Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 20: Cây chổi của người nông dân**
**Chương 20: Cây chổi của người nông dân**
Ánh nắng ban mai tại Linh Điền Phong luôn mang theo một mùi hương đặc biệt. Đó là sự hòa quyện giữa mùi đất ẩm sau sương đêm, hương thơm thanh khiết của linh thực đang kỳ nảy mầm và cả… mùi mồ hôi của một thiên tài kiếm đạo đang hì hục gánh nước.
Lâm Thiên Nhất, người từng là niềm tự hào của Kiếm Phong, giờ đây đang mặc một bộ đồ vải thô rách rưới, hai vai gánh đôi thùng gỗ nặng trĩu. Cứ mỗi bước chân, hắn lại cảm thấy như đang gánh cả một ngọn núi nhỏ trên vai. Điều khiến hắn uất ức nhất không phải là việc lao động chân tay, mà là cái con chó đen gầy gò mang tên Nhị Hắc kia.
Hễ hắn bước chân hơi loạng choạng, làm văng một giọt nước ra ngoài, Nhị Hắc lại thình lình xuất hiện, sủa một tiếng "Gâu!" đinh tai nhức óc ngay sát gót chân, khiến hắn giật mình mà làm tràn thêm nhiều nước hơn. Rồi như một vòng lặp ác mộng, hắn lại phải lủi thủi quay lại bờ suối cách đó ba dặm để múc lại.
"Diệp Trường An… Ngươi là đồ ác ma!" Lâm Thiên Nhất nghiến răng lầm bầm, nhưng vừa dứt lời, hắn bỗng thấy lạnh sống lưng.
Phía sau hắn, Diệp Trường An đang uể oải bước ra từ gian nhà tranh. Hắn vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc, đôi mắt vẫn còn lờ đờ hơi sương vì chưa tỉnh ngủ hẳn. Trên tay hắn không phải là cái liềm rỉ sét quen thuộc, mà là một cây chổi tre cũ kỹ, loại chổi mà ngay cả tạp dịch đệ tử ở ngoại môn cũng chả thèm liếc mắt nhìn.
"Lâm sư đệ, đừng có nói xấu sau lưng chủ nợ. Lo mà gánh nước đi, vườn cải mà héo là ngươi nợ thêm một năm nữa đấy." Diệp Trường An ngáp một cái, giọng nói lười biếng vang lên.
Hôm nay tâm trạng Diệp Trường An thực ra không tốt lắm. Đêm qua hệ thống lại "tinh" một tiếng trong đầu, giao cho hắn một nhiệm vụ vô tri: "Dọn dẹp bụi trần trên sân thượng, phần thưởng: Linh cảm nông nghiệp +1."
Linh cảm nông nghiệp cái con khỉ! Hắn chỉ muốn ngủ nướng thêm một chút, nhưng cái bụi trần mà hệ thống nói tới, chẳng hiểu sao cứ lởn vởn quanh mắt hắn như những điểm đen khó chịu. Thế là, hắn đành vác chổi ra sân.
Hắn bắt đầu đưa chổi quét những chiếc lá khô rụng trên khoảng sân đất nện trước hiên nhà. Động tác của hắn rất chậm, có vẻ thong dong, nhưng nếu có một vị đại năng kiếm đạo nào ở đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi. Theo mỗi nhát chổi đưa đi, không gian xung quanh dường như bị một lực lượng vô hình vuốt phẳng, bụi bặm không chỉ bị đẩy đi mà còn như bị xóa sổ hoàn toàn khỏi quy luật thế gian.
"Xoẹt… xoẹt…"
Tiếng chổi tre cọ xát trên mặt đất đều đặn.
Lúc này, ở phía chân núi Linh Điền Phong, một luồng kiếm khí bạt mạng đang lao tới với tốc độ kinh người. Người tới mặc đạo bào trắng tinh khôi, khí thế sắc lẹm như một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ. Đó là Tề Kiếm Hải, đệ tử đứng đầu danh sách nội môn của Kiếm Phong, cũng là sư huynh thân thiết của Lâm Thiên Nhất.
Tề Kiếm Hải nhận được tin sư đệ mình bị một tên "nông phu" ở Linh Điền Phong bắt làm nô lệ, trong lòng bốc hỏa vạn trượng. Hắn không tin một phế vật mười năm không thăng cấp nổi Luyện Khí tầng 3 lại có thể làm gì được Lâm sư đệ. Chắc chắn là có gian xảo, hoặc là do Liễu Nhược Băng đại sư tỷ nhúng tay vào!
"Linh Điền Phong phế vật, dám nhục mạ Kiếm Phong ta, hôm nay ta sẽ san phẳng cái vườn rau này!"
Tề Kiếm Hải hét lớn, âm thanh kèm theo linh lực vang dội khắp các ngọn núi xung quanh, khiến chim chóc kinh hoàng bay tán loạn. Hắn đáp xuống sân trước của Linh Điền Phong với tư thế vô cùng oai phong, thanh kiếm trên tay run lên bần bật, tỏa ra kiếm mang dài vài trượng.
Thế nhưng, đập vào mắt hắn lại là một cảnh tượng khó tin.
Sư đệ Lâm Thiên Nhất của hắn đang… gánh nước, mặt mũi nhem nhuốc bụi đất. Còn cái tên "nông phu" trong truyền thuyết kia thì đang lúi húi quét rác, ngay cả một cái liếc mắt cũng không dành cho vị khách không mời mà đến.
"Diệp Trường An! Ngươi to gan lắm!" Tề Kiếm Hải chỉ kiếm vào lưng Diệp Trường An, quát lớn: "Thả Lâm sư đệ ra, đoạn tuyệt kinh mạch của mình để tạ lỗi, bằng không ta sẽ để thanh kiếm này nếm máu của ngươi!"
Diệp Trường An vẫn đang bận rộn với đống lá khô. Hắn cau mày, lẩm bẩm: "Lắm rác quá… Ở đâu ra mà lắm rác thế này, đã quét mãi không sạch, lại còn có người đến phun bụi."
Đối với Diệp Trường An, tiếng quát của Tề Kiếm Hải chẳng khác nào tiếng ruồi vo ve, mà quan trọng hơn là cái khí thế "kiếm mang" kia đã vô tình thổi bay đống lá hắn vừa dồn vào góc. Điều này làm hắn bực mình thực sự.
"Ồ ồn quá." Diệp Trường An hơi quay đầu lại, nhìn thấy Tề Kiếm Hải đang hăng máu. Hắn thở dài, cầm cây chổi tre lên, đưa một đường cơ bản từ trái sang phải như đang quét một bãi rác vướng víu: "Đi chỗ khác mà diễn, đừng có làm loạn bụi của ta."
Chỉ một động tác phất chổi đơn giản nhất, bình thường nhất.
Nhưng trong mắt Tề Kiếm Hải, thế giới đột ngột biến đổi.
Cái chổi tre kia trong khoảnh khắc dường như phóng đại ra vô hạn, che lấp cả bầu trời, hóa thành một đạo "luật lệ" tối cao của thiên địa. Hàng ngàn nan tre già cũ hóa thành hàng ngàn vạn sợi dây xích trật tự, phong tỏa hoàn toàn không gian.
Tề Kiếm Hải trợn tròn mắt, kiếm chiêu của hắn chưa kịp phát ra đã bị một lực lượng không thể kháng cự nghiền nát thành bột mịn. Hắn cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một người nông dân, mà là đang bị thiên đạo cầm chổi quét đi.
"Cái gì?! Không thể nào!"
Câu nói chưa kịp dứt khỏi môi, Tề Kiếm Hải đã thấy cả người mình nhẹ bẫng. Một luồng gió cực mạnh nhưng vô hình cuộn lấy hắn, cuốn phăng tất cả kiếm khí, đạo hạnh và cả sự kiêu ngạo của hắn.
"Vút!"
Tề Kiếm Hải như một ngôi sao băng, nhưng là sao băng bay ngược. Hắn bị "quét" văng thẳng ra khỏi Linh Điền Phong, bay qua ba ngọn núi, hướng thẳng về phía chuồng lợn của Tạp Dịch Phong mà lao xuống.
Trong sân lại trở nên yên tĩnh.
Lâm Thiên Nhất đứng chôn chân tại chỗ, đôi thùng nước trên vai rơi xuống đất "binh" một tiếng, nước đổ lênh láng nhưng hắn cũng chẳng thèm quan tâm. Hắn nhìn thấy rõ ràng sư huynh mạnh mẽ nhất của mình bị một nhát chổi… quét đi như rác.
Phải, đúng nghĩa đen là quét rác!
Diệp Trường An nhìn đống lá khô cuối cùng đã nằm yên vị trong hố phân, khẽ gật đầu hài lòng. Hệ thống vang lên: "Nhiệm vụ hoàn thành. Linh cảm nông nghiệp +1. Chúc mừng chủ nhân lĩnh hội kỹ năng: Quét Sạch Bụi Trần (Chủ động/Bị động: Mọi vật mang tính 'rác rưởi' trong phạm vi nhìn thấy đều có thể được xử lý gọn gàng)."
"Hóa ra linh cảm nông nghiệp là dùng để dọn dẹp cho nhanh à? Cũng không tệ." Diệp Trường An lầm bầm, hoàn toàn không biết mình vừa tiễn một thiên tài nội môn đi du lịch xuyên lục địa.
Hắn nhìn sang Lâm Thiên Nhất đang đứng đờ đẫn, khẽ hừ một tiếng: "Nước đổ hết rồi kìa. Lại đi gánh tiếp đi. Lần này nếu còn làm đổ, ta sẽ dùng cái chổi này 'quét' ngươi xuống suối cho nhanh đấy."
Lâm Thiên Nhất run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn không nói một lời, vội vàng xách thùng chạy trối chết về phía bờ suối, tốc độ còn nhanh hơn cả khi hắn dùng khinh công đỉnh cấp nhất.
Bên kia rào dậu, Liễu Nhược Băng đứng tựa lưng vào gốc cây đào, nãy giờ nàng vẫn luôn quan sát. Đôi mắt lạnh lùng của nàng bây giờ tràn ngập sự chấn động kinh người. Nàng thấy rất rõ, lúc Diệp Trường An đưa chổi, trên mặt đất dường như hiện lên những vân văn thái cổ, đó là "Đạo văn" mà ngay cả tông chủ cũng chưa chắc chạm tới được.
"Quét sạch bụi trần…" Liễu Nhược Băng thầm nhủ, kiếm tâm trong cơ thể nàng lại rung động, dường như cũng muốn vứt bỏ hết thảy những hư danh rườm rà bấy lâu nay để chỉ tập trung vào sự thuần khiết nhất của kiếm đạo.
Nàng nhìn cái bóng lưng đang lười biếng ngồi xuống ghế mây, cầm một củ khoai tây nướng lên ăn của Diệp Trường An, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: *Hắn chắc chắn không phải là chuẩn thánh. Hắn chính là Thánh nhân đang rèn luyện hồng trần!*
Nhị Hắc từ đâu chui ra, ngậm một chiếc dép lê bị tuột của Tề Kiếm Hải lúc nãy để lại, chạy đến bên cạnh Diệp Trường An vẫy đuôi. Diệp Trường An ghét bỏ xua tay: "Nhai rác làm gì? Mang vứt vào lò sưởi đi, khói ám vào rau của tao bây giờ!"
Nhị Hắc oan ức rên hừ hừ, nhưng vẫn ngoan ngoãn mang chiếc dép — thứ mà thực chất là một linh bảo cấp cao của Kiếm Phong — vứt vào hố rác như vứt một miếng giẻ rách.
Ở Linh Điền Phong này, dù là thiên tài hay bảo vật, nếu cản trở việc trồng rau, tất cả đều chỉ là rác rưởi.
Diệp Trường An ngửa mặt lên trời, thở ra một hơi đầy thỏa mãn, nghĩ bụng: *Hôm nay làm việc nhiều quá, tối nay phải ăn thêm một bát cơm mới bù lại được.*
Và cứ thế, buổi sáng bình yên của người nông dân "yếu ớt" Diệp Trường An lại trôi qua một cách yên ả, ít nhất là cho tới khi vị tông chủ tội nghiệp của Thanh Vân Môn nghe tin có đệ tử ưu tú bị "quét" vào chuồng lợn và ngất xỉu.