Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 72: Đội quân nông dân bằng gỗ**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:48:36 | Lượt xem: 8

Bình minh trên Linh Điền Phong bao giờ cũng đến sớm hơn những ngọn núi khác của Thanh Vân Môn. Không phải vì mặt trời ưu ái nơi này, mà là do vị trí của nó hẻo lánh đến mức nắng sớm chỉ cần vượt qua một khe núi nhỏ là đã rót thẳng xuống những luống linh điền xanh mướt.

Diệp Trường An ngáp một cái dài, vươn vai đứng dậy khỏi chiếc giường tre kẽo kẹt. Hắn đẩy cửa phòng, làn không khí mát lạnh mang theo mùi đất ẩm và hương thơm thanh khiết của linh thực tràn vào phổi, khiến hắn tỉnh táo đôi chút.

Hắn nhìn ra ngoài sân. Nhị Hắc – con chó đen gầy gò vẫn đang cuộn tròn bên dưới gốc cây đào già, một chân sau gác lên cái liềm rỉ sét của hắn, ngáy o o như kéo bễ. Con chó này thật sự càng ngày càng quá quắt, từ ngày ăn vụng mấy quả cà chua linh khí cấp năm của hắn, nó béo lên thấy rõ, da lông đen bóng đến mức có thể soi gương được, nhưng cái tính lười biếng thì đúng là được di truyền hoàn hảo từ chủ nhân.

“Lại một ngày nữa phải lao động à…” Diệp Trường An lẩm bẩm, ánh mắt quét qua mười mẫu linh điền phía trước.

Mặc dù có hệ thống “Thần Cấp Nông Phu”, việc trồng trọt của hắn trở nên dễ dàng hơn nhiều so với các đệ tử khác, nhưng cái tính “muối cá” đã ăn sâu vào tủy. Thu hoạch, xới đất, gieo hạt, tưới nước… những công việc lặp đi lặp lại này khiến một người muốn nằm hưởng thụ như hắn cảm thấy thật là cực hình.

Đặc biệt là sau khi thu hoạch mẻ “Đậu Nành Vô Danh” hôm qua, hệ thống đã ném vào đầu hắn một cái gì đó gọi là “Cơ Quan Mộc Nghệ Thủ Sách”.

“Cơ quan mộc nghệ? Chẳng lẽ định bắt mình đi làm thợ mộc nữa sao?” Diệp Trường An thở dài, trong đầu lướt qua những dòng chữ vàng kim từ hệ thống.

Nhưng khi đọc kỹ lại, mắt hắn bỗng sáng lên.

*“Nông dụng mộc ngẫu (Con rối gỗ dùng cho nông nghiệp): Có thể tự động lao động dựa trên chỉ thị của chủ nhân, bền bỉ, không biết mệt, không cần ăn, chỉ cần nạp một ít linh khí hoặc phế phẩm linh thực.”*

Đây chẳng phải là cứu tinh cho cái xương sống hay mỏi của mình sao?

Nghĩ là làm, Diệp Trường An lật đật chạy vào kho chứa đồ. Hắn lôi ra mấy khúc gỗ lớn. Đây không phải gỗ thường, mà là gỗ của cây Linh杉 đã chết khô trên núi được hắn nhặt về. Với giới tu tiên, loại gỗ này chẳng đáng tiền, chỉ có thể dùng làm củi đốt vì linh khí bên trong đã tiêu tán hết, khô khốc và cứng nhắc. Nhưng dưới tay Diệp Trường An, mọi thứ đều có ý nghĩa khác.

Hắn cầm chiếc liềm rỉ sét lên. Kỳ quái là, cái liềm cùn đến mức không cắt nổi sợi dây thừng nhưng khi chạm vào sớ gỗ cứng như đá kia, nó lại mượt mà như dao cắt đậu phụ.

“Xoẹt… xoẹt…”

Những mảnh gỗ bay tứ tung. Diệp Trường An tập trung tinh thần, những ngón tay di chuyển theo một quy luật vô hình nào đó. Trong mắt người ngoài, hắn giống như đang gọt một cái tượng gỗ rẻ tiền để bán ở hội chợ, nhưng nếu có một đại lão tinh thông trận pháp hay cơ quan đạo ở đây, chắc chắn sẽ phải rụng rời chân tay.

Mỗi đường cắt của hắn đều mang theo một loại đạo vận huyền ảo, dường như đang khắc lên mình gỗ những đường gân mạch của sự sống. Những ký tự cơ quan nhỏ li ti như đàn kiến bám chặt vào bên trong cấu trúc của khúc gỗ.

Chỉ mất nửa canh giờ, một hình nhân gỗ thô kệch đã hiện ra. Nó cao khoảng một thước tám, thân hình cục mịch, tay chân thô lóng ngóng, đầu thì tròn xoe như quả dừa, không có mặt mũi, chỉ có một vết khoét nhỏ ở giữa trán để đặt linh thạch – hoặc theo cách của Diệp Trường An là đặt một mẩu củ cải linh khí.

“Con đầu tiên, đặt tên là Nông Nhất vậy.”

Trường An nhét một mẩu củ cải thừa vào trán con rối.

“Cạch.”

Một tiếng động cơ học vang lên. Đôi mắt vốn là hai lỗ trống bỗng phát ra ánh sáng vàng nhạt. Con rối gỗ lảo đảo bước tới, khớp xương gỗ kêu “lắc rắc”, nó quay đầu nhìn Trường An, sau đó khom người hành lễ theo kiểu nông dân hay chào nhau trên cánh đồng.

“Tốt, bây giờ đi nhổ hết cỏ ở ruộng số ba cho ta.” Trường An chỉ tay về phía luống rau cải.

Con rối gỗ không nói lời nào, bước đi có chút cứng nhắc nhưng tốc độ không hề chậm. Khi nó đến ruộng rau, đôi bàn tay gỗ vụng về bỗng trở nên linh hoạt vô cùng. Nó khom lưng xuống, những ngón gỗ vươn ra, luồn lách qua các khe lá một cách chuẩn xác, chỉ trong nháy mắt đã nhổ sạch một bụi cỏ dại mà không hề làm tổn thương đến rễ cây rau cải.

“Hay! Tuyệt vời!” Diệp Trường An vỗ tay rầm rầm. Hắn như tìm thấy niềm vui của đứa trẻ mới có đồ chơi mới.

Sự lười biếng là động lực thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại – câu nói này đặt vào Diệp Trường An lúc này thật chẳng sai chút nào. Trong ba canh giờ tiếp theo, Linh Điền Phong rộn ràng tiếng đục đẽo.

Khi mặt trời đứng bóng, trong sân của Diệp Trường An đã đứng đầy một đội quân gồm mười gã “nông dân gỗ”. Tất cả đều có ngoại hình giống hệt nhau: Thô kệch, giản dị, nhưng toát lên một vẻ chắc chắn đến kỳ lạ.

“Nông Nhất chuyên nhổ cỏ, Nông Nhị chuyên tưới nước, Nông Tam chuyên bón phân… còn Nông Thập, ngươi lại đây xoa bóp vai cho ta.”

Diệp Trường An thoải mái nằm trên ghế nằm, con rối số mười với những ngón tay bằng gỗ nhẵn nhụi bắt đầu thực hiện các động tác đấm bóp lên vai hắn. Lực đạo vừa phải, độ chính xác tuyệt đối, hơn nữa còn mang theo một luồng hơi ấm (do linh khí từ củ cải tỏa ra), khiến hắn sảng khoái đến mức suýt chút nữa thăng thiên.

Lúc này, ở sườn núi Linh Điền Phong, một bóng người đang chầm chậm đi lên.

Đó là Mặc Vô Địch.

Vị thiên tài của Kiếm Tông, kẻ từng bị Diệp Trường An lừa đi nhổ cỏ giờ đây đã coi Linh Điền Phong là nơi tu luyện tâm tính của mình. Mặc Vô Địch mặc một bộ đồ xám giản dị, sau lưng vác một cái cuốc, phong thái không còn vẻ ngông cuồng như trước mà đã thêm vài phần điềm đạm. Hắn đi đến để bắt đầu công việc “thực tập” mỗi ngày của mình.

Vừa bước qua rào dậu, Mặc Vô Địch chợt sững lại.

Cái gì thế kia?

Trên luống linh điền, năm sáu gã người gỗ đang làm việc với một tốc độ kinh hoàng. Nông Nhị cầm hai xô nước cực lớn, mỗi bước đi đều dẫm lên những điểm cực kỳ huyền diệu trên mặt đất – trông giống như bộ pháp đỉnh cao của thân pháp “Thanh Vân Bộ”, nhưng lại tinh tế hơn gấp trăm lần. Nước từ xô phun ra thành những dải lụa mỏng, tưới đều tắp lên từng chiếc lá một cách đồng đều đến mức kinh ngạc.

Ở một góc khác, Nông Tam đang bón phân. Mỗi lần nó vung tay ra, đống phân bón bay đi trong không trung đều vẽ nên một đường cung hoàn hảo, chính xác đến từng mili-mét quanh gốc cây.

“Đây là… Cơ Quan Thuật?” Mặc Vô Địch trợn tròn mắt. “Không, không phải! Cơ Quan Thuật thông thường sao có thể chứa đựng kiếm ý mạnh mẽ đến vậy?”

Dưới con mắt của một kiếm tu như hắn, mỗi động tác nhổ cỏ của con rối gỗ số một không đơn thuần là nhổ cỏ. Cái cách ngón tay gỗ vung lên, điểm xuống, chính là “Đường cơ bản của Kiếm Đạo”! Chính xác, dứt khoát, cắt đứt sự sống của cỏ dại nhưng vẫn bảo vệ sự sinh tồn của rau.

Mỗi cái gạt tay của nó, dường như đang diễn luyện một bộ kiếm pháp chí cao vô thượng.

Mặc Vô Địch sụp đổ. Hắn cảm thấy mấy chục năm luyện kiếm của mình dường như không bằng một gã người gỗ của Trường An.

Hắn run rẩy đi về phía mái hiên, nhìn thấy Diệp Trường An đang hưởng thụ sự phục vụ của con rối số mười, hắn lắp bắp: “Trường An… huynh, những thứ này… là do huynh làm?”

Diệp Trường An lim dim mắt, uể oải đáp: “À, Vô Địch đó hả? Tiện tay gọt mấy con búp bê gỗ để chúng nó giúp ta làm việc nhà thôi. Tuổi già sức yếu rồi, không gánh vác nổi ruộng vườn nữa.”

“Tuổi già sức yếu?” Mặc Vô Địch nhìn cái khuôn mặt tuấn lãng chưa đầy hai mươi của Trường An, rồi nhìn cái bắp tay của mấy con rối gỗ đang xách những xô nước nặng hàng trăm cân nhẹ như lông hồng, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.

“Huynh có biết… cái gã đang nhổ cỏ kia, mỗi chiêu của nó đều có thể đánh bại một đệ tử nội môn của Kiếm Tông chúng ta không?”

Diệp Trường An bật cười: “Vô Địch à, đùa vừa thôi. Nó chỉ là gỗ mục ta lượm được, lắp thêm ít bánh răng cơ quan rẻ tiền. Đừng quan trọng hóa vấn đề như thế. Ngươi đến rồi thì thôi, hôm nay ruộng vườn có người lo, hay là ngồi xuống uống chén trà xanh vỉa hè với ta?”

Mặc Vô Địch ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi đội quân người gỗ kia. Trong lòng hắn gào thét: *Rẻ tiền? Bánh răng rẻ tiền mà có thể hóa giải thiên địa quy tắc như vậy sao? Đây là những gã Nông Phu thực thụ hay là mười vị Trận Pháp Đại Sư ẩn mình vậy?*

Giữa lúc đó, một con hắc cẩu vốn đang ngủ say bỗng bật dậy. Nhị Hắc ngáp một cái, thấy một gã người gỗ (Nông Tứ) đang lân la đến gần cái liềm mà nó đang gối đầu. Nông Tứ định lấy cái liềm đi mài cho chủ nhân.

Nhị Hắc nhe răng, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Ý của nó là: *Tránh ra, đồ khúc củi kia, cái liềm này là gối của ta.*

Con rối gỗ số bốn đứng im một lúc, hai đốm sáng trong mắt nhấp nháy như đang tính toán điều gì. Sau đó, nó chậm rãi cúi xuống, đưa bàn tay gỗ ra.

Nhị Hắc hung hăng táp một phát vào tay con rối.

“Cộp!”

Một tiếng va chạm của răng và gỗ vang lên. Nhị Hắc thốt lên một tiếng “Ang!” đau đớn, hàm răng sắt đá có thể nhai nát linh khí cấp thấp của nó lại giống như cắn phải một khối thiên thạch từ bên ngoài thiên không.

Nông Tứ không nói một lời, tiện tay xách cổ con chó đen lên. Những gân gỗ trên tay con rối bỗng cuộn lại, phát ra một thứ uy áp vô hình. Nhị Hắc – con Hắc Kỳ Lân viễn cổ danh chấn thiên hạ, lúc này giống như một con cún con tội nghiệp, bị gã nông dân gỗ xách lơ lửng giữa không trung.

Nông Tứ quay người, trực tiếp ném Nhị Hắc vào đống cỏ khô xa xa, rồi thản nhiên cúi xuống nhặt cái liềm đi về phía đá mài.

Chứng kiến cảnh này, Mặc Vô Địch đánh rơi luôn chén trà trên tay.

Hắn biết rõ con chó đen kia không tầm thường. Có lần hắn định trêu nó, kết quả là bị nó liếc một cái đã thấy linh hồn như muốn vỡ tan. Vậy mà con chó hung hãn đó lại bị một gã người gỗ ném đi như ném rác?

“Trường An huynh… huynh thực sự… thực sự chỉ dùng gỗ mục để làm chúng?” Mặc Vô Địch giọng run run hỏi lại lần nữa.

Diệp Trường An gãi gãi đầu: “Chắc là do cây cối trên Linh Điền Phong nhà ta hấp thụ linh khí tốt, nên gỗ nó hơi dai một chút thôi. Nhị Hắc nó ham chơi ấy mà, đừng để ý.”

Đúng lúc này, từ con đường nhỏ dẫn lên núi có một nhóm đệ tử Chấp Pháp Phong đi tới. Dẫn đầu là một vị sư huynh tên là Triệu Thiết, mặt mày nghiêm nghị, đi đứng hiên ngang.

Mục đích của họ là đến kiểm tra xem Linh Điền Phong có hoàn thành chỉ tiêu nộp linh thực tháng này hay không. Trưởng lão Hình Phạt vốn dĩ chẳng ưa gì sự “lười biếng” của Diệp Trường An nên đã cử những người khắt khe nhất tới.

“Diệp Trường An! Mau ra đây báo cáo tình hình!” Triệu Thiết vừa vào sân đã hét lớn.

Hắn nhìn thấy mười gã người gỗ đang chạy lung tung trong vườn, liền cau mày: “Đây là cái gì? Ngươi không lo làm ruộng, lại mang những thứ đồ chơi kì môn độn giáp của phàm nhân vào tông môn sao? Thật là không ra thể thống gì!”

Nói xong, Triệu Thiết định bước tới đá văng một cái xô nước của Nông Nhị đang để bên lề đường.

“Tránh ra, đống gỗ rác rưởi này!” Triệu Thiết vận kình vào chân, định ra oai một chút.

Diệp Trường An vội vàng ngồi bật dậy: “Ơ, vị sư huynh này, khoan đã…”

Nhưng không kịp. Chân của Triệu Thiết đá mạnh vào cái xô.

Một âm thanh trầm đục vang lên, nhưng không phải tiếng xô vỡ.

“Binh!”

Triệu Thiết cảm thấy như mình vừa đá vào một bức tường đồng vách sắt vạn năm. Một lực phản chấn cực mạnh truyền ngược lên đùi, khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, khuôn mặt đỏ gay vì đau đớn và xấu hổ.

Nông Nhị đang tưới nước dừng lại, xoay người nhìn Triệu Thiết. Hai đốm sáng trong mắt nó nháy nháy. Trong quy trình lập trình của Diệp Trường An: *Nếu ai ngăn cản công việc tưới nước, người đó là cỏ dại cần được dời đi.*

Nông Nhị đặt xô nước xuống, tiến lên một bước.

Triệu Thiết thấy mình bị sỉ nhục trước mặt đàn em, rút luôn linh kiếm ra: “Dám chống lại đệ tử chấp pháp? Để ta xem đống củi khô này cứng đến đâu!”

Linh kiếm phát ra hào quang rực rỡ, chiêu “Thanh Vân Kiếm Pháp” chém thẳng về phía vai của Nông Nhị.

Kết quả, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Nông Nhị chỉ đơn giản giơ một bàn tay gỗ lên, dùng hai ngón tay cái và trỏ kẹp lấy mũi kiếm.

“Răng rắc!”

Thanh linh kiếm cấp bậc linh khí trung phẩm bị bẻ gãy một cách dễ dàng như bẻ một cây kem que.

Toàn bộ đám đệ tử chấp pháp chết lặng.

Nông Nhị không dừng lại ở đó, nó túm lấy thắt lưng của Triệu Thiết, dùng lực đạo của một gã nông dân xách bao tải ngô, ném thẳng vị sư huynh kia ra ngoài rào dậu của Linh Điền Phong.

Mấy đệ tử còn lại thấy đại ca bị “xử đẹp”, mặt cắt không còn giọt máu, lập tức chạy biến ra ngoài, khiêng Triệu Thiết lên chạy bán sống bán chết xuống núi, miệng hét lên: “Có quỷ! Đồ gỗ biết giết người rồi!”

Diệp Trường An đứng đó, thở dài thườn thượt: “Đã bảo là khoan hãy đá mà không nghe. Lại hỏng cái xô của ta rồi, tốn bao nhiêu gỗ linh mới làm xong.”

Mặc Vô Địch ngồi cạnh bên, lúc này chén trà đã không còn nước nhưng hắn vẫn đưa lên môi nhấm nháp một cách máy móc. Hắn nhìn Nông Nhị thản nhiên cầm cái xô nước bị mép kiếm làm trầy một chút, lại lững thững đi về phía bể nước như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Trường An huynh…” Mặc Vô Địch thều thào. “Huynh có định… thành lập một tông môn Nông Nhuận không? Nếu có, hãy nhận đệ tử làm chân quét dọn đầu tiên.”

Diệp Trường An nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: “Lập tông môn làm gì? Làm tông chủ thì phải đi họp hành, phải quản lý đệ tử, phải đấu đá. Ta bận trồng khoai lang còn không hết đây này. Này, ngươi thấy mấy đứa nhỏ của ta thế nào? Đứa nào xoa bóp tốt hơn?”

Mặc Vô Địch nhìn Nông Thập đang chuyên tâm nắn bóp chân cho Diệp Trường An với những chiêu thức mà hắn nhận ra là “Cân Cốt Tề Minh” – một thuật massage bí truyền của giới tu tiên thượng cổ.

“Trường An huynh, ta nghĩ huynh không phải là Nông dân…” Mặc Vô Địch cay đắng thốt lên. “Huynh là tổ sư của tất cả chúng ta.”

Diệp Trường An chỉ cười, nụ cười vô hại của một gã thanh niên yêu thiên nhiên, không tranh với đời.

Hắn vẫy tay gọi Nông Ngũ: “Nông Ngũ, đi vào bếp nấu cho ta bát cháo hành với hai quả trứng linh gia cầm đi. Làm nhanh nhé, ta hơi đói rồi.”

Nông Ngũ gật đầu cái “rắc”, bỏ cuốc xuống và chạy biến vào bếp.

Mười gã nông dân gỗ tiếp tục làm việc nhịp nhàng trên đồng ruộng. Dưới ánh mặt trời chiều tà, Linh Điền Phong hiện lên vẻ bình yên đến kỳ lạ. Nhưng sau sự việc ngày hôm nay, tin tức về “Đội quân bằng gỗ của yêu nhân Diệp Trường An” đã lan truyền khắp Thanh Vân Môn.

Kẻ thì sợ hãi, kẻ thì thèm muốn, kẻ thì tò mò. Nhưng chẳng ai biết được, người chủ nhân của đội quân đó lúc này đang nằm ngáy o o trên võng, được con rối số mười đắp cho một chiếc chăn mỏng để tránh gió núi làm cảm lạnh.

Nhị Hắc đã bò về từ đống cỏ, vẻ mặt uất ức nhưng không dám sủa thêm câu nào. Nó lặng lẽ bò đến nằm cạnh chân con rối số mười, dường như nhận ra rằng: Trong cái nhà này, nó từ vị trí “lực lượng bảo vệ duy nhất” đã tụt hạng xuống làm “đồ thú cưng hạng hai” mất rồi.

Diệp Trường An trong cơn mơ thấy mình đã trồng xong cả một cánh đồng ngô bát ngát. Trong giấc mơ, mỗi bắp ngô đều biến thành một hòn linh thạch thượng phẩm, nhưng hắn lại xua tay nói: “Đừng biến thành linh thạch, biến thành đùi gà quay đi, linh thạch ăn không ngon chút nào.”

Cuộc sống điềm nhiên như thế, quả thực là thiên đường của một gã lười.

Đến tận sập tối, khi Tiêu Dao Tử lê lết bước chân nặc mùi rượu trở về núi, lão đã đứng khựng lại trước cổng vườn. Lão già dụi mắt, nhìn chằm chằm vào mười gã người gỗ đang đứng xếp hàng chào đón chủ nhân.

“Híc… Trường An à… Vi sư không ngờ… tửu lượng mình kém thế… đã nhìn một thành mười rồi sao?” Tiêu Dao Tử lẩm bẩm, rồi đổ rầm xuống cạnh Nhị Hắc, ngất ngư trong cơn say.

Một gã nông dân gỗ (Nông Lục) bước tới, thản nhiên xách chân lão sư phụ tội nghiệp vào nhà, giống như xách một bao lúa khô.

Diệp Trường An chỉ khẽ hé mắt nhìn rồi lại nhắm lại: “Sư phụ à, lần sau nhớ mua rượu xịn một chút, chứ để đồ gỗ nhà con nó khinh đấy.”

Cả ngọn núi chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những ánh mắt vàng nhạt của mười gã nông dân gỗ âm thầm canh giữ xung quanh, tạo nên một cái trận pháp vững chắc như bàn thạch mà đến một con ruồi cũng không lọt qua được.

Tiểu thuyết này, bắt đầu có chút gì đó không đúng hướng rồi… nhưng Diệp Trường An thì vẫn mặc kệ. Hắn chỉ cần ruộng vườn xanh tốt, và buổi sáng ngày mai không phải tự tay tưới nước là được rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8