Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 71: Thu hoạch đậu nành**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:47:42 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 71: THU HOẠCH ĐẬU NÀNH**

Ánh nắng ban mai tại Linh Điền Phong luôn mang theo một chút khí tức sương sớm mờ ảo, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương cỏ dại thanh tân. Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc đầy thư thái. Hắn đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp, nhìn về phía mảnh ruộng phía Đông đang nhuộm một màu vàng ruộm như mật ong.

"Nhanh thật, chớp mắt một cái đám đậu nành này đã chín rồi."

Trường An lầm bầm, tay cầm chiếc liềm rỉ sét giắt bên hông, đôi dép rơm đạp trên cỏ xanh còn đọng sương, phát ra những tiếng "sột soạt" nhịp nhàng.

Nhị Hắc – con chó đen gầy gò vốn đang nằm khoanh tròn dưới gốc cây tùng già – nghe thấy tiếng động liền dựng đứng hai tai. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn rồi lạch bạch chạy theo sau chủ nhân. Cái đuôi nó ngoáy tít như một cái chong chóng, thi thoảng lại dùng mũi hếch hếch vào bắp chân Trường An như thể đang nhắc nhở: "Chủ nhân, đến giờ ăn sáng rồi, thu hoạch xong nhớ làm đậu phụ thối cho ta đấy nhé!"

Trường An đá nhẹ vào mông nó một cái, cười mắng: "Cái con chó này, trong đầu ngươi chỉ có ăn thôi sao? Đám đậu nành này là giống quý, không phải loại đậu thường mà ngươi có thể nhai sống được đâu."

Đây không phải là đậu nành bình thường. Đây là "Kim Cương Lưu Ly Đậu" – một loại linh thực mà Diệp Trường An đã tốn không ít tâm sức để chăm sóc trong suốt ba tháng qua. Trong mắt các tu sĩ ngoại giới, mỗi hạt đậu này đều tương đương với một viên linh đan trung phẩm, chứa đựng thổ nguyên khí nồng đậm và có khả năng cường hóa gân cốt. Nhưng trong mắt Trường An, chúng đơn giản chỉ là nguyên liệu tốt để nấu một nồi sữa đậu nành thật béo hoặc làm vài khuôn đậu hũ mềm mịn.

Tiến vào ruộng đậu, những hạt đậu tròn trịa, mẩy căng lớp vỏ vàng óng ánh như được đúc bằng vàng ròng hiện ra trước mắt. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, cả cánh đồng lại vang lên những tiếng "lạch cạch" giòn giã khi các vỏ đậu khô va chạm vào nhau.

Trường An ngồi xổm xuống, tay cầm liềm nhưng không vội cắt. Hắn nhắm mắt lại, một bàn tay thô ráp vuốt ve lớp vỏ quả nhám nhẹ.

[Ting! Phát hiện "Kim Cương Lưu Ly Đậu" đã đạt độ chín 100%. Trạng thái: Hoàn mỹ.]
[Gợi ý của hệ thống: Thu hoạch thủ công để đạt được điểm kinh nghiệm nông phu tối đa và kích hoạt phần thưởng ngẫu nhiên.]

"Lại là thu hoạch thủ công à?" Trường An thở dài một hơi đầy vẻ lười biếng, "Hệ thống, ngươi thật sự là muốn vắt kiệt sức lao động của một người tu tiên Luyện Khí tầng 3 như ta mà."

Than vãn là vậy, nhưng động tác của hắn lại cực kỳ thuần thục. Liềm đưa lên, một đường cong hoàn mỹ vạch qua không trung.

*Xoàn xoạt!*

Mỗi một bụi đậu bị cắt đứt, hệ thống trong đầu Trường An lại nhảy lên những dòng thông báo liên tục.

[Thu hoạch Kim Cương Lưu Ly Đậu, kinh nghiệm nông phu +100, linh khí +50…]
[Thu hoạch Kim Cương Lưu Ly Đậu, kinh nghiệm nông phu +100, thuộc tính "Kiên cố" +1…]

Trường An vừa làm vừa ngân nga một giai điệu không tên. Đối với hắn, việc làm ruộng không phải là khổ sai, mà là một loại thiền định. Khi hắn cúi người, lưng hắn dường như hòa làm một với nhịp thở của mặt đất. Những luồng linh khí loãng trong không trung, vốn được coi là "tạp chất" trong mắt các thiên tài Thanh Vân Môn, lại bị lỗ chân lông của hắn hấp thụ một cách tự nhiên như nước chảy vào khe đá.

Phía xa, trên đỉnh vách đá ngăn cách giữa Linh Điền Phong và các ngọn núi khác, một bóng hình trắng muốt như tuyết đang lặng lẽ quan sát. Đó là Liễu Nhược Băng.

Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, người được mệnh danh là Băng Sơn Kiếm Tiên, lúc này lại đang đờ người ra nhìn gã đệ tử "lười biếng" nhất tông môn đang cặm cụi cắt đậu. Trong mắt cô, mỗi nhát liềm của Trường An đều ẩn chứa một loại kiếm ý kinh khủng – một loại kiếm ý phản phác quy chân, dường như có thể chém đứt mọi ràng buộc của thế gian nhưng lại dịu dàng như gió xuân lướt qua ngọn cỏ.

"Tại sao…" Liễu Nhược Băng khẽ lẩm bẩm, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, "Tại sao mỗi lần nhìn hắn thu hoạch nông sản, tâm cảnh của ta lại đột phá thêm một phần?"

Cô không dám làm phiền, chỉ đứng đó mà nhập định, mượn nhịp điệu của chiếc liềm rỉ sét để rèn luyện kiếm tâm của chính mình.

Trong khi đó, Trường An đã bắt đầu vã mồ hôi. Hắn đứng thẳng người dậy, dùng vạt áo lau mồ hôi trên trán, rồi nhìn vào giỏ mây đã đầy ắp những chùm đậu vàng óng.

"Hết rồi à? Hơi nhanh quá nhỉ."

Đúng lúc này, hạt đậu cuối cùng rơi vào giỏ, một âm thanh thanh thúy nổ tung trong tâm trí hắn.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành thu hoạch đại vụ mùa đậu nành! Kích hoạt phần thưởng Thần cấp!]
[Bạn nhận được thần thông: "Rắc đậu thành binh" (Biến bản biến thể nông nghiệp).]
[Thông tin chi tiết: Ký chủ có thể rắc những hạt đậu đã thu hoạch để triệu hồi các "Nông Phu Lực Sĩ". Họ không chỉ có sức mạnh chiến đấu kinh người mà còn là những chuyên gia cày bừa, tưới nước, bón phân chuyên nghiệp. Thời gian tồn tại phụ thuộc vào chất lượng hạt đậu.]

Trường An sững người, chiếc liềm suýt chút nữa rơi xuống đất.

"Rắc… rắc đậu thành binh?"

Hắn từng nghe qua những truyền thuyết về các vị tiên nhân vẫy tay một cái liền có hàng vạn thiên binh hiện ra. Nhưng cái "biến thể nông nghiệp" này là thế nào? Gọi ra một đám đại lực sĩ chỉ để… đi cày ruộng hộ mình sao?

Trường An nhìn xuống giỏ đậu, trái tim vốn "mặn cá" bỗng dưng đập nhanh một nhịp. Nếu thật sự có thể gọi người làm hộ, vậy từ nay về sau hắn chẳng phải có thể nằm trên võng dưới gốc cây tùng mà ngủ nướng cả ngày sao?

Nghĩ đến đây, đôi mắt hắn sáng rực lên. Đây mới chính là ý nghĩa đích thực của việc tu hành! Đây mới là chân lý của thành Thánh!

"Thử một chút xem sao."

Trường An thò tay vào giỏ, bốc ra một vốc đậu nành Kim Cương. Những hạt đậu trong lòng bàn tay hắn nặng trịch, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt.

Hắn lẩm bẩm theo khẩu quyết vừa hiện ra trong đầu, sau đó tùy ý hất tay một cái.

"Ra đi, hỡi các… đồng chí nông dân!"

Hàng chục hạt đậu vàng bay lơ lửng trong không trung, bỗng nhiên nổ ra những luồng khói trắng mù mịt. Từ trong làn khói, những bóng người cao lớn từ từ bước ra.

Nhị Hắc đang nằm gần đó liền "gâu" một tiếng thất thanh, nhảy dựng lên, đuôi cụp xuống giữa hai chân, chạy thục mạng ra sau lưng Trường An nấp.

Trước mặt Trường An là mười gã khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương, nước da đồng cổ bóng loáng dưới ánh mặt trời. Điều khiến người ta "cạn lời" nhất chính là họ không mặc giáp trụ, không cầm thương kiếm, mà mỗi người đều đeo một chiếc yếm vải thô màu nâu, vai vác cuốc, tay xách xô nước, vẻ mặt hiền lành nhưng uy nghiêm vô cùng.

Mỗi một "Nông Phu Lực Sĩ" tỏa ra hơi thở ổn trọng như thái sơn, áp lực mạnh đến mức khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo.

Trường An trợn mắt nhìn: "Đây… đây mà là lực sĩ à? Cảm giác khí thế này, ít nhất cũng phải tương đương với cao thủ Kim Đan kỳ đấy chứ?"

Một gã lực sĩ dẫn đầu bước tới trước mặt Trường An, quỳ một gối xuống, giọng nói trầm hùng như sấm rền: "Chủ nhân, xin hãy ra lệnh! Hôm nay chúng ta cần cuốc đất hay đi gánh phân?"

Trường An nuốt nước bọt một cái. Cao thủ Kim Đan đi gánh phân? Nếu để Chưởng môn Vân Thái Nhất nhìn thấy cảnh này, chắc lão sẽ hộc máu mà chết vì ganh tị mất.

"À… thì…" Trường An gãi đầu, chỉ tay về phía mảnh ruộng vừa thu hoạch xong, "Đất hơi cứng, các ngươi xới lại cho tơi xốp, sau đó bón một ít phân xanh cho ta. Nhớ làm nhẹ tay thôi, đừng có dùng sức quá mà làm sập luôn cái Linh Điền Phong này."

"Tuân lệnh!"

Mười gã lực sĩ đồng thanh hô vang, thanh âm chấn động cả núi rừng, khiến đám chim chóc đang ngủ yên trên cây bay tán loạn.

Liễu Nhược Băng đứng trên vách đá vừa mới thoát khỏi trạng thái nhập định, chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt đẹp vốn luôn lạnh lùng liền trợn tròn kinh hãi. Thanh kiếm trong tay cô run rẩy bần bật.

"Thần thông… Rắc Đậu Thành Binh? Đây là tiên thuật cổ đại đã thất truyền từ vạn năm trước! Mà… mà những lực sĩ này, mỗi người đều mang theo lực lượng của thổ đại đạo thuần khiết nhất… Tại sao Trường An sư đệ lại dùng họ để… đi cuốc đất?!"

Trái tim cô thắt lại. Cô bỗng cảm thấy mình tu luyện kiếm đạo khổ cực bấy lâu nay thật sự là một trò đùa. Người ta vung tay một cái là ra mười vị "Kim Đan Nông Phu", mình còn vất vả tranh giành tài nguyên để làm gì?

Trong khi đó, ở chân núi Linh Điền Phong, có hai tên đệ tử của Hình Phạt Phong đang lén lút bò lên. Họ được Trưởng lão Hình Thiết Diện sai đến để kiểm tra xem "kẻ lười biếng" Diệp Trường An có đang làm điều gì mờ ám hay không.

"Này, ngươi có nghe thấy tiếng gì không?" Một tên béo thì thầm.

"Hình như là tiếng nổ… và tiếng hô của quân đội? Không lẽ Ma giáo đánh vào Linh Điền Phong?" Tên gầy run rẩy.

Hai đứa bò qua bụi rậm, vừa ló đầu ra liền nhìn thấy cảnh tượng chấn động: Mười gã khổng lồ cơ bắp cuồn cuộn, khí thế ngút trời, đang hăng say… cuốc đất với tốc độ chóng mặt. Mỗi lần cuốc hạ xuống, mặt đất rung chuyển nhẹ, khí tức linh tính phun trào. Diệp Trường An thì đang nằm ngửa trên một tảng đá, chân bắt chéo, tay cầm một hạt đậu nành đưa lên miệng nhấm nháp, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.

"Mẹ ơi… chạy mau! Linh Điền Phong không phải chỗ cho người ở, ở đây toàn là quái vật!"

Hai tên đệ tử mặt cắt không còn giọt máu, quay đầu bỏ chạy trối chết, lăn lông lốc xuống sườn núi.

Trường An liếc mắt nhìn hướng hai bóng người vừa chạy mất, rồi nhìn sang đám lực sĩ đang làm việc hăng say. Hắn cảm thấy cuộc sống này thật là viên mãn.

"Hệ thống này cuối cùng cũng làm được việc tốt. Có đám người này làm hộ, mình có thể thảnh thơi nghiên cứu món đậu phụ hũ và nước tương đậu nành rồi."

Hắn đứng dậy, xách giỏ đậu nành đi về phía gian bếp nhỏ của mình. Nhị Hắc sau khi thấy đám khổng lồ không có ý đồ xấu với mình, cũng nghênh ngang bước ra, thi thoảng còn chạy đến quanh chân đám lực sĩ mà sủa váng lên như thể mình là "giám đốc công trình" đang đi đốc thúc tiến độ.

Trường An đổ đậu nành vào bồn đá, bắt đầu múc nước giếng lên để ngâm. Những hạt đậu vàng khi tiếp xúc với nước liền tỏa ra một lớp sương mù dịu nhẹ, mùi hương nồng đậm của linh đậu bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng.

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy thèm thuồng vang lên từ cửa:

"Trường An à… vi sư thấy củ cải hầm hôm qua chưa đủ no, hay là hôm nay chúng ta đổi vị sang… đậu phụ hầm xương nhé?"

Sư phụ Tiêu Dao Tử đã xuất hiện từ lúc nào không hay. Lão già mũi đỏ ửng vì rượu, cặp mắt lim dim nhưng liếc nhìn giỏ đậu nành bằng ánh nhìn của một tên trộm lâu năm thấy kho tàng vàng.

Trường An không quay đầu lại, vừa vo đậu vừa nói: "Sư phụ, mũi ngài thính hơn cả Nhị Hắc đấy. Đám đậu nành này vừa mới hái xuống, còn chưa ngâm đủ nước, ngài chờ đến chiều đi."

Tiêu Dao Tử đi vòng quanh bồn đá, chép miệng: "Không gấp, không gấp. Ta vừa thấy mười gã lực sĩ bên ngoài… Khà khà, đồ nhi à, ngươi đúng là càng ngày càng biết hưởng thụ. Tiên nhân rắc đậu để cứu thế, ngươi rắc đậu để nghỉ ngơi. Nếu thiên đạo có mắt, chắc nó cũng phải tức chết vì ngươi mất."

Trường An cười nhạt: "Thiên đạo lo việc lớn, con lo cái bụng của mình. Đánh đánh giết giết có gì vui? Tu tiên mà không được ăn ngon, không được nằm lười, thì tu làm gì hả sư phụ?"

Tiêu Dao Tử cười ha hả, vỗ mạnh vào vai Trường An: "Khá! Nói rất đúng ý ta! Thôi được, vi sư đi lấy vò rượu chôn dưới gốc đào, đợi đậu phụ của ngươi xong, chúng ta làm một trận!"

Lão già loạng choạng bước đi. Trong bếp chỉ còn tiếng nước chảy róc rách và tiếng "lạch cạch" nhẹ nhàng của những hạt đậu va vào nhau.

Bên ngoài, ánh nắng đã lên cao. Mười gã lực sĩ đậu nành đã hoàn thành việc xới đất, họ đứng xếp hàng ngay ngắn như những bức tượng thần vệ binh, canh giữ cho Linh Điền Phong một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Diệp Trường An đứng nhìn mầm đậu xanh mướt được trồng lại vào chỗ cũ, lòng thầm nghĩ: *Thành Thánh ư? Cứ từ từ đã. Chờ khi nào mình trồng đủ các loại rau trên thế gian này, khi đó làm Thánh cũng chưa muộn.*

Hắn lại ngồi xuống, lôi trong túi ra một hạt đậu nành còn khô, đưa lên miệng cắn "cộp" một cái.

Vị ngọt bùi lan tỏa trên đầu lưỡi, kéo theo một dòng linh khí ấm áp chảy xuôi xuống đan điền, nơi có một "hạt mầm Thánh nhân" đang âm thầm lớn thêm một chút, chỉ là chính hắn cũng chẳng buồn để ý.

Thế gian ngoài kia phong vân biến ảo, nhưng ở đây, chỉ có mùi đậu nành thơm nức và một kiếp nhân sinh điềm nhiên như mây trôi nước chảy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8