Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 111: Dùng nước rửa chân tưới cây**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:17:34 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 111: DÙNG NƯỚC RỬA CHÂN TƯỚI CÂY**

Ánh nắng ban mai tại Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh đặc trưng của vùng núi cao, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tịch mịch. Thế nhưng, tại Linh Điền Phong, quy luật tự nhiên dường như có chút lệch nhịp.

"Ưm…"

Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, tiếng xương cốt kêu "răng rắc" giòn tan. Hắn lười biếng ngồi dậy từ trên chiếc giường cỏ được đan bằng Thiên Linh Thảo — thứ mà giới tu tiên bên ngoài tranh giành đến đổ máu chỉ để có một ngọn, nhưng ở đây lại được hắn dùng làm nệm vì "nó không bị rệp".

"Nhị Hắc, dậy đi, mặt trời lên đến mông rồi kìa."

Diệp Trường An đạp nhẹ vào cái mông gầy gò của con chó đen đang nằm sải lai dưới chân giường. Nhị Hắc khẽ mở một con mắt, sủa "gâu" một tiếng đầy uể oải, sau đó lại lăn ra ngủ tiếp. Thân là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, tôn nghiêm của nó đã sớm bị những bữa cơm trộn linh gạo của Diệp Trường An bào mòn đến mức không còn dấu vết.

Hôm nay là một ngày trọng đại… đối với Diệp Trường An. Sau hơn mười năm cày cuốc, cuối cùng hắn cũng sắp tích đủ số "điểm lao động" để đổi lấy một bộ hạt giống cây ăn quả mới từ hệ thống. Nhưng trước đó, hắn phải chăm sóc cho "đứa con" mới nhất của mình — cái mầm cây vàng kim mọc lên từ hạt giống đen kịt hôm qua.

Diệp Trường An bước xuống đất bằng đôi chân trần, thong thả đi ra góc sân. Hắn cảm thấy bàn chân mình hơi dính bùn, có lẽ là do đêm qua lúc đi vệ sinh không chú ý.

"Hầy, tu tiên mà cũng khổ, chẳng có cái máy lọc nước nào tử tế cả."

Hắn lầm bầm, đi đến bên cạnh giếng nước. Cái giếng này bình thường vốn không có gì đặc biệt, nhưng kể từ khi Diệp Trường An dùng cái gáo gỗ rỉ sét của hắn múc nước mười năm nay, mạch nước ngầm bên dưới đã âm thầm tiến hóa thành Linh Tuyền tinh khiết nhất thế gian.

Hắn múc một chậu nước đầy, ánh nước lấp lánh như chứa cả dải ngân hà. Diệp Trường An ngồi bệt xuống hiên nhà, thả đôi bàn chân bám đầy "trần ai" vào trong chậu.

"A… sướng!"

Cảm giác mát lạnh từ nước len lỏi vào từng lỗ chân lông. Hắn không hề biết rằng, ngay khoảnh khắc chân hắn chạm vào nước, một luồng khí tức huyền diệu, mang theo quy tắc của sự sống và cái chết bắt đầu hòa tan vào trong chậu nước gỗ cũ kỹ. Những vết bùn đất bình thường dưới chân hắn, dưới tác động của tu vi Chuẩn Thánh ẩn giấu, bỗng chốc biến thành những hạt cát vàng lấp lánh như tinh tú.

Cách đó không xa, phía sau một tảng đá lớn, Liễu Nhược Băng — đại sư tỷ lừng danh với biệt hiệu "Băng Sơn Kiếm Tiên" — đang đứng sững sờ. Nàng vốn dĩ sáng sớm đến đây là để nhờ Diệp Trường An "chỉ điểm" về kiếm đạo (thực chất là muốn xin một củ khoai tây để đột phá cảnh giới), nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng hoàn toàn đóng băng.

Nàng dụi mắt, không thể tin vào những gì mình đang thấy.

*Đó… đó là Thái Sơ Thần Thủy trong truyền thuyết sao? Một giọt cũng đủ khiến người phàm cải tử hoàn sinh, tu sĩ tăng thêm nghìn năm tu vi… Vậy mà Trường An sư đệ lại dùng cả một chậu để… rửa chân?*

Tim nàng đập loạn nhịp. Mỗi lần Diệp Trường An khuấy nước, những đạo văn màu vàng nhỏ xíu lại nhảy múa xung quanh chân hắn, giống như hàng ngàn tiểu tiên đang vây quanh phụng sự quân vương của mình.

Rửa chân xong, Diệp Trường An nhìn chậu nước đã hơi đục một chút (thực chất là nước đã bão hòa linh khí đến mức hóa lỏng), hắn gãi đầu lẩm bẩm:

"Nước này đổ đi thì phí quá, dạo này tinh thần tiết kiệm là trên hết. Cái cây vàng kim kia trông có vẻ héo héo, chắc là thiếu dưỡng chất. Hay là…"

Hắn quay sang nhìn cái mầm cây nhỏ bé đang run rẩy trong gió sớm. Cái mầm cây đó, thực chất là Thiên Diệt Hắc Liên, một loài thần thụ cổ đại có thể hủy diệt cả một phương thế giới. Lúc này, cảm nhận được ánh mắt của Diệp Trường An, nó không hề có vẻ gì là "uy nghiêm thần thánh" như trong sách cổ, mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.

*Chủ nhân… ngài định làm gì? Ngài không định dùng thứ nước rửa chân đầy rẫy nhân quả và đạo vận kia để tưới ta chứ? Ta chỉ là một mầm non thôi mà!* – Ý niệm của cái cây rên rỉ trong hư không, nhưng đáng tiếc, Diệp Trường An không nghe thấy.

"Của ngươi đây, uống đi cho mau lớn."

Diệp Trường An bê cả chậu nước rửa chân, không chút do dự, đổ "ùm" một phát ngay vào gốc của cái mầm vàng kim.

"Ầm!"

Một tiếng nổ chấn động phát ra từ sâu trong linh hồn của tất cả những ai có mặt tại Linh Điền Phong. Liễu Nhược Băng đứng xa hàng chục trượng mà vẫn cảm thấy một luồng sóng xung kích vô hình đẩy lùi mình lại mấy bước.

Nàng trợn tròn mắt nhìn.

Chậu nước rửa chân vừa chạm vào đất, liền lập tức bị hút sạch. Mặt đất xung quanh cái mầm không hề trở nên lầy lội, trái lại, nó bắt đầu nảy ra vô số những đóa hoa nhỏ màu trắng, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ khiến tâm hồn người ta thanh tịnh đến mức khó tin.

Còn cái mầm cây vàng kim? Sau khi hấp thụ nước rửa chân của "Thánh Nhân", nó như bị người ta cắm một ống bơm hơi vào.

"Rắc… rắc…"

Trong sự kinh ngạc tột độ của Liễu Nhược Băng, cái mầm nhỏ bé bỗng chốc vươn cao lên nửa mét. Những chiếc lá màu vàng không còn rủ xuống nữa mà xòe rộng, trên bề mặt lá hiện rõ những đường gân chứa đựng thiên địa chí lý. Ánh sáng vàng từ nó phát ra lúc này không còn là "đèn dầu" nữa, mà rực rỡ như một mặt trời nhỏ, chiếu sáng toàn bộ ngọn núi hẻo lánh.

"Vãi cả chưởng! Cái loại hạt giống gì mà phát triển nhanh vậy? Hệ thống, ngươi chắc chắn đây không phải là đậu thần trong truyện tranh đấy chứ?" Diệp Trường An giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì dẫm phải đuôi của Nhị Hắc.

Nhị Hắc lúc này cũng đã tỉnh hẳn. Nó nhìn cái cây, rồi nhìn lại chậu nước rửa chân của Diệp Trường An còn sót lại vài giọt dưới đáy, ánh mắt tràn đầy sự hối hận. Nó hận mình tại sao lúc nãy không nhanh chân chạy lại húp một miếng.

Liễu Nhược Băng lúc này rốt cuộc không nhịn được nữa, nàng bay vụt ra từ sau tảng đá, lắp bắp hỏi:

"Trường An… sư đệ, đệ… đệ vừa làm cái gì vậy?"

Diệp Trường An thấy đại sư tỷ xuất hiện, bèn gãi đầu cười hì hì: "Á, đại sư tỷ, tỷ dậy sớm thế. Muốn uống trà không? Mà cũng chẳng có gì đâu, đệ thấy cái cây này có vẻ khát nước, lại ngại đi múc nước mới nên tận dụng chút nước rửa chân tưới cho nó thôi. Tiết kiệm là quốc sách mà tỷ."

"Nước… rửa… chân?" Liễu Nhược Băng cảm thấy tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) của mình đã hoàn toàn sụp đổ.

Nàng nhìn cái cây cao lớn kia. Thiên Diệt Hắc Liên lúc này dường như đã hoàn toàn khuất phục trước "đạo uy" của Diệp Trường An. Nó không còn là một cái cây bình thường, mà dường như đang thở theo nhịp thở của cả Thanh Vân Môn. Khí tức của nó bao trùm lên, khiến cho toàn bộ thảo dược trên Linh Điền Phong vốn đã tươi tốt nay còn phát triển điên cuồng hơn gấp bội.

"Sư đệ… đệ có biết thứ đệ vừa đổ vào là cái gì không? Đó là Thần Dịch, là bảo vật có thể khiến vạn pháp quy tông, khiến một phế vật cũng có thể trở thành Tiên đế!" Liễu Nhược Băng gần như hét lên, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng nay đầy vẻ hoang mang.

Diệp Trường An mặt đầy vẻ vô tội: "Tỷ cứ quá lời. Nước rửa chân của đệ thì có gì quý giá chứ? Nếu tỷ thích, lần sau đệ rửa xong đệ để dành cho tỷ tưới hoa nhé?"

Liễu Nhược Băng cứng họng. Nàng muốn nói "đưa cho ta húp một ngụm" nhưng tôn nghiêm của Kiếm Tiên không cho phép. Nàng nhìn Diệp Trường An — người thanh niên đang mặc chiếc áo vải thô, chân đi dép rơm, phong thái ung dung tự tại như thể việc vừa rồi chỉ là tưới một cây bắp cải.

*Hắn… hắn thật sự không biết mình mạnh đến mức nào sao? Hay hắn đang thử thách lòng tham của ta?* – Nàng thầm nghĩ.

Ngay lúc đó, từ xa có một đạo hào quang bay tới. Đó là Chưởng môn Vân Thái Nhất. Lão ta bị ánh sáng vàng kim từ Linh Điền Phong làm cho kinh động, vội vã bỏ cả buổi tọa thiền mà chạy đến.

"Trường An! Có chuyện gì thế? Ta vừa thấy dị tượng vạn trượng chiếu lên mây xanh, có phải có bảo vật xuất thế… hả?"

Giọng nói của Vân Thái Nhất nghẹn lại trong cổ họng khi lão nhìn thấy cái cây cao nửa mét tỏa sáng rực rỡ kia. Lão hít một hơi thật sâu, cảm thấy mỗi lỗ chân lông trên cơ thể mình đang gào thét vì hưng phấn.

"Thiên Diệt… à không, đây là Thánh Linh Kim Thụ? Sao nó có thể nảy mầm nhanh như vậy? Hôm qua ta nhớ nó chỉ là một mầm non mờ nhạt mà?"

Liễu Nhược Băng vẻ mặt phức tạp, chỉ vào Diệp Trường An: "Chưởng môn… là do Trường An sư đệ… sư đệ ấy đã 'bồi dưỡng' nó."

"Bằng cách nào?" Vân Thái Nhất nôn nóng hỏi.

Diệp Trường An thấy chưởng môn lại đến, thầm than thở một tiếng về sự mất tự do của mình, liền thật thà đáp: "Bằng nước rửa chân ạ."

Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá rụng xuống.

Vân Thái Nhất nhìn chằm chằm vào cái chậu gỗ trống rỗng, rồi lại nhìn cái cây, sau đó lại nhìn xuống đôi bàn chân vẫn còn hơi ướt của Diệp Trường An. Lão đột nhiên cảm thấy đôi chân đó không phải là chân người, mà là một đôi "bàn tay vàng" chạm vào đâu là hóa thần ở đó.

"Chưởng môn, ngài đừng nhìn đệ như vậy. Đệ thực sự chỉ là lười đi múc nước mới thôi…" Diệp Trường An lùi lại một bước, cảm giác lão già này chuẩn bị làm gì đó biến thái lắm.

Quả nhiên, Vân Thái Nhất hít sâu một hơi, giọng nói run rẩy vì xúc động: "Trường An… từ nay về sau, nước rửa chân của con… tuyệt đối không được đổ đi linh tinh! Nếu con mệt, không muốn tưới cây, con cứ giữ lại trong chậu, để ta… ta tự mình tới lấy tưới giúp con!"

"Phụt!" Liễu Nhược Băng suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu. Chưởng môn cao quý của Thanh Vân Môn, người từng một tay trấn áp các môn phái nhỏ xung quanh, nay lại đi tranh giành… nước rửa chân của đệ tử?

Nhưng Diệp Trường An thì lại nghĩ theo hướng khác. Hắn nhìn Vân Thái Nhất, ánh mắt đầy vẻ cảm động xen lẫn ái ngại: "Chưởng môn, ngài vất vả vì tông môn quá rồi. Ngay cả việc tưới cây cũng muốn làm thay đệ tử. Thật là một tấm gương sáng!"

Hắn thầm nghĩ: *Lão già này chắc chắn là vì tông môn quá nghèo, không thuê được người làm vườn nên định nhân cơ hội này thể hiện để bắt mình làm việc nhiều hơn đây mà. Hừ, đừng hòng lừa ta.*

Vân Thái Nhất đâu có biết Diệp Trường An đang nghĩ gì, lão chỉ đang tính toán trong đầu: *Nước rửa chân chứa đựng đạo vận như thế này, nếu đem pha loãng với nước suối, chắc chắn sẽ tạo ra loại nước uống tăng thọ cho các trưởng lão. À không, mình phải giữ lại một ít để bôi lên trán, biết đâu tối nay ngủ mơ lại ngộ ra chân pháp thượng cổ!*

Đúng lúc này, từ trong bụi rậm bên cạnh, con gà già (thực chất là Phượng Hoàng) lủi ra. Nó nhìn cái cây, rồi nhìn cái chậu. Nó đột nhiên nhận ra chân lý: Đi theo Diệp Trường An, không cần tu luyện, chỉ cần đợi hắn "xả nước" là đủ để thành tiên rồi.

Nó chạy lại, dùng mỏ mổ mổ vào ống quần của Diệp Trường An, ra vẻ đòi uống nước.

"Này cái con gà này, uống nước giếng đi, nước rửa chân có gì hay đâu mà đòi?" Diệp Trường An mắng, nhưng vẫn tiện tay múc một gáo nước mới cho nó. Con gà hậm hực uống, thầm nghĩ: *Đợi đấy, tối nay ta sẽ nhảy vào chậu nước rửa chân của ngài tắm một cái cho coi.*

Sự kiện "nước rửa chân tưới cây" nhanh chóng trở thành một "bí mật công khai" cấp cao nhất của Thanh Vân Môn. Các trưởng lão khác dù không dám nói ra mặt, nhưng ai nấy đều bắt đầu có thói quen "đi dạo" quanh Linh Điền Phong mỗi khi trời sập tối, chỉ mong được thấy Diệp Trường An… đi tắm hoặc rửa mặt.

Quay lại với cái cây vàng kim. Sau khi được "tiếp sức" bằng thứ dung dịch thần thánh đó, nó không chỉ lớn lên mà còn bắt đầu có sự biến đổi lạ lùng. Trên những chiếc lá vàng rực bắt đầu xuất hiện những ký tự nhỏ li ti như những con kiến bò. Đó là các đạo văn nguyên thủy, chứa đựng quy tắc của thế giới.

Mỗi khi gió thổi qua, những ký tự này lại phát ra âm thanh rì rào như tiếng đại đạo đang truyền giảng.

Vân Thái Nhất và Liễu Nhược Băng đứng ngẩn ngơ trước cái cây, bỗng nhiên cả hai đồng loạt rơi vào trạng thái định cảnh. Một người cảm thấy kiếm ý của mình trong trẻo hơn bao giờ hết, người kia thì cảm thấy nút thắt của Nguyên Anh bấy lâu nay bỗng nhiên lỏng đi một nửa.

Diệp Trường An thấy hai người kia tự nhiên đứng đực ra như khúc gỗ, bèn nhún vai:

"Lại nữa rồi. Chắc là đứng hít khí trời nhiều quá nên bị say nắng. Thôi, mình đi nướng mấy củ khoai ăn sáng đã."

Hắn lững thững đi vào gian bếp nhỏ, khói bếp bắt đầu bay lên, hòa cùng mùi thơm của các loại thảo dược quanh núi. Khung cảnh ấy bình yên đến kỳ lạ, hoàn toàn tương phản với bầu không khí chấn động mà cái cây và sự hiện diện của hắn đang gây ra cho thế giới bên ngoài.

Trong lúc đó, hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo nhạt nhẽo:

*[Ding! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ 'Tận dụng tài nguyên – Một giọt nước không lãng phí'. Nhận được phần thưởng: Một cái xô gỗ rách có thuộc tính 'Vô hạn sức chứa' và 'Thanh lọc tạp chất'.]*

Diệp Trường An nhìn cái xô gỗ bỗng nhiên xuất hiện trong góc bếp, bực mình lẩm bẩm: "Lại là đồ cũ rách. Hệ thống này chắc chắn là đồ lừa đảo, chuyên gom đồng nát đưa cho ta. Cái xô này thì dùng làm gì? Chắc là để… chứa nước rửa chân vậy."

Nếu các đại lão tu tiên ngoài kia biết được rằng thứ mà Diệp Trường An gọi là "đồ cũ rách" chính là Càn Khôn Thần Thùng trong truyền thuyết, có thể chứa cả bốn biển vào trong, chắc chắn bọn họ sẽ phát điên mà đập đầu vào tường tự tử hết.

Nhưng Diệp Trường An thì khác. Hắn chỉ quan tâm đến việc khoai tây nướng hôm nay có bị cháy hay không.

Ngày hôm đó, Linh Điền Phong của Thanh Vân Môn tỏa ánh hào quang rực rỡ suốt cả một ngày. Những tông môn lân cận bắt đầu cảm nhận được sự bất thường. Có kẻ tò mò, có kẻ tham lam, nhưng bọn họ đâu có biết rằng, ngay cả việc bước qua hàng rào gỗ của ngọn núi này thôi cũng đã là một thử thách tử thần nếu chưa được "người nông dân" nọ cho phép.

Tại cổng Linh Điền Phong, con chó đen Nhị Hắc đang ngồi nghiêm chỉnh như một vệ sĩ thực thụ. Một vị trưởng lão từ phái khác vô tình đi ngang qua, định bước chân vào xem xét, Nhị Hắc chỉ khẽ ngước mắt lên nhìn, tỏa ra một chút uy áp nhỏ xíu.

Vị trưởng lão kia lập tức cảm thấy như có một ngọn núi cổ đại đè lên vai mình, gan mật đều muốn vỡ nát, vội vàng quay đầu bỏ chạy trối chết, miệng la hét: "Quái thú! Ở đó có ma thần trấn giữ!"

Diệp Trường An trong bếp nghe tiếng hét, thò đầu ra nhìn, thấy bóng người chạy xa dần, liền chửi đổng: "Mấy cái gã tu tiên này đúng là bị ảo giác nặng, Linh Điền Phong yên bình thế này mà dám bảo có ma thần. Chắc lại là một kẻ tu hành đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi."

Hắn lại quay vào, hân hoan lôi củ khoai tây đã chín ra.

"Rửa chân, tưới cây, ăn khoai nướng. Nhân sinh thành thánh chỉ cần thế này là đủ, cần gì phải tranh giành danh lợi cho mệt thân?"

Cứ thế, Diệp Trường An tiếp tục sống cuộc đời "nằm muối cá" của mình, vô tình gieo rắc sự kinh hoàng và lòng tôn sùng điên cuồng lên toàn bộ tu tiên giới bằng chính những thói quen đời thường nhất. Và cái cây được tưới bằng nước rửa chân nọ, trong tương lai không xa, sẽ trở thành thứ bảo vật mạnh nhất che chở cho cả cái thế giới đang dần mục nát này, tất cả chỉ bắt đầu từ một ý nghĩ "tiết kiệm nước" của một anh nông dân lười biếng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8