Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 18: Gieo hạt giống ớt cay**
**Chương 18: Gieo hạt giống ớt cay**
Ánh nắng ban mai tại Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh đặc trưng của vùng núi cao, nhưng ở Linh Điền Phong, cái lạnh ấy dường như chưa kịp chạm tới mặt đất đã bị hơi ẩm nồng nàn của đất thịt và mùi hương thanh khiết của thảo mộc xua tan.
Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương toàn thân kêu lên rắc rắc đầy thỏa mãn. Hắn đẩy cánh cửa liếp cũ kỹ, nhìn ra mảnh vườn nhỏ phía trước. Con hắc cẩu Nhị Hắc đang nằm phủ phục dưới gốc cây lê cổ thụ, nghe tiếng động liền hé một bên mắt, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn một cách lười biếng.
"Nhị Hắc, dậy đi làm việc. Đừng có bắt chước sư phụ, suốt ngày chỉ biết ngủ với uống rượu."
Nhị Hắc gừ gừ trong cổ họng, vẻ mặt khinh bỉ: *Ta là đường đường Hắc Kỳ Lân, nếu không phải vì đống linh cốt ngươi ném ra tối qua quá thơm, ta đã sớm bỏ đi làm bá chủ một phương rồi.* Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, nó vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, lạch bạch chạy theo sau chân Diệp Trường An.
Hôm nay, Diệp Trường An có một nhiệm vụ quan trọng. Đêm qua, hệ thống lại "tinh" một tiếng trong đầu hắn, ban thưởng một gói hạt giống mới sau khi hắn hoàn thành việc tặng khoai tây cho Hình trưởng lão.
【 Ting! Nhiệm vụ hàng ngày: Khai khẩn đất mới và gieo trồng "Ớt Cay Vạn Dặm". 】
【 Ghi chú: Loại ớt này có tính hỏa cực đại, yêu cầu ký chủ phải thật cẩn trọng trong quá trình gieo hạt. Nếu không, hậu quả sẽ rất "nóng bỏng". 】
Diệp Trường An nhìn gói giấy thô sơ trong tay, bên trong là mười mấy hạt giống đỏ sậm, nhỏ xíu như hạt vừng nhưng sờ vào lại thấy âm ấm.
"Ớt cay thôi mà, làm gì mà hệ thống cứ quan trọng hóa vấn đề." Diệp Trường An lầm bầm. "Chắc là loại ớt chỉ thiên ở kiếp trước thôi. Trồng lấy vài cây, sau này nấu món cá kho hay hầm thịt còn có cái mà gia vị. Ăn đồ của sư phụ nấu toàn nhạt như nước ốc, chịu sao thấu."
Hắn cầm chiếc cuốc rỉ sét đi tới góc phía Nam của Linh Điền Phong. Nơi này đất đai có chút khô cằn, ánh nắng chiếu trực tiếp nhiều nhất, rất thích hợp cho các loại cây ưa hỏa.
Liễu Nhược Băng lúc này cũng đã dậy từ sớm. Nàng mặc một bộ đồ lụa trắng đơn giản, mái tóc đen nhánh xõa ngang vai, đang đứng ở bìa rừng luyện kiếm. Những đường kiếm của nàng không còn mang theo sát khí lạnh lẽo như trước, mà dường như có thêm một phần viên mãn, thâm trầm. Mỗi khi nhìn thấy Diệp Trường An đi ra vườn, nàng đều vô thức dừng lại, đứng từ xa quan sát.
Trong mắt nàng, mỗi động tác cuốc đất của Diệp Trường An đều chứa đựng một loại "nhịp điệu" kỳ lạ. Hắn nhấc cuốc lên, hạ cuốc xuống, không hề dùng tới linh lực, nhưng mỗi nhát cuốc đều chuẩn xác đến từng milimet, như thể hắn đang dùng cái cuốc ấy để phác họa lại bản đồ kinh mạch của đại địa.
"Trường An sư đệ… lại bắt đầu cảm ngộ đại đạo rồi." Liễu Nhược Băng khẽ thầm thì, đôi mắt băng lãnh hiện lên một tia sùng bái.
Diệp Trường An hoàn toàn không hay biết mình đang bị "fan hâm mộ" quan sát. Hắn hì hục cuốc đất, miệng lẩm nhẩm: "Đất này hơi cứng, phải trộn thêm chút phân bón 'hữu cơ' đặc chế mới được."
Hắn lấy từ trong túi vải ra một nắm bùn đen xì, bốc mùi nồng nặc. Đây thực chất là "Linh Thổ Hỗn Độn" mà hệ thống ban cho, nhưng trong mắt Diệp Trường An, đây chính là phân bón ủ từ phân chuồng và lá mục. Hắn vừa trộn bùn vào đất, mặt đất bỗng nhiên rung động nhẹ, một luồng nhiệt năng ẩn tàng từ sâu trong lòng đất bắt đầu hội tụ về phía những hạt giống sắp được gieo xuống.
Nhị Hắc vốn định lại gần xem thử, nhưng vừa tiến tới gần lỗ đất mà Diệp Trường An vừa đào, nó bỗng dựng đứng lông gáy, lùi lại mấy bước, sủa gâu gâu liên hồi.
"Nhị Hắc, đừng phá! Ra chỗ khác chơi!" Diệp Trường An quát.
Nhị Hắc ấm ức rên rỉ. Nó cảm nhận được luồng hỏa độc khủng khiếp đang tích tụ. Đó không phải là hỏa diễm bình thường, mà là "Chân Hỏa Diệt Thế" cô đọng trong những hạt giống tí hon kia! Thế mà chủ nhân của nó lại cứ thế dùng tay không cầm lấy, nâng niu như cầm báu vật.
Gieo hạt xong, Diệp Trường An xách xô nước từ chiếc ao "Vô Danh" lại gần. Hắn dùng gáo múc nước, rưới nhẹ nhàng lên những hố đất nhỏ. Nước vừa chạm đất, một làn khói trắng bốc lên xèo xèo, kèm theo đó là một mùi cay nồng nàn bắt đầu lan tỏa.
"Hắt xì!" Diệp Trường An dụi mũi. "Ớt này chưa mọc mà đã thấy nồng rồi, chắc chắn là loại xịn."
Hắn đâu có biết, ngay khi gáo nước kia dội xuống, dưới lòng đất, những hạt giống "Ớt Cay Vạn Dặm" đã điên cuồng hấp thụ linh dịch, bắt đầu nảy mầm với tốc độ kinh hồn.
Lúc này, từ phía chân núi có tiếng xé gió truyền lại. Một thanh niên mặc đạo bào đỏ rực, ngực thêu hình ngọn lửa đỏ chói, đang ngự kiếm bay tới. Đó là Lâm Hỏa, thiên tài của Luyện Đan Phong, đệ tử tâm đắc của Trưởng lão Hỏa Vân.
Lâm Hỏa hôm nay đến đây là theo lệnh sư phụ. Trưởng lão Hỏa Vân nghe nói Hình trưởng lão sau khi ăn "đặc sản" ở Linh Điền Phong thì đột phá cảnh giới, nên rất tò mò. Lão sai Lâm Hỏa đến xem thử Linh Điền Phong rốt cuộc có báu vật gì.
Vừa đáp xuống đất, Lâm Hỏa đã nhăn mũi, kêu lên: "Cái mùi gì thế này? Cay nồng đến mức linh lực trong người ta cũng bắt đầu cuộn trào?"
Hắn nhìn thấy Diệp Trường An đang lom khom tưới nước, bèn khinh khỉnh tiến lại gần, chấp tay sau lưng: "Này, vị sư đệ kia, ngươi đang trồng cái thứ đồ chơi gì mà mùi vị quái gở thế này? Có biết đây là tông môn thanh tịnh, không được tùy tiện bón mấy loại phân uế tạp không?"
Diệp Trường An ngẩng đầu lên, thấy một tên "chim công đỏ" đang lên mặt dạy đời, hắn bình thản đáp: "Chỉ là chút ớt chỉ thiên để ăn cơm thôi. Sư huynh nếu thấy khó ngửi thì xin cứ đi đường vòng."
Lâm Hỏa hừ lạnh một tiếng: "Ớt chỉ thiên? Đừng tưởng ta không biết về linh thực. Linh thực muốn có mùi nồng thế này ít nhất cũng phải là tam phẩm hỏa thảo. Để ta xem thử…"
Nói đoạn, hắn bước thẳng tới gần mảnh ruộng vừa gieo hạt. Đúng lúc này, một mầm non màu đỏ thẫm như pha lê đột ngột đâm xuyên qua lớp đất, vươn cao lên khoảng mười phân.
Mầm non ấy không có lá xanh, chỉ có một thân cây đỏ rực, và trên đỉnh là một trái ớt nhỏ xíu, cũng màu đỏ nhưng tỏa ra hào quang mờ ảo.
Lâm Hỏa trố mắt nhìn: "Linh thực sinh trưởng nhanh như vậy? Chắc chắn là có dùng cấm thuật!" Hắn tò mò đưa tay định ngắt thử một trái ớt nhỏ vừa mới nhú để nghiên cứu.
"Ấy! Sư huynh, đừng…" Diệp Trường An chưa kịp dứt lời thì Lâm Hỏa đã chạm tay vào trái ớt.
"Aaaaa!"
Một tiếng hét thảm thiết vang động cả Thanh Vân Môn.
Lâm Hỏa cảm giác như mình vừa chạm tay vào một khối dung nham từ tâm trái đất. Cái nóng không chỉ đốt cháy da thịt mà còn theo kinh mạch xộc thẳng vào khí hải. Mặt hắn đỏ rực như quả cà chua chín, đôi mắt lồi ra, mồ hôi chảy ròng ròng như suối.
Nhưng chuyện kinh khủng nhất vẫn chưa dừng lại. Khói trắng bắt đầu bốc ra từ… lỗ tai và mũi của Lâm Hỏa.
"Nóng! Nóng quá! Nước! Cho ta nước!" Lâm Hỏa gào thét, cuống cuồng chạy loạn xạ xung quanh mảnh ruộng.
Hắn nhìn thấy xô nước bên cạnh Diệp Trường An, không suy nghĩ gì thêm, lao tới bưng cả xô dội thẳng lên đầu.
"Sư huynh, cái đó…" Diệp Trường An định can ngăn nhưng không kịp. Đó là nước lấy từ ao Vô Danh, nơi chứa đựng linh dịch cô đọng ngàn năm.
"Xèo xèo xèo!!!"
Khói bốc lên nghi ngút bao trùm lấy Lâm Hỏa. Đám khói ấy không tản ra mà lại tụ lại thành hình một con hỏa long nhỏ, quấn lấy hắn. Lâm Hỏa đứng đờ người ra, miệng há hốc, một ngọn lửa thực sự phụt ra từ miệng hắn dài tới cả thước.
Liễu Nhược Băng đứng xa xa nhìn thấy cảnh này, không khỏi rùng mình: "Ớt của sư đệ… thật sự có thể khiến người ta bốc hỏa theo nghĩa đen sao?"
Lâm Hỏa lúc này cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị thiêu rụi, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn qua đi, thay vào đó là một luồng nhiệt năng tinh thuần chưa từng có bắt đầu tẩy rửa kinh mạch của hắn. Những tạp chất tích tụ nhiều năm trong quá trình luyện đan bị ngọn lửa cay nồng này thiêu sạch sẽ.
"Rắc!"
Một tiếng động nhỏ vang lên trong cơ thể Lâm Hỏa. Hắn đứng ngẩn tò te, linh lực quanh thân đột nhiên bùng phát, mạnh mẽ hơn trước gấp mấy lần. Hắn… thế mà lại đột phá từ Trúc Cơ tầng 5 lên thẳng Trúc Cơ tầng 8 chỉ trong vòng vài nhịp thở!
Lâm Hỏa ngã ngồi xuống đất, vẻ mặt vừa kinh hoàng vừa mừng rỡ, miệng vẫn còn phả ra chút khói đen: "Ta… ta đột phá rồi? Chỉ vì một quả ớt chưa chín và một xô nước?"
Diệp Trường An thở dài, đi tới nhặt cái xô trống không lên: "Sư huynh, đã bảo đừng nghịch rồi mà. Đây là ớt nhà trồng, tính nóng lắm, không phải ai cũng chịu được đâu. Huynh xem, cháy hết cả một mảng cỏ của ta rồi này."
Lâm Hỏa lúc này nhìn Diệp Trường An bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Hắn lắp bắp: "Tiền… tiền bối! Vừa rồi là vãn bối vô lễ. Đa tạ tiền bối đã ban ơn, giúp vãn bối tẩy tủy đột phá!"
Hắn dập đầu bái lạy ba cái thật kêu, sau đó không dám nói thêm lời nào, thu kiếm chạy trối chết về phía Luyện Đan Phong. Hắn phải về báo với sư phụ ngay lập tức: Linh Điền Phong không phải là nơi để "xem thử", đó là nơi ở của một vị Chí Tôn thích chơi với hỏa diễm!
Diệp Trường An ngơ ngác nhìn theo cái bóng đỏ rực đang bỏ chạy: "Tiền bối cái gì chứ? Ta mới vào môn có mấy năm… Đúng là người của Luyện Đan Phong, luyện đan nhiều quá nên đầu óc có vấn đề cả rồi."
Hắn quay lại nhìn mầm ớt đang rung rinh trong gió. Lúc này, mầm ớt đã bắt đầu trổ hoa. Những bông hoa nhỏ li ti màu tím nhạt, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ nhưng khiến cho không gian xung quanh hơi méo mó đi vì nhiệt độ cao.
【 Ting! Chúc mừng ký chủ trồng thành công mầm "Ớt Cay Vạn Dặm". Độ chín hiện tại: 10%. Ký chủ nhận được phần thưởng: Thần thông "Hỏa Nhãn Kim Tinh" (Phiên bản trồng trọt). 】
【 Công dụng: Nhìn thấu sâu bệnh ẩn nấp dưới lòng đất và dự báo thời tiết cho ruộng vườn trong vòng 100 năm. 】
Diệp Trường An bĩu môi: "Lại là thần thông dùng để soi sâu. Hệ thống này thật đúng là không để ta nghỉ ngơi mà."
Nhưng dù sao, hôm nay cũng là một ngày thu hoạch tốt. Hắn nhìn lên bầu trời, thấy mặt trời đã đứng bóng, liền vỗ tay một cái: "Nhị Hắc, vào nấu cơm! Trưa nay ăn canh rau cải thêm chút gừng, còn mấy cây ớt này thì phải rào lại cẩn thận, kẻo mấy tên khùng ở các ngọn núi khác lại tới phá hoại."
Nhị Hắc rên rỉ bò dậy, nó nhìn mảnh đất nơi mầm ớt đang mọc, trong lòng thầm thề: *Từ nay về sau, tuyệt đối không bao giờ đi đại tiện gần góc vườn này, kẻo 'mông' của ta sẽ biến thành mặt trời thứ hai mất.*
Ở phía xa, Liễu Nhược Băng nhìn theo dáng lưng gầy của Diệp Trường An, trong lòng hạ quyết tâm: *Trường An sư đệ vất vả gieo trồng 'Thần thực' để cứu vãn linh khí cho tông môn, mình nhất định phải canh giữ thật tốt mảnh ruộng này. Ai dám bén mảng tới cướp ớt, mình sẽ dùng kiếm tiễn họ đi… tây phương cực lạc!*
Sáng hôm đó, cả Thanh Vân Môn đều xôn xao vì một tin đồn mới: "Đệ tử Lâm Hỏa của Luyện Đan Phong vừa đi Linh Điền Phong về đã bị biến thành hỏa tiễn, miệng phun ra lửa, thăng liền ba cấp tu vi!"
Các vị trưởng lão vốn dĩ đang ngồi thiền cũng bắt đầu đứng ngồi không yên. Người thì muốn đến "luận đạo", kẻ thì muốn đến "thăm hỏi". Linh Điền Phong nghèo hèn ngày nào bỗng chốc trở thành miếng mồi ngon trong mắt mọi người.
Nhưng Diệp Trường An đâu quan tâm những chuyện đó. Hắn đang bận rộn… làm một cái bù nhìn bằng rơm để đuổi chim.
Cái bù nhìn ấy, hắn lấy một cái nón lá cũ rách và bộ quần áo thô của mình mặc vào, bên trong có nhét một vài mảnh gỗ mục mà hắn nhặt được (thực ra là mảnh vỡ của cây Ngô Đồng vạn năm). Ngay khi hắn cắm cái bù nhìn xuống cạnh ruộng ớt, một luồng uy áp vô hình bỗng dưng bao trùm lấy Linh Điền Phong.
Cường giả Hóa Thần trở xuống nếu bước vào đây mà không được sự cho phép của "chủ nhân", chỉ sợ chưa tới được vườn rau đã bị cái bù nhìn kia "dọa" cho vỡ mật.
Diệp Trường An vỗ tay cái bộp, hài lòng nói: "Xong! Thế này thì chim chóc sẽ không dám đến mổ hạt giống nữa. Đúng là mình có năng khiếu làm nông dân thật."
Hắn đâu có ngờ, cái "bù nhìn đuổi chim" của hắn sau này lại trở thành "Đệ nhất hộ pháp" khiến toàn bộ Ma giới nghe danh đã kinh hồn bạt vía.
Một ngày bình yên ở Linh Điền Phong lại trôi qua, ít nhất là trong mắt Diệp Trường An là như thế. Còn với cả tu chân giới ngoài kia, một cơn sóng nhiệt đang bắt đầu từ từ dâng cao, tất cả chỉ bắt đầu từ mười mấy hạt giống ớt nhỏ nhoi của một kẻ "nằm muối cá".