Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 8: Con chó này hình như hơi lạ**
**CHƯƠNG 8: CON CHÓ NÀY HÌNH NHƯ HƠI LẠ**
Nắng sớm xuyên qua lớp sương mù mỏng mảnh, nhẹ nhàng đáp xuống Linh Điền Phong, phủ một lớp vàng óng ả lên những luống rau xanh mướt. Không khí ở đây trong lành đến mức chỉ cần hít một hơi, người ta liền cảm thấy phổi mình như được thanh lọc, sảng khoái lạ thường.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên những tiếng "răng rắc" vui tai. Hắn mặc bộ đồ vải thô đã sờn màu, chân trần dẫm trên đất ẩm, tay cầm chiếc gáo gỗ múc nước từ cái lu nhỏ cạnh nhà. Mỗi động tác của hắn đều chậm rãi, nhịp nhàng như đang hòa vào hơi thở của đại địa.
"Trường An, muội đã băm xong chỗ củi này rồi."
Tiếng nói lanh lảnh như chuông bạc vang lên từ phía sau bếp. Liễu Nhược Băng – vị Băng Sơn Kiếm Tiên vốn nổi danh thiên hạ với vẻ ngoài cao ngạo, lạnh lùng – lúc này đang buộc vạt áo dài lên quá hông, trán lấm tấm mồ hôi, tay cầm một thanh rựa rỉ sét nhưng dáng vẻ lại vô cùng nghiêm túc. Cô không hề dùng đến một chút linh lực nào, chỉ thuần túy dùng sức lực cơ thể để chẻ từng thanh củi khô.
Diệp Trường An quay đầu lại, nhìn đống củi được xếp ngay ngắn, mỗi thanh đều có kích thước hoàn hảo bằng nhau như được đo đạc bằng thước, không nhịn được mà gật đầu:
"Tốt lắm, sư tỷ. Kiếm đạo cốt ở sự chính xác và bền bỉ. Muội cứ tiếp tục rèn luyện như vậy, thái rau, chẻ củi, nấu cơm… đó chính là những đạo lý giản đơn nhất của nhân gian. Chẻ thêm mười gánh nữa nhé, lát nữa chúng ta cần nhóm lò lớn để hầm canh củ cải."
Liễu Nhược Băng nghe vậy, trong mắt lóe lên tia sáng sùng bái. Kể từ khi đến Linh Điền Phong, dưới sự chỉ dẫn "kỳ quái" của Diệp Trường An, cô nhận ra những nút thắt trong kiếm tâm của mình bấy lâu nay đã bắt đầu nới lỏng. Việc chẻ củi này đối với cô còn có tác dụng hơn cả việc ngồi thiền trong kiếm động mười năm. Cô khẽ đáp một tiếng "Vâng" đầy cung kính, rồi lại vung rựa, tập trung vào mục tiêu tiếp theo.
Ở góc sân, ngay dưới gốc cây đào già đang ra hoa rực rỡ dù chưa tới mùa, Nhị Hắc đang nằm phủ phục. Nó là một con chó đen gầy gò, lông lá xơ xác, đôi tai lúc nào cũng cụp xuống trông rất "tội nghiệp". Nhưng nếu có ai tinh ý nhìn kỹ, sẽ thấy nó đang gặm một khúc xương trắng hếu – thứ mà tối qua Diệp Trường An tiện tay ném ra sau bữa ăn. Khúc xương ấy thỉnh thoảng lại lóe lên những tia phù văn mờ ảo, dường như ẩn chứa sức mạnh đáng sợ của một đầu yêu thú thượng cổ, vậy mà lúc này lại đang bị hàm răng của một con chó "cỏ" nghiền nát như nhai bánh quy.
Nhị Hắc lim dim mắt, tận hưởng sự yên bình này. Là một Hắc Kỳ Lân viễn cổ, nó đã chán ngấy cảnh chém giết, tranh đoạt ở ngoại giới. Ở đây, nó chỉ cần giả vờ làm chó, ngày ngày có cơm ngon, có linh cốt gặm, lại được tắm mình trong luồng đạo vận nồng đậm phát ra từ Diệp Trường An. Đối với nó, đây mới chính là đỉnh cao của sự tu hành.
Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy bỗng chốc bị phá vỡ.
Từ phía chân trời xa xôi, một dải mây đen kịt bất ngờ xuất hiện, cuồn cuộn kéo tới với tốc độ kinh hồn. Áp lực nặng nề theo đó ập xuống, khiến chim chóc trong rừng kinh hãi bay loạn, hoa cỏ ở các đỉnh núi lân cận bắt đầu rủ xuống vì không chịu nổi uy áp.
Đó là mây sấm của một vị cường giả cảnh giới Nguyên Anh đang ngự không đi ngang qua. Vị này có lẽ đang tâm tình không tốt, hoặc cố ý phô trương thanh thế, mỗi bước chân của ông ta đều giẫm nát tầng mây, tạo ra tiếng sấm nổ vang rền trời đất.
Diệp Trường An ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn đám mây đen đang tiến về phía Linh Điền Phong, chân mày hơi nhướng lại.
"Lại nữa rồi… Đã bảo là phải giữ gìn môi trường xanh sạch đẹp mà. Mấy người này cứ thích bay đi bay lại rồi xả khói bụi mù mịt, hỏng hết không khí của vườn rau ta rồi."
Hắn thở dài, rồi lại cúi xuống tiếp tục tưới nước cho đám mây cải vừa mới nhú mầm. Với hắn, uy áp của Nguyên Anh lão tổ chẳng khác gì một cơn gió lốc mùa hạ, phiền phức thì có, nhưng đáng sợ thì không.
Liễu Nhược Băng đứng dậy, tay nắm chặt cán rựa, khuôn mặt lộ vẻ cảnh giác. Cô cảm nhận được hơi thở của đối phương rất mạnh, khí thế hừng hực nhắm thẳng về hướng này. Dường như vị cao nhân kia muốn dùng Linh Điền Phong làm điểm dừng chân để "thị uy" với Thanh Vân Môn.
"Trường An huynh, có kẻ mạnh đang tới." Liễu Nhược Băng trầm giọng nói.
Diệp Trường An vẫn thản nhiên múc nước: "Kệ ông ta đi, miễn là không dẫm lên ruộng rau là được. Mà nếu ông ta dẫm lên… thì muội nhớ đòi tiền đền bù nhé."
Lúc này, đám mây đen đã che khuất mặt trời phía trên Linh Điền Phong, khiến bóng tối bao trùm cả một vùng. Một giọng nói vang vọng như sấm truyền xuống:
"Kẻ nào cư ngụ trên ngọn núi này? Thấy bản tọa đi ngang qua mà không ra nghênh tiếp? Lại còn để một nữ tử cầm rựa, một tên nông phu cầm gáo đứng đó nhìn? Thật là vô lễ!"
Vị cao nhân kia tên là Lôi Hỏa Chân Nhân, vốn là một tán tu hung danh lẫy lừng, đang trên đường đến tham gia đại hội trao đổi của các tông môn. Ông ta vốn tính khí kiêu ngạo, thấy Linh Điền Phong linh khí dao động kỳ lạ nhưng lại chỉ thấy mấy kẻ "tầm thường" sinh sống, liền nảy sinh ý định dạy dỗ một phen.
Luồng áp lực từ trên không trung ngày càng lớn, đè ép xuống những mái nhà tranh, khiến những tấm tranh mỏng manh bắt đầu rung lên bần bật.
Nhị Hắc đang nằm lim dim bỗng mở mắt. Một tia lân quang màu đen lóe lên sâu trong đồng tử của nó.
*Phiền quá.* Nhị Hắc nghĩ. *Lão già này chắn mất ánh nắng buổi sáng của mình rồi. Đã thế còn dám lớn tiếng làm kinh động đến sự yên tĩnh của Master.*
Nó khẽ gầm gừ trong cổ họng, một âm thanh trầm đục chỉ có Diệp Trường An nghe thấy.
"Nhị Hắc, ngoan nào, đừng có sủa bậy, lát nữa ta cho ăn thêm." Diệp Trường An vuốt nhẹ đầu con chó, cười bảo.
Nhưng lần này, Nhị Hắc không muốn ngoan nữa. Nó từ từ đứng dậy, bốn chân nhỏ bé nhưng vững chãi như bốn cây cột chống trời. Nó hướng cái mõm về phía dải mây đen kịt trên cao, lấy hơi, rồi đột ngột…
"Gâu!"
Một tiếng sủa vang lên.
Thoạt nghe, đó chỉ là tiếng sủa của một con chó bình thường. Nhưng ngay khi âm thanh ấy phát ra, một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của thần thú vạn cổ, đột ngột nổ tung giữa tầng không.
*Ầm!*
Không gian xung quanh Linh Điền Phong như bị một bàn tay khổng lồ xé toạc. Tiếng sủa ấy không chỉ là âm thanh, nó là Đạo, là quy luật, là sự phẫn nộ của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Trong nháy mắt, dải mây đen rộng hàng dặm vốn đang che lấp bầu trời lập tức bị thổi bay không còn một mảnh vụn. Ánh nắng gắt gao quay trở lại, rực rỡ hơn bao giờ hết. Những tia sấm sét vốn đang chực chờ giáng xuống bỗng chốc tắt ngóm như ngọn nến trước gió lớn.
Lôi Hỏa Chân Nhân đang đứng trên tầng mây, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy. Ông ta cảm thấy lồng ngực mình như bị một chiếc búa tạ của thiên địa nện trúng, linh lực trong người lập tức rối loạn, chạy lung tung trong kinh mạch. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy từ sâu trong linh hồn, khiến ông ta lảo đảo, suýt chút nữa là ngã nhào khỏi thanh phi kiếm của mình.
"Cái… cái gì vậy? Tiếng sủa này… không phải của yêu thú bình thường! Thần thú! Là Thần thú!!!"
Lôi Hỏa Chân Nhân run rẩy lẩm bẩm. Ông ta nhìn xuống dưới, chỉ thấy một con chó đen nhỏ xíu đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh mắt đó như muốn nói: *Cút ngay, hoặc chết.*
Không một giây chần chừ, vị Nguyên Anh cao cao tại thượng ấy lập tức quay đầu, hóa thành một luồng ánh sáng dài, biến mất ở tận chân trời với tốc độ nhanh hơn lúc đến gấp mười lần, thậm chí còn để lại một dải khói trắng vì quá hối hả.
Bầu trời xanh trở lại. Chim chóc lại bắt đầu hót, hoa đào lại rụng rơi lả tả.
Liễu Nhược Băng đứng ngẩn người, thanh rựa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô nhìn theo hướng dải ánh sáng kia vừa biến mất, rồi lại nhìn xuống con chó đen đang ung dung quay trở lại gốc cây đào nằm xuống.
"Sư huynh… tiếng sủa ban nãy…"
Diệp Trường An thì lại tặc lưỡi, đặt cái gáo nước xuống, đi tới xách tai Nhị Hắc lên:
"Này! Ta đã bảo muội là không được sủa bậy mà! Tiếng của muội to quá, làm rung rinh hết mấy cái nụ hoa của ta rồi. Nhìn xem, cánh hoa rụng đầy đất rồi đây này!"
Nhị Hắc bị xách tai, cái mặt trông cực kỳ "ngáo", cái đuôi lại vẫy vẫy lấy lòng như thể tiếng sủa vừa rồi chỉ là một sự cố vô tình. Nó thè lưỡi liếm tay Diệp Trường An, trông vô hại đến mức người ta khó lòng tin được nó vừa thổi bay cả một vị Nguyên Anh lão tổ.
"Con chó này… hình như hơi lạ…" Liễu Nhược Băng lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Nhị Hắc tràn đầy sự kinh nghi.
"Lạ gì mà lạ, nó chỉ hơi… to mồm tí thôi." Diệp Trường An vỗ vỗ đầu Nhị Hắc, rồi cúi xuống nhặt những cánh hoa đào rơi. "Sư tỷ, muội đừng để ý nó. Nhặt giúp ta mấy cánh hoa này đi, chúng ta đem vào phơi khô để làm bánh hoa đào. Sư phụ mà ngửi thấy mùi bánh này, thế nào cũng từ hang sâu mò ra cho xem."
Liễu Nhược Băng nhìn dáng vẻ thản nhiên của Diệp Trường An, rồi lại nhìn con chó đang gặm xương. Một lúc sau, cô khẽ thở dài, trong lòng thầm tự nhủ: *Quả nhiên, ở Linh Điền Phong này, dù là một con sâu cái kiến cũng không hề đơn giản. Mình quả thực còn phải học hỏi nhiều lắm.*
Cô cất thanh rựa, cúi xuống cùng Diệp Trường An nhặt từng cánh hoa đào dưới bóng nắng rực rỡ.
Ở một nơi khác, cách đó hàng ngàn dặm, Lôi Hỏa Chân Nhân sau khi chạy thục mạng mới dám dừng lại nghỉ thở. Ông ta mặt cắt không còn giọt máu, vừa lau mồ hôi vừa run giọng: "Thanh Vân Môn… Linh Điền Phong… Có đại kinh khủng! Nhất định phải báo tin cho đạo hữu, tuyệt đối không được bén mảng tới ngọn núi đó!"
Tin đồn về một con "Hung thần hắc khuyển" ở Thanh Vân Môn bắt đầu lan truyền từ đó, nhưng chủ nhân của nó – Diệp Trường An – thì vẫn đang bận rộn tính toán xem bao giờ thì lứa cải thảo này có thể đem đi muối để ăn dần vào mùa đông.
Nắng vẫn đẹp, gió vẫn thơm, và Linh Điền Phong vẫn giữ nguyên vẻ bình lặng đến kỳ lạ của nó.