Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 16: Trà xanh vỉa hè hay Ngộ Đạo Trà?**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:06:37 | Lượt xem: 9

Sáng sớm, trên đỉnh Linh Điền Phong, sương mù bảng lảng như dải lụa mềm vắt ngang lưng chừng núi. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cuốc đất sồn sột tạo nên một bản nhạc đồng quê thanh bình đến lạ thường.

Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc. Hắn cúi xuống, phủi phủi bùn đất dính trên đôi dép rơm, sau đó nhìn vào bảng trạng thái mà chỉ mình hắn thấy được:

[Nhiệm vụ hàng ngày: Nhổ cỏ cho 10 mẫu linh điền – Đã hoàn thành.]
[Phần thưởng: 100 điểm kinh nghiệm (Vô dụng với người đã đạt Chuẩn Thánh như ký chủ), 1 cân lá trà "Hỗn Độn Trà" mới thu hoạch.]

"Lại là trà sao? Hệ thống này thật là, ta cần phân bón hơn là cần trà."

Trường An lẩm bẩm đầy thất vọng. Hắn liếc nhìn vào giỏ trà xanh mướt vừa xuất hiện, mùi hương thanh khiết tỏa ra khiến tinh thần hắn hơi rung động một chút, nhưng với hắn, trà thì cũng chỉ để giải khát sau khi làm lụng vất vả mà thôi.

Hắn đi tới cạnh một gốc cây cổ thụ lớn, nơi có một bộ bàn ghế tre cũ kỹ. Nhị Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới chân bàn, nghe thấy tiếng bước chân của chủ nhân thì chỉ hé một bên mắt, đuôi ngoáy một cái lười biếng. Thực chất, đôi tai nhọn của nó đang run lên, bởi nó cảm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc đang từ xa bay đến.

Vân Thái Nhất – Chưởng môn Thanh Vân Môn, hôm nay không mặc đạo bào trang trọng mà chỉ khoác một bộ y phục màu tím sẫm đơn giản. Thế nhưng, nét ưu tư trên khuôn mặt ông không giấu vào đâu được. Đã 50 năm nay, tu vi của ông vẫn kẹt lại ở Nguyên Anh hậu kỳ, không cách nào tiến thêm được nửa bước. Đối thủ của Thanh Vân Môn là Huyết Sát Tông đã xuất hiện một vị Hóa Thần đại lão, áp lực này khiến tóc ông bạc thêm vài phần.

"Linh Điền Phong này quả thật là yên tĩnh."

Vân Thái Nhất đáp xuống đầu dốc, chậm rãi đi bộ lên đỉnh núi. Ông không dám dùng độn quang thẳng vào sân, bởi vì đại sư tỷ Liễu Nhược Băng từ khi tới đây dưỡng thương đã gửi một mật tín nói rằng: "Tại đây có đại cơ duyên, nhưng nếu ai làm ồn đến tiền bối trồng ruộng, kiếm của ta sẽ không nương tay."

Khi bước vào sân, Vân Thái Nhất ngẩn người ra một chút. Ông nhìn thấy một thanh niên tuấn lãng, nhưng trang phục lại tuềnh toàng như một gã nông phu thực thụ, đang dùng cái ấm đất cũ kỹ nấu nước bên bếp lò nhỏ.

"Trường An tham kiến Chưởng môn sư bá." Diệp Trường An thấy khách đến, theo lễ tiết đứng dậy chào một tiếng, nhưng dáng vẻ cũng chẳng mấy cung kính, chỉ giống như chào hỏi một lão già hàng xóm.

Vân Thái Nhất mỉm cười gật đầu, ánh mắt ông tình cờ liếc qua con chó đen đang nằm đó. Bỗng nhiên, tim ông thót lại một cái. Cảm giác áp bách từ con chó này tỏa ra… sao lại giống như đang đối mặt với một đầu hung thú thái cổ vậy? Nhưng nhìn kỹ lại, nó vẫn là một con chó đen bình thường, xương sườn lộ ra cả.

"Chắc là ta tu luyện quá độ, nảy sinh ảo giác rồi." Vân Thái Nhất tự trấn an, sau đó ngồi xuống ghế tre.

"Nhược Băng thế nào rồi?" Ông lên tiếng hỏi.

Trường An chỉ tay ra phía sau vườn: "Đại sư tỷ đang bận nhặt rau cải thảo. Tỷ ấy nói luyện kiếm quá nhiều khiến đầu óc khô khan, nhặt rau sẽ giúp tâm tính bình ổn. Đệ thấy tỷ ấy nhặt rau còn chuyên nghiệp hơn cả đệ."

Vân Thái Nhất nghe vậy thì khóe mắt giật giật. Thiên tài kiếm đạo số một tông môn đi nhặt rau cải? Chuyện này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ làm rúng động cả tu chân giới.

"Sư bá đến thật đúng lúc, đệ vừa hái được ít trà xanh dại sau núi, mời sư bá uống một chén giải khát." Trường An tiện tay bốc một nắm lá trà ném vào cái ấm đất, nước giếng mát lạnh được hắn đổ vào, ngọn lửa từ lò than củi bốc lên lách tách.

Vân Thái Nhất nhìn nắm trà "dại" kia, trong lòng thở dài. Đứa nhỏ này quả nhiên vẫn chỉ là Luyện Khí tầng 3, ngay cả lá trà cũng dùng loại mọc dại, chắc chắn là nghèo túng lắm. Thôi thì coi như uống một chén nước lọc cho ấm lòng người vậy.

Nhưng ngay khi hơi nước bắt đầu bốc lên từ vòi ấm, sắc mặt Vân Thái Nhất bỗng đại biến.

Mùi hương này… không đúng!

Nó không phải là mùi hương nồng đậm của linh dược, mà là một loại mùi hương thuần khiết của thiên nhiên, thấm sâu vào tận linh hồn. Mỗi tia hơi nước bốc lên đều mang theo một loại "Vận" cực kỳ huyền ảo. Ông dường như nhìn thấy trong làn khói trắng có hình ảnh vạn vật sinh trưởng, nhật nguyệt luân chuyển.

Trường An rót trà ra một cái chén sứ bị mẻ một miếng ở vành, đặt trước mặt Chưởng môn: "Mời sư bá, trà xanh vỉa hè thôi, không có gì quý giá."

Vân Thái Nhất run rẩy cầm chén trà lên. Trong chén, nước trà màu xanh lục nhạt như ngọc phỉ thúy, bên trên có vài lá trà dập dềnh. Điều khiến ông kinh hãi nhất chính là những lá trà kia tự động xếp thành một cái sơ đồ bát quái thái cực, chậm rãi xoay tròn.

Đây mà là trà xanh vỉa hè? Đây rõ ràng là Ngộ Đạo Trà trong truyền thuyết! Mỗi một lá trà này nếu đem ra ngoài, e là các cường giả Hóa Thần, Động Hư sẽ liều mạng đánh nhau để giành giật!

"Sư… sư điền… Trường An à, trà này thực sự là đệ hái sau núi sao?" Vân Thái Nhất giọng run run.

Trường An thành thật đáp: "Đúng thế, mọc đầy ra ấy mà, đệ còn định nếu hái nhiều quá sẽ đem bón cho mấy gốc khoai tây nữa."

Bón… bón cho khoai tây?

Vân Thái Nhất cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ hoàn toàn. Ông không nhịn được nữa, bèn nhấp một ngụm nhỏ.

"Ầm!"

Ngay khi nước trà đi vào cổ họng, một luồng năng lượng khổng lồ và tinh khiết không thể tưởng tượng nổi bùng nổ trong cơ thể Vân Thái Nhất. Không giống như các loại linh dược cuồng bạo, luồng năng lượng này vô cùng dịu dàng, nhưng đi đến đâu, những vết thương ngầm, những tạp chất trong kinh mạch tích tụ suốt hàng trăm năm qua đều bị cuốn trôi sạch sẽ.

Đặc biệt là bức tường ngăn cách giữa Nguyên Anh và Hóa Thần vốn kiên cố như vách sắt, nay lại dưới tác động của "ngụm nước trà" này mà bắt đầu rạn nứt.

Vân Thái Nhất trợn tròn mắt. Ông cảm thấy đầu óc mình trở nên minh mẫn lạ thường, bao nhiêu đạo pháp huyền học trước đây không hiểu nổi, nay bỗng dưng thông suốt tất cả.

"Đạo là gì? Đạo là trồng cây, đạo là tưới nước… Đạo là sự đơn giản nhất…"

Trong đầu Vân Thái Nhất vang vọng những âm thanh đại đạo. Ông quên mất mình đang ngồi ở Linh Điền Phong, quên mất Diệp Trường An. Ông nhắm nghiền mắt, toàn thân tỏa ra hào quang màu tím nhạt.

Diệp Trường An đang định lấy thêm miếng bánh quy thì thấy Chưởng môn bỗng nhiên ngồi đờ ra, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, sau đó thì phát sáng như cái bóng đèn.

"Sư bá? Sư bá ơi? Ngài đừng dọa đệ chứ, hay là trà này bị thiu?" Trường An lo lắng lay lay cánh tay ông.

Đúng lúc này, trên bầu trời Thanh Vân Môn vốn dĩ đang quang đãng bỗng nhiên mây đen kéo đến nghịt trời. Những đám mây màu tím (Tử Khí Đông Lai) bao phủ vạn dặm, tiếng sấm nổ vang rền như lời chúc mừng của thiên địa.

Liễu Nhược Băng từ vườn sau vội vàng chạy ra, trên tay vẫn còn cầm một củ cải trắng. Thấy cảnh này, nàng không kinh ngạc như thường lệ mà chỉ thở dài một tiếng: "Chưởng môn lại gặp vận may rồi. Được uống trà của đệ, không đột phá mới là lạ."

Trường An mếu máo: "Tỷ ơi, giờ không phải lúc nói chuyện đó. Tỷ nhìn mây đen kìa, sắp mưa rồi! Mấy mẫu ruộng đệ vừa xới xong, mưa xuống là nát hết!"

Liễu Nhược Băng nhìn biểu cảm "lo lắng chuyện nông tang" của Trường An, khóe miệng khẽ giật. Một vị Chuẩn Thánh lại sợ trời mưa hỏng ruộng, thiên lý ở đâu?

Lại nói về Vân Thái Nhất, sau khi uống ngụm trà thứ hai, cái "nút thắt" 50 năm cuối cùng cũng nổ tung.

"Rắc!"

Một tiếng động chỉ mình ông nghe thấy vang lên trong linh hồn. Nguyên Anh của ông vươn mình, hóa thành một đạo thần quang thoát thai hoán cốt. Hóa Thần Cảnh!

Không chỉ dừng lại ở đó, tu vi của ông vẫn tiếp tục thăng tiến: Hóa Thần sơ kỳ… Hóa Thần trung kỳ… Hóa Thần đỉnh phong!

Chỉ sau một chén trà, ông đã vượt qua con đường mà tu sĩ bình thường phải mất một ngàn năm để đi.

Khi Vân Thái Nhất mở mắt ra, một tia sáng tử kim lóe lên rồi biến mất. Ông nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận được sức mạnh pháp tắc vô tận đang cuồn cuộn chảy. Ông xúc động đến phát khóc, vội vàng đứng dậy, hướng về phía Diệp Trường An định hành đại lễ:

"Đa tạ Diệp tiên sinh điểm hóa! Ân đức này, Vân mỗ suốt đời không quên!"

Trường An giật bắn mình, vội vàng né sang một bên: "Sư bá! Ngài làm cái gì thế? Ngài là Chưởng môn, đệ chỉ là đệ tử quèn, ngài lạy đệ là đệ tổn thọ đấy!"

Vân Thái Nhất vẫn cung kính, trong mắt ông bây giờ, Diệp Trường An nào phải là đệ tử Luyện Khí tầng 3? Đây chính là một vị đại lão ẩn thế đang dùng thân phận nông dân để quan sát nhân gian! Chỉ một chén trà "vỉa hè" mà có thể giúp một người đột phá cả một đại cảnh giới, ngay cả những vị Thánh nhân ở Thượng Giới chắc cũng chỉ đến thế này.

"Diệp… Trường An, trà này, ta có thể xin một ít đem về không?" Vân Thái Nhất ngập ngừng hỏi, giọng điệu khách khí vô cùng.

Trường An thấy Chưởng môn không bị điên nữa thì mới thở phào, hắn phóng khoáng vơ một nắm lớn lá trà từ giỏ, gói vào một miếng lá chuối khô: "Đây, sư bá thích thì cứ lấy. Sau núi đệ trồng cả một bụi lớn, nhiều đến mức dùng không xuể."

Vân Thái Nhất nhận lấy nắm lá chuối, đôi bàn tay run rẩy như đang bưng cả vận mệnh của Thanh Vân Môn. Ông biết, nắm lá này đủ để tạo ra thêm vài vị cường giả Hóa Thần nữa cho tông môn.

"Được rồi, đệ tử đi che mấy cái hố đây, trời sắp mưa rồi." Trường An lầm bầm, xách cái liềm rỉ sét đi ra đồng.

Vân Thái Nhất nhìn bóng lưng gầy yếu kia, lại nhìn xuống con chó đen Nhị Hắc đang ngáp dài một cái đầy khinh bỉ mình, bỗng nhiên hiểu ra tất cả. Ở cái Linh Điền Phong này, thứ tầm thường nhất chính là những thứ vô giá nhất.

"Nhược Băng." Vân Thái Nhất quay sang đại sư tỷ.

"Có đệ tử."

"Con ở lại đây, dù phải làm nông phụ, dù phải gánh phân gánh nước, cũng tuyệt đối phải hầu hạ Diệp tiên sinh cho tốt. Nếu có ai dám đến Linh Điền Phong làm loạn, ta cho phép con tiền trảm hậu tấu, bất kể kẻ đó là ai!"

Liễu Nhược Băng bình thản đáp: "Chuyện này không cần Chưởng môn dặn. Chỉ là… người nên đi đi, đệ ấy đang nhìn ngài kìa."

Vân Thái Nhất quay đầu lại, thấy Diệp Trường An đang đứng giữa ruộng cải, tay chống cuốc, vẻ mặt đầy kỳ quặc nhìn mình: "Chưởng môn sư bá, ngài còn chưa đi à? Trời sắp mưa to lắm đấy, độn quang của ngài nếu bị sét đánh trúng thì không hay đâu."

Vân Thái Nhất cười khổ, lại một lần nữa cúi đầu chào, sau đó hóa thành một tia thần quang biến mất vào trong mây tím.

Lần này trở về, ông không còn là vị Chưởng môn u sầu vì yếu kém nữa. Thanh Vân Môn từ nay, sẽ bắt đầu bước chân vào hàng ngũ những đại thế lực hàng đầu, chỉ nhờ vào một chén "trà dại" của vị nông phu kỳ quặc này.

Trên ruộng cải, Trường An nhìn trời, lẩm bẩm: "Mây tím đẹp thế kia mà sao không mưa nhỉ? Đúng là thời tiết tu tiên giới khó đoán hơn cả dự báo thời tiết ở hiện đại."

Hắn nhún vai, tiếp tục vác cuốc đi về phía ngôi nhà gỗ nhỏ, trong đầu đang phân vân xem tối nay nên nấu món cải xào hay khoai tây hầm xương.

"Nhị Hắc, về ăn cơm thôi!"

Con chó đen đứng phắt dậy, vẩy vẩy mông rồi lạch bạch chạy theo sau, để lại sau lưng một mảnh không gian vừa mới bị sấm sét đại đạo tẩy lễ xong, vẫn còn thoang thoảng mùi hương trà khiến cỏ cây hoa lá xung quanh Linh Điền Phong bỗng nhiên hóa linh, xào xạc vẫy chào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8