Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 70: Mảnh đất bị nguyền rủa hay thánh địa?**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:46:58 | Lượt xem: 8

Nắng sớm tại Linh Điền Phong bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt thanh của sương mai quyện với mùi đất ẩm nồng nàn. Đối với Diệp Trường An, đây là mùi hương của sự an ổn, của một cuộc sống không cần lo nghĩ đến đao quang kiếm ảnh, chỉ cần quan tâm xem luống cải thảo hôm nay có bị sâu đục lá hay không.

Hắn vác cái cuốc rỉ sét trên vai, chậm rãi bước về phía chuồng gà sau khi cuộc trò chuyện lấp lửng với sư phụ Tiêu Dao Tử kết thúc. Nhị Hắc vẫn lẽo đẽo theo sau, cái đuôi nó vẫy vòng tròn một cách máy móc, đôi mắt chó "ngáo" thỉnh thoảng lại liếc về phía gốc cây dâu – nơi nó vừa giấu vụng củ linh sâm vạn năm.

"Nhị Hắc, ngươi nói xem, lão già đó rốt cuộc là đang sợ cái gì?" Trường An lẩm bẩm, bàn tay vân vê cán cuốc nhẵn nhụi.

Con chó đen nghe vậy thì "ẳng" một tiếng, rồi nằm vật xuống đất, bốn chân chổng lên trời, giả chết một cách chuyên nghiệp. Nó thầm nghĩ trong lòng: *“Chủ nhân ơi là chủ nhân, lão già đó sợ là đúng rồi. Ngài không biết ngài đang ngồi trên một cái lò thuốc nổ lớn nhất Thanh Lam giới này đâu. Trồng rau trên mộ Thần, chỉ có ngài mới làm nổi.”*

Diệp Trường An không biết tiếng chó, hắn chỉ thở dài. Hắn đứng trước cái chuồng gà lụp xụp, nơi có mấy con gà trông thì xơ xác nhưng đôi mắt con nào con nấy tinh anh như chim ưng, đang mổ những hạt linh cốc mà ngay cả các tông môn đứng đầu cũng phải thèm khát.

Hắn dùng cuốc, khẽ gạt lớp đất mặt ở ngay lối vào chuồng.

Linh Điền Phong trong ghi chép của Thanh Vân Môn là một "mảnh đất bị nguyền rủa". Từ ngàn năm trước, bất cứ vị cao nhân nào muốn lập đạo trường ở đây đều bị tiêu tán tu vi một cách bí ẩn. Linh khí của ngọn núi này không phải là không có, mà là cực kỳ hỗn loạn, mang theo một loại sức mạnh "thôn phệ" đáng sợ. Người ta nói rằng, linh mạch bên dưới ngọn núi này đã chết, biến thành một cái khe hút năng lượng, bất cứ ai ở lâu cũng sẽ biến thành phế nhân. Đó là lý do tại sao Linh Điền Phong trở thành nơi hẻo lánh nhất, nghèo nhất, và cũng là nơi để đày ải những kẻ không có thiên phú.

Nhưng đối với Diệp Trường An, người sở hữu **"Thần Cấp Nông Phu Hệ Thống"**, cái gọi là "sức mạnh thôn phệ" đó thực chất lại là một loại dinh dưỡng đặc biệt.

[Ting! Phát hiện "Hỗn Độn Linh Thổ" cấp độ cực cao, độ màu mỡ: 9999+. Đang tiến hành phân tích lịch sử…]

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trường An. Hắn khựng lại, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào lớp đất đen nhánh vừa lộ ra dưới lưỡi cuốc.

"Hỗn Độn Linh Thổ? Không phải nói là đất chết sao?"

Dòng thông tin tiếp theo của hệ thống bắt đầu hiện ra như một cuộn phim cổ xưa:

[Mười vạn năm trước, thời kỳ Hoang Cổ sụp đổ. Vị Thần Nông cuối cùng của nhân loại đã dùng thân xác mình để trấn áp một khe nứt hư không tại nơi này, ngăn chặn Ma khí xâm nhiễm đại địa. Huyết nhục hóa thành bùn đất, xương cốt hóa thành linh thạch, hơi thở hóa thành gió ngàn. Nơi này không phải bị nguyền rủa, mà là nơi đang "tiêu hóa" những tạp chất của thiên địa để chuyển hóa thành sức sống thuần túy nhất.]

[Do quy luật của thế giới này thay đổi, người tu tiên chỉ biết cướp đoạt linh khí từ không khí, không ai biết cách giao tiếp với đại địa. Vì vậy, sức mạnh của Thần Nông trở thành "lời nguyền" đối với họ. Chỉ có những kẻ "không có tu vi" hoặc người thuận theo tự nhiên mới không bị đào thải.]

Trường An nhìn luống rau xanh mướt cách đó không xa, bỗng cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng từ lòng bàn chân truyền lên. Đó là nhịp đập của ngọn núi.

Thì ra là vậy. Các tiền bối Thanh Vân Môn đều muốn "chế ngự" ngọn núi này, dùng trận pháp để ép linh khí ra ngoài, kết quả là bị sức mạnh của Thần Nông phản phệ. Còn hắn, hắn đến đây để "phục vụ" mảnh đất này. Hắn xới đất, bón phân, tưới nước, hắn coi mảnh đất này là bạn, là nguồn sống. Và mảnh đất đáp lại hắn bằng những sản vật kinh thế hãi tục.

Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh sành cũ kỹ chôn dưới chuồng gà. Đó chính là "kho báu" mà sư phụ hắn đã nói lúc say.

Mảnh sành không có gì đặc biệt, nhưng khi tay hắn chạm vào, hệ thống lại rung lên bần bật:

[Ting! Tìm thấy mảnh vỡ của "Thần Nông Đỉnh". Thuộc tính: Gia tốc sinh trưởng 1000%, biến đổi gen linh thực cấp Thánh.]

Trường An dở khóc dở cười. Hóa ra cái nồi nấu cám lợn mà hắn thường dùng, hay cái mảnh sành vứt xó này, đều là những mảnh vỡ của chí bảo thượng cổ. Thảo nào con gà nhà hắn sau khi ăn cám từ cái nồi đó, mỗi ngày đều đẻ ra trứng có hoa văn phượng hoàng, mà hắn thì cứ tưởng đó là do gà bị… đột biến vì ăn quá nhiều củ cải.

"Trường An… ngươi thật sự đào nó lên rồi sao?"

Giọng nói run rẩy của Tiêu Dao Tử vang lên từ phía sau. Lão già lúc này không còn vẻ tưng tửng thường ngày. Lão đứng đó, tay cầm bình rượu không, ánh mắt phức tạp nhìn mảnh sành trong tay đồ đệ.

Trường An xoay người lại, giơ mảnh sành lên: "Sư phụ, mảnh sành này… có phải là lý do mà người bắt con ở lại đây suốt mười năm không?"

Tiêu Dao Tử thở dài một tiếng thật dài, lão ngồi bệt xuống một tảng đá, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi khác của Thanh Vân Môn đang chìm trong sương mù tu luyện.

"Mười năm trước, ta nhặt được ngươi ở chân núi. Lúc đó ngươi sắp chết vì đói, nhưng khi ta bế ngươi đi qua Linh Điền Phong, ta thấy đất đá dưới chân ngươi bỗng nhiên nảy mầm xanh. Lúc đó ta biết, Linh Điền Phong đã chờ được chủ nhân của nó."

Lão già nốc một ngụm rượu tưởng tượng, cay đắng nói tiếp: "Tông môn nói đây là mảnh đất bị nguyền rủa. Ta nói đây là nơi dưỡng lão. Thực chất, ta chỉ muốn bảo vệ ngươi. Nếu thiên hạ biết nơi này là Thánh địa thực sự, nếu họ biết ngươi có thể điều khiển được Hỗn Độn Linh Thổ, thì cái gọi là 'bình yên' của ngươi sẽ tan thành mây khói trong một đêm."

Trường An im lặng. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình. Hắn vốn chỉ muốn nằm muối cá, muốn làm một nông dân bình thường để tránh khỏi sự khốc liệt của thế giới tu tiên này. Nhưng hóa ra, ngay từ giây phút hắn đặt chân lên đây, hắn đã gánh vác trên vai một trách nhiệm nặng nề hơn bất cứ ai.

"Sư phụ, người sợ con sẽ thành Thánh, hay sợ con sẽ biến mất?" Trường An hỏi nhẹ nhàng.

Tiêu Dao Tử khựng lại, rồi lão cười hì hì, vẻ mặt gian xảo thường ngày quay trở lại: "Ta sợ cái gì chứ? Ta chỉ sợ ngươi thành Thánh rồi sẽ không thèm nấu cơm cho lão già này ăn nữa thôi! Cái củ cải trắng lần trước ngươi hầm, thật sự là mỹ vị nhân gian nha…"

Trường An mỉm cười. Sự căng thẳng trong lòng biến mất. Cho dù nơi này là mảnh đất bị nguyền rủa hay là thánh địa của vạn cổ, thì đối với hắn, nó vẫn là "nhà".

"Hôm nay không ăn củ cải nữa." Trường An vỗ vỗ phủi bụi trên áo thô, dắt cái mảnh sành vào lưng quần như một vật rẻ tiền, "Hôm nay con sẽ làm món khoai tây nướng mật ong. Con vừa mới phát hiện ra đám ong mật sau núi đã kết được loại mật có chứa dược lực của cỏ Bách Giải."

Mắt Tiêu Dao Tử sáng rực lên: "Thật sao? Mau, mau đi làm đi! Nhị Hắc, đi nhóm lửa!"

Con chó đen nghe đến món ăn, lập tức "sống lại", chạy văng mạng về phía bếp, đuôi ngoáy tít thò lò như một cái cánh quạt.

Trường An nhìn bóng một già một chó chạy đi, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng. Hắn nhìn lại mảnh đất dưới chân mình lần cuối. Những mầm xanh vẫn đang âm thầm vươn lên, hút lấy những tinh hoa của lịch sử vạn năm để nuôi dưỡng một hiện tại yên bình.

Thánh nhân? Hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng, nếu có kẻ nào dám đến đây phá hủy vườn rau này, phá hủy cái chuồng gà lụp xụp hay mảnh đất "bị nguyền rủa" này, hắn sẽ dùng cái cuốc rỉ sét trong tay cho chúng biết thế nào là "sức mạnh của nông dân".

[Ting! Nhiệm vụ ẩn: "Bảo vệ cội nguồn" đã kích hoạt. Phần thưởng sau khi hoàn thành vụ mùa: Kỹ năng "Càn Khôn Trong Một Cuốc".]

Trường An nhếch môi cười, bóng hắn kéo dài trên mặt đất dưới ánh nắng vàng óng. Một chương mới của Linh Điền Phong, và cũng là của Thanh Lam giới, đang âm thầm bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất: nhổ cỏ, tưới nước, và nhóm bếp lửa thơm mùi khoai nướng.

Trong gió, dường như có tiếng thì thầm của vị Thần Nông cổ xưa, gửi gắm một lời khen ngợi dành cho kẻ kế thừa duy nhất biết trân trọng giá trị của từng tấc đất.

Nơi này, là thánh địa của riêng Diệp Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8