Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 75: Vị khách từ phương xa**
**CHƯƠNG 75: VỊ KHÁCH TỪ PHƯƠNG XA**
Nắng chiều ở Linh Điền Phong bao giờ cũng có một màu vàng mật ngọt lịm, bao phủ lấy những rặng ngô xanh mướt và những luống cải thìa đang vươn mình đón lấy linh khí mỏng manh của đất trời. Không khí nơi đây không có cái vẻ tiêu điều của một môn phái hạng ba đang suy vi, trái lại, nó nồng nàn mùi đất ẩm, mùi nhựa cây thanh khiết và thấp thoáng đâu đó là hương thơm của khoai lang nướng củi.
Trên chiếc ghế nằm bằng tre già kẽo kẹt, Diệp Trường An vắt vẻo chân chữ ngũ, trên mặt đắp một tờ lá sen lớn để che nắng. Bên cạnh hắn, một chiếc quạt nan tự động lay động, không phải bằng pháp thuật cao siêu gì, mà là do một gã người gỗ nhỏ bé, tay chân loằng ngoằng đang hì hục quay tay cầm.
"Hô… hỏa候 (hỏa hầu) vừa đủ rồi đấy."
Diệp Trường An lầm bầm một câu, ngón chân cái khẽ động. Cách đó không xa, một gã người gỗ khác đang ngồi xổm bên đống tro tàn, nghe thấy mệnh lệnh liền dùng một chiếc que sắt cời đống tro ra, để lộ ba củ khoai lang to tròn, lớp vỏ bên ngoài cháy xém đen nhẻm nhưng tỏa ra mùi thơm ngào ngạt đến mức khiến người ta phải ứa nước miếng.
"Phù…"
Liễu Nhược Băng vốn đang tĩnh tọa tu luyện dưới gốc cây đại thụ gần đó, cánh mũi khẽ phập phồng. Đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết vạn năm của nàng chậm chậm mở ra, kiếm ý quanh thân vốn đang sắc lẹm bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một vẻ mong chờ không giấu giếm. Nàng nhìn chằm chằm vào củ khoai lang trong tay gã người gỗ, yết hầu khẽ chuyển động.
"Đại sư tỷ, đừng có nhìn như thế, hỏng cả đạo tâm." Diệp Trường An không mở lá sen ra, chỉ thong thả nói: "Muốn ăn thì tự đi mà nhặt, nhưng nhớ kỹ, ăn xong phải ra cuốc nốt ba mẫu ruộng thảo dược phía sau núi. Đống 'Thiên Địa Linh Thảo' kia dạo này hơi lười, cần người 'dạy bảo' một chút."
Liễu Nhược Băng hừ nhẹ một tiếng, nhưng đôi tay ngọc ngà vốn chỉ để cầm kiếm lúc này lại vươn ra, thành thục lột lớp vỏ khoai nóng hổi. Dưới lớp vỏ cháy đen là phần ruột vàng óng, mật khoai chảy ra ròng ròng như hổ phách, mang theo linh khí tinh thuần đến mức hóa thành sương mù mỏng nhẹ xung quanh.
Nàng cắn một miếng, đôi mắt lập tức nheo lại vì sung sướng. Linh lực trong cơ thể vốn đã bị tổn thương nay lại như được tắm trong suối nước nóng, từng sợi kinh mạch thư thái lạ thường.
Trong lúc này, ở một góc ruộng khác, Hội trưởng thương hội vạn dặm Tiền Đa Đa đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay nắm chặt cái liềm gỉ sét hì hục nhổ cỏ. Con gái lão, Tiền Linh Lung, tiểu thư lá ngọc cành vàng vốn chưa bao giờ chạm tay vào việc nặng, lúc này cũng đang xách một chiếc thùng gỗ, tưới từng gáo nước suối lên những gốc cà chua mọng đỏ.
"Cha, người nói xem… chúng ta thật sự phải làm thế này sao?" Tiền Linh Lung quệt mồ hôi trên trán, thì thầm.
Tiền Đa Đa liếc nhìn Diệp Trường An đang ngủ nướng, rồi lại nhìn Liễu Nhược Băng đang ăn khoai lang, lão hạ thấp giọng, nghiêm túc nói: "Con gái, đừng nói nhảm. Nhìn cho kỹ gốc cà chua kia đi, mỗi lần nước chạm vào, gân lá lại hiện lên hoa văn trận pháp tự nhiên. Đây không phải là cà chua, đây là 'Hỏa Chúc Quả' cấp năm trở lên đấy! Một canh giờ làm việc đổi lấy cơ hội tiếp cận đại đạo, thương vụ này chúng ta lời to rồi!"
Giữa không khí điền viên yên ả ấy, bỗng nhiên, bầu trời Thanh Vân Môn đột ngột biến sắc.
Một đạo sấm sét không báo trước rạch ngang tầng không, để lại một vết nứt không gian kéo dài hàng trăm trượng. Từ trong vết nứt ấy, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như cả vách núi thái sơn đổ ập xuống, khiến linh khí xung quanh Linh Điền Phong bỗng chốc ngưng trệ.
Tiền Đa Đa giật mình ngã ngồi xuống ruộng lúa, sắc mặt tái mét: "Áp chế này… là cao thủ Thượng Giới hạ phàm!"
Liễu Nhược Băng đặt nửa củ khoai xuống lá chuối, bàn tay thanh mảnh nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm rỉ sét treo bên hông, ánh mắt trở nên vô cùng sắc sảo. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ đang nhắm thẳng về phía đỉnh núi này mà tới.
Trong không trung, một lão giả tóc trắng xóa, râu dài chấm ngực, mặc bộ đạo bào thêu họa tiết lôi vân phức tạp đang đạp hư không mà đi. Mỗi bước chân của lão đều khiến không gian xung quanh run rẩy, tản phát ra khí thế của một vị Chuẩn Đế chân chính.
Huyền Tế chân nhân – Thái thượng trưởng lão của Thiên Lôi tông ở Thượng giới. Lần này lão hạ phàm, mục đích duy nhất là tìm kiếm một loại tiên dược truyền thuyết có tên là "Cửu Diệp Hỗn Độn Thảo" để chữa trị cho tông chủ đang bị trúng độc ma đạo. Theo bói toán, tung tích của tiên dược ấy xuất hiện ở khu vực hoang sơ này.
"Hừ, một tông môn hạng ba mà cũng dám chiếm cứ địa mạch linh tú thế này sao?" Huyền Tế chân nhân liếc nhìn xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. "Linh khí mỏng manh, quy tắc hỗn loạn, hạ giới đúng là nơi bỏ đi."
Lão thu hồi uy áp, hạ xuống trước hàng rào gỗ của Linh Điền Phong. Trong mắt lão, hàng rào này cũ kỹ đến mức chỉ cần một luồng gió mạnh cũng có thể thổi bay.
"Ai là người đứng đầu nơi này? Ra đây tiếp kiến bản tọa!" Giọng nói của lão già hùng hồn, chấn động cả mười dặm quanh ngọn núi, khiến lũ chim rừng nháo nhác bay đi.
Tuy nhiên, đáp lại lão không phải là tiếng quỳ lạy tung hô, mà là một tiếng ngáp dài đầy uể oải.
Diệp Trường An chậm rãi nhấc lá sen khỏi mặt, đôi mắt lim dim vì ngái ngủ nhìn lão giả trước mặt, cau mày lẩm bẩm: "Lại là ai nữa đây? Mới giữa chiều mà đã gào thét như cháy nhà, làm hỏng hết giấc mộng đang đẹp của ta."
Huyền Tế chân nhân nheo mắt lại, nhìn thanh niên mặc đồ vải thô, đi dép rơm trước mặt. Lão dùng thần thức quét qua một lượt, kết quả chỉ thấy một tên Luyện Khí tầng 3 yếu đến mức không thể yếu hơn.
"Tên nhãi ranh, ngươi chính là người trông coi chỗ này?" Huyền Tế chân nhân lạnh lùng hỏi, ánh mắt dừng lại ở luống cải thìa phía sau. "Bản tọa cảm nhận được khí tức linh thực cường đại ở đây. Mau nộp ra 'Cửu Diệp Hỗn Độn Thảo', nếu không, bản tọa sẽ san bằng ngọn đồi rác rưởi này."
Tiền Đa Đa đứng bên cạnh sợ tới mức rùng mình, định lên tiếng nhắc nhở Diệp Trường An, nhưng nhìn thấy ánh mắt bình thản của thanh niên kia, lão lại nuốt lời vào trong.
Diệp Trường An xỏ đôi dép rơm, đứng dậy phủi phủi bụi đất trên mông. Hắn liếc nhìn gã khách không mời mà đến, rồi nhìn xuống hàng rào gỗ vừa bị khí thế của lão làm cho rung rinh.
"Ông già, nhìn ông ăn mặc cũng chỉnh tề, sao lại không biết phép tắc thế? Muốn vào vườn của ta, trước hết phải xếp hàng, thứ hai là không được mang theo khí giới, thứ ba là… không được hù dọa con chó nhà ta."
Vừa nói xong, từ dưới gầm giường tre, một con chó đen gầy gò, trông rất "ngáo" chậm chạp bò ra. Nó nhìn Huyền Tế chân nhân, khẽ sủa một tiếng "Gâu" yếu ớt, rồi lại nằm vật xuống đất, đuôi vẫy vẫy vài cái coi như xong nhiệm vụ bảo vệ.
Huyền Tế chân nhân cười lạnh: "Một con chó ghẻ và một tên nông dân phế vật. Bản tọa nói lại lần cuối, đưa tiên dược đây!"
Nói đoạn, lão đưa tay ra, định trực tiếp lách qua hàng rào. Nhưng ngay khi ngón tay lão chạm vào nan gỗ đã bạc màu vì mưa nắng, một luồng phản lực khủng khiếp bỗng dưng bùng phát.
"Ầm!"
Huyền Tế chân nhân chỉ cảm thấy như mình vừa đâm sầm vào một bức tường bằng kim cương nguyên chất, một sức mạnh đại đạo vô hình phản chấn khiến lão bay ngược ra xa hơn mười trượng, hai bàn chân cày nát mặt đất mới dừng lại được.
"Cái gì?!" Lão kinh hãi nhìn lại hàng rào kia.
Lúc này lão mới nhận ra, phía trên hàng rào ấy không phải là gỗ thường. Những đường vân gỗ già cỗi kia lúc ẩn lúc hiện những phù văn huyền bí, mỗi một sợi lạt buộc đều mang theo hơi thở của Hỗn Độn.
Và quan trọng nhất, cái con "bù nhìn" rơm đứng giữa ruộng mà lúc nãy lão coi thường, bỗng dưng quay đầu nhìn về phía lão. Chiếc mũ rơm rách nát của nó khẽ lay động, tỏa ra một áp lực khiến linh hồn Chuẩn Đế của lão phải run rẩy. Đó không phải bù nhìn, đó là một loại khôi lỗi cấp bậc chí cao, bộ đồ vải trên người nó thậm chí là một tấm pháp bảo phòng ngự cấp Thánh!
"Đã bảo rồi mà, cứ thích làm theo ý mình." Diệp Trường An lắc đầu, thong thả đi về phía hàng rào. Hắn lấy từ trong túi vải ra một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa nói: "Ông nói ông muốn tìm 'Cửu Diệp Hỗn Độn Thảo'? Nghe tên kêu gớm nhỉ."
Hắn chỉ tay về phía đống cỏ dại mà Tiền Đa Đa vừa nhổ xong, đang nằm chồng chất ở góc vườn để chờ ủ phân.
"Nhìn kỹ đi, có phải loại cỏ có chín cái lá, lúc xanh lúc tím kia không?"
Huyền Tế chân nhân nhìn theo ngón tay của Diệp Trường An, đôi mắt vốn đã to nay còn trợn trừng như hai quả nhãn.
Giữa đống cỏ dại bị nhổ vứt đi, quả thực có mấy cây thảo dược tỏa ra hào quang mờ ảo. Mỗi cây có chín chiếc lá tinh xảo như ngọc khắc, mang theo hơi thở của thời gian sơ khai. Đó chính là thứ thuốc cứu mạng mà Thiên Lôi tông ở Thượng giới sẵn sàng đánh đổi cả gia sản để tìm kiếm!
Thế mà ở đây… nó lại bị nhổ đi như cỏ dại? Và còn được dùng để làm… phân bón?
Huyền Tế chân nhân cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Lão lắp bắp: "Ngươi… ngươi dám dùng tiên dược vạn năm để làm phân bón? Ngươi có biết tội này đáng chết thế nào không?"
Diệp Trường An chẹp miệng: "Tiên dược gì chứ? Thứ này mọc đầy trong vườn, hút hết chất dinh dưỡng của cải thìa nhà ta. Ta nhổ đi còn thấy mệt cả tay đây này."
Lão già Thượng giới tức đến tím mặt, nhưng lúc này lão không dám manh động nữa. Ánh mắt lão nhìn về phía Liễu Nhược Băng – người đang ung dung ăn khoai lang nướng – và chợt nhận ra kiếm ý của nàng tuy không lộ rõ, nhưng ẩn chứa một loại quy luật cắt đứt cả nhân quả. Còn lão béo đang nhổ cỏ kia, hóa ra cũng là một tu sĩ Nguyên Anh.
Một đám người quái dị!
"Tiền bối… không, vị đại lão này." Huyền Tế chân nhân nuốt một ngụm nước bọt, thái độ xoay chuyển 180 độ, cúi đầu chắp tay: "Là tại hạ mắt không tròng, đắc tội với ngài. Tại hạ thật sự cần loại thảo dược kia để cứu người, cầu xin đại lão mở lòng từ bi, ban cho tại hạ một nhành. Thiên Lôi tông nguyện dâng lên mười viên linh thạch cực phẩm và một kiện linh bảo Thượng giới!"
Tiền Đa Đa đứng gần đó nghe thấy mà suýt rớt cái liềm. Mười viên linh thạch cực phẩm? Đó là số tiền đủ để mua cả một quốc gia nhỏ ở Hạ giới này đấy!
Diệp Trường An thì lại lộ vẻ ghét bỏ: "Linh thạch? Thứ đá xanh lèo loẹt đó ta có cả núi ở phía sau nhà dùng để kê chân giường rồi. Linh bảo thì càng không cần, nhìn cái đống đồng nát của ông xem, chẳng bằng một nửa cái xẻng xúc phân của ta."
Huyền Tế chân nhân đờ người ra. Lần đầu tiên trong đời, lễ vật của Thiên Lôi tông bị coi là đồng nát.
"Nhưng mà…" Diệp Trường An gãi gãi đầu, ánh mắt liếc nhìn cái túi gấm đeo bên hông lão già. "Ta thấy ông có mấy cái hạt giống lạ mắt. Đưa ta mấy loại hạt giống hoa hoét ở Thượng giới về trồng cho đẹp vườn, rồi vào nhặt mấy cây cỏ kia đi."
Huyền Tế chân nhân không thể tin nổi vào tai mình. Chỉ mấy cái hạt giống cỏ cây râu ria ở Thượng giới mà đổi được Cửu Diệp Hỗn Độn Thảo?
Lão vội vàng móc ra một túi hạt giống hoa Linh Lung và một ít hạt Ngũ Sắc mộc, cung kính đưa qua khe hàng rào. Diệp Trường An nhận lấy, tung lên nhìn thử, rồi gật đầu hài lòng.
"Được rồi, vào mà nhặt. Nhớ là đi chân không, không được dẫm vào luống cải, nếu không con Nhị Hắc nhà ta nó thức giấc nó cắn cho, ta không đền đâu."
Huyền Tế chân nhân lúc này ngoan như một đứa trẻ, vội vàng cởi bỏ đôi giày thêu lôi vân giá trị liên thành, chân trần bước vào vườn thuốc với một vẻ mặt vô cùng thành kính. Lão đi đến đống cỏ dại, tay run run nhặt lên những nhành tiên dược, nước mắt suýt nữa trào ra.
Chúa ơi, Cửu Diệp Hỗn Độn Thảo mà cũng có ngày được đối xử "hào phóng" thế này!
Trong lúc lão già còn đang bàng hoàng, Diệp Trường An đã quay trở lại xích đu. Hắn chợt nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: "Này lão già, nhặt xong rồi thì qua chỗ cái giếng nước phía kia, có cái gáo bằng gốm đấy. Múc một gáo nước uống đi, coi như ta khuyến mãi cho khách hàng đầu tiên từ Thượng giới."
Huyền Tế chân nhân vốn định từ chối vì lão đã đạt đến cảnh giới không cần ăn uống thế gian, nhưng mùi thơm thoang thoảng từ giếng nước khiến lão không cưỡng lại được. Lão tò mò đi tới, múc một gáo nước đưa lên miệng.
Vừa mới hớp một ngụm, con mắt lão già bỗng lồi ra.
Đây… đây không phải là nước! Đây là Linh Dịch Hóa Khí! Không, còn cao cấp hơn thế, trong nước này chứa đựng hơi thở của Đạo!
Lão cảm nhận được những vết thương âm ỉ do lôi kiếp để lại từ trăm năm trước đang lành lại với tốc độ thần kỳ. Ngay cả bức tường cảnh giới Chuẩn Đế đang bị kẹt bấy lâu nay bỗng nhiên xuất hiện một vết rạn nứt – dấu hiệu của việc sắp đột phá lên Chí Tôn!
"Thần tích… Đây là Thần tích!"
Lão già bỗng dưng quỳ rạp xuống bên bờ giếng, hướng về phía Diệp Trường An dập đầu lia lịa. "Đa tạ tiền bối! Đại ân đại đức của tiền bối, Huyền Tế vĩnh thế không quên!"
Diệp Trường An khoát khoát tay, lại đắp tờ lá sen lên mặt: "Thôi đi thôi đi, ồn ào quá. Uống xong rồi thì biến lẹ, đừng để bọn tông môn khác thấy ông khóc lóc ở đây, thiên hạ lại tưởng ta bắt nạt người già."
Huyền Tế chân nhân lau nước mắt, ôm chặt số tiên dược vào lòng như ôm lấy tính mạng mình. Lão bước ra khỏi hàng rào, nhìn lại Linh Điền Phong lần cuối với ánh mắt tôn sùng cực độ.
Hạ giới? Ai bảo đây là hạ giới? Đây rõ ràng là nơi cư ngụ của một vị Thánh nhân ẩn thế! Thiên Lôi tông cái gì, Thượng giới cái gì, so với mẫu ruộng này đều chỉ là bụi bặm!
"Hừ, nhìn xem cha, con đã bảo rồi mà." Tiền Linh Lung lúc này mới dám nói chuyện to một chút. "Cái vị này… căn bản là thần tiên đi dạo nhân gian."
Tiền Đa Đa gật đầu liên lịa, lại hăm hở cầm liềm nhổ cỏ: "Con nói đúng, chúng ta phải làm việc chăm chỉ hơn nữa. Biết đâu ngày mai tiền bối lại bảo chúng ta xuống ao bắt cá, lúc đó có khi lại hóa rồng luôn không chừng!"
Diệp Trường An ở trên ghế bỗng hắt hơi một cái, lầm bẩm: "Đúng là nhiều người thì lắm chuyện, ngay cả ngủ một giấc cũng không yên. Nhị Hắc, tối nay canh cửa cho cẩn thận, đứa nào bay qua bay lại trên trời thì cứ nhè mông nó mà cắn cho ta."
Con chó đen nghe vậy, lỗ tai khẽ vểnh lên, sủa nhẹ một tiếng đầy lười biếng coi như đáp lại, rồi tiếp tục mơ màng về mấy cái xương sườn vạn năm mà chủ nhân thường ném cho nó gặm.
Trên bầu trời, vết nứt không gian khép lại. Huyền Tế chân nhân đã đi xa, nhưng tin tức về một "Linh Điền Thánh Nhân" ở Thanh Vân Môn chắc chắn sẽ sớm bùng nổ ở Thượng giới. Còn ở đây, Diệp Trường An chỉ quan tâm đến một việc: Ngày mai mấy cây cải thảo sẽ ra lá, không biết xào với tỏi hay hầm xương thì ngon hơn đây?
Bầu trời chiều chuyển dần sang sắc tím sẫm. Linh Điền Phong lại trở về vẻ yên tĩnh, trầm mặc. Chỉ có tiếng cười râm ran của cha con họ Tiền và tiếng xào xạc của kiếm khí Liễu Nhược Băng lúc này đang lén lút luyện tập để… nhanh chóng làm xong việc và được ăn thêm khoai lang.
Thế gian ngoài kia phong ba bão táp, tranh quyền đoạt lợi là chuyện của họ. Ở đây, ruộng vẫn cày, trà vẫn pha, và Diệp Trường An vẫn cứ thong thả chờ ngày thành Thánh theo cách "nông dân" nhất có thể.
—
[Hết Chương 75]