối cá", bỗng nhiên từ con đường mòn đầy cỏ dại dẫn lên đỉnh núi, một mùi rượu nồng nặc bay tới.

Diệp Trường An không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. Cái mùi rượu rẻ tiền hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét này, cả Thanh Vân Môn chỉ có một người sở hữu.

“Trường An đồ nhi! Trường An đồ nhi của ta ơi!”

Một bóng người xiêu vẹo, chân thấp chân cao chạy tới. Đó là một lão già mặc bộ đạo bào vốn dĩ màu trắng nhưng nay đã chuyển sang màu cháo lòng, vạt áo dính đầy bùn đất và vệt rượu khô. Trên tay lão cầm một bầu rượu bằng da thú đã cũ nát, đôi mắt híp lại vì say khướt.

Đây chính là sư phụ của hắn, trưởng lão Linh Điền Phong — Tiêu Dao Tử.

“Sư phụ, sáng sớm ra người không đi tìm chưởng môn đánh cờ, chạy đến chỗ con làm gì? Rau của con mới nảy mầm, người mà dẫm vào là con trừ vào tiền rượu tháng này đấy.” Diệp Trường An uể oải nói, tay vẫn cầm cái liềm rỉ sét cạo cạo lớp rêu trên thành giếng.

Tiêu Dao Tử lảo đảo dừng lại trước mặt Diệp Trường An, mũi hít hà một cái thật mạnh, vẻ mặt bỗng chốc trở nên nghiêm trọng lạ thường. Lão phớt lờ lời đe dọa của đồ đệ, ánh mắt dính chặt lấy cái gian bếp nhỏ lụp xụp phía sau lưng hắn.

“Mùi gì? Mùi gì mà thơm thế này? Trường An, con vừa trộm linh dược gì của tông môn về hầm thịt à?”

“Linh dược cái đầu người.” Diệp Trường An lườm một cái. “Chỉ là củ cải trắng con trồng ngoài ruộng thôi. Tối qua hầm một ít, ăn không hết còn dư lại ít nước canh.”

Tiêu Dao Tử như kẻ chết đuối vớ được cọc, lão không thèm giữ chút phong thái trưởng lão nào, vọt thẳng vào trong bếp nhanh như một con thỏ rừng. Diệp Trường An chỉ kịp nghe thấy tiếng bát đũa khua lanh lảnh.

“Chậc, sặc mùi nghèo khó.” Diệp Trường An lắc đầu.

Bên trong gian bếp, Tiêu Dao Tử nhìn thấy cái nồi đen thui trên bếp lò. Đáy nồi chỉ còn lại một chút nước canh trắng đục như sữa, lốm đốm vài lát hành xanh và một miếng củ cải nhỏ xíu còn sót lại. Một làn hương thanh khiết, dịu nhẹ mà sâu lắng từ trong nồi tỏa ra, luồn vào cánh mũi lão, khiến cho lục phủ ngũ tạng của lão bỗng nhiên run rẩy.

Tiêu Dao Tử không suy nghĩ nhiều, cầm ngay cái muôi gỗ múc sạch chỗ nước canh thừa kia cho vào miệng.

“Ầm!”

Ngay khi ngụm canh đầu tiên trôi xuống cổ họng, Tiêu Dao Tử trợn ngược mắt, toàn thân cứng đờ. Lão cảm thấy như mình vừa nuốt vào một ngọn núi lửa nhưng lại mát lạnh như suối ngàn. Một luồng linh khí tinh thuần đến mức không thể tin nổi từ trong dạ dày bùng nổ, hóa thành hàng vạn luồng khí xanh biếc lao thẳng vào kinh mạch đang khô héo của lão.

Lão thấy mình như đang đứng giữa một cánh đồng lúa bạt ngàn, gió thổi rì rào, và một hơi thở mang đậm ý chí sinh mệnh cuồn cuộn đổ dồn vào thọ nguyên đang cạn kiệt.

Lớp da nhăn nheo trên tay Tiêu Dao Tử bỗng nhiên căng mịn lại đôi chút, mái tóc xám xịt của lão tựa hồ đen thêm vài phần. Quan trọng nhất là, trong đầu lão vang lên một tiếng rắc, cái bình cảnh tu vi đã kẹt suốt năm mươi năm nay bỗng dưng nứt ra một khe nhỏ.

“Hít… Hô…” Tiêu Dao Tử thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Lão bàng hoàng nhìn miếng củ cải nhỏ còn sót lại trên muôi gỗ. Đây mà là củ cải sao? Đây rõ ràng là Thái Tuế mười vạn năm! Không, ngay cả Thái Tuế cũng không có cái loại đạo vận sinh mệnh đáng sợ thế này!

“Trường… Trường An…” Tiêu Dao Tử run rẩy cầm muôi đi ra ngoài, mặt mày trắng bệch. “Con… con nói đây là cái gì?”

Diệp Trường An đang thong thả ngồi trên ghế tre đan, tay bóc một củ khoai tây nướng, hờ hững đáp: “Củ cải trắng. Giống thường thôi, chẳng qua con bón phân kỹ một chút. Sao thế? Hết hạn sử dụng nên đau bụng à?”

“Củ cải trắng cái rắm! Đây là Thánh dược! Là chí bảo!” Tiêu Dao Tử hét lên, rồi ngay lập tức lấy tay bịt miệng lại, nhìn ngó xung quanh như sợ có ai nghe thấy. Lão hạ thấp giọng, ghé sát vào tai đồ đệ: “Đồ nhi, con thành thật khai báo cho vi sư, con có phải là con riêng của vị Chân Tiên nào không? Hay là con vừa đào được mộ của Thần Nông Đại Đế?”

Diệp Trường An thở dài, đẩy khuôn mặt đỏ gay vì hưng phấn của lão ra. “Sư phụ, người say quá rồi. Linh Điền Phong này ngoài đất đá với rau dại ra thì lấy đâu ra mộ với đế. Chỗ nước canh đó chắc là do con nấu bằng nước giếng phía sau núi, nước đó ngọt hơn chỗ khác thôi.”

Nói rồi, hắn thầm mắng trong lòng: *Hệ thống chết tiệt, đã bảo là giảm nồng độ linh khí xuống 99% rồi mà, sao củ cải vẫn mạnh như vậy? Để lão già này nhận ra thì mình mất công nằm muối cá bao nhiêu năm nay à?*

Tiêu Dao Tử đương nhiên không tin. Lão nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp một vòng. Thọ nguyên vốn chỉ còn lại mười năm của lão, sau bát canh thừa này, thế mà lại trực tiếp tăng thêm mười năm nữa!

Mười năm thọ nguyên! Với những lão quái vật đang kẹt ở đỉnh phong như lão, mười năm chính là ranh giới giữa cái chết và cơ hội đột phá. Ở cái thời đại linh khí suy kiệt này, một cọng cỏ tăng được một tháng thọ nguyên đã đủ để cả giới tu tiên đánh nhau đến đầu rơi máu chảy, vậy mà ở đây, một bát canh thừa của đồ đệ mình lại làm được điều kỳ tích đó.

Lão nhìn chằm chằm vào Diệp Trường An. Vẫn là cái bộ dạng lười biếng đó, vẫn là cái khí tức Luyện Khí tầng 3 yếu ớt đến mức không thể yếu hơn. Nhưng Tiêu Dao Tử lúc này cảm thấy rùng mình. Lão đột nhiên nhớ lại ngày mình nhặt Diệp Trường An ở dưới chân núi mười năm trước. Lúc đó lão chỉ thấy thằng bé này trông sáng sủa, định mang về sai bảo mấy việc lặt vặt.

Bây giờ nghĩ lại, những năm qua, Linh Điền Phong vốn dĩ khô cằn sỏi đá, vậy mà từ khi Trường An đến, rau cỏ mọc xanh mướt quanh năm. Ngay cả con chó đen Nhị Hắc mà lão từng định làm thịt, nay cũng lớn nhanh như thổi, đôi khi ánh mắt nó nhìn lão còn mang theo sự khinh bỉ của kẻ đứng trên vạn vật.

“Đồ nhi… con… con thật sự chỉ là Luyện Khí tầng 3 sao?” Tiêu Dao Tử giọng run run hỏi lại.

Diệp Trường An ngước lên, đôi mắt trong veo như mặt hồ không chút gợn sóng: “Thưa sư phụ, nếu con không phải Luyện Khí tầng 3, thì sao mười năm nay con vẫn chưa bay được? Người xem, mỗi lần con muốn hái thuốc trên vách núi vẫn phải dùng dây thừng leo lên đấy thôi.”

Tiêu Dao Tử nhìn cái liềm rỉ sét dắt ở hông Trường An. Lão bỗng nhớ lại có lần lão thấy Trường An dùng cái liềm này phát cỏ, một nhát chém xuống, đám cỏ dại không chỉ bị đứt mà dường như không gian chỗ đó cũng bị vặn vẹo. Lúc đó lão cứ ngỡ là mình nhìn nhầm do quá say. Bây giờ nhìn kỹ, trên thân cái liềm rỉ sét kia, hình như có khắc những hoa văn mờ nhạt giống như… Thái Cổ phù văn?

Lão nuốt nước miếng cái ực, bỗng nhiên nảy ra một ý định. Lão ho khụ khụ hai tiếng, chỉnh lại vạt áo, lấy lại vẻ đạo mạo (dù trông vẫn rất nát).

“Trường An à, vi sư thấy con tu hành vất vả, quanh năm chỉ có rau với cỏ, thật là tội nghiệp. Như vầy đi, sau này cứ cách ba ngày vi sư sẽ lên thăm con một lần. Con không cần làm gì nhiều, chỉ cần… hầm một bát canh củ cải để vi sư kiểm tra tu vi của con thông qua 'vị canh', con thấy sao?”

Diệp Trường An bĩu môi: “Sư phụ muốn ăn ké thì cứ nói thẳng, bày đặt kiểm tra tu vi. Một bát canh đổi lấy một bình rượu Linh Hoa, chịu thì chịu, không chịu thì thôi.”

“Thành giao! Một bình rượu Linh Hoa chứ gì? Vi sư dù có phải trộm của chưởng môn cũng mang tới cho con!” Tiêu Dao Tử vỗ đùi đánh đét một cái, mặt mày rạng rỡ như nhặt được vàng.

Ngay lúc này, một tiếng sủa vang lên cắt ngang cuộc hội thoại của hai thầy trò.

“Gâu! Gâu!”

Con chó đen Nhị Hắc từ sau vườn lững thững đi ra. Nó nhìn Tiêu Dao Tử bằng đôi mắt đen láy, sau đó hừ một tiếng từ lỗ mũi, thản nhiên đi đến bên cạnh cái nồi canh thừa, nhìn cái nồi đã trống không rồi lại nhìn lão sư phụ với vẻ mặt đầy oán giận.

“Kìa, sư phụ, Nhị Hắc đang mắng người ăn mất phần canh của nó đấy.” Diệp Trường An cười hì hì.

Tiêu Dao Tử nhìn con chó đen, bỗng nhiên cảm thấy một áp lực vô hình từ nó tỏa ra. Lão đổ mồ hôi hột, lùi lại hai bước. Ánh mắt con chó này… làm sao giống một con chó giữ nhà? Nó giống như một vị thần thú thái cổ vừa mới thức giấc, chỉ cần một ý niệm là có thể nghiền nát lão thành bụi mịn.

“Ấy, Nhị Hắc đạo hữu… không, Nhị Hắc huynh… ta chỉ là nhất thời không kìm được lòng. Lần sau, lần sau ta sẽ mang thịt lợn rừng tới bù cho ngươi!” Tiêu Dao Tử lắp bắp, cả người run lên bần bật.

Diệp Trường An xoa đầu Nhị Hắc, ra hiệu cho nó thu liễm lại khí tức: “Thôi đi Nhị Hắc, dù sao lão cũng là sư phụ của ta. Đi, ra đồng làm việc với ta.”

Nói rồi, hắn nhặt cái cuốc gỗ bên cạnh lên, vác lên vai đi về phía cánh đồng. Mỗi bước đi của hắn tuy nhìn rất bình thường, nhưng nếu một bậc thầy kiếm đạo ở đây sẽ nhận thấy, chân của hắn dẫm lên cỏ mà ngọn cỏ không hề rạp xuống, cơ thể dường như hòa làm một với đất trời, đạt đến cảnh giới "Thiên Nhân Hợp Nhất" mà ngay cả những vị Thánh nhân cũng hằng mơ ước.

Tiêu Dao Tử đứng ngẩn ngơ giữa sân, nhìn theo bóng dáng lững thững của đồ đệ mình dưới ánh mặt trời buổi sớm. Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực đang không ngừng bồi bổ cho kinh mạch của mình.

“Thanh Vân Môn chúng ta… e là sắp phát đạt rồi.” Lão lẩm bẩm, sau đó lập tức thay đổi vẻ mặt, cười toe toét chạy theo: “Trường An đồ nhi, đợi sư phụ với! Để sư phụ phụ con nhổ cỏ! Vi sư cảm thấy hôm nay gân cốt cực kỳ dẻo dai!”

Trong lúc đó, ở phía bên kia ngọn núi, tại Tuyết Loan Phong của đại sư tỷ Liễu Nhược Băng.

Cô đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, xung quanh tuyết trắng bao phủ. Đột nhiên, Liễu Nhược Băng mở mắt ra, một luồng kiếm khí sắc lẹm từ đồng tử phóng ra, chém nát một tảng băng lớn phía trước.

Khuôn mặt lạnh lùng của cô xuất hiện một vẻ kinh ngạc tột độ.

“Thương thế của mình… phục hồi hoàn toàn rồi? Không chỉ vậy, kiếm ý của mình còn mang theo một loại hơi thở tự nhiên thuần phế, giống như… giống như vị của bát cháo củ cải hôm qua.”

Cô nhớ lại nụ cười thản nhiên và dáng vẻ mặc kệ sự đời của Diệp Trường An. Một tên đồ đệ phế vật bị cả tông môn coi thường, làm sao có thể có thứ linh thực cấp bậc này?

“Diệp Trường An, ngươi rốt cuộc là hạng người gì? Là kẻ điên, hay là tiên nhân hạ giới?”

Liễu Nhược Băng đứng dậy, thanh trường kiếm trên tay rung lên bần bật. Cô quyết định, bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ xin Chưởng môn đến Linh Điền Phong để "hỗ trợ sản xuất". Dù sao thì, tu hành trên đỉnh núi tuyết lạnh lẽo này làm sao bằng một bát canh củ cải giúp người ta ngộ đạo?

Gió nhẹ thổi qua Linh Điền Phong, mang theo mùi đất mới nồng nàn và tiếng cuốc đất đều đặn.

Diệp Trường An đứng giữa ruộng, nhìn củ cải nhỏ vừa nhú mầm lên khỏi mặt đất, trong lòng thầm nhủ: *Hôm nay sư phụ ăn canh thừa đã đột phá, hy vọng ngày mai lão đừng dẫn theo cả đám trưởng lão đến đây. Nếu không, mình phải đóng cửa vườn, treo bảng 'Vườn thuốc đang sửa chữa, miễn tiếp khách' mất thôi.*

Nhưng hắn không biết rằng, bánh xe số phận đã bắt đầu quay nhanh hơn hắn tưởng. Một "Thánh nhân" đi trồng rau, muốn giấu mình cũng khó như giấu mặt trời giữa ban ngày.

Cái tên Diệp Trường An và Linh Điền Phong hẻo lánh, sắp sửa trở thành từ khóa chấn động nhất toàn bộ Thanh Lam Giới. Mà khởi nguồn của mọi chuyện, thực sự chỉ bắt đầu từ một vài củ cải trắng bị bỏ rơi dưới bếp lò.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8